Chương 12

Chương 12 — Niềm Tin Gây Ra Hỗn Loạn

PHẦN 1

Tần Chi đứng chết trân, tim đập thình thịch đến mức cô có thể nghe thấy tiếng nó vang lên rõ hơn cả tiếng rên rỉ của những tòa nhà đang biến dạng xung quanh.

Không khí ở đây lạnh lẽo, mang mùi ozone và mùi cũ kỹ của giấy mực bị thối rữa.

Người đàn ông đứng trước mặt cô không phải Lăng Dực.

Anh ta mặc một bộ vest màu xám tro, chất liệu dường như được dệt từ chính những tia sáng mờ nhạt của thành phố Runtime, phù hợp hoàn toàn với sự vô hình của anh trong thế giới này.

Khuôn mặt anh thanh tú, nhưng mang một vẻ mệt mỏi sâu thẳm, như thể anh đã mang gánh nặng của cả một đô thị trên vai trong nhiều thế kỷ.

"Tần Chi," anh nói, giọng nói trầm ấm, vang lên không phải từ môi miệng mà từ chính không gian xung quanh cô.

"Em không thể ở lại đây.

Nơi này đang sụp đổ vì nỗi sợ của em."

Tần Chi lùi lại một bước, gót giày chạm vào một viên gạch vỡ.

Viên gạch ấy ngay lập tức biến thành một đống tro tàn, lan tỏa ra những vết nứt đen kịt trên mặt đất.

Cô nhìn xuống đôi chân mình, hoảng loạn.

Mỗi bước đi của cô, mỗi nhịp thở của cô đang hủy hoại thực tại.

"Anh là ai?" Tần Chi hỏi, giọng cô run rẩy.

Cô nắm chặt hai tay trước ngực, cố gắng kiểm soát sự rung lắc của cơ thể.

Ký ức của cô đang hỗn loạn.

Lăng Dực vừa mới tan biến, để lại một khoảng trống đau đớn trong tâm trí cô, và giờ đây, một người lạ mặt xuất hiện, mang theo sự bình tĩnh đáng ngờ.

"Tên tôi là Lữ Tiêu," người đàn ông đáp, bước chậm rãi tiến lại gần.

Anh không có vẻ đe dọa, mà ngược lại, ánh mắt anh chứa đựng một sự thương cảm sâu sắc, một thứ cảm xúc mà Tần Chi chưa từng gặp ở Hội Đồng Định Hình.

"Và em cần tin vào tôi.

Trong Runtime, niềm tin là gạch đá.

Nếu em không tin vào tôi, em sẽ rơi vào vực thẳm."

Tần Chi nghi ngờ.

Bản năng sinh tồn của cô gào thét cảnh báo rằng đây là một cái bẫy.

Nhưng khi cô nhìn vào đôi mắt Lữ Tiêu, cô thấy một sự phản chiếu kỳ lạ.

Trong ánh mắt anh, cô không thấy sự tính toán, mà thấy chính bóng dáng của mình — cô đơn, dễ vỡ, và tuyệt vọng.

"Em không tin bất kỳ ai," Tần Chi nói, giọng cô lạnh đi.

"Thế giới này đã dạy cho tôi điều đó."

Lữ Tiêu khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã.

Và đó là lý do tại sao em đang giết chính mình.

Mỗi lần em nghi ngờ, em xóa bỏ một phần thực tại.

Em muốn sống, Tần Chi?

Hay em muốn tiếp tục tồn tại như một con số lỗi?"

Câu hỏi đó đánh trúng vào điểm yếu nhất của cô.

Tần Chi nhìn xung quanh.

Những bức tường thư viện cũ kỹ đang tan chảy, biến thành những dòng mực đen chảy xuống sàn nhà.

Cô không muốn chết.

Cô không muốn biến mất vào hư vô.

"Em sẽ đi với anh," Tần Chi thì thầm, nhưng không phải vì niềm tin, mà vì sự tuyệt vọng.

"Nhưng nếu anh lừa tôi, Lữ Tiêu, tôi sẽ đảm bảo anh sẽ bị lãng quên vĩnh viễn."

Lữ Tiêu gật đầu, đưa tay ra.

"Đừng lo lắng.

Tôi không có ý định làm hại em.

Tôi chỉ muốn giúp em tìm ra sự thật."

PHẦN 2

Người đàn ông, tự xưng là Lữ Tiêu, đưa tay ra, lòng bàn tay mở rộng như một lời mời gọi chứ không phải một mệnh lệnh.

"Đi cùng anh.

Nếu chúng ta ở lại đây, khi nỗi sợ của em lan tỏa, con đường này sẽ sụp đổ.

Chúng ta sẽ bị mắc kẹt trong khu vực 'Bị Quên' mãi mãi."

Tần Chi do dự một giây, rồi nắm lấy bàn tay anh.

Cánh tay anh lạnh như đá, nhưng khi da thịt họ chạm nhau, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng cô.

Không phải là sự kích thích, mà là sự kết nối dữ liệu.

Cô cảm thấy những dòng thông tin chảy từ tay anh vào tâm trí cô, những mảnh ghép ký ức mà cô đã mất.

Họ bước vào hành lang.

Nhưng hành lang này không giống bất kỳ nơi nào trong thư viện trước đó.

Nó dài vô tận, hai bên là những bức tường gương phản chiếu vô số hình ảnh của Tần Chi.

Mỗi tấm gương hiển thị một phiên bản khác nhau của cô: một Tần Chi cười hạnh phúc bên cạnh Hứa Duyên, một Tần Chi khóc trong mưa, một Tần Chi đứng giữa đống đổ nát của thành phố.

"Đây là đâu?" Tần Chi hỏi, giọng cô nhỏ đi vì kinh ngạc.

"Đây là 'Lối đi của Ký Ức'," Lữ Tiêu giải thích, giọng anh vang vọng trong không gian kín mít.

"Nơi đây lưu trữ những niềm tin đã bị loại bỏ.

Những điều mà tập thể xã hội Runtime đã chọn để quên đi.

Chúng ta đang đi vào quá khứ, Tần Chi.

Nhưng không phải quá khứ của em, mà là quá khứ của thành phố."

Tần Chi nhìn vào những tấm gương.

Cô thấy hình ảnh của Hứa Duyên.

Anh đang đứng ở một góc phố, nhìn về phía cô với ánh mắt đầy yêu thương.

Nhưng khuôn mặt anh mờ ảo, như một bức tranh bị nước mưa làm nhòe.

"Hứa Duyên..." Tần Chi thì thầm.

Cô muốn bước tới, nhưng Lữ Tiêu kéo cô lại.

"Đừng nhìn quá lâu," anh cảnh báo.

"Nếu em tin vào phiên bản ký ức đó, em sẽ bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian.

Em sẽ sống lại khoảnh khắc đó mãi mãi, cho đến khi thực tại xung quanh sụp đổ hoàn toàn."

"Tại sao anh lại biết tất cả những điều này?" Tần Chi quay sang nhìn anh, nghi ngờ trỗi dậy.

"Anh không phải là người bình thường.

Anh biết về cơ chế của Runtime.

Anh biết về Hội Đồng Định Hình."

Lữ Tiêu dừng bước.

Anh quay sang cô, ánh mắt anh trở nên nghiêm nghị.

"Vì tôi là một phần của hệ thống, Tần Chi.

Nhưng không phải là người bảo vệ.

Tôi là người ghi chép.

Tôi ghi lại những gì bị xóa bỏ.

em là thứ duy nhất mà tôi không thể ghi chép được."

Tần Chi cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Những ký ức phân mảnh của cô bắt đầu quay cuồng.

Cô nhớ đến cảm giác cô đơn trong những đêm dài, khi cô thức dậy và không biết mình là ai.

Cô nhớ đến việc tìm thấy cuốn nhật ký, và cảm giác như thể cô đang đọc câu chuyện của chính mình từ một góc nhìn xa lạ.

"Em là gì?" Cô hỏi, giọng cô run rẩy.

Lữ Tiêu không trả lời ngay.

Anh chỉ nắm chặt tay cô hơn, dẫn cô đi sâu hơn vào hành lang gương.

Những tấm gương bắt đầu nứt vỡ, phát ra những âm thanh chói tai.

"Em là lỗi," Lữ Tiêu nói, giọng anh đầy đau khổ.

"Nhưng em cũng là hy vọng.

Và đó là lý do tại sao chúng ta không thể dừng lại ở đây."

PHẦN 3

Lữ Tiêu dừng bước.

Anh quay lại, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh, nhưng vẫn dịu dàng.

"Bởi vì em cần một cái cớ để sống, Tần Chi.

Khi em hoàn toàn nhớ lại, em sẽ thấy rằng chúng ta không thể tồn tại cùng nhau trong thế giới này.

Em phải chọn."

"Chọn gì?" Tần Chi hỏi, tim cô đập nhanh hơn.

Cô cảm thấy không khí xung quanh trở nên nặng nề, như thể áp lực của sự thật đang đè lên vai cô.

"Chọn giữa sự thật và sự bình yên," Lữ Tiêu đáp.

"Nếu em chấp nhận hiện tại, nếu em ngừng cố gắng tìm kiếm quá khứ, thành phố sẽ ổn định.

Hứa Duyên sẽ an toàn.

Nhưng em sẽ mất đi tất cả ký ức về Lăng Dực.

Về chính con người thực sự của em.

Em sẽ trở thành một công dân bình thường của Runtime, sống trong ảo tưởng hạnh phúc."

Tần Chi sững sờ.

Cô nhìn vào hình ảnh của Hứa Duyên trong tấm gương.

Anh đang mỉm cười, vẻ bình yên tuyệt đối.

Đó là điều cô luôn khao khát.

Sự bình yên.

Sự kết nối.

Nhưng cái giá phải trả là sự mất mát chính mình?

"Và nếu em chọn sự thật?" Cô hỏi, giọng cô nghẹn ngào.

Lữ Tiêu thở dài.

"Nếu em chọn sự thật, em sẽ nhớ lại tất cả.

Em sẽ nhớ rằng em không phải là một con người bình thường.

Em sẽ nhớ rằng em là nguyên nhân của mọi hỗn loạn.

Và Hội Đồng Định Hình sẽ không bao giờ tha thứ cho em.

Họ sẽ xóa em.

Không chỉ khỏi thế giới này, mà khỏi tâm trí của mọi người.

Hứa Duyên sẽ quên em.

Tôi sẽ quên em.

Em sẽ trở thành một khoảng trống trong ký ức của thế giới."

Tần Chi cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ lan tỏa trong người.

Cô không muốn bị quên lãng.

Cô không muốn biến thành một con số không.

Nhưng cô cũng không thể sống trong dối trá.

Cô nhớ đến cảm giác khi nắm tay Lăng Dực, dù anh ta có thể là một ảo ảnh.

Cô nhớ đến cảm giác khi thấy Hứa Duyên đau khổ vì sự tồn tại của cô.

"Em không thể chọn," cô thì thầm.

"Em không thể chọn giữa mất anh ấy và mất chính mình."

Lữ Tiêu nhìn cô, ánh mắt anh đầy thương cảm.

"Đó là bi kịch của em, Tần Chi.

Em là người duy nhất trong thế giới này có khả năng thay đổi niềm tin tập thể.

Nhưng để làm được điều đó, em phải chấp nhận sự cô đơn tuyệt đối.

Em phải trở thành người quan sát, không phải là người tham gia."

Tần Chi lắc đầu.

Tôi không chấp nhận điều đó.

Tôi muốn sống.

Tôi muốn yêu.

Tôi muốn được nhớ."

Lữ Tiêu bước lại gần cô, chạm tay lên má cô.

Cử chỉ đó thật dịu dàng, thật chân thành.

"Và đó là lý do tại sao tôi ở đây.

Để giúp em tìm ra con đường thứ ba.

Con đường mà chỉ em mới có thể đi."

"Con đường nào?" Tần Chi hỏi, hy vọng lóe lên trong tim cô.

"Con đường của sự hy sinh," Lữ Tiêu nói.

"Em phải tin vào một điều gì đó mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ.

Em phải tin vào tình yêu.

Nhưng không phải tình yêu với một người.

Mà là tình yêu với sự thật."

Tần Chi nhìn vào đôi mắt anh.

Cô thấy sự trung thực trong đó.

Cô thấy sự đau khổ.

Và cô biết rằng anh đang nói thật.

Nhưng sự thật đó có giá trị nếu nó hủy hoại tất cả những gì cô yêu?

"Em sẽ làm gì?" Cô hỏi.

"Em sẽ nhớ lại," Lữ Tiêu nói.

"Và em sẽ chấp nhận.

Nhưng trước khi em làm điều đó, em cần biết một điều.

Một điều mà Hội Đồng Định Hình không muốn em biết."

PHẦN 4

Lữ Tiêu cười, một nụ cười khổ sở.

Tôi đang lừa em.

Nhưng sự thật tàn khốc hơn thế này."

Anh nắm chặt tay cô, kéo cô lại gần hơn.

"Tần Chi, em có bao giờ tự hỏi tại sao trong tất cả những ký ức của em, em luôn là người quan sát?

Tại sao em luôn nhớ những khoảnh khắc đau buồn, nhưng lại không nhớ những khoảnh khắc hạnh phúc?

Tại sao em luôn cảm thấy như thể em đang đứng bên lề của cuộc đời mình?"

Tần Chi run rẩy.

Cô nhớ đến những đêm không ngủ, khi cô cố gắng ghép những mảnh ký ức lại với nhau.

Cô luôn thấy mình đứng ở xa, nhìn chính mình từ một góc nhìn khác.

Cô luôn cảm thấy như thể cô không thuộc về thế giới này.

"Vì em không phải là người quan sát," Lữ Tiêu nói, giọng anh nhỏ đi, gần như là một lời thì thầm.

"Em là người tạo ra.

Em là 'Lõi' của vùng niềm tin bị lỗi.

Sự tồn tại của em là nguyên nhân khiến thành phố không thể ổn định.

Khi em đau khổ, thành phố rung lắc.

Khi em sợ hãi, tòa nhà sụp đổ.

Khi em yêu, thực tại biến dạng."

Tần Chi lùi lại, mắt cô mở to vì kinh hoàng.

không thể nào.

Tôi chỉ là một người bình thường.

Tôi chỉ muốn sống cuộc đời của mình."

"Em không thể," Lữ Tiêu nói.

"Vì em là sự bất ổn.

Em là biến số mà hệ thống không thể kiểm soát.

Hội Đồng Định Hình không muốn xóa em vì họ ghét em.

Họ muốn xóa em vì em là mối đe dọa cho sự tồn tại của Runtime.

Nếu em tiếp tục tồn tại, thành phố sẽ sụp đổ."

Tần Chi cảm thấy thế giới xung quanh cô quay cuồng.

Những tấm gương bắt đầu vỡ vụn, rơi xuống thành những mảnh thủy tinh sắc lẹm.

Cô nhìn vào những mảnh vỡ, và cô thấy chính mình.

Hàng trăm phiên bản của cô, mỗi người đang sống một cuộc đời khác nhau.

Nhưng tất cả họ đều đang nhìn cô, với ánh mắt đầy sợ hãi.

"Vậy thì sao?" Cô hỏi, giọng cô vỡ oà.

"Tôi phải làm gì?

Tôi phải chết?

Để thành phố sống?"

"Không," Lữ Tiêu nói.

"Em không cần phải chết.

Em cần phải thay đổi.

Em cần phải tin vào một điều gì đó khác.

Em cần phải tin rằng em có thể kiểm soát nó.

Nhưng để làm được điều đó, em phải nhớ lại tất cả.

Em phải chấp nhận rằng em là nguyên nhân.

Và em phải chấp nhận rằng không ai sẽ nhớ em."

Tần Chi nhìn vào Lữ Tiêu.

Cô thấy sự thật trong ánh mắt anh.

Cô thấy sự hy sinh.

Và cô biết rằng anh đang nói thật.

"Em sẽ nhớ lại," cô nói, giọng cô kiên định.

"Nhưng không phải bây giờ.

Tôi cần thời gian.

Tôi cần hiểu."

Lữ Tiêu gật đầu.

Và đó là lý do tại sao tôi sẽ ở bên em.

Cho đến khi em sẵn sàng."

Nhưng trước khi Tần Chi có thể nói thêm điều gì, một giọng nói khác vang lên từ phía sau họ.

Giọng nói của Cố Hàn.

"Lữ Tiêu," Cố Hàn nói, giọng anh lạnh lùng.

"Em đã vượt quá thẩm quyền của mình."

PHẦN 5

Con đường gương bắt đầu nứt vỡ.

Những mảnh vỡ bay lên không trung, biến thành những con chim bằng thủy tinh vỡ vụn.

Lữ Tiêu ôm chặt lấy Tần Chi, như thể muốn in dấu hình dáng cô vào não bộ trước khi nó biến mất.

"Đừng để tôi quên em," anh thì thầm vào tai cô.

"Hãy làm gì đó.

Hãy tạo ra một ký ức mới.

Một ký ức mà em có thể kiểm soát.

Vì nếu em không làm, Hội Đồng Định Hình sẽ làm thay em.

Và họ sẽ xóa sạch mọi dấu vết của em."

Tần Chi nhìn vào Cố Hàn, người đang bước ra từ bóng tối, khuôn mặt anh lạnh băng, không một cảm xúc.

"Tần Chi," Cố Hàn nói.

"Em đã đến tận cùng của sự ngây thơ.

Giờ là lúc chấp nhận thực tại."

Tần Chi nhìn vào Lữ Tiêu, rồi nhìn vào Cố Hàn.

Cô cảm thấy sự lựa chọn đè nặng lên vai cô.

Một phía là sự thật đau đớn và sự cô đơn tuyệt đối.

Một phía là sự bình yên giả tạo và sự mất mát chính mình.

Cô hít một hơi thật sâu.

Không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, làm cô tỉnh táo.

Cô không chọn phía nào.

Cô bước thẳng về phía trước, đâm xuyên qua bức tường gương đang sụp đổ.

Và khi cô xuyên qua, cô không thấy lối thoát.

Cô thấy chính mình.

Hàng trăm phiên bản của Tần Chi, mỗi người đang sống một cuộc đời khác nhau, trong những thực tại khác nhau.

Và tất cả họ đều đang nhìn cô, với ánh mắt đầy sợ hãi.

Một trong số họ mở miệng, nói ra một câu khiến máu trong người Tần Chi đông đặc: *"Chào mừng trở lại, Người Tạo Ra Lỗi.

Giờ thì, hãy bắt đầu lại."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập