Chương 13

Tần Chi nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Lữ Tiêu, ngón tay cô đan vào các ngón tay anh với một sức mạnh tuyệt vọng, không phải để an ủi, mà để "neo" anh lại khỏi dòng chảy của sự quên lãng.

Cô hét lên tên anh, nhưng giọng nói của cô vang lên trong không khí như tiếng vọng dưới đáy biển sâu, yếu ớt và méo mó, bị nuốt chửng bởi tiếng rít của những tấm gương đang vỡ vụn xung quanh.

Không khí xung quanh họ đang trở nên loãng, loãng đến mức cô có thể thấy những hạt bụi ánh sáng lơ lửng, mỗi hạt bụi là một mảnh ký ức đang tan rã.

Lữ Tiêu không đáp lại.

Ánh mắt anh trống rỗng, hướng về phía trước nhưng không nhìn thấy bất cứ điều gì, như thể linh hồn anh đã bị rút ra khỏi xác, để lại một cái vỏ bọc đẹp đẽ nhưng vô hồn.

"Đừng," Tần Chi thì thầm, giọng cô run bần bật.

"Đừng để anh đi.

Đừng để anh quên tôi."

Cô cảm thấy một lực kéo dữ dội từ phía sau, nơi Cố Hàn đang đứng.

Vị trí của Cố Hàn không cố định; anh ấy xuất hiện và biến mất như những đốm nhiễu trên màn hình cũ, mỗi lần xuất hiện lại mang một bộ dạng khác – đôi khi là một người bảo vệ nghiêm nghị, đôi khi là một kẻ thù lạnh lùng.

Nhưng giờ đây, anh ấy chỉ là một bóng tối, một khoảng trống trong thực tại.

"Lữ Tiêu không còn ở đây nữa, Tần Chi," Cố Hàn nói, giọng nói của anh vang lên từ mọi phía, từ trong đầu cô, từ những mảnh gương vỡ.

"Anh ấy đã hoàn thành nhiệm vụ.

Bây giờ, đến lượt em chấp nhận vai trò của mình."

Tần Chi nghiến răng.

Cô không chấp nhận điều đó.

Cô kéo mạnh tay Lữ Tiêu, bước lùi lại, gót giày của cô trượt trên sàn nhà bằng thủy tinh.

Những mảnh vỡ dưới chân cô không rơi xuống, mà trôi nổi lơ lửng, phản chiếu hình ảnh méo mó của cô.

Cô thấy mình trong những phản chiếu đó – một người phụ nữ đang gào thét, một người phụ nữ đang khóc, và một người phụ nữ đang mỉm cười lạnh lùng.

"Cô ấy là Lõi," Cố Hàn nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một báo cáo thời tiết.

"Và Lõi không được phép có cảm xúc.

Cảm xúc là nhiễu.

Cảm xúc là lỗi.

Nếu em muốn cứu anh ấy, em phải loại bỏ cảm xúc của chính mình."

Tần Chi nhìn vào khuôn mặt của Lữ Tiêu.

Anh vẫn đẹp, vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt anh đã mất đi sự sống.

Đó là cái chết của một người còn đang thở.

Nỗi sợ hãi trong lòng Tần Chi bùng nổ, không phải vì cô sợ mất anh, mà vì cô sợ rằng nếu anh quên cô, thì tất cả những gì họ đã trải qua – những nụ cười, những nước mắt, những đêm không ngủ bên nhau – sẽ trở thành vô nghĩa.

"Không," cô nói, giọng cô cứng rắn hơn.

Cô kéo Lữ Tiêu ra khỏi ánh mắt của Cố Hàn, đẩy mạnh anh vào một khe nứt trên tường gương.

Khe nứt đó mở ra như một vết thương, tiết ra một thứ ánh sáng xanh lam kỳ lạ, khác biệt hoàn toàn với ánh sáng vàng ấm áp của thành phố Runtime.

Đó là lối thoát.

Hoặc là cái bẫy.

Tần Chi không có lựa chọn.

Cô lao vào khe nứt, kéo theo Lữ Tiêu, và thế giới xung quanh họ sụp đổ thành một cơn lốc xoáy màu trắng xóa.


Tần Chi quỳ xuống bên cạnh Lữ Tiêu.

Cô không dùng phép thuật, không dùng sức mạnh của Lõi.

Cô dùng đôi tay trần của mình, chạm vào má anh, vào môi anh, vào những sợi tóc mềm mại của anh.

"Anh nhớ không?" cô thì thầm, giọng cô khàn đặc.

"Đêm đó, khi chúng ta đứng trên đỉnh tòa nhà cao nhất, anh đã nói với tôi rằng anh sợ hãi.

Anh sợ rằng nếu anh yêu tôi, anh sẽ mất đi chính mình."

Lữ Tiêu không phản ứng.

Nhưng Tần Chi thấy mí mắt anh rung lên nhẹ.

"Anh nói rằng anh muốn tự do," cô tiếp tục, nước mắt cô rơi xuống má anh, ướt đẫm khuôn mặt lạnh lùng của anh.

"Nhưng anh đã nhầm.

Tự do không phải là không có gì ràng buộc.

Tự do là chọn lựa những gì mình muốn mang theo, ngay cả khi chúng gây đau đớn."

Cô mở cuốn sổ tay ra, đặt nó lên ngực Lữ Tiêu.

"Đây là những gì anh đã cố gắng xóa bỏ," cô nói.

"Nhưng anh không thể.

Vì chúng là một phần của anh.

Và chúng là một phần của tôi."

Cô nhìn vào đôi mắt trống rỗng của anh.

Cô không thấy sự phản bội.

Cô thấy nỗi đau.

Nỗi đau của một người đàn ông yêu thương quá mức, đến mức sẵn sàng hy sinh chính mình để bảo vệ người mình yêu.

"Anh không cần phải quên tôi," cô nói, giọng cô kiên định.

"Anh cần phải nhớ.

Nhớ rằng chúng ta đã yêu nhau.

Nhớ rằng chúng ta đã sống.

Nhớ rằng chúng ta đã chiến đấu."

Cô cúi xuống, hôn anh.

Không phải một nụ hôn dịu dàng, mà là một nụ hôn đầy đam mê, đầy tuyệt vọng, đầy sự khẳng định.

Cô hôn anh như thể muốn truyền toàn bộ ký ức của cô vào trong anh.

Cô hôn anh như thể muốn đánh thức linh hồn đang ngủ say của anh.

Và rồi, một điều kỳ diệu xảy ra.

Lữ Tiêu run rẩy.

Đôi mắt anh mở ra.

Nhưng chúng không còn trống rỗng.

Chúng đầy màu sắc.

Màu của nỗi đau, màu của sự hoài nghi, và màu của sự nhận ra.

Anh nhìn cô, ánh mắt anh mơ màng, như thể đang cố gắng tập trung vào một hình ảnh xa xôi.

"Chi..." anh gọi tên cô, giọng anh yếu ớt, như tiếng thở dài.

Tần Chi mỉm cười, nước mắt cô vẫn chảy.

"Anh nhớ rồi," cô nói.

"Anh nhớ rồi."

Lữ Tiêu nắm lấy tay cô, siết chặt.

Sự ấm áp trở lại bàn tay anh.

Sự sống trở lại cơ thể anh.

Nhưng ngay khi anh hoàn toàn tỉnh táo, anh nhìn thấy cuốn sổ tay trên ngực anh.

Và anh nhìn thấy vẻ mặt của Tần Chi.

Và anh hiểu ra tất cả.

Không phải anh đang quên cô.

Mà là anh đang nhớ lại nỗi đau.

Và nỗi đau đó, sẽ là thứ duy nhất giữ chân anh lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập