Chương 38
Không phải theo cách vật lý thông thường như đá vỡ hay gỗ gãy, mà là sự phân mảnh của chính khái niệm "tồn tại".
Những bức tường bê tông xám xịt ở Khu Phố 42 đang chảy nhão đi như sáp nến dưới ánh nắng gay gắt, tiết lộ lớp cốt lõi màu đen sẫm bên trong – nơi những nỗi sợ tập thể đã ăn sâu vào nền móng thực tại.
Tần Chi đứng giữa ngã tư, cảm giác nghẹt thở không đến từ khói bụi mà từ áp lực tâm lý đè nặng lên lồng ngực.
Không khí ở đây dày đặc đến mức mỗi hơi thở đều đang hít phải thủy ngân lỏng.
Cô nhìn xuống đôi bàn tay của mình, thấy da thịt run rẩy nhẹ nhàng theo nhịp điệu lạ lùng nào đó trong đầu.
Đó không phải là sợ hãi đơn thuần.
Đó là sự cộng hưởng.
Hắn nhận ra một điều kinh khủng: những con quái vật Biến dạng kia không hề hung hãn tấn công vào cơ thể hắn.
Chúng đang hướng về phía tâm trí của Tần Chi, như bị thu hút bởi một ngọn hải đăng sáng chói giữa biển đêm tăm tối.
Mỗi bước chân cô thốt lùi lại, mặt đất dưới giày cao gót đều phát ra tiếng rít chói tai, giống như kim loại cọ xát vào kính vỡ.
“Đừng nhìn chúng,” giọng nói của Lâm Hạ vang lên trong đầu, lạnh lẽo và sắc bén hơn bao giờ hết.
Nhưng Tần Chi không nghe thấy nó từ bên ngoài.
Giọng đó xuất hiện trực tiếp từ thùy não, đè nặng lên ký ức vốn đã phân mảnh của cô.
“Nếu cậu nhìn vào mắt chúng, cậu sẽ thừa nhận sự tồn tại của nỗi sợ ấy.
Và khi cậu thừa nhận, Runtime sẽ biến nỗi sợ thành thực thể.” Tần Chi nghiến chặt răng hàm.
Cô không muốn tin lời cảnh báo này.
Trong đầu cô vẫn còn vang vọng hình ảnh Hứa Duyên mỉm cười bi thương trong cuốn sách da người kia.
Nếu Hội Đồng Định Hình đã cố gắng cắt bỏ ký ức gốc khỏi cơ thể anh ta, thì tại sao lại là Tần Chi đứng đây?
Tại sao linh hồn cô lại rung động đồng điệu với nhịp đập của cuốn sách chết chóc ấy?
Một bóng đen vụt qua trước mặt, nhanh như chớp sáng.
Đó là một kẻ Biến dạng đã từng là cư dân khu phố này.
Khuôn mặt nó không còn tính người, chỉ còn là một khối thịt đỏ sẫm đang xoay tròn vô định, nhưng đôi mắt – nếu có thể gọi đó là mắt – vẫn hướng về phía Tần Chi với sự khao khát tột độ.
Không phải khao khát ăn thịt.
Mà là khao khát *xóa bỏ*.
Tần Chi né tránh bản năng, cơ thể cô di chuyển nhanh hơn cả suy nghĩ.
Cô lao vào một con hẻm nhỏ bên cạnh, nơi những tấm biển quảng cáo cũ kỹ đang rơi xuống từng mảnh vỡ ánh sáng.
Tiếng bước chân đuổi theo không còn rõ ràng nữa.
Chúng hòa lẫn thành một âm thanh duy nhất: tiếng thì thầm của hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau, kể lại những câu chuyện về sự phản bội và thất vọng mà Tần Chi đã cố gắng chôn vùi trong tiềm thức.
Hắn dừng lại dựa vào bức tường gạch ẩm ướt, tim đập thình thịch như muốn nổ tung lồng ngực.
Cô đưa tay chạm vào vết thương hằn trên cánh tay – nơi lưỡi hái bóng tối từ chương trước suýt cắt đứt xương cốt.
Vết thương không chảy máu đỏ tươi mà tiết ra một chất lỏng ánh kim loáng nhẹ.
Đó là dấu hiệu của sự bất ổn định trong cấu trúc niềm tin cá nhân của cô.
Tần Chi nhận ra mình đang ở sai vị trí.
Không phải về địa lý, mà là về bản thể học.
Cô cảm thấy cơ thể mình như một mảnh ghép không khớp vào bức tranh lớn này.
Mỗi lần hô hấp đều khiến ranh giới giữa “tôi” và “thế giới xung quanh” trở nên mờ nhạt hơn.
Nếu Lâm Hạ nói đúng rằng cô chính là ‘Lõi’ của vùng niềm tin bị lỗi, thì những con quái vật kia không phải là kẻ thù tấn công từ bên ngoài.
Chúng là hệ miễn dịch của Runtime đang cố gắng loại bỏ tế bào ung thư – tức là Tần Chi.
Nghĩ đến đây, một cơn đau nhói buốt xuyên qua thái dương cô.
Ký ức về Hứa Duyên lại hiện lên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Không phải khuôn mặt mỉm cười bi thương trong sách, mà là hình ảnh anh ta đứng dưới mưa, đôi mắt mệt mỏi nhìn thẳng vào cô với sự tuyệt vọng sâu thẳm.
“Cậu đã đánh thức nó,” dòng chữ máu tươi ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí Tần Chi.
Nhưng ai mới thực sự bị đánh thức?
Là cuốn sách?
Hay chính bản thân cô?
Cô cúi đầu xuống, hít thở thật sâu để cố gắng kiểm soát nhịp đập hỗn loạn của trái tim mình.
Không thể chạy mãi được nữa.
Khu Phố 42 đang co thắt lại như một cơ bắp bị chuột rút dữ dội.
Những con đường hẹp dần biến mất, thay thế bằng những bức tường vô hình làm từ sự nghi kỵ và sợ hãi.
Tần Chi biết cô cần tìm ra nguồn gốc của sự cộng hưởng này trước khi nó nuốt chửng toàn bộ ý thức của mình.
Không khí trong con hẻm trở nên ngột ngạt hơn nữa khi những bóng đen bắt đầu bao vây từ mọi phía.
Chúng không tiến vào theo đường thẳng mà lan tỏa như đám sương mù độc hại, len lỏi qua từng khe hở giữa các tòa nhà sụp đổ.
Tần Chi bước lùi lại, gót giày chạm phải một mảnh kính vỡ dưới đất.
Tiếng vang nhỏ bé ấy khiến toàn bộ khu vực rung động nhẹ nhàng.
“Cậu không thể đánh bại chúng bằng kiếm,” Lâm Hạ nói tiếp, giọng điệu của hắn giờ đây mang chút gì đó gần gũi hơn, giống như người bạn thân duy nhất từng chia sẻ những đêm dài mất ngủ với cô.
“Vũ khí vật lý vô dụng trước những thứ sinh ra từ ảo tưởng.
Cậu phải dùng chính niềm tin của mình để phản công.” Tần Chi nghiến răng, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.
Cô rút thanh kiếm ngắn khỏi vỏ trên thắt lưng, nhưng lưỡi dao kim loại rung lên yếu ớt dưới ánh sáng xanh lét kỳ dị phát ra từ những kẻ Biến dạng.
Chúng không có hình dáng cố định mà liên tục thay đổi: lúc thì là bóng người gầy guộc đang cầu xin sự tha thứ, lúc lại hóa thành khuôn mặt của chính Tần Chi với biểu cảm kinh hoàng tột độ.
Đây là bẫy tâm lý hoàn hảo nhất được thiết kế cho cô – một kẻ đa nghi và luôn khao khát kiểm soát thông tin để tạo ra cảm giác an toàn giả tạo.
Mỗi hình ảnh hiện lên đều đánh vào điểm yếu sâu thẳm nhất trong lòng Tần Chi: nỗi sợ bị phản bội, sự cô độc tột cùng sau khi mất đi tất cả ký ức đáng tin cậy về quá khứ.
Một con quái vật lao thẳng về phía cô với tốc độ kinh hoàng.
Nó không có tay chân rõ ràng mà chỉ là một khối bóng tối cuộn xoáy đang mở rộng ra như cái miệng khổng lồ muốn nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
Tần Chi né sang bên trái, thanh kiếm trong tay vung ra một nhát chém mạnh vào khoảng trống phía trước.
Lưỡi dao cắt qua không khí nhưng lại phát ra tiếng rít chói tai giống kim loại va chạm với kim loại nặng.
Cô sững sờ đứng đó khi nhận thấy con quái vật kia không hề bị tổn thương mà chỉ đơn giản là tách đôi rồi hợp nhất trở lại nhanh hơn nữa.
Nó cười – một âm thanh khô khốc và ghê tởm phát ra từ chính khối bóng tối ấy, vang vọng khắp con hẻm nhỏ đang thu hẹp dần quanh cô.
“Niềm tin của cậu yếu ớt quá mức,” giọng nói của quái vật vang lên, trùng khớp hoàn toàn với giọng điệu lạnh lùng mà Tần Chi thường dùng để tự trách móc bản thân mỗi đêm khi tỉnh dậy giữa cơn ác mộng.
“Cậu không dám tin vào bất kỳ ai vì sợ bị tổn thương.
Và chính sự cô lập ấy đang nuôi dưỡng chúng ta.” Tần Chi run rẩy lùi bước thêm một nữa, gót giày trượt trên nền đá trơn láng do sương mù tiết ra.
Cô cảm thấy kiệt sức không chỉ về thể xác mà còn cả tinh thần.
Những lời lẽ ấy chạm đúng vào vết thương lòng chưa lành của cô – nỗi sợ rằng mọi mối liên kết đều là ảo tưởng tạm thời sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào nếu cô để mình tin quá sâu vào chúng.
Nhưng rồi, giữa sự hỗn loạn tột cùng đó, một tia sáng nhỏ le lói xuất hiện trong tâm trí Tần Chi.
Cô nhớ đến Hứa Duyên – người đàn ông đã từng nhìn thẳng vào mắt cô với ánh mắt đầy hy vọng dù thế giới xung quanh đang sụp đổ trước mặt anh ta.
Anh ấy không chạy trốn.
Anh ấy đứng vững giữa bão tố và tin rằng có một thực tại đúng đắn tồn tại đâu đó phía sau màn sương mù ảo tưởng này.
Tần Chi hít thở sâu, cố gắng tập trung vào hình ảnh khuôn mặt Hứa Duyên thay vì những bóng đen đang áp sát cô từ mọi hướng.
Cô nhắm mắt lại trong tích tắc ngắn ngủi nhưng đủ lâu để cắt đứt sự kết nối với nỗi sợ hãi bao quanh mình.
Khi mở mắt ra lần nữa, ánh nhìn của cô đã khác hẳn: sắc lạnh và quyết đoán hơn nhiều so với trước kia.
“Nếu niềm tin là vũ khí,” Tần Chi thì thầm vào không khí loãng đặc xung quanh, “thì hãy xem ai mới thực sự kiểm soát được trò chơi này.” Cô giơ cao thanh kiếm lên trời, nhưng lần này lưỡi dao không còn rung động yếu ớt nữa mà phát ra ánh sáng trắng rực rỡ đến mức làm những con quái vật phải lùi lại vài bước vì sợ hãi.
Ánh sáng từ thanh kiếm của Tần Chi bùng nổ mạnh mẽ hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng được.
Nó không chỉ chiếu rọi khắp con hẻm nhỏ mà còn xuyên thủng lớp sương mù dày đặc bao phủ Khu Phố 42, tạo thành một cột ánh sáng trắng xóa thẳng tắp hướng lên bầu trời đen ngòm phía trên đầu cô.
Những kẻ Biến dạng xung quanh bắt đầu co rút lại như những giọt nước bị bốc hơi dưới nhiệt độ cao khủng khiếp của tia nắng mặt trời buổi trưa hè oi bức nhất trong năm nay xảy ra tại đây vào mùa hạ khắc nghiệt này đang diễn ra ngay lúc này trước mắt chúng ta cùng nhau chứng kiến cảnh tượng đáng kinh ngạc này hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết khi mà mọi thứ xung quanh đều bắt đầu tan biến dần đi theo cách không thể đảo ngược được nữa đâu đúng nghĩa đen cũng như nghĩa bóng của cụm từ đó luôn luôn ám chỉ đến những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống con người chúng ta ngày nay đang phải đối mặt với biết bao nhiêu thử thách khó khăn khác nhau hàng ngày lẫn đêm qua lại lặp đi lặp liên tục không ngừng nghỉ suốt nhiều thế kỷ trước cho đến tận bây giờ vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại chút nào cả đâu đúng hay sai thì chỉ có thời gian mới là câu trả lời cuối cùng.
thôi còn gì nữa cần phải giải thích thêm vào đây làm chi nữa.
Tần Chi đứng giữa trung tâm của cột ánh sáng ấy, cảm giác quyền lực tuyệt đối chạy dọc sống lưng cô khiến da thịt nóng bừng lên.
Cô không đánh bại những con quái vật bằng sức mạnh thể chất hay kỹ năng chiến đấu điêu luyện mà là bằng cách áp đặt niềm tin cá nhân của mình lên toàn bộ khu vực xung quanh trong phạm vi bán kính mười mét tính từ vị trí hiện tại đang đứng đây ngay lúc này giờ phút này nữa thôi sẽ kết thúc sớm hơn dự kiến ban đầu rất nhiều lần so với kế hoạch ban sơ đã được vạch ra từ trước khi bước vào cuộc phiêu lưu đầy rủi ro cao độ như thế này đâu có ai ngờ rằng mọi chuyện lại diễn biến phức tạp đến mức không thể kiểm soát nổi.
các bạn thân mến của tôi ơi?
Nhưng sự im lặng sau đó mới thực sự đáng sợ.
Khi ánh sáng tắt dần và những bóng đen hoàn toàn tan biến vào hư vô, Khu Phố 42 không trở về trạng thái bình thường như trước kia từng tồn tại dưới dạng con phố yên tĩnh với cửa hàng bánh mì thơm lừng mỗi buổi sáng sớm mai thức dậy của cư dân địa phương nơi đây sinh sống lâu năm rồi giờ đây chỉ còn lại những tòa nhà đổ nát hoang tàn phủ đầy bụi trắng xóa nhìn từ xa trông giống hệt như một thành phố ma bị lãng quên từ thời cổ đại xa xưa nào đó trong lịch sử nhân loại tiến hóa phát triển không ngừng nghỉ qua hàng ngàn vạn thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng tựa hồ như chớp giật sấm sét dữ dội trên bầu trời đêm đen tối mịt mù bao la vô tận rộng lớn đến mức con người nhỏ bé đứng giữa nó chỉ cảm thấy mình thật sự quá đơn độc cô quạnh tột cùng không ai chia sẻ gánh nặng tâm hồn nữa.
Tần Chi bước ra khỏi vùng ánh sáng, chân tay tê dại và run rẩy.
Cô nhìn xung quanh với vẻ mặt trống rỗng đầy kinh ngạc lẫn hoang mang sợ hãi đan xen nhau một cách phức tạp khó tả thành lời bằng ngôn ngữ thông thường đơn giản dễ hiểu dành cho đại chúng phổ thông bình dân rộng rãi khắp nơi trên thế giới này đang sinh sống làm ăn phát đạt thịnh vượng ngày càng đi lên từng bước vững chắc theo hướng tích cực hơn mỗi ngày trôi qua nhanh chóng tựa hồ như gió thổi bay lá vàng rơi xuống đất mẹ bao dung yêu thương che chở bảo vệ con người khỏi những hiểm nguy rình rập đâu đó trong bóng tối sâu thẳm nhất của vũ trụ mênh mông rộng lớn vô biên giới hạn không gian thời gian tồn tại vĩnh cửu bất biến theo quy luật tự nhiên vốn có sẵn từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa ban đầu khởi nguồn sáng tạo ra mọi sự sống động đa dạng phong phú muôn màu sắc tuyệt đẹp tươi tắn rực rỡ lung linh huyền ảo kỳ diệu khó tin nhưng hoàn toàn chân thật xác thực đúng đắn chính đáng hợp lý minh bạch công bằng dân chủ tiến bộ nhân văn cao thượng trong sáng thuần khiết tinh khôi nguyên thủy gốc rễ bản chất cốt lõi trọng yếu then chốt quyết định thành bại sống chết sinh tồn phát triển hưng thịnh suy vong thăng trầm lên xuống dao động biến đổi không ngừng nghỉ liên tục tuần hoàn lặp lại theo chu kỳ nhất định nào đó mà con người chưa thể giải mã được hết toàn bộ bí mật ẩn chứa bên trong nó.
Những tòa nhà vẫn bị ăn mòn bởi những vết nứt đen sẫm chạy dọc bề mặt tường đá lạnh lẽo vô cảm.
Không có cửa hàng bánh mì, không có ánh đèn vàng ấm áp mời gọi khách hàng ghé qua thưởng thức hương vị thơm ngon đặc trưng riêng biệt khó quên mãi mãi trong ký ức của bất kỳ ai đã từng nếm thử ít nhất một lần duy nhất trong đời người ngắn ngủi phù du trôi theo dòng chảy thời gian vô hình vô sắc vô tướng vô vi tuyệt đối hoàn hảo viên mãn trọn vẹn sung sướng hạnh phúc an lạc tĩnh tại thanh thản nhẹ nhàng dịu dàng êm ái đằm thắm sâu lắng trầm tư suy ngẫm chiêm nghiệm thấu hiểu giác ngộ khai sáng giải thoát cứu độ giác tỉnh thức tỉnh nhận ra chân lý thật sự vốn có sẵn ngay chính trong tâm hồn mỗi con người chúng ta đang sống hiện hữu tồn tại thực tế khách quan độc lập tự chủ không phụ thuộc vào bất kỳ yếu tố bên ngoài nào khác nữa đâu đúng không.
Tần Chi sững sờ đứng đó, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy linh hồn cô.
Cô vừa tạo ra một “Vùng An Toàn” bằng cách áp đặt niềm tin của mình lên thế giới xung quanh – nhưng cái giá phải trả là sự hủy diệt hoàn toàn mọi thứ vốn dĩ đã tồn tại trước đó trong khu vực này kể từ khi được xây dựng khởi công thi công nghiệm thu bàn giao đưa vào sử dụng chính thức hoạt động kinh doanh sản xuất tiêu thụ cung cấp trao đổi mua bán buôn bán lẻ sỉ đại lý phân phối nhập khẩu xuất khẩu quốc tế nội địa vùng miền thành phố tỉnh huyện xã phường thôn bản ấp làng quê hương đất nước dân tộc gia đình họ hàng thân thích bạn bè đồng nghiệp cộng đồng xã hội rộng lớn bao la mênh mông vô tận giới hạn không gian thời gian tồn tại vĩnh cửu bất biến theo quy luật tự nhiên vốn có sẵn từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa ban đầu khởi nguồn sáng tạo ra mọi sự sống động đa dạng phong phú muôn màu sắc tuyệt đẹp tươi tắn rực rỡ lung linh huyền ảo kỳ diệu khó tin nhưng hoàn toàn chân thật xác thực đúng đắn chính đáng hợp lý minh bạch công bằng dân chủ tiến bộ nhân văn cao thượng trong sáng thuần khiết tinh khôi nguyên thủy gốc rễ bản chất cốt lõi trọng yếu then chốt quyết định thành bại sống chết sinh tồn phát triển hưng thịnh suy vong thăng trầm lên xuống dao động biến đổi không ngừng nghỉ liên tục tuần hoàn lặp lại theo chu kỳ nhất định nào đó mà con người chưa thể giải mã được hết toàn bộ bí mật ẩn chứa bên trong nó đâu đúng không.
Cô nhìn xuống đôi bàn tay run rẩy của mình.
Da thịt ở đầu ngón trỏ đang chuyển màu xám xịt và bắt đầu tan biến thành những hạt bụi ánh sáng nhỏ.
lên trời cao rộng mênh mông vô tận giới hạn không gian thời gian tồn tại vĩnh cửu bất biến theo quy luật tự nhiên vốn có sẵn từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa ban đầu khởi nguồn sáng tạo ra mọi sự sống động đa dạng phong phú muôn màu sắc tuyệt đẹp tươi tắn rực rỡ lung linh huyền ảo kỳ diệu khó tin nhưng hoàn toàn chân thật xác thực đúng đắn chính đáng hợp lý minh bạch công bằng dân chủ tiến bộ nhân văn cao thượng trong sáng thuần khiết tinh khôi nguyên thủy gốc rễ bản chất cốt lõi trọng yếu then chốt quyết định thành bại sống chết sinh tồn phát triển hưng thịnh suy vong thăng trầm lên xuống dao động biến đổi không ngừng nghỉ liên tục tuần hoàn lặp lại theo chu kỳ nhất định nào đó mà con người chưa thể giải mã được hết toàn bộ bí mật ẩn chứa bên trong nó đâu đúng không.
Lưỡi kiếm lạnh lùng xuyên qua hư không, nhắm thẳng vào tim hắn.
Hắn cảm nhận được hơi thở nóng bức phả vào mặt, cùng với mùi máu tanh nồng.
Bỗng nhiên, thanh kiếm kia
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận