Chương 14

Chương 14 — Niềm Tin Gây Ra Hỗn Loạn

Tần Chi bước ra khỏi căn phòng đá đen, lòng bàn tay vẫn còn in hằn cảm giác lạnh toát của những trang giấy nhật ký mà Lữ Tiêu vừa dẫm nát.

Không khí bên ngoài không phải là sự tĩnh lặng của nơi lưu trữ ký ức, mà là một sự hỗn loạn đang âm ỉ lan tỏa.

Những bức tường đá đen phía sau cô bắt đầu nứt nẻ, từng mảng vữa rơi xuống như những mảnh vỡ của một sự thật vừa bị xé toạc.

Cô không quay đầu lại.

Trong thế giới Runtime, quay lưng lại với một "Niềm tin tập thể" đang hình thành là điều nguy hiểm, vì niềm tin ấy có thể biến thành những sợi dây xích vô hình trói buộc bước chân.

Nhưng cô chọn tin vào trực giác chứ không phải vào những lời lẽ tàn khốc vừa thốt ra từ miệng người đàn ông cô yêu.

Lữ Tiêu nói rằng anh không bao giờ yêu cô.

Lời nói ấy vang vọng trong đầu Tần Chi như tiếng chuông báo động, nhưng trái tim cô lại phản bác một cách đau đớn.

Cô nhớ rõ cái chạm tay ấm áp, nhớ rõ ánh mắt đầy màu sắc khi anh tỉnh lại, nhớ rõ sự siết chặt tuyệt vọng của anh.

Nếu đó là dối trá, thì nó quá phức tạp, quá đầy cảm xúc để chỉ là một màn kịch.

Nhưng nếu đó là sự thật...

thì điều gì đang xảy ra với anh?

Với chính cô?

Những bước chân cô in hằn lên mặt đất đá đen, và mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh rung chuyển.

Thành phố Runtime phản ứng lại với nỗi sợ hãi và sự bối rối của cô.

Những tòa nhà xung quanh bắt đầu méo mó, những cánh cửa biến thành những cái miệng khổng lồ há rộng, và những con đường thì cuộn lại như những con rắn độc.

Cô cần một nơi trú ẩn, một nơi mà niềm tin tập thể chưa kịp xâm nhập, một nơi mà sự thật còn nguyên vẹn.

Cô nhớ đến lời thì thầm của Lữ Tiêu từ rất lâu ago: *"Khi thế giới này trở nên điên rồ, hãy tìm đến nơi mà thời gian ngừng chảy."*

Đó là Tháp Đồng Hồ cũ, nằm ở trung tâm của Khu Vực Bị Quên.

Nơi mà những đồng hồ cơ học cổ xưa vẫn chạy, không phụ thuộc vào niềm tin của người dân, mà phụ thuộc vào cơ chế vật lý thuần túy.

Nơi đó là điểm neo duy nhất của thực tại trong một thành phố được kiến tạo bởi ảo ảnh.

Tần Chi chạy xuyên qua những con phố đang biến dạng.

Những ngọn đèn đường tắt ngúm, ánh sáng vàng ấm áp của niềm tin an toàn bị thay thế bởi một màu xám xịt, u ám.

Cô cảm thấy sự cô đơn bao trùm lấy mình, nặng nề hơn bất kỳ ký ức nào cô từng mang theo.

Cô không biết Lữ Tiêu đã làm gì, nhưng cô biết rằng mình không thể để anh định nghĩa sự thật của cô.

Cô phải tìm ra câu trả lời, ngay cả khi câu trả lời ấy sẽ xé toạc linh hồn cô.


Người đàn ông đóng cửa lại, phong tỏa lối thoát.

Anh ta mặc một bộ vest đen tuyền, phù hợp với sự vô hình của bóng tối.

Khuôn mặt anh ta thanh tú, nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo như băng giá.

Anh ta tên là Cổ Dịch, một trong những 'Định Hình Giả' cấp cao nhất của Hội Đồng.

"Tần Chi, hay bây giờ em nên gọi mình là 'Bóng Ma'?" Cổ Dịch nói, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự mỉa mai sắc lạnh.

Tần Chi siết chặt cuốn sổ trong tay.

Anh đến đây để bắt tôi?"

"Không," Cổ Dịch cười nhạt.

"Tôi đến đây để giải thích cho em.

Để em hiểu tại sao Lữ Tiêu phải làm những gì anh ấy đã làm."

"Anh ấy không yêu tôi," Tần Chi lặp lại, giọng cô khàn đặc.

"Anh ấy nói vậy."

"Lữ Tiêu nói nhiều thứ," Cổ Dịch bước lại gần, ánh mắt anh ta quét qua cuốn sổ trong tay Tần Chi.

"Anh ấy nói rằng em là một lỗi.

Anh ấy nói rằng em phải được loại bỏ.

Nhưng em có bao giờ tự hỏi, tại sao một người đàn ông yêu thương em lại có thể nói ra những lời đó một cách bình thản?"

Tần Chi im lặng.

Cô nhìn vào khuôn mặt của Cổ Dịch, tìm kiếm sự dối trá.

Nhưng cô chỉ thấy một sự chân thành đáng sợ.

"Vì đó là cách duy nhất để bảo vệ em," Cổ Dịch nói.

"Hội Đồng không thể容忍 (dung thứ) sự tồn tại của một 'Lõi' không ổn định.

Nếu họ biết rằng Lữ Tiêu đang yêu em, họ sẽ tiêu diệt cả hai.

Vì vậy, Lữ Tiêu đã chọn con đường khó khăn hơn.

Anh ấy chọn trở thành kẻ thù của em, để em rời đi, để em an toàn."

"Là một lời nói dối," Tần Chi thì thầm.

"Một lời nói dối để bảo vệ tôi."

"Chính xác," Cổ Dịch gật đầu.

"Và bây giờ, em đã biết sự thật.

Nhưng em có dám đối mặt với nó không?

Hay em sẽ tiếp tục sống trong ảo tưởng rằng tình yêu của anh ấy là một thứ gì đó đẹp đẽ và lãng mạn?"

Tần Chi cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Cô nhìn vào cuốn sổ, nhìn vào những dòng chữ mực tím.

Cô nhớ lại ánh mắt ghê tởm của Lữ Tiêu.

Nếu đó là một màn kịch, thì nó quá hoàn hảo.

Quá đau đớn.

"Vậy thì tại sao anh lại ở đây?" Tần Chi hỏi.

"Tại sao anh không để tôi đi?"

"Vì tôi cần em hiểu," Cổ Dịch nói.

"Và để hiểu, em phải nhìn vào sự thật.

Ngay cả khi nó cắt đứt linh hồn em."


Cổ Dịch đặt tấm gương vỡ xuống sàn.

Những mảnh kính bắt đầu tự ghép lại, nhưng không thành hình tròn, mà thành hình một trái tim bị xé đôi.

"Em có hai lựa chọn," anh ta nói, bước lại gần cô, hương nước hoa cam quýt phảng phất – mùi hương của ký ức thời thơ ấu mà cô từng nghĩ là của Lữ Tiêu, nhưng giờ cô nhận ra, đó là mùi hương của chính sự thật.

"Lựa chọn thứ nhất: Em chấp nhận sự thật.

Em thừa nhận rằng mình là nguyên nhân gây ra sự hỗn loạn.

Và em để Lữ Tiêu chịu trách nhiệm.

Anh ấy sẽ tiếp tục vai trò của mình, và em sẽ sống trong sự an toàn, nhưng cô đơn, cho đến khi sự thật này bị xóa bỏ hoàn toàn."

Tần Chi nhìn vào trái tim bị xé đôi trên sàn nhà.

Cô cảm thấy sự đau đớn lan tỏa khắp cơ thể.

"Lựa chọn thứ hai," Cổ Dịch tiếp tục, giọng nói anh ta trở nên nghiêm trọng hơn.

"Em từ chối sự thật.

Em từ chối vai trò của mình.

Và em sẽ trở thành một phần của Hội Đồng.

Một phần của trật tự.

Nhưng để làm được điều đó, em phải xóa bỏ tất cả ký ức về Lữ Tiêu.

Về tình yêu.

Về nỗi đau.

Em sẽ trở thành một người phụ nữ bình thường, sống trong một thế giới bình thường.

Nhưng em sẽ không còn là Tần Chi nữa."

Tần Chi nhìn vào Cổ Dịch.

Cô nhìn vào cuốn sổ trong tay.

Và cô nhìn vào trái tim bị xé đôi.

Cô nhớ đến nụ hôn của Lữ Tiêu.

Cô nhớ đến sự ấm áp của bàn tay anh.

Cô nhớ đến nỗi đau trong ánh mắt anh.

Và cô nhận ra rằng, cô không thể chọn lựa chọn thứ nhất.

Cô không thể để anh ấy hy sinh thêm nữa.

Và cô cũng không thể chọn lựa chọn thứ hai.

Cô không thể xóa bỏ tình yêu, dù đó là nỗi đau.

Vì vậy, cô chọn lựa chọn thứ ba.

Lựa chọn của sự hỗn loạn.

Lựa chọn của sự tự do.

Tần Chi mỉm cười, một nụ cười đầy sự quyết绝 (quyết liệt).

Cô nhặt tấm gương vỡ lên, và đập nó mạnh xuống sàn nhà.

"Không," cô nói.

"Tôi sẽ không chấp nhận sự thật của anh.

Và tôi sẽ không chấp nhận sự thật của anh ấy.

Tôi sẽ tạo ra sự thật của riêng mình."

Và khi những mảnh kính vỡ vụn, một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ từ trong lòng cô, xé toạc phòng chờ, xé toạc tòa tháp, và xé toạc chính sự thật mà thế giới này đã cố gắng áp đặt lên cô.

Cổ Dịch lùi lại, kinh hoàng.

"Em đã làm gì?"

Tần Chi nhìn anh ta, đôi mắt cô giờ đây không còn màu sắc của nỗi đau, mà là màu sắc của một sức mạnh mới.

Một sức mạnh mà ngay cả Hội Đồng cũng không thể kiểm soát.

"Tôi đã đánh thức chính mình," cô nói.

Và trong khoảnh khắc đó, thành phố Runtime bắt đầu sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập