Chương 39

Mùi ozone nồng nặc chưa kịp tan biến khỏi khứu giác của Tần Chi thì thế giới xung quanh đã bắt đầu rã ra.

Không phải theo cách vật lý thông thường như đá vỡ hay gỗ gãy, mà là sự phân mảnh của chính khái niệm không gian.

Những viên gạch granite dưới chân cô bỗng trở nên trong suốt như thủy tinh, sau đó bốc hơi thành những cột bụi xám tro mỏng manh.

Tần Chi đứng sững giữa ngã tư Old Runtime, nơi bầu không khí đang dày đặc mùi sắt gỉ và nỗi sợ hãi tích tụ từ hàng thập kỷ qua.

Cô đưa tay lên chạm vào má mình.

Làn da lạnh toát, run rẩy dưới ánh sáng xanh lợt nhạt của những ngọn đèn đường sắp chết.

Ký ức trong đầu cô hỗn loạn như một đĩa CD bị trầy xước, lặp đi lặp lại cùng một khung cảnh: Hứa Duyên quay lưng bước đi, miệng mỉm cười nhưng mắt đầy nước mắt.

Cô không thể để điều đó xảy ra.

Không phải vì lý trí, mà vì cảm giác trống rỗng khủng khiếp khi nghĩ rằng mình đã mất anh ấy mãi mãi.

“Đừng di chuyển,” giọng nói của Lâm Hạ vang lên từ phía sau lưng cô, lạnh lẽo và gấp gáp hơn bao giờ hết.

“Nếu bước thêm một centimet nữa, hiện thực nơi đây sẽ sụp đổ hoàn toàn.”

Tần Chi quay đầu lại.

Khuôn mặt người quản lý cá nhân của Hứa Duyên trông mệt mỏi đến lạ thường.

Ánh mắt anh ấy không còn sự lạnh lùng vô cảm quen thuộc mà chứa đựng một nỗi lo sợ sâu thẳm, như thể đang nhìn thấy cái chết cận kề.

Anh ta nắm chặt lấy cánh tay cô, sức mạnh đủ lớn để lại vết hằn đỏ trên lớp vải áo mỏng manh của cô.

“Tôi phải đi tiếp,” Tần Chi nói, giọng khàn đặc vì kiệt sức.

“Bức tượng… nó gọi tên tôi.”

Lâm Hạ nhíu mày, khóe miệng co giật nhẹ.

“Đó không phải là sự thật, Tần Chi.

Đó chỉ là bẫy.

Hội Đồng Định Hình đang thao túng cảm xúc của bạn để kéo bạn vào vùng lõi lỗi.

Bạn biết đó rồi mà.”

Cô gạt.

, bước tiến về phía trước bất chấp những lời cảnh báo.

Dưới chân cô, mặt đường bắt đầu uốn lượn như sóng nước.

Những tòa nhà hai bên đường vốn quen thuộc giờ đây bị biến dạng, cửa sổ vỡ vụn thành hàng triệu mảnh kính lấp lánh, rơi xuống nhưng không bao giờ chạm đất mà tan biến giữa chừng.

Đây là Runtime.

Nơi niềm tin tạo nên thực tại, và nỗi sợ hủy diệt nó.

Tần Chi cố gắng tập trung vào ký ức về Hứa Duyên.

Hình ảnh khuôn mặt anh ấy trở lại trong tâm trí cô — ấm áp, chân thật, đầy yêu thương.

Nhưng ngay khi cô nắm giữ lấy hình ảnh đó, một giọng nói khác xen vào.

Giọng nói của Cố Hàn, đại diện cho Hội Đồng Định Hình, vang lên từ khắp mọi hướng: *“Sự ổn định là ưu tiên hàng đầu.

Loại bỏ yếu tố bất ổn để bảo vệ phần còn lại.”*

Cô nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi những lời thì thầm ấy.

Nhưng chúng không chỉ là âm thanh.

Chúng là cảm xúc.

Cảm giác tội lỗi vì đã tồn tại, cảm giác sợ hãi rằng chính sự hiện diện của cô đang giết chết thành phố này.

Và rồi, một ký ức khác vỡ òa ra: Cô nhớ rõ khoảnh khắc mình đứng trước cánh cửa gỗ sẫm màu ấy.

Không phải trong quá khứ xa xôi, mà là ngay hôm qua.

Hoặc có lẽ là năm ngoái?

Thời gian ở đây không còn tuyến tính nữa.

Lâm Hạ thở dài, tiếng thở nặng nề như của một người vừa chạy marathon.

“Tôi đã cố gắng bảo vệ bạn,” anh nói nhỏ, gần như thì thầm.

“Nhưng bây giờ… tôi sợ rằng chính mình mới là kẻ thù lớn nhất.”

Tần Chi mở mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh của Lâm Hạ.

Trong ánh mắt ấy, cô thấy sự tuyệt vọng, nhưng cũng thấy một quyết tâm kỳ lạ.

Quyết tâm loại bỏ cô?

Hay là bảo vệ cô bằng mọi giá, kể cả phải hy sinh chính mình?

Cô không thể hiểu được.

Và đó mới là điều đáng sợ nhất: niềm tin vào người bạn thân duy nhất của cô đang bị xói mòn từng chút một.

Không khí trở nên nặng nề hơn khi nhóm Thợ Săn Niềm Tin đồng loạt nâng cao những chiếc gương phản chiếu lên từ lòng đất nứt nẻ.

Họ không mặc áo choàng đen như trong các tài liệu lịch sử Runtime, mà là những bộ vest công sở cũ kỹ, mặt nạ trắng trơn trượt che kín khuôn mặt.

Những chiếc gương ấy không phản ánh hình ảnh của Tần Chi hay Lâm Hạ.

Chúng phản chiếu những phiên bản khác của họ — phiên bản nơi Hứa Duyên sống hạnh phúc với một người phụ nữ khác, phiên bản nơi Lâm Hạ trở thành kẻ thù số một của Hội Đồng, và phiên bản nơi chính Tần Chi là nguyên nhân gây ra sự hủy diệt toàn bộ thế giới này.

Tiếng vang của những lời thì thầm lan tỏa, không phải bằng âm thanh vật lý, mà trực tiếp vào não bộ Tần Chi.

Họ đang gieo rắc nghi ngờ.

Nghi ngờ về quá khứ cô nhớ, nghi ngờ về hiện tại cô sống, và nghi ngờ về tương lai cô khao khát.

“Cô là lỗi,” một giọng nói lạnh lẽo thì thầm bên tai trái của cô.

“Sự tồn tại của cô là nguyên nhân khiến thành phố không thể ổn định.”

Tần Chi bịt chặt hai tai lại, nhưng tiếng nói vẫn vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí cô.

Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Da thịt ở đầu ngón trỏ đang chuyển màu xám xịt và bắt đầu tan biến thành những hạt bụi ánh sáng nhỏ, bay lơ lửng giữa không trung như tuyết rơi ngược chiều gió.

Sự phân hủy này không đau đớn về thể xác, mà là sự trống rỗng khủng khiếp trong tâm hồn.

Cô cảm thấy mình đang dần mất đi con người thật của chính mình.

“Đừng nhìn vào chúng,” Lâm Hạ hét lên, kéo cô lùi lại phía sau một bức tường đá cổ kính còn sót lại.

“Chúng chỉ là ảo ảnh do Hội Đồng tạo ra để làm suy yếu ý chí của bạn.”

Nhưng Tần Chi không thể ngừng nhìn.

Trong những chiếc gương ấy, cô thấy rõ ràng khuôn mặt của Hứa Duyên đang khóc nức nở.

Anh ấy quay sang phía nào đó, gọi tên cô với vẻ tuyệt vọng tột độ: “Tần Chi… xin hãy tỉnh lại…”

Tim cô thắt chặt lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Đó không thể là giả được phải không?

Nếu nó chỉ là ảo ảnh, tại sao cảm giác đau đớn trong lồng ngực lại chân thật đến mức khiến cô gần ngất đi?

Cô nhớ rõ giọng nói ấy.

Nó mang theo nỗi đau và sự yêu thương mà cô chưa từng trải qua với bất kỳ ai khác ngoại trừ Hứa Duyên.

“Đó không phải anh ấy,” Lâm Hạ nắm chặt vai cô, lắc mạnh đầu cô như để đánh thức cô khỏi cơn mê muội.

“Hội Đồng đang sử dụng ký ức của bạn chống lại chính bạn.

Họ biết rằng tình cảm của bạn dành cho Hứa Duyên là điểm yếu lớn nhất.”

Tần Chi nhìn vào mắt anh ấy, tìm kiếm sự chân thành trong ánh mắt đen nhánh kia.

Nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là sự hoảng loạn tột độ và một bí mật nào đó mà anh ta đang cố gắng che giấu bằng mọi giá.

“Tại sao?” cô hỏi, giọng run rẩy.

“Tại sao lại là tôi?

Tại sao phải là chính tôi chịu đựng điều này?”

Lâm Hạ không đáp ngay.

Anh ấy cúi đầu xuống, ánh mắt nhìn vào những hạt bụi ánh sáng đang rơi từ bàn tay Tần Chi lên mặt đất.

Khi ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh ta đã trở nên lạnh lùng và vô cảm như lúc ban đầu.

“Vì bạn là Lõi,” anh nói chậm rãi, từng chữ như một lời phán quyết cuối cùng.

“Và Lõi không được phép có cảm xúc.”

Câu nói ấy đánh vào Tần Chi mạnh hơn bất kỳ thanh kiếm nào.

Cô sững sờ đứng đó, não bộ cố gắng xử lý thông tin vừa nghe được.

Nếu cô là nguyên nhân gây ra sự sụp đổ của Runtime… thì việc bảo vệ Hứa Duyên khỏi sự hỗn loạn này chẳng phải chính là đang hại anh ấy sao?

Nhưng trước khi cô kịp suy nghĩ tiếp, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía quảng trường trung tâm.

Đó không phải tiếng chuông báo động hay tiếng hét hoảng loạn của đám đông.

Đó là… tiếng đàn piano.

Một bản nhạc du dương, buồn bã nhưng đầy hy vọng, đang chơi chậm rãi giữa sự hỗn loạn tột độ này.

Tần Chi nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Quảng trường trước mặt cô đang thay đổi hình dạng nhanh chóng.

Những tòa nhà xung quanh co lại, rút gọn thành những bức tường trắng xóa bao quanh một không gian rộng lớn trống rỗng ở trung tâm.

Và ngay giữa khoảng trống ấy là Bức Tượng Đài Thành phố Runtime — biểu tượng của sự ổn định và trật tự tuyệt đối mà Hội Đồng luôn tôn thờ.

Tần Chi dừng chân trước quảng trường, nơi trung tâm chính là bức tượng đài sừng sững kia.

Nhưng giờ đây, nó đang nứt nẻ một cách khủng khiếp.

Những khối đá granit khổng lồ tách rời nhau ra từng mảnh nhỏ, rơi xuống đất với âm thanh (ầm ầm) nhưng không hề gây rung chuyển mà lại tạo ra những sóng ánh sáng lan tỏa khắp nơi.

Khuôn mặt của người anh hùng trên đỉnh tượng — vốn là biểu tượng cho lý trí và sự kiểm soát tuyệt đối — đang tan chảy thành dòng nước lỏng màu bạc óng ánh, rơi xuống như lệ khóc.

Những giọt nước bạc ấy không chạm đất mà bay lên cao, biến thành hàng ngàn con bướm bằng ánh sáng trắng tinh khiết.

Chúng bay lượn quanh Tần Chi, mang theo những lời thì thầm đầy mê hoặc: *“Hãy buông bỏ… Hãy chấp nhận hiện tại…”*

Lâm Hạ đứng phía sau lưng cô, nắm chặt thanh kiếm bạc trong tay nhưng không hề di chuyển bước chân nào thêm nữa.

“Đừng đến gần nó,” anh nói, giọng trầm xuống mức thấp nhất mà Tần Chi từng nghe thấy từ anh ta.

“Nếu bạn chạm vào tượng đài ấy với tư cách là Lõi… thành phố sẽ ổn định trở lại.”

“Và tôi?” Tần Chi hỏi, mắt không rời khỏi dòng nước bạc đang chảy tuôn ra từ đôi mắt của bức tượng tan chảy kia.

“Bạn sẽ biến mất,” Lâm Hạ đáp thẳng thắn, không chút do dự.

“Tất cả ký ức về bạn, tất cả mối liên kết với thế giới này… đều bị xóa sạch để Runtime có thể tiếp tục tồn tại.”

Tần Chi cười khổ.

Một nụ cười đầy chua chát và tuyệt vọng.

Vậy ra đây là lựa chọn cuối cùng mà số phận đưa đến cho cô: hy sinh bản thân để cứu lấy những người mình yêu thương, hay giữ lại ký ức của chính mình và chịu đựng sự sụp đổ vĩnh viễn?

Cô nhìn về phía bức tượng đài, nơi dòng nước bạc đang tích tụ thành một hồ nhỏ dưới chân bệ đá.

Trong đáy mắt hồ nước ấy, cô thấy bóng dáng Hứa Duyên đang chờ đợi.

Anh ấy không khóc nữa mà chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, đưa tay ra như muốn mời gọi cô bước vào.

Nhưng rồi… một điều kỳ lạ xảy ra.

Khi Tần Chi tiến gần hơn đến bức tượng đài, mùi ozone và sắt gỉ tan biến hoàn toàn thay bằng hương thơm của hoa nhài trắng — loại hoa yêu thích của Hứa Duyên mà anh ấy luôn trồng trong vườn nhà nhỏ ven biển nơi họ đã từng gặp nhau lần đầu tiên trước khi mọi thứ sụp đổ.

Cô dừng bước ngay trước bệ đá nứt vỡ.

Dòng nước bạc dưới chân tượng bắt đầu quay tròn lại, tạo thành một xoáy lũ cuốn hút tất cả ánh sáng xung quanh vào trung tâm.

Và từ giữa xoáy lũ ấy, hình ảnh của Hứa Duyên hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết — không phải là ảo ảnh trong gương, mà là sự thật hiển nhiên đang chờ cô khám phá.

“Tần Chi,” giọng nói của anh vang lên trực tiếp trong đầu cô, ấm áp và chân thành đến mức khiến nước mắt cô rơi xuống.

“Em đừng tin vào những gì Hội Đồng bảo em nghe thấy đâu.”

Cô run rẩy đưa tay về phía hình ảnh ảo kia, nhưng trước khi ngón tay cô chạm được vào mặt hồ nước bạc, một bàn tay lạnh giá nắm lấy cổ tay cô từ phía sau.

Anh ấy kéo cô lùi lại mạnh mẽ, ánh mắt sắc lẹm như dao kiếm nhìn thẳng vào bức tượng đang tan chảy hoàn toàn.

“Đừng nghe nó,” anh nói với vẻ nghiêm trọng chưa từng có.

“Hội Đồng đã bị đánh lừa rồi.”

Lâm Hạ không trả lời ngay.

Anh ấy quay sang phía những Thợ Săn Niềm Tin vẫn đang đứng bất động quanh quảng trường, nâng cao những chiếc gương phản chiếu ảo ảnh của họ.

Nhưng giờ đây, thay vì chỉ vào Tần Chi, tất cả các tấm gương đều hướng về chính Lâm Hạ và hiển thị một hình ảnh khác: anh ta mặc áo choàng đen của Hội Đồng Định Hình, tay cầm quyền trượng bạc, đứng trên đỉnh tòa nhà cao nhất Runtime với biểu cảm lạnh lùng vô cảm.

“Tôi không chỉ là quản lý cá nhân,” Lâm Hạ nói nhỏ, giọng đầy mệt mỏi và hối hận.

“Tôi là người canh giữ Lõi.”

Tần Chi sững sờ đứng đó, tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung ra ngoài.

Những mảnh ghép ký ức bắt đầu rơi vào đúng vị trí của chúng một cách đau đớn: những lần Lâm Hạ cô lập cô khỏi thế giới bên ngoài không phải để bảo vệ sức khỏe tinh thần của cô… mà là để ngăn chặn sự lan truyền ‘lỗi’ do chính bản thân cô đại diện.

Anh ta đã thao túng cảm xúc, che giấu sự thật và đẩy cô vào con đường đơn độc này từ rất lâu trước khi Hội Đồng thậm chí còn biết đến sự tồn tại của cô với tư cách là mối đe dọa thực sự!

Nhưng cú sốc lớn nhất chưa dừng lại ở đó.

Khi bức tượng đài hoàn toàn tan chảy thành dòng nước bạc, một cánh cửa gỗ sẫm màu xuất hiện giữa hư không ngay trước mặt Tần Chi — giống hệt cánh cửa mà cô đã thấy trong ký ức mơ hồ ngày hôm qua.

Cánh cửa ấy phát ra ánh sáng vàng ấm áp kỳ lạ, trái ngược hoàn toàn với bầu không khí lạnh lẽo và hỗn loạn xung quanh quảng trường Runtime đang sụp đổ từng mảnh một dưới áp lực của niềm tin tập thể bị xáo trộn này.

Lâm Hạ buông tay cầm cổ tay cô ra chậm rãi, bước lùi lại hai bước với vẻ mặt phức tạp khó tả — vừa là sự sợ hãi tột độ vừa là lòng trắc ẩn sâu sắc dành cho người bạn thân duy nhất mà anh ta đã cố gắng che giấu thế giới thật (khốc liệt) bằng mọi giá trong suốt nhiều năm qua.

“Nếu em mở cánh cửa đó,” anh nói giọng khàn đặc vì nghẹn ngào, “em sẽ không còn là Tần Chi nữa.”

Tần Chi nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ sẫm màu đang phát ra ánh sáng vàng ấm áp kia giữa khoảng trống hư vô bao la trước mặt mình.

Bàn tay Tần Chi ấn mạnh lên cửa, ánh sáng vàng đột ngột chuyển thành màu đỏ thẫm của máu tươi.

Cô rít lên khi linh lực trong kinh mạch bùng nổ, xé toạc áo choàng trước ngực.

Cánh cửa bật mở
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập