Chương 10
Chúng lơ lửng trong không khí loãng của quán cà phê, tạo thành một màn sương mỏng, ấm áp nhưng mang theo một mùi vị kim loại chua chát, giống như mùi máu khô.
Tần Chi đứng giữa căn phòng đang biến dạng, cảm giác mất cân bằng kéo dài như một sợi dây thép cuốn chặt quanh xương sống.
Những bức tường xung quanh bắt đầu "thở", chuyển từ màu xám bê tông lạnh lẽo sang một sắc hồng phấn nhạt nhòa, mềm mại đến đáng sợ.
Sàn nhà gợn sóng nhẹ, như thể cô đang đứng trên mặt nước tĩnh lặng.
"Chi Chi, em ổn không?" Giọng Lâm Hạ vang lên, nhưng nó không đến từ phía sau lưng cô, mà từ mọi hướng.
Tiếng nói của anh vang vọng trong không gian biến dạng, vừa gần gũi vừa xa vời.
Tần Chi không quay lại.
Cô biết nếu quay lại, cô sẽ thấy khuôn mặt của anh – khuôn mặt của người bạn thân thiết nhất, người đã từng nắm tay cô trong những đêm dài vô vọng.
Nhưng giờ đây, bàn tay đó là xiềng xích.
Cô hít một hơi sâu, cố gắng giữ vững ý chí.
Trong Thành phố Runtime, niềm tin là nền móng.
Nếu cô tin rằng đây là một cái bẫy, nó sẽ trở thành địa ngục.
Nếu cô tin rằng đây là sự giải cứu, nó sẽ trở thành thiên đường giả tạo.
Và cô không thể cho phép bản thân bị lừa dối thêm một lần nữa.
"Em ổn," cô nói, giọng nói của cô run rẩy nhưng kiên định.
"Nhưng anh không thể tiếp tục che giấu sự thật với em được nữa, Lâm Hạ."
Lâm Hạ bước ra từ màn sương bụi vàng.
Anh vẫn mặc bộ vest đen sang trọng, nhưng đôi mắt anh trống rỗng, không có cảm xúc.
"Sự thật là thứ nguy hiểm nhất, Chi Chi.
Nó có thể phá vỡ mọi thứ em trân trọng.
Em nghĩ em muốn biết nó à?"
"Tôi phải biết," Tần Chi đáp, mắt cô nhìn thẳng vào anh.
"Dù nó có đau đớn đến đâu."
Lâm Hạ không đáp.
Anh chỉ mỉm cười, một nụ cười buồn bã và xa cách.
Rồi anh đưa tay ra, như thể muốn chạm vào má cô.
Nhưng khi ngón tay anh chạm vào da thịt, một luồng điện nhẹ chạy qua cơ thể Tần Chi.
Thế giới xung quanh cô bỗng tối sầm lại.
Những bức tường hồng phấn sụp đổ, biến thành những hàng kệ sách cao vút, vươn lên tận trần nhà vô tận.
Tần Chi mở mắt ra.
Cô không còn ở quán cà phê.
Cô đang đứng trong một thư viện khổng lồ, nơi những cuốn sách bay lơ lửng trong không khí như những con chim bị mất phương hướng.
Đây là Thư viện Ký ức – nơi lưu giữ những niềm tin tập thể của thành phố.
Nhưng không giống như những thư viện bình thường, không có mùi giấy cũ hay mực in.
Chỉ có mùi ozone và nỗi sợ hãi.
Cô bước tiến vào giữa những hàng kệ.
Những cuốn sách xung quanh cô bắt đầu mở ra, trang giấy lật phấp phới như cánh bướm.
Mỗi trang giấy đều chứa đựng một ký ức, một niềm tin, một sự thật bị chôn vùi.
Tần Chi với tay lấy một cuốn sách gần nhất.
Bìa sách màu đen, không có tiêu đề.
Khi cô mở nó ra, những dòng chữ hiện lên trước mắt cô không phải là chữ viết, mà là những hình ảnh sống động.
Cô thấy mình – một phiên bản Tần Chi khác – đang đứng trước một tấm gương lớn.
Trong gương, cô không mặc trang phục hiện đại, mà là một bộ váy trắng tinh khôi, giống như một cô dâu.
Người đàn ông đứng bên cạnh cô không phải là Lâm Hạ, mà là một người đàn ông lạ mặt, với đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười điên rồ.
Họ đang cười, nhưng nước mắt chảy dài trên má họ.
"Tại sao?" Tần Chi thì thầm, tim cô đập thình thịch.
"Ai là anh ta?"
Cô vội vàng lật sang trang khác.
Hình ảnh thay đổi.
Cô thấy một thành phố sụp đổ, những tòa nhà cao tầng đổ gập xuống như những thẻ bài.
Giữa đống đổ nát, cô thấy chính mình đang ôm chặt một đứa trẻ.
Đứa trẻ đó có đôi mắt giống hệt cô.
Nhưng rồi, một bóng đen lớn lao che khuất ánh sáng, và đứa trẻ biến mất.
"Tần Chi."
Tiếng gọi làm cô giật mình.
Cô quay lại, thấy Lâm Hạ đang đứng ở cuối hành lang sách.
Anh không còn vẻ mặt lạnh lùng nữa.
Anh trông mệt mỏi, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ và lo âu.
"Anh không nên ở đây," Lâm Hạ nói, giọng anh khàn đặc.
"Nơi này không dành cho những người đã quên."
"Anh biết về những ký ức này?" Tần Chi hỏi, giọng cô cao vút, đầy sự giận dữ và đau đớn.
"Anh biết tại sao tôi lại là 'Lõi'?
Tại sao sự tồn tại của tôi lại gây ra hỗn loạn?"
Lâm Hạ bước chậm rãi về phía cô, từng bước một đều nặng nề như đá.
"Tôi không biết tất cả, Chi Chi.
Nhưng tôi biết rằng nếu em tiếp tục đào sâu vào những ký ức này, em sẽ không còn là con người nữa.
Em sẽ trở thành một phần của thành phố.
Một thực thể vô hồn, không có cảm xúc, không có đau khổ.
Và đó là điều Hội Đồng Định Hình muốn."
"Vậy anh muốn gì?" Tần Chi hét lên, cuốn sách trong tay cô rớt xuống sàn, tan biến thành bụi vàng.
"Anh muốn tôi tiếp tục sống trong ảo tưởng?
Anh muốn tôi tin rằng chúng ta là bạn thân, tin rằng cuộc sống này bình yên, trong khi thực tại bên ngoài đang sụp đổ vì chính sự tồn tại của tôi?"
Lâm Hạ dừng lại, cách cô vài bước chân.
Ánh mắt anh nhìn cô với một sự đau đớn sâu thẳm.
"Tôi muốn em hạnh phúc, Chi Chi.
Dù đó là hạnh phúc giả tạo.
Vì hạnh phúc giả tạo vẫn tốt hơn nỗi đau của sự thật.
Sự thật sẽ giết chết em.
Và tôi không thể để điều đó xảy ra."
"Tôi không sợ sự thật," Tần Chi nói, nước mắt chảy dài trên má cô, nhưng giọng nói của cô không hề run rẩy.
"Tôi sợ là tôi sẽ không còn nhận ra chính mình khi đối mặt với nó."
Cô quay lưng lại với Lâm Hạ, chạy sâu hơn vào thư viện.
Những cuốn sách xung quanh cô bắt đầu va vào nhau, tạo ra một âm thanh ồn ào, hỗn loạn.
Cô cần tìm ra câu trả lời.
Cô cần biết ai là người đàn ông lạ mặt trong ký ức.
Cô cần biết đứa trẻ mà cô từng ôm là ai.
Và cô cần biết tại sao Hứa Duyên lại gọi cô là "Lõi".
Tần Chi chạy qua những hàng kệ sách cao vút.
Ánh sáng trong thư viện bắt đầu nhấp nháy, như thể hệ thống điện đang gặp sự cố.
Những bóng hình đen kịt, không mặt, bắt đầu xuất hiện ở cuối hành lang.
Chúng đứng yên, chờ đợi.
Tần Chi biết chúng là gì.
Chúng là những "Yếu tố Bất ổn" – những người đã mất niềm tin vào trật tự của thành phố, và bị Hội Đồng Định Hình xóa bỏ khỏi thực tại.
Cô không dừng lại.
Cô tiếp tục chạy, trái tim cô đập như trống quân.
Cô cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ phía trước, như thể có một thứ gì đó đang gọi tên cô.
Cô rẽ vào một hành lang nhỏ, nơi những cuốn sách được xếp thành một vòng tròn kín.
Ở giữa vòng tròn đó, có một chiếc ghế bành cũ kỹ, và trên đó đặt một cuốn nhật ký da màu nâu sẫm.
Tần Chi bước lại gần, tay cô run rẩy khi chạm vào bìa nhật ký.
Cô mở nó ra.
Những trang giấy trắng tinh, không có một dòng chữ nào.
Nhưng khi cô nhìn kỹ, những dòng chữ bắt đầu hiện lên, như thể chúng đang được viết ra bởi một cây bút vô hình.
*"Ngày thứ 1: Tôi đã gặp anh.
Anh nói rằng tình yêu là thứ duy nhất có thể cứu vớt chúng ta khỏi sự hủy diệt.
Tôi tin anh.
Tôi đã tin anh."*
*"Ngày thứ 10: Anh nói rằng tôi là đặc biệt.
Tôi là 'Lõi'.
Nhưng tôi không hiểu ý nghĩa của từ đó.
Tôi chỉ biết rằng khi tôi buồn, thành phố mưa.
Khi tôi vui, thành phố nắng.
Tôi là một con rối, và anh là người điều khiển dây."*
*"Ngày thứ 30: Tôi nhớ về một đứa trẻ.
Một đứa trẻ có đôi mắt giống tôi.
Anh nói đó là ảo giác.
Anh nói tôi không có quá khứ.
Nhưng tại sao tôi lại nhớ?
Tại sao ký ức lại đau đớn đến vậy?"*
Tần Chi đọc những dòng chữ, nước mắt cô rơi xuống trang giấy.
Cô nhận ra ngay lập tức.
Đây là nhật ký của chính cô.
Nhưng cô không nhớ việc viết ra nó.
Cô không nhớ những ngày tháng đó.
"Chi Chi."
Tiếng gọi lần này đến từ phía sau lưng cô.
Tần Chi quay lại, thấy Cố Hàn – đại diện của Hội Đồng Định Hình – đang đứng đó.
Anh mặc bộ đồ trắng tinh, khuôn mặt anh lạnh lùng, không có chút cảm xúc nào.
"Em không nên đọc những thứ đó," Cố Hàn nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền.
"Chúng chỉ là những mảnh vỡ của một tâm trí bị tổn thương.
Chúng không phải là sự thật."
"Sự thật là gì?" Tần Chi hỏi, giọng cô khô khốc.
"Sự thật là tôi đã bị thao túng?
Sự thật là tôi đã yêu một người đàn ông mà tôi thậm chí không nhớ tên?
Sự thật là tôi là nguyên nhân gây ra sự hỗn loạn trong thành phố này?"
Cố Hàn bước lại gần, ánh mắt anh nhìn cô với một sự thương hại kỳ lạ.
"Sự thật là, Tần Chi, em là một lỗi.
Một glitch trong hệ thống.
Và lỗi thì phải được sửa chữa.
Không phải bằng cách hủy diệt, mà bằng cách cô lập.
Để bảo vệ những người khác khỏi sự bất ổn mà em mang lại."
"Sửa chữa?" Tần Chi cười, một tiếng cười điên rồ, đau đớn.
"Bằng cách xóa bỏ ký ức của tôi?
Bằng cách biến tôi thành một con rối vô hồn?"
"Đúng," Cố Hàn gật đầu.
"Đó là cách duy nhất để duy trì trật tự.
Để duy trì niềm tin.
Để duy trì sự sống cho hàng triệu người trong thành phố này.
Em nghĩ em quan trọng hơn họ à?"
Tần Chi nhìn vào cuốn nhật ký trong tay.
Những dòng chữ bắt đầu mờ dần, tan biến vào không khí.
Cô cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lòng mình.
Cô không biết ai là mình.
Cô không biết ai là người đàn ông trong ký ức.
Cô chỉ biết rằng cô không thể chấp nhận số phận này.
"Tôi không phải là một lỗi," Tần Chi nói, giọng cô lạnh lùng, kiên định.
"Tôi là một con người.
Và tôi sẽ không để ai đó quyết định số phận của tôi."
Cô ném cuốn nhật ký xuống sàn.
Nhưng thay vì rơi xuống, cuốn nhật ký bắt đầu bốc cháy.
Ngọn lửa xanh lam lan nhanh, cuốn chiếu những trang giấy.
Nhưng thay vì cháy thành tro, cuốn nhật ký bắt đầu tan rã thành những hạt bụi ánh sáng xanh lam, giống như những hạt bụi vàng từ những mảnh gương vỡ.
Những hạt bụi này bay ra khỏi phòng, xuyên qua tường, hòa vào không khí của thư viện.
Chúng lan tỏa ra khắp nơi, chạm vào những cuốn sách, những hàng kệ, và cả những bóng hình đen kịt.
Cố Hàn lùi lại, mắt anh mở to, kinh hoàng.
"Tần Chi, đừng làm điều đó!
Em đang phá vỡ cấu trúc niềm tin của cả thành phố!"
"Tôi đang tìm lại chính mình," Tần Chi đáp, giọng cô vang vọng trong không gian hỗn loạn.
"Và nếu phải phá vỡ thế giới để làm điều đó, thì tôi sẽ làm."
Ngọn lửa xanh lam lan ra hành lang, nhưng không thiêu rụi gì.
Nó chỉ làm cho mọi thứ trở nên trong suốt, như thể thực tại đang bị lột bỏ lớp vỏ bọc giả tạo.
Tần Chi nhìn thấy những bức tường tan rã, lộ ra những mạch năng lượng sáng chói bên trong.
Cô nhìn thấy những bóng hình đen kịt tan biến, để lộ ra những khuôn mặt con người đang đau khổ, đang cầu xin sự cứu rỗi.
Và rồi, cô nhìn thấy anh.
Người đàn ông trong ký ức.
Anh đứng ở cuối hành lang, giữa biển lửa xanh lam.
Anh không còn mặc bộ vest đen sang trọng nữa.
Anh mặc một bộ đồ rách nát, khuôn mặt anh đầy vết sẹo, đôi mắt anh đỏ ngầu vì nước mắt và máu.
"Tần Chi," anh gọi tên cô, giọng anh khàn đặc, đau đớn.
"Em đã về rồi."
Tần Chi bước về phía anh, trái tim cô đập thình thịch.
Cô không biết anh là ai.
Cô không biết tại sao cô lại cảm thấy một sự kết nối sâu thẳm với anh.
Nhưng cô biết rằng, đây là sự thật cô đã tìm kiếm.
Dù nó có đau đớn đến đâu.
Khi cô chạm vào tay anh, thế giới xung quanh cô sụp đổ hoàn toàn.
Và trong sự tĩnh lặng tuyệt đối sau đó, cô nghe thấy một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ chính sâu thẳm tâm trí cô.
*"Chào mừng trở lại, Lõi.
Giờ thì, hãy chọn.
Sự thật, hay ảo tưởng?"*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận