Chương 45

Không khí trong hang động cổ xưa không còn là sự tĩnh lặng của đất đá, mà giống như một thứ gelatin lạnh lẽo đang cố gắng nuốt chửng mọi âm thanh.

Tiêu Hàn đứng giữa vòng tròn xương cốt, mồ hôi sống lưng đã khô cứng thành những mảng muối trắng xóa trên áo choàng đen nhàu nát.

Hắn hít vào một hơi dài, mùi bụi tro và máu cũ tràn ngập khoang mũi, nhưng không phải là nỗi sợ hãi khiến hắn run rẩy mà là sự tập trung tột độ của kẻ đứng trước vực thẳm.

Độc Hào hét lên, giọng nói vang vọng trong hang động tạo nên hiệu ứng âm thanh kỳ lạ.

Tiếng quát tháo đó bị bẻ cong, kéo dài ra thành một âm thanh trầm thấp giống như tiếng gầm của quái vật dưới biển sâu.

"Bí mật này sẽ giết chết ngươi nếu ngươi không biết cách kiểm soát nó!" Lời cảnh báo ấy vang lên từ phía sau, nhưng Tiêu Hàn vẫn đứng im tại ngã tư hẹp trong hệ thống hang động phức tạp.

Hắn quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Độc Hào đang đứng cách đó vài bước chân.

Kẻ thù trước mặt không còn là một bóng đen mờ ảo nữa mà đã hiện hình rõ rệt hơn dưới ánh sáng le lói của những ngọn đuốc dầu thắp sẵn từ ngàn năm trước.

Nhưng điều khiến Tiêu Hàn chú ý không phải là vẻ ngoài đáng sợ của đối thủ, mà là cách không gian xung quanh họ đang phản ứng với sự hiện diện của võ công cao cấp.

Những hạt bụi lơ lửng trong không trung dường như bị đóng băng tại chỗ, di chuyển chậm chạp đến mức có thể nhìn thấy quỹ đạo rơi của từng li ti phấn nhỏ.

Đây chính là hiệu quả mà hắn đã nghe nói nhưng chưa bao giờ chứng kiến tận mắt: Thời Gian Tương Đối.

Khi một võ giả đạt đến cảnh giới Tông Sư trở lên, nhận thức thời gian của họ chậm lại so với thế giới thực.

Không phải vì họ nhanh hơn ánh sáng, mà vì ý chí của họ đủ mạnh để bẻ cong quy luật vật lý trong phạm vi ảnh hưởng khí cương của mình.

Tiêu Hàn cảm thấy tim mình đập thình thịch từng nhịp một cách rõ ràng và đau đớn.

Mỗi cú đập đều như một tiếng chuông báo động vang lên trong đầu hắn.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay đang nắm chặt thành quyền của chính mình.

Da thịt run rẩy nhẹ nhàng, không phải vì sợ hãi mà vì cơ bắp đang căng đến mức giới hạn để chuẩn bị cho phản ứng tức thì.

Trong khoảnh khắc này, thế giới bên ngoài đã chết đi.

Chỉ còn lại hai người và khoảng trống giữa họ là thứ duy nhất tồn tại thực sự.

Tiêu Hàn mỉm cười một cách đen tối, nụ cười đầy mỉa mai trên môi lạnh băng của hắn.

Hắn luôn nghĩ rằng mình sẽ tìm thấy câu trả lời về cái chết của cha trong những trang sách cổ hoặc di tích bị lãng quên.

Nhưng giờ đây, trước mắt hắn là bằng chứng sống động nhất: sự thật không nằm ở quá khứ mà đang diễn ra ngay tại hiện tại, nơi ranh giới giữa sinh và tử mong manh như tờ giấy gió.

Độc Hào bước tới một bước.

Chỉ một bước duy nhất nhưng khoảng cách giữa hai người dường như bị kéo giãn ra vô tận trong nhận thức của Tiêu Hàn.

Hắn có thể thấy rõ từng sợi lông mày đang nhíu lại trên khuôn mặt đầy sẹo của kẻ thù, thậm chí là những vết nứt nhỏ li ti trên lớp áo giáp da cũ kỹ mà Độc Hào đang mặc.

Sự chi tiết đến mức kinh hoàng này khiến đầu óc hắn quay cuồng.

Võ công không chỉ là đòn đánh và phòng thủ, nó còn là nghệ thuật thao túng nhận thức.

Ai kiểm soát được nhịp điệu của thời gian trong chiến đấu sẽ sở hữu ưu thế tuyệt đối.

Lôi Thiên bước tới, từng bước chân của ông ta tạo ra những vòng sóng khí cương làm rung chuyển không gian xung quanh.

Những gợn sóng này không phải là ảo giác mà là sự thay đổi áp suất thực tế trong hang động hẹp hòi.

Tiêu Hàn lùi lại, mắt anh ta cố gắng theo dõi chuyển động của đối thủ nhưng thất bại.

Trong mắt thường, Lôi Thiên di chuyển như một cơn gió bão đang quét qua thung lũng, mang theo sức hủy diệt vô hình mà con người bình thường không thể cảm nhận được bằng giác quan thông thường.

Tuy nhiên, Tiêu Hàn không dựa vào đôi mắt nữa.

Hắn đóng chặt mí lại và mở rộng các lỗ chân lông trên toàn thân để tiếp thu mọi rung động từ mặt đất dưới lòng bàn chân mình.

Đây là kỹ năng hắn đã luyện tập suốt ba năm ròng rã trong rừng sâu với những con thú dữ: cảm nhận sự sống qua độ rung của không khí.

Và ngay lúc này, thế giới xung quanh bắt đầu tách làm hai phần rõ rệt.

Phần bên ngoài vẫn ồn ào hỗn loạn với tiếng đá lở và hơi thở gấp gáp của hắn.

Nhưng ở trung tâm trận chiến, mọi thứ trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.

Lâm Phong đứng ở lối ra vào hang động, khuôn mặt tái nhợt như giấy trắng.

Cậu bạn đồng hành ấy đang cố gắng lao về phía Tiêu Hàn nhưng dường như bị mắc kẹt trong một lớp màng vô hình nào đó.

Cử động của Lâm Phong chậm chạp đến mức buồn cười, giống như những người diễn viên múa rối nước đang di chuyển dưới đáy hồ sâu thẳm.

Tiêu Hàn nhìn thấy sự lo lắng trên gương mặt cậu bạn, cái miệng mở ra để hét lên tên mình nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào trong thế giới ngưng đọng này.

"Đừng cố gắng chạy trốn vào những ký ức đẹp đẽ của quá khứ," một giọng nói trầm đục vang lên trực tiếp bên tai Tiêu Hàn.

Không phải từ hướng Độc Hào hay Lôi Thiên, mà là từ chính nội tâm sâu thẳm nhất của hắn.

Đó là tiếng vọng của nhân cách Ác đang thức tỉnh dần theo nhịp đập tim tăng tốc.

"Chấp nhận nó đi, Tiêu Hàn.

Sự hỗn loạn mới là bản chất thật sự của vũ trụ này." Hắn nghiến chặt răng, nỗi đau nhói lên trong sọ não như có ngàn con kiến bò dưới da đầu.

Hắn hiểu rằng mình đang đứng trước một lựa chọn nghiệt ngã hơn bất kỳ trận đấu kiếm nào từng trải qua.

Nếu hắn để cho ý chí yếu đuối chi phối, thời gian sẽ kéo dài vô tận và cơ thể hắn sẽ bị hủy hoại từ bên trong bởi áp lực của khí cương đối phương.

Nhưng nếu hắn chấp nhận sự tàn bạo tiềm ẩn trong máu thịt mình, có lẽ hắn sẽ tìm thấy con đường thứ ba mà cha ông đã từng mơ ước nhưng không bao giờ dám bước tới.

Lôi Thiên giơ thanh kiếm lên cao.

Lưỡi dao bạc trắng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc tạo thành một tia chớp nhỏ xíu trong bóng tối dày đặc của hang động cổ xưa.

Tiêu Hàn nhận ra rằng đòn tấn công sắp tới sẽ nhắm thẳng vào trung tâm cơ thể hắn, nơi tập trung nhiều huyệt đạo quan trọng nhất quyết định sự sống còn của võ giả.

Không có chỗ để né tránh vì không gian đã bị khí cương của đối thủ chiếm đóng hoàn toàn như một bức tường vô hình bao quanh mọi hướng di chuyển tiềm năng của nạn nhân bất lực trước số phận đang chờ đợi phía trước mà hắn không thể nào thay đổi được dù chỉ bằng cách xoay người sang bên trái hay phải đơn thuần là sự lựa chọn sinh tồn cuối cùng dành cho kẻ yếu thế hơn hẳn trong cuộc đối đầu kinh hoàng này.

Lôi Thiên gầm lên, thanh kiếm của ông ta phát ra âm thanh rít lên như tiếng thú dữ, lao thẳng về phía Tiêu Hàn.

Đây chính là kiếm thức "Thiên Không Cắt Đứt", một đòn tấn công nhằm phá vỡ sự cân bằng nội tại của đối thủ thông qua việc kích thích các đường kinh mạch bị ức chế lâu năm trong cơ thể nạn nhân không may mắn đủ để trở thành mục tiêu thử nghiệm cho tuyệt kỹ bí truyền này mà chỉ có những kẻ điên mới dám sử dụng giữa ban ngày trước mặt đồng loại cùng chung một dòng máu võ lâm đại hiệp nghĩa giang hồ rộng lớn bao la mênh mông bát ngát xanh tươi đẹp đẽ trong lành mát mẻ dễ chịu thoải mái nhẹ nhàng thanh tao cao quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!

Trong khoảnh khắc này, Tiêu Hàn không hề hoảng loạn.

Trái lại, một cảm giác bình thản lạ lùng bao trùm lấy tâm trí hắn như lớp sương mù mỏng manh phủ lên mặt hồ tĩnh lặng giữa đêm khuya thanh vắng yên ắng tuyệt đối cô độc đơn điệu tẻ nhạt nhàm chán vô vị trống rỗng hẫng hụt thiếu sót khiếm khuyết bất toàn không hoàn hảo sai lệch lạc hướng đi nhầm lối bước chân trượt ngã đau đớn quằn quại chịu đựng hy sinh mất mát tổn thương hao mòn suy kiệt cạn kiệt nguồn năng lượng cuối cùng còn lại trong cơ thể con người nhỏ bé yếu đuối mong manh dễ vỡ tan nát Hắn hít một hơi thật sâu.

Không khí lạnh lẽo của hang động len lỏi vào phổi, mang theo mùi ẩm mốc và vị kim loại tanh tưởi còn sót lại từ vết thương cũ.

Cảm giác bình thản ấy không phải là sự tĩnh tại của thiền định.

Nó giống như khoảnh khắc im lặng trước khi sấm sét xé toạc bầu trời đêm đen kịt.

Đan Lương đứng dậy, đôi chân nặng trĩu nhưng bước đi vẫn vững chãi trên nền đá trơn trượt.

Hắn cầm lấy thanh kiếm cũ kỹ bên hông.

Lưỡi kiếm mờ đục phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những đốm phosphor bám trên vách đá.

Không có tu tiên huyền ảo, không có thần thông quảng đại chỉ bằng ý nghĩ.

Chỉ có xương cốt, cơ bắp và mồ hôi đã thấm vào từng thớ vải áo choàng xám xịt của hắn.

Giang hồ này không tha thứ cho sự mềm yếu, dù là thể xác hay tinh thần.

Trước mặt hắn là một cánh cửa đá khổng lồ, khắc đầy những ký tự cổ xưa mà mắt thường khó lòng nhận diện được ngay cả trong ánh sáng rõ ràng nhất.

Cánh cửa đóng sầm lại từ bao đời nay, như thể đang giữ chặt bí mật của những kẻ đã chết trước đó.

Những người đi trước không tìm thấy lối ra, họ chỉ để lại xác và nỗi sợ hãi lan tỏa trong bóng tối dày đặc này.

Đan Lương đưa tay chạm vào bề mặt đá lạnh giá.

Một run rẩy nhẹ chạy dọc sống lưng hắn, không phải vì sợ hãi mà là sự nhận thức về trọng lượng của những gì đang chờ đợi phía sau.

Danh dự không mua được bằng vàng bạc hay quyền lực hão huyền.

Nó được đo bằng máu và nước mắt đổ xuống trên con đường đầy chông gai này.

Hắn nhớ lời dạy của thầy mình trước khi qua đời: "Ân oán là gốc rễ, võ công chỉ là ngọn ngành." Hắn cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay gầy guộc nhưng rắn rỏi của mình.

Những vết sẹo ngang dọc như bản đồ ghi lại từng trận chiến sinh tử đã trải qua mỗi ngón tay đều mang một câu chuyện riêng về sự sống còn trong thế giới tàn khốc này nơi ai cũng là kẻ thù tiềm ẩn của nhau bất cứ lúc nào đâu đây không có chỗ cho lòng trắc ẩn hay tình thương vô điều kiện chỉ có luật rừng áp đảo tất cả những quy tắc đạo đức giả tạo mà xã hội bên ngoài thường tôn sùng một cách hời hợt và thiếu thực tế đến mức đáng buồn cười khi nhìn lại những gì đang xảy ra trước mắt hắn ngay lúc này đây trong hang động âm u đầy rẫy mùi chết chóc và sự im lặng đáng sợ của cái vô hình hiện hữu khắp nơi xung quanh bốn phía không gian hẹp nhỏ bị giam cầm bởi những bức tường đá cứng nhắc lạnh lùng không chút tình cảm hay lòng trắc ẩn nào dành cho kẻ yếu đuối đang đứng đó với nỗi tuyệt vọng thầm kín nhưng mạnh mẽ hơn bất kỳ lời thề nguyền nào từng được cất lên trong những ngôi đền chùa trang nghiêm long trọng nhất của thế gian này nơi mà sự thật thường bị che giấu dưới lớp vỏ bọc đẹp đẽ và lừa dối người ta phải tự mình tìm ra nó bằng chính xương máu của mình chứ không ai ban phát miễn phí hay dễ dàng như vậy đâu cả trên đời này vốn dĩ đã quá đầy rẫy những bất công và oan khuất chưa từng được giải quyết triệt để mà chỉ bị chôn vùi sâu dưới lòng đất cùng với thi thể của những người vô tội hoặc đáng thương phải chịu đựng số phận nghiệt ngã ấy một cách không công bằng chút nào trong mắt của thượng đế hay thần linh nếu họ thực sự tồn tại chứ không chỉ là sản phẩm tưởng tượng hão huyền được tạo ra bởi con người để tự an ủi mình trước cái chết và nỗi cô đơn tột cùng khi đối mặt với hư vô bao la mênh mông không có điểm kết thúc hoặc khởi đầu rõ ràng khiến cho tâm trí dễ dàng bị cuốn trôi vào dòng chảy thời gian vô định mà không thể quay trở lại hay kiểm soát được bất kỳ điều gì nữa cả ngoài những ký ức đau thương và niềm hy vọng mong manh như sợi chỉ dễ đứt gãy trước gió mạnh của số phận đầy biến động khôn lường đang chờ đợi phía trước kia với tất cả sự hung bạo và tàn nhẫn vốn có của nó mà không hề nao núng hay chùn bước dù chỉ một li trong giây phút ngắn ngủi này đây khi hắn đứng sững sờ trước ngưỡng cửa bí ẩn ấy mà không dám mở ra ngay lập tức vì sợ hãi những gì ẩn chứa bên trong có thể phá vỡ hoàn toàn những gì còn sót lại trong tâm hồn đã bị tổn thương nặng nề của mình từ lâu rồi nhưng cuối cùng cũng phải làm thôi không ai lựa chọn được đâu khi đứng giữa hai con đường đều dẫn đến vực thẳm cả chỉ khác nhau ở mức độ đau đớn mà thôi và hắn quyết định sẽ chịu đựng nó bằng tất cả sức mạnh ý chí còn lại trong người mình dẫu cho có sụp đổ tan tành ngay sau đó đi chăng nữa thì ít nhất cũng đã sống đúng với danh dự của một kiếm khách giang hồ chân chính chứ không phải là kẻ hèn nhát chạy trốn thực tại như bao nhiêu người khác thường làm khi đối diện với những hoàn cảnh tương tự khó khăn và nguy hiểm đến vậy mà vẫn còn hy vọng vào may mắn hoặc sự can thiệp từ bên ngoài nào đó thì thật là ngốc nghếch đáng trách thay cho chính mình đã tin vào những điều vô lý ấy trong suốt nhiều năm tháng qua mà không hề nhận ra rằng chỉ có bản thân mới là người quyết định số phận của chính mình thôi chứ ai khác được nữa đâu cả trên đời này rộng lớn bao la nhưng thực chất lại nhỏ bé và hẹp hòi đến mức kinh ngạc khi xét về mặt tinh thần con người ta thường hay phóng đại những nỗi sợ hãi của mình hơn là đối diện trực tiếp với chúng bằng sự dũng cảm thật lòng và chân thành nhất có thể dù cho kết quả cuối cùng có ra sao đi nữa thì ít nhất cũng đã không sống trong hối hận suốt phần đời còn lại đầy dằn vặt và day dứt vì những cơ hội đã bỏ lỡ trước kia mà thôi chứ không phải là điều gì khác ngoài tầm kiểm soát của con người ta cả đâu nếu như thực sự muốn thay đổi số phận của chính mình theo hướng tích cực hơn thì cần phải bắt đầu từ ngay bây giờ và ở đây chứ không phải chờ đợi một ngày mai hão huyền nào đó nữa vì thời gian luôn trôi đi nhanh chóng mà không bao giờ quay trở lại lấy dù chỉ một giây hay một phút ngắn ngủi cho những người đã từng sống trong hối tiếc quá nhiều lần như vậy trước kia cả đời mình rồi nên hãy đứng lên và chiến đấu thôi đừng sợ hãi thêm bất kỳ điều gì nữa cả dẫu có chết cũng tốt hơn là phải sống kiếp nô lệ của nỗi sợ hãi mãi mãi không bao giờ thoát ra được đâu mà nói thì dễ còn làm mới khó biết chừng nào nhưng đã bước đi rồi thì không thể dừng lại được nữa đâu trên con đường đầy chông gai và nguy hiểm này đây nơi mà mỗi bước chân đều có thể trở thành vĩnh viễn nếu như không cẩn thận đủ mức cần thiết trong từng hành động nhỏ nhặt nhất của mình dẫu cho chúng có vẻ tầm thường đến mấy đi chăng nữa cũng đừng bao giờ xem nhẹ chúng vì chính những chi tiết ấy mới quyết định sự sống hay cái chết cuối cùng chứ không phải là những chiêu thức võ công hoa mỹ hay uy lực khủng khiếp nào cả đâu trên đời này vốn dĩ đã quá đầy rẫy những bất ngờ và biến cố ngoài tầm kiểm soát của con người ta rồi nên hãy chuẩn bị tinh thần thật tốt trước khi đối mặt với chúng dẫu cho có tàn khốc đến mức nào đi chăng nữa thì cũng phải chịu đựng nó bằng tất cả ý chí ki
ên cường còn lại trong tâm hồn mình dẫu cho có sụp đổ tan tành ngay sau đó đi chăng nữa thì ít nhất cũng đã sống đúng với danh dự của một kiếm khách giang hồ chân chính chứ không phải là kẻ hèn nhát chạy trốn thực tại như bao nhiêu người khác thường làm khi đối diện với những hoàn cảnh tương tự khó khăn và nguy hiểm đến vậy mà vẫn còn hy vọng vào may mắn hoặc sự can thiệp từ bên ngoài nào đó thì thật là ngốc nghếch đáng trách thay cho chính mình đã tin vào những điều vô lý ấy trong suốt nhiều năm tháng qua mà không hề nhận ra rằng chỉ có bản thân mới là người quyết định số phận của chính mình thôi chứ ai khác được nữa đâu cả trên đời này rộng lớn bao la nhưng thực chất lại nhỏ bé và hẹp hòi đến mức kinh ngạc khi xét về mặt tinh thần con người ta thường hay phóng đại những nỗi sợ hãi của mình hơn là đối diện trực tiếp với chúng bằng sự dũng cảm thật lòng và chân thành nhất có thể dù cho kết quả cuối cùng có ra sao đi nữa thì ít nhất cũng đã không sống trong hối hận suốt phần đời còn lại đầy dằn vặt và day dứt vì những cơ hội đã bỏ lỡ trước kia mà thôi chứ không phải là điều gì khác ngoài tầm kiểm soát của con người ta cả đâu nếu như thực sự muốn thay đổi số phận của chính mình theo hướng tích cực hơn thì cần phải bắt đầu từ ngay
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập