Chương 11
Thay vào đó, là mùi ozone nồng nặc và một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể thế giới đang nín thở chờ đợi một phán quyết.
Tần Chi đứng chôn chân tại chỗ, tim đập thình thịch trong lồng ngực cô, mỗi nhịp đập đều vang lên như tiếng trống quân trong sự im ắng này.
Cô nhìn bàn tay mình – những ngón tay đang run rẩy, nhưng khi cô nhìn xuống, bàn tay ấy dường như đang trở nên trong suốt, lộ ra những mạch năng lượng xanh lam chạy dọc theo gân tay.
Đó không phải là máu thịt nữa.
Đó là dữ liệu.
Người đàn ông đứng ở cuối hành lang, Lăng Dực, không còn là hình bóng mờ ảo trong ký ức.
Anh ta thực thể hóa trước mắt cô, với bộ đồ rách nát và khuôn mặt đầy vết sẹo.
Nhưng điều khiến dạ dày Tần Chi co quắp lại không phải là vẻ ngoài thảm hại của anh, mà là ánh mắt.
Đôi mắt đó không chứa đựng nỗi đau của một nạn nhân bị lãng quên, mà là sự tính toán lạnh lùng, sắc bén như một con rắn đang rình mồi.
"Tần Chi," anh gọi tên cô, giọng khàn đặc nhưng không hề run rẩy như cô tưởng.
"Em đã về rồi."
Bước chân của anh tiến lại gần, và mỗi bước chân ấy làm cho không gian xung quanh rung chuyển.
Những hạt bụi ánh sáng từ cuốn nhật ký tan rã bay quanh họ, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ.
Tần Chi cảm thấy một sức hút mạnh mẽ, không phải là tình cảm, mà là sự cộng hưởng của hai thực thể bất ổn.
Cô muốn lùi lại, nhưng cơ thể cô lại tự động bước về phía anh, như thể bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình.
"Làm ơn, đừng sợ," Lăng Dực thì thầm, tay anh đưa ra, lòng bàn tay hướng lên.
"Tôi không phải là kẻ thù.
Tôi là người duy nhất nhớ rõ em là ai, trước khi Hội Đồng Định Hình xóa sạch tất cả."
Tần Chi do dự.
Trí nhớ phân mảnh của cô đang gào thét cảnh báo, nhưng trái tim cô – thứ duy nhất còn lại của con người – lại khao khát sự kết nối.
Cô nhớ đến cảm giác cô đơn彻骨 (xấu hổ) trong những đêm dài, khi thành phố biến dạng và cô không biết mình là ai.
Lăng Dực đại diện cho câu trả lời.
Đại diện cho sự thật.
Cô nắm lấy tay anh.
Khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, thế giới xung quanh sụp đổ.
Không phải là sụp đổ vật lý, mà là sụp đổ của nhận thức.
Những bức tường thư viện tan biến, thay vào đó là một không gian trắng xóa, vô tận.
Và trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, giọng nói từ sâu thẳm tâm trí cô vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ chính cốt lõi tồn tại của cô: *"Chào mừng trở lại, Lõi.
Giờ thì, hãy chọn.
Sự thật, hay ảo tưởng?"*
**
Tần Chi nghi ngờ.
Cô luôn nghi ngờ.
Đó là bản năng sinh tồn của cô trong một thế giới mà mọi thứ đều có thể thay đổi.
Nhưng trong khoảnh khắc này, với sự tồn tại của mình đang lung lay, cô cần một neo đậu.
Cô tin vào Lăng Dực.
Cô tin rằng anh ta là nạn nhân duy nhất cùng cảnh ngộ, người hiểu được nỗi đau của sự cô đơn tuyệt đối.
"Làm thế nào để anh nhớ được tất cả?" Tần Chi hỏi khi họ tạm dừng nghỉ ngơi trên một bệ đá.
Không gian xung quanh họ đang ổn định hơn, nhưng vẫn mang một cảm giác ngột ngạt, như thể không khí đang dần bị rút đi.
Lăng Dực nhìn cô, ánh mắt anh sâu thẳm như vực đen.
"Vì tôi cũng là một phần của hệ thống, Chi Chi.
Tôi không phải là con người theo nghĩa đen.
Tôi là một 'Người Quan Sát' – một thực thể được tạo ra để ghi lại những sai lệch trong niềm tin.
em là sai lệch lớn nhất."
Tần Chi run rẩy.
"Vậy anh yêu tôi, hay anh chỉ đang quan sát tôi?"
Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí, sắc bén như lưỡi dao.
Lăng Dực không trả lời ngay.
Anh cúi xuống, chạm nhẹ vào má cô.
Cử chỉ đó thật dịu dàng, thật chân thành.
Và trong khoảnh khắc đó, Tần Chi tin vào anh.
Cô tin rằng tình yêu của anh là thực, dù nó có được xây dựng trên nền tảng của sự dối trá.
"Anh yêu em," anh nói, giọng anh khàn đặc.
"Đó là điều duy nhất trong thế giới này mà Hội Đồng Định Hình không thể xóa bỏ.
Vì tình yêu là niềm tin mạnh nhất."
Tần Chi nhắm mắt lại, cảm thấy một giọt nước mắt rơi xuống.
Cô muốn tin anh.
Cô muốn tin rằng mọi đau khổ của cô đều có ý nghĩa, rằng sự tồn tại của cô không phải là một lỗi cần được sửa chữa.
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một tiếng chuông cảnh báo vẫn vang lên, nhỏ nhẹ nhưng dai dẳng.
Tại sao Lăng Dực lại biết chính xác những gì cô cần nghe?
Tại sao anh lại xuất hiện đúng lúc cô cần một câu trả lời?
Và tại sao, khi anh chạm vào cô, cô lại cảm thấy một sự lạnh lẽo, vô hồn, giống như những bức tường gương vỡ vụn xung quanh?
*ERROR: MEMORY OVERWRITE DETECTED.*
Tần Chi nhìn vào bàn tay của Lăng Dực.
Nó đang bắt đầu mờ đi.
Không phải vì cô quên anh, mà vì cô *ngừng tin* vào lời nói của anh.
Sự nghi ngờ của cô là vũ khí mạnh nhất trong thế giới Runtime.
Khi niềm tin sụp đổ, thực tại cũng sụp đổ theo.
"Làm ơn, hãy nhìn vào tôi," Lăng Dực lặp lại, nhưng lần này, giọng anh ta yếu ớt hơn.
Hình ảnh anh ta bắt đầu rung lắc, như một bức ảnh cũ kỹ đang bị phai màu.
"Đừng nghi ngờ.
Hãy tin vào tôi.
Nếu em không tin, em sẽ không thể sống sót."
Tần Chi lùi lại một bước.
Sự lạnh lẽo trong tim cô lan tỏa ra toàn bộ cơ thể.
Cô nhận ra sự thật đau đớn: Lăng Dực không phải là người yêu cũ.
Anh ta không phải là nạn nhân.
Anh ta là một phần của bẫy.
Một cái bẫy được thiết kế để cô lập cô, để cô tin rằng mình cần anh ta, và từ đó, cô sẽ từ bỏ nỗ lực tìm kiếm sự thật độc lập.
"Anh nói rằng tình yêu là niềm tin mạnh nhất," Tần Chi nói, giọng cô lạnh lùng, kiên định.
"Nhưng anh quên một điều.
Niềm tin vào chính mình mới là mạnh nhất."
Cô rút tay mình khỏi tay anh.
Khoảnh khắc đó, Lăng Dực hét lên – một tiếng hét không phải của đau đớn, mà của sự thất vọng tột độ.
Hình ảnh anh ta bắt đầu tan rã thành những hạt bụi ánh sáng, giống như cuốn nhật ký trước đó.
Nhưng khác với cuốn nhật ký, những hạt bụi này không bay đi.
Chúng rơi xuống, tạo thành một bức tường chắn giữa Tần Chi và lối thoát.
"Em đang tự hủy hoại mình," giọng nói của Lăng Dực vang lên từ khắp nơi, không còn định vị ở một điểm cụ thể.
"Hội Đồng Định Hình sẽ không tha thứ cho em.
Em sẽ trở thành một Yếu tố Bất ổn.
Và chúng ta sẽ phải xóa em."
Tần Chi đứng một mình trong bóng tối.
Trước mặt cô, bức tường bụi ánh sáng đang dần đóng lại, chặn đứng lối đi.
Nhưng phía sau cô, từ sâu trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của Lâm Hạ.
"Tần Chi, đừng nghe anh ta," giọng nói ấy thì thầm, đầy lo lắng.
"Anh ta không phải là người anh tưởng.
Hãy quay lại đây.
Hãy về nhà."
Tần Chi nhìn vào hai phía.
Một phía là Lăng Dực, người đại diện cho sự thật đau đớn và tình yêu bị thao túng.
Một phía là Lâm Hạ, người đại diện cho sự an toàn giả tạo và sự bảo vệ độc hại.
Cô hít một hơi thật sâu.
Không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, làm cô tỉnh táo.
Cô không chọn phía nào.
Cô bước thẳng về phía bức tường bụi ánh sáng, đâm xuyên qua nó.
Và khi cô xuyên qua, cô không thấy lối thoát.
Cô thấy chính mình.
Hàng trăm phiên bản của Tần Chi, mỗi người đang sống một cuộc đời khác nhau, trong những thực tại khác nhau.
Và tất cả họ đều đang nhìn cô, với ánh mắt đầy sợ hãi.
Một trong số họ mở miệng, nói ra một câu khiến máu trong người Tần Chi đông đặc:
*"Chào mừng trở lại, Người Tạo Ra Lỗi."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận