Chương 46
Nó giống như một thứ gelatin lạnh lẽo đang cố gắng nuốt chửng mọi âm thanh, đè nặng lên lồng ngực mỗi người.
Tiêu Hàn đứng giữa vòng tròn xương cốt, mồ hôi sống lưng đã khô cứng lại thành những vệt mặn chát trên áo choàng cũ kỹ.
Hắn không nhìn xung quanh.
Mắt hắn chỉ tập trung vào một điểm duy nhất phía trước: cuốn sách đá bị bít bởi rễ cây cổ thụ và bùn đất đen ngòm.
Đan Lương đứng cách đó năm bước, thanh kiếm trong tay run rẩy nhẹ.
Không phải vì sợ hãi, mà là do áp lực của không gian nơi này đang bóp nghẹt cả cơ thể hắn.
"Ngươi tìm gì ở đây?" Đan Lương hỏi, giọng khàn đặc như sỏi đá cọ xát vào nhau.
"Sự thật," Tiêu Hàn đáp ngắn gọn.
Giọng nói của anh vang lên trong sự tĩnh mịch đáng sợ, nghe rõ ràng đến mức khiến người ta rùng mình.
"Và có lẽ là một cái chết khác."
Hắn bước tới.
Mỗi bước chân đặt xuống lớp bùn đen đều tạo ra tiếng squelch ẩm ướt, khó chịu.
Những hạt bụi phát sáng lơ lửng trong không khí đột ngột tắt ngấm khi hắn đi qua, như thể ánh sáng cũng sợ hãi sự hiện diện của cuốn sách đá kia.
Tiêu Hàn cúi người, hai bàn tay trần chạm vào bề mặt lạnh lẽo của tảng đá khổng lồ che phủ cuốn sách.
Cảm giác đầu tiên là lạnh.
Lạnh đến tê buốt xương sống.
Nhưng sâu dưới lớp băng giá ấy lại là một nhịp đập yếu ớt.
Nhịp đập đó không giống như tim con người, mà giống như tiếng vọng từ đáy vực thẳm.
Tiêu Hàn nhắm mắt lại, nội lực cấp Luyện Cơ trong cơ thể hắn tự động vận chuyển theo vòng tuần hoàn kỳ lạ, phản ứng với thứ năng lượng cổ xưa tỏa ra từ cuốn sách.
"Đừng chạm vào nó," Đan Lương cảnh báo, kiếm hướng về phía lưng Tiêu Hàn.
"Nơi này là mộ phần của những kẻ điên."
Tiêu Hàn không quay lại.
Anh chỉ cười khẽ, một nụ cười đầy mỉa mai và đen tối.
"Kẻ nào cũng vậy khi đứng trước bí mật họ không thể hiểu nổi."
Hắn dùng sức đẩy.
Tảng đá nặng nề nãy giờ bỗng trở nên nhẹ bẫng như lông hồng.
Nó trượt sang bên cạnh với tiếng groan dài của đất đá, lộ ra cuốn sách bằng kim loại đen bóng nằm gọn gàng trên một chiếc đế bằng xương trắng muốt.
Bìa sách không có chữ viết nào, chỉ có những đường rãnh xoáy ốc sâu hoắm vào kim loại, tạo thành hình ảnh mắt rồng đang nhắm nghiền.
Tiêu Hàn mở bìa sách ra.
Trang giấy đầu tiên trống trơn.
Anh lật trang thứ hai, cũng vậy.
Cứ như thế, mười lăm trang liên tiếp hoàn toàn trắng xóa.
Sự im lặng trong hang động trở nên dày đặc hơn, ngột ngạt đến mức khó thở.
Đan Lương nín thinh, ánh mắt sắc lạnh quan sát từng cử chỉ của Tiêu Hàn.
Tiêu Hàn dừng tay.
Lưng anh thẳng đờ ra như một thanh kiếm vừa được rút khỏi vỏ.
Trang giấy này không trống trơn nữa.
Trên đó là những dòng chữ viết bằng mực đỏ sẫm, khô lại thành màu nâu rỉ sét theo thời gian.
Font chữ cổ xưa, uốn lượn kỳ quái nhưng Tiêu Hàn có thể đọc hiểu nhờ vào ký ức mơ hồ từ cha mình trước khi ông mất.
Tiêu Hàn thốt lên thầm trong đầu.
Hắn nhìn kỹ hơn những dòng tiếp theo.
Một cơn gió lạnh thổi qua hang động, dù nơi đây kín mít đất đá từ hàng ngàn năm trước.
Những hạt bụi phát sáng trở lại, nhưng lần này chúng không lơ lửng ngẫu nhiên mà quay quanh cuốn sách theo một quỹ đạo cố định, tạo thành những vòng tròn đồng tâm nhỏ li ti.
Tiêu Hàn cảm thấy đầu mình đau nhói lên dữ dội.
Nhân cách Ác bên trong hắn bắt đầu rên rỉ, như thể bị kích thích bởi thứ gì đó quen thuộc nhưng đáng sợ.
"Ngươi đọc được nó?" Đan Lương hỏi, giọng thấp hơn trước kia.
Sự tò mò đã chiến thắng sự cảnh giác của gã đàn ông này một khoảnh khắc ngắn ngủi.
"Chưa hẳn," Tiêu Hàn đáp, ngón tay lướt nhẹ trên dòng chữ thứ ba.
*"Chỉ có ý chí đủ mạnh mới uốn cong thời gian."* "Nhưng nó gợi nhớ đến điều gì đó.
kinh khủng."
Hắn lật sang trang tiếp theo.
Lần này là một bức vẽ bằng than đen.
Hình ảnh một võ giả đứng giữa trời đất, xung quanh là những bóng người mờ ảo đang di chuyển chậm chạp như trong giấc mơ.
Những đường nét của họ bị kéo dãn ra, méo mó vì tốc độ khác biệt giữa thực tại và nhận thức.
Võ giả trung tâm giơ tay lên, nắm chặt vào không khí.
Và ở lòng bàn tay hắn, một quả cầu sáng chói xuất hiện, bên trong là những mảnh vỡ của thế giới xung quanh đang quay cuồng.
"Đây là gì?" Tiêu Hàn tự hỏi bản thân.
Giọng nói của nhân cách Thiện vang lên trong đầu anh: *Đừng xem thêm nữa.
Nó nguy hiểm.* Nhưng giọng nói của Ác lại cười cợt: *Cứ đọc đi, đứa trẻ ngu ngốc.
Đây mới là sức mạnh thật sự mà cha ngươi đã hy sinh để phong ấn.*
Tiêu Hàn nghiến răng.
Hắn không muốn nghe những lời thì thầm đó trong đầu mình nữa.
Hắn cần tập trung vào cuốn sách.
Trang thứ ba mươi mô tả một kỹ năng võ công chưa từng được ghi chép trong bất kỳ thư tịch nào của giang hồ Đại Ngạn.
Tên gọi của nó khiến máu trong người Tiêu Hàn đông lạnh: .
Không phải là phép thuật.
Không phải thần thông.
Đó là đỉnh cao của việc kiểm soát nội lực và ý chí, đến mức võ giả có thể làm chậm nhận thức thời gian của đối thủ xung quanh bằng cách tạo ra một trường áp suất khí cực mạnh kết hợp với sóng âm tần số thấp mà tai người bình thường không nghe thấy được.
Kết quả là kẻ địch cảm giác như thế giới dừng lại, trong khi họ vẫn di chuyển ở tốc độ thực tế.
"Vô lý," Tiêu Hàn thì thầm.
"Không ai có thể làm điều đó chỉ bằng cơ bắp và nội lực."
Nhưng dòng chữ dưới cùng trang sách khẳng định: *"Khi ý chí vượt qua giới hạn của thịt da, thời gian sẽ tuân phục."*
Đan Lương bước tới gần hơn một bước nữa, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Nếu ngươi biết bí mật này mà không thể kiểm soát nó.
ngươi sẽ chết.
Hoặc tệ hơn, trở thành kẻ mất trí như những người trước đó đã đào hang này ra."
Tiêu Hàn đóng cuốn sách lại.
Âm thanh 'bụp' vang lên giòn tan trong không gian tĩnh lặng.
Anh quay sang nhìn Đan Lương với ánh mắt lạnh băng.
"Tôi không định học nó ngay bây giờ," anh nói, giọng đều đều nhưng chứa đựng một sự quyết đoán đáng sợ.
"Nhưng tôi cần biết ai đã viết ra điều này."
Tiêu Hàn lắc đầu.
Hình ảnh cha mình hiện về trong tâm trí — không phải là hình ảnh của một người đàn ông hiền lành dạy võ cho con trai, mà là bóng dáng đen ngòm đứng trước cổng địa ngục, tay cầm thanh kiếm máu me, mắt mở to kinh hoàng nhìn vào tương lai chưa xảy ra.
"Không," Tiêu Hàn trả lời chậm rãi.
"Người viết cuốn sách này.
là kẻ thù của cha tôi."
Cả hai im lặng trong vài giây dài đằng đng.
Tiếng dột nước từ trần hang rơi xuống tạo thành nhịp đếm: *tích, tắc, tích, tắc*.
Mỗi tiếng đều như một nhát dao cứa vào sự bình tĩnh vốn dĩ mong manh của họ.
Bỗng nhiên, phía sau cuốn sách đá, từ sâu trong khe nứt vừa mới mở ra, phát ra một luồng khí nóng hổi mang mùi hương trầm và máu tươi đã khô cũ kỹ.
Một bóng dáng mờ ảo xuất hiện ở rìa ánh sáng yếu ớt nơi đó.
Nó không di chuyển theo cách con người thường làm — bước đi hay chạy nhảy — mà giống như bị cắt dán từ khung hình này sang khung hình khác của thực tại.
Tiêu Hàn nheo mắt, nội lực trong cơ thể hắn tự động dồn về hai bàn chân để chuẩn bị cho cú né tránh hoặc phản công tức thì.
Nhưng bóng dáng kia không tấn công.
Nó chỉ đứng đó, quan sát họ với một sự tò mò phi nhân tính.
Khi ánh sáng từ những hạt bụi phát sáng chiếu vào nó, Tiêu Hàn nhận ra đó là một bộ giáp sắt đen ngòm đã gỉ sét theo thời gian, và trên ngực áo giáp khắc dòng chữ nhỏ li ti: .
"Hắn chưa chết," Đan Lương thốt lên, giọng run rẩy vì kinh hãi tột độ.
"Hắn vẫn ở đây."
Tiêu Hàn cảm thấy máu trong người mình sôi sục.
Nhân cách Ác bên trong hắn gào lên trong đau đớn và phấn khích lẫn lộn: *Cha ngươi đã sai!
Hắn không thể phong ấn ta mãi được!* Tiêu Hàn nghiến chặt răng, cố gắng đẩy những giọng nói hỗn loạn đó ra khỏi đầu.
"Không," anh đáp lại Đan Lương bằng một nụ cười nhạt đến mức đáng sợ.
"Hắn chỉ đang chờ đợi."
Và rồi bóng dáng trong bộ giáp đen ngòm mở miệng ra — mặc dù khuôn mặt bị che kín bởi lớp kim loại gỉ sét dày cộp — và phát ra tiếng nói trầm đục vang vọng khắp hang động, làm rung chuyển cả những tảng đá xung quanh:
Cuốn sách trong tay Tiêu Hàn bỗng nhiên nóng lên như lửa đốt.
Không khí trong hang động đột ngột trở nên nặng nề.
Mùi ẩm mốc của đá cũ với mùi kim loại gỉ sét tanh tưởi.
Tiêu Hàn đứng chết lặng giữa bóng tối dày đặc.
Đôi mắt anh mở to, đồng tử co lại thành hai điểm nhỏ li ti.
Cơn sốc từ lời nói kia lan tỏa khắp cơ thể như điện giật.
Hắn không biết phải làm gì trong khoảnh khắc ấy.
Đan Lương ở phía sau bước tới một bước.
Tiếng giày da chạm đá vang lên khô khốc.
"Hắn đang chơi trò tâm lý," gã đàn ông thấp bé lầm bầm.
Giọng điệu bình tĩnh đến mức đáng sợ của Đan Lương cắt ngang sự hoảng loạn của Tiêu Hàn.
Nhưng nụ cười nhạt trên môi hắn vẫn còn đó.
Một nụ cười đầy mỉa mai và từ chối chấp nhận thực tại.
Bóng dáng trong bộ giáp đen không nhúc nhích.
Lớp kim loại gỉ sét phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đuốc bên ngoài hang.
Những vết rỗ sâu trên mặt nạ tạo nên một khuôn mặt quỷ dị.
Nó giống như một xác ướp được bọc trong sắt thép lạnh lẽo.
Không có hơi thở, không , chỉ có sự hiện diện áp đảo.
"Anh nghe thấy chưa?" Tiêu Hàn hỏi Đan Lương mà không quay đầu.
Câu nói của anh vang lên khàn đặc, khác hẳn với giọng điệu bình thường.
"Hắn biết tên tôi.
Hắn biết cha tôi."
Đan Lương nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua bóng đen kia.
"Tên này không đơn giản," gã đáp lại ngắn gọn.
Tay hắn vẫn đặt hờ trên chuôi kiếm bên hông.
Cơ bắp như dây đàn sắp đứt.
"Nhưng chúng ta đã đến quá xa để quay lại bây giờ."
Tiêu Hàn gật đầu, mặc dù trong lòng đang cuộn xoáy những nghi vấn.
Cuốn sách cổ trong tay anh tiếp tục tỏa nhiệt.
Cơn nóng rát lan dần từ lòng bàn tay lên cánh tay.
Nó không phải là lửa thông thường.
Đó là một loại năng lượng kỳ lạ, vừa đau đớn vừa thôi thúc.
Hắn đưa mắt nhìn quanh hang động lần nữa.
Những bức tường đá thô ráp trước đây giờ trông khác hẳn.
Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đuốc, những vết khắc trên đá bắt đầu lộ rõ hình dạng.
Chúng không phải là rêu phong hay hoa văn tự nhiên.
Đó là chữ viết.
Phong cách cổ xưa, nét bút gấp gáp như đang chạy trốn cái chết.
Tiêu Hàn dụi mắt lại để nhìn kỹ hơn.
Những ký tự này giống với những gì hắn từng thấy trong thư phòng của cha mình.
Nhưng chúng không được chạm khắc cẩn thận mà bị cào nạo bằng móng.
loại sắc bén.
"Đây là." Đan Lương cũng nhận ra điều bất thường.
Gã bước sang bên cạnh Tiêu Hàn, ánh mắt chăm chú vào vách đá.
"Ngũ Hành Kiếm ?"
Tiêu Hàn sững sờ.
Hắn nhớ rõ cuốn sách cha mình luôn mang theo trong túi áo.
Cuốn sách nhỏ bé đó chứa đựng những nguyên lý cơ bản của kiếm đạo mà gia đình họ Tiêu đã truyền thừa suốt ba đời.
Nhưng những gì hiện ra trên vách đá này lại phức tạp và đầy biến chứng hơn nhiều lần.
"Nó không hoàn chỉnh," Đan Lương nhận xét, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào một ký tự bị mờ đi.
"Có chỗ bị xóa bỏ hoặc thay đổi sau đó."
Tiêu Hàn đưa cuốn sách nóng rực trong tay ra gần hơn với vách đá.
Một điều kỳ lạ xảy ra khi ánh sáng từ ngọn đuốc chiếu qua trang giấy mỏng manh của cuốn sách cũ.
Những dòng chữ trên giấy dường như hòa quyện vào những vết khắc trên đá.
Chúng khớp nhau một cách đáng kinh ngạc, giống như hai mảnh ghép của cùng một bức tranh bị xé đôi.
"Cha tôi đã đến đây," Tiêu Hàn thì thầm, giọng run lên nhẹ.
"Hắn không chỉ bán rẻ linh hồn cho hòa bình giả tạo."
Đan Lương quay sang nhìn anh với ánh mắt đầy cảnh giác.
"Ý cậu là gì?"
"Bí mật này," Tiêu Hàn nâng cuốn sách cao hơn, để ánh sáng xuyên qua trang cuối cùng của nó chiếu trực tiếp vào một vết khắc lớn ở giữa vách đá.
"Cha tôi đã cố gắng che giấu điều gì đó ngay tại nơi đây."
Bóng dáng trong bộ giáp đen bắt đầu di chuyển lần nữa.
Những bước chân nặng nề vang lên như tiếng trống trận.
Nó tiến về phía hai người đàn ông kia với tốc độ chậm chạp nhưng không thể ngăn cản.
Mỗi bước đi đều làm rung chuyển lớp bụi dày trên nền đất hang động.
"Hãy cho ta thấy," giọng nói trầm đục của kẻ trong giáp vang lên lần nữa.
Lần này, nó gần hơn và rõ ràng hơn.
"Hãy cho ta thấy sự thật mà ngươi đã che đậy."
Tiêu Hàn cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh mẽ.
Cơn nóng từ cuốn sách lan tỏa khắp cơ thể anh khiến mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Hắn biết rằng đây là thời điểm quyết định.
Nếu hắn bước lùi lại, mọi nỗ lực tìm kiếm sự thật sẽ công sức.
Đan Lương đặt tay vào vai Tiêu Hàn, cố gắng giữ yên gã trẻ tuổi đang run rẩy ấy.
"Calm down," gã nói khẽ, nhưng đủ để cho bóng đen kia nghe thấy.
"Chúng ta không sợ ngươi."
Kẻ trong bộ giáp dừng lại cách họ chỉ còn năm bước chân.
Ánh sáng từ ngọn đuốc chiếu vào mặt nạ gỉ sét tạo ra những tia phản xạ chói lòa.
Trong khoảnh khắc im lặng đó, Tiêu Hàn nhận ra một chi tiết nhỏ nhưng quan trọng.
Trên ngực trái của tấm áo giáp, có một vết lõm hình tròn.
Vết lõm ấy giống hệt với hoa văn trên trang bìa cuốn sách mà hắn đang cầm trong tay.
Không thể nào là trùng hợp ngẫu nhiên.
Đây phải là bằng chứng cho mối liên hệ giữa cha anh và kẻ mặc giáp này.
"Cha tôi." Tiêu Hàn mở miệng, nhưng lời nói bị nghẹn lại trong cổ họng khi bóng đen giơ một bàn tay kim loại lên cao.
Bàn tay đó không cầm vũ khí nào cả.
Nó chỉ đơn giản là dang rộng ra, như đang mời gọi hoặc yêu cầu giao nộp thứ gì đó.
Đan Lương nghiến răng, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào cử động của kẻ lạ mặt.
"Cậu định làm gì?" gã hỏi, giọng điệu cứng rắn hơn trước kia nhiều lần.
"Trao cho ta," bóng đen đáp lại, không cần phải mở miệng vì tiếng vọng từ lớp kim loại đã đủ truyền tải thông điệp rõ ràng.
"Trao cuốn sách đó vào tay ngươi."
Tiêu Hàn nhìn xuống cuốn sách trong tay mình.
Những trang giấy vàng cũ kỹ giờ đây dường như đang phát sáng dưới ánh mắt của hắn.
Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai trái, khiến anh không thể đưa nó ra khỏi tầm kiểm soát dễ dàng.
"Nếu tôi từ chối?" Tiêu Hàn hỏi, giọng nói vang lên trong hang động với sự tự tin giả tạo mà chính bản thân hắn cũng chưa hoàn toàn có được.
Bóng đen im lặng một lúc lâu.
Sau đó, một tiếng cười lạnh lẽo phát ra từ phía sau lớp mặt nạ kim loại dày cộp.
Tiếng cười ấy làm rung chuyển cả những tảng đá xung quanh, khiến bụi đất rơi xuống liên tục.
"Thì ngươi sẽ chết," bóng đen nói thẳng thắn, không chút do dự hay e dè.
"Và bí mật này sẽ bị mai táng vĩnh viễn cùng xác của cậu."
Đan Lương thở dài một tiếng nặng nề, ánh mắt nhìn Tiêu Hàn với vẻ mặt phức tạp khó hiểu.
Gã biết rằng họ đã đi đến ngã rẽ quan trọng nhất trong cuộc hành trình này.
Không có đường lui nữa rồi.
Tiêu Hàn hít sâu một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lại những nhịp đập của trái tim mình.
Hắn đưa cuốn sách ra khỏi lòng áo bào, để lộ nó trước ánh mắt soi mói của kẻ mặc giáp đen ngòm kia bên cạnh hang động tối tăm lạnh lẽo vô cùng đáng sợ kinh hoàng tuyệt đối cực kỳ ghê rợn tột độ khủng khiếp hãi hùng chết chóc hủy diệt tàn phá hoang vắng cô liêu đơn độc trống trải mênh mông bao la rộng lớn sâu thẳm bí ẩn khó lường nguy hiểm đe dọa cái chết cận kề sự thật phũ phàng đau đớn tận cùng.
Hắn không biết mình đã nói gì thêm nữa khi cánh tay run rẩy đưa ra phía trước.
Chỉ có cuốn sách cổ xưa với trang bìa hoa văn kỳ lạ đang lơ lửng giữa khoảng không gian hẹp hòi đầy nguy hiểm kia mà thôi rồi đó đây này bây giờ ngay lúc này khoảnh khắc quyết định cuối cùng sinh tử tồn vong vinh quang danh dự ân oán tình giang hồ phong ba bão táp thế sự nhân tình khủng bố không ngừng linh hồn khí thế linh hồn thần thông linh hồn giả dối
Một bàn tay lạnh toát bất thình lình túm lấy cổ hắn từ bóng tối, siết chặt đến nghẹt thở.
Hắn hoảng loạn quật ngược người đó ra, chỉ để lộ khuôn mặt đang cười khẩy đầy xa lạ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận