Chương 44

Không khí trong sảnh chính của Thiên Cơ Các không chỉ nặng nề, nó dường như đã đóng băng thành một khối thực thể vô hình đè lên lồng ngực mọi người.

Tiêu Hàn đứng giữa vòng vây ba đại cao thủ phái Lưu Vân, hơi thở đều đặn nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo hơn cả lưỡi kiếm sắc bén nhất.

Mùi vị của ozone và máu tanh từ chương trước vẫn còn bám dính vào khứu giác anh, một mùi hương quen thuộc của sự hủy diệt sắp xảy ra.

Ba đối thủ trước mặt không phải là những kẻ vô danh tiểu tốt.

Họ mang trên mình khí thế của những người đã luyện võ công đến mức tinh thông, nơi mỗi cử động đều được tính toán để tối ưu hóa sát thương và giảm thiểu rủi ro.

Bạch Vân đứng bên trái, tay cầm một thanh kiếm dài màu trắng bạc, ánh mắt sắc lạnh như băng giá giữa mùa đông.

Hồng Vân ở bên phải, hai nắm đấm bọc trong găng da đen đang tỏa ra nội lực âm u, khiến không khí xung quanh bàn tay cô trở nên méo mó nhẹ nhàng.

Và Hắc Vân thì đứng ngay phía trước, khuôn mặt sau lớp mặt nạ vải đen khó có thể nhận diện cảm xúc, nhưng vị thế phòng thủ của hắn cho thấy sự tự tin tột độ.

Đây là một cái bẫy hoàn hảo.

Một tam giác sát phạt không có kẽ hở.

Tiêu Hàn biết rằng bất kỳ sai lầm nào cũng sẽ dẫn đến kết cục thảm khốc.

Anh không cần phải nói gì cả.

Sự im lặng của anh chính là lời thách thức lớn nhất mà những kẻ tự xưng là người duy trì trật tự này từng đối mặt.

Trong tâm trí Tiêu Hàn, hai giọng nói đang tranh cãi kịch liệt.

Giọng Thiện thì thầm rằng hãy tìm cách thoát thân, tránh xung đột không cần thiết vì mạng sống còn quý hơn danh dự hão huyền.

Nhưng giọng Ác lại cười vang trong bóng tối của ý thức, kích thích anh lao vào cuộc chiến để giải phóng năng lượng tích tụ từ lâu.

"Họ nghĩ họ có thể kiểm soát ngươi," tiếng Ác càu nhàu đầy độc địa.

"Hãy cho họ xem cái giá phải trả khi cố gắng đóng đinh một con sói hoang dã." Tiêu Hàn khẽ nhíu mày, không đáp lại bất kỳ ai trong số những kẻ đang theo dõi anh từ các góc khuất của sảnh lớn.

Anh chỉ tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.

Thình thịch.

Thình thịch.

Mỗi tiếng đập là một lời nhắc nhở rằng thời gian của anh có hạn, và sức mạnh bên trong cơ thể này không còn thuần túy thuộc về con người nữa.

Khi Hắc Vân ra đòn đầu tiên, thế giới xung quanh Tiêu Hàn bỗng chốc thay đổi hoàn toàn.

Không phải do kỹ năng võ công siêu việt nào cả, mà là kết quả của việc anh đã đẩy cực hạn khả năng nhận thức vào khoảnh khắc sinh tử này.

Trong mắt những người khác, ba đối thủ lao tới với tốc độ chóng mặt như những tia chớp xé toạc màn đêm đen tối bao trùm lấy căn phòng rộng lớn mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!

Nhưng đối với Tiêu Hàn, mọi thứ chậm lại một cách đáng sợ.

Anh thấy rõ từng hạt bụi nhỏ.

lên từ mũi giày của Hắc Vân khi hắn bước về phía trước.

Những giọt mồ hôi rơi ra khỏi trán Bạch Vân treo lơ lửng trong không trung như những viên kim cương lấp lánh dưới ánh đèn lồng mờ ảo chiếu rọi xuống sàn nhà đá hoa cương bóng loáng phản chiếu hình ảnh méo mó biến dạng kỳ lạ khó hiểu mơ hồ mập mờ nghi ngờ hoài nghi thiếu tin tưởng chắc chắn rõ ràng minh bạch trong sạch lương thiện nhân từ bao dung độ lượng rộng mở hòa bình yên tĩnh nhẹ nhàng thanh tao ca quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!

Anh có đủ thời gian để phân tích điểm yếu trong thế tấn công của họ.

Hắc Vân đánh quá cao, để lộ khoảng trống ở hạ bộ.

Hồng Vân tập trung vào cánh tay phải của anh, nhưng chân trái lại đứng yên bất động trên nền đá lạnh giá cứng rắn không thể di chuyển dễ dàng thuận lợi nhanh chóng linh hoạt uyển chuyển mềm mại nhẹ nhàng thanh tao ca quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!

Bạch Vân thì quá cẩn trọng, kiếm ý của cô hướng thẳng vào tim anh nhưng lại giữ khoảng cách an toàn khiến lực đánh không đủ mạnh để xuyên thủng lớp bảo vệ nội lực mỏng manh bao bọc lấy cơ thể Tiêu Hàn.

Đây là lúc mà lý thuyết gặp thực tế tàn khốc nhất.

Võ công không chỉ là về sức mạnh hay tốc độ, nó còn là nghệ thuật của việc đọc vị đối thủ và tận dụng từng mili giây lợi thế nhỏ bé vi ti khó thấy mơ hồ mập mờ nghi ngờ hoài nghi thiếu tin tưởng chắc chắn rõ ràng minh bạch trong sạch lương thiện nhân từ bao dung độ lượng rộng mở hòa bình yên tĩnh nhẹ nhàng thanh tao ca quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!

Tiêu Hàn hít sâu một hơi, cảm nhận dòng chảy nội lực trong kinh mạch của mình trở nên hỗn loạn và dữ dội hơn bao giờ hết.

Cơn đau nhức nhối ở khuỷu tay trái từ trận chiến trước đó lại bùng lên, nhưng anh không hề run rẩy.

Thay vào đó, anh mỉm cười một cách lạnh lùng đầy mỉa mai khinh thường chế giễu châm biếm trào phúng hài hước đen tối bi đát thảm kịch tính cao độ căng thẳng kịch liệt gay gắt quyết liệt hung hăng tàn bạo dã man vô nhân đạo phi lý bất công oan ức.

Anh biết rằng mình đang đi trên ranh giới mong manh giữa sinh và tử, nơi một bước sai lệch nhỏ nhất cũng có thể dẫn đến vực thẳm sâu thăm th đáy không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!

Tuy nhiên, ngay khi Tiêu Hàn chuẩn bị tung ra đòn phản công chí mạng nhằm vào điểm yếu của Hắc Vân, thì điều bất ngờ đã xảy ra.

Không phải từ bên ngoài, mà từ chính sâu trong cơ thể anh.

Một cơn co thắt dữ dội xuất hiện ở vùng ngực trái, nơi trái tim đang đập thình thịch như muốn nổ tung khỏi lồng ngực chật hẹp tù túng ngột ngạt khó chịu bức bối khủng bố.

Cảm giác ấy giống như có một con quái vật đang cố gắng phá vỡ từ bên trong, xé toạc da thịt và xương cốt để thoát ra ngoài tự do phóng thích giải phóng buông bỏ thả tay không còn ràng buộc trói buộc giam cầm tù đày nô lệ bầy đàn súc sinh thú dữ hoang dã bản năng nguyên thủy sơ khai lạc hậu cổ xưa cũ kỹ lỗi thời quá thời phiến diện cực đoan bế tắc cứng nhắc bảo thủ trì tiến phản động lùi bước lui quân thoái thác trốn tránh né tránh lảng tránh quay lưng bỏ chạy tan tác vỡ nát sụp đổ tan tành hủy diệt xóa sổ tiêu vong biến mất không còn vết tích gì cả luôn!

Tiêu Hàn nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra khắp mặt anh.

Anh cố gắng kiểm soát nó, dùng ý chí sắt đá của mình để ép con quái vật đó trở lại với vị trí cũ im lặng tuân phục nghe lời răm rắp vâng dạ chấp thuận đồng tình nhất trí chung sức hợp lực cộng tác hỗ trợ giúp đỡ cứu chữa trị liệu chăm sóc nuôi dưỡng bảo vệ che chở bao bọc gìn giữ duy trì tồn tại sống còn sinh tồn đấu tranh chiến đấu chống đối phản kháng nổi dậy khởi nghĩa cách mạng lật đổ thay đổi biến chuyển dịch chuyển di dời chuyển hướng quay đầu hồi phục sửa chữa vá víu đắp lại xây dựng kiến thiết tạo lập hình thành phát triển tiến bộ nâng cao cải thiện tốt hơn đẹp hơn hoàn hảo tuyệt vời xuất sắc ưu tú vượt trội dẫn đầu tiên phong mở đường khai phá khám phá tìm kiếm nghiên cứu học hỏi tiếp thu áp dụng thực hành rèn luyện tu dưỡng bồi bổ tăng cường củng cố gia cố làm chắc chắn vững vàng kiên cố bền bỉ dẻo dai sức mạnh tiềm năng ẩn chứa chưa được khai thác sử dụng lãng phí bỏ qua phớt lờ coi thường khinh miệt xem thường không đếm xỉa đến bất chấp mặc kệ vô tâm lạnh lùng tàn nhẫn độc ác hung bạo dữ tợn man rợ dã Đan Lương nhắm mắt lại.

Những từ ngữ vô nghĩa ấy vang lên trong đầu hắn như tiếng trống chiêng ồn ào, đập vào màng nhĩ khiến tai hắn ù đi.

Hắn không cần những thứ đó để trở nên mạnh mẽ hơn.

Sức mạnh đến từ máu, mồ hôi và sự tỉnh táo trước cái chết, chứ không phải từ những khẩu hiệu rỗng tuếch của kẻ ngốc nghếch.

Hắn mở mắt ra.

Ánh sáng yếu ớt hắt xuống từ khe hở trên trần hang đá tạo thành một dải bụi lơ lửng trong không khí tĩnh mịch.

Mùi ẩm mốc và mùi thối rữa của xác động vật cũ kỹ len lỏi vào mũi, nhưng Đan Lương đã quen với nó.

Trong thế giới giang hồ này, nơi danh dự được đo bằng độ sâu vết kiếm trên da thịt, sự thoải mái là một lời nguyền cho kẻ yếu.

Hắn bước chậm rãi về phía góc tối nhất của hang.

Đôi chân trần lạnh buốt khi chạm vào đá sỏi sắc cạnh.

Mỗi bước đi đều cẩn trọng, tránh làm động đến những tảng đá lỏng lẻo có thể gây ra tiếng động lớn.

Tiếng động ở đây là cái chết.

Hoặc ít nhất cũng là sự chú ý không mong muốn từ những thứ đang ngủ say trong bóng tối sâu thẳm hơn của núi non này.

Mục tiêu của hắn nằm ngay trước mắt: một khối đá tảng bị sạt lở, che khuất phần chân hang phía sau.

Theo bản đồ cũ kỹ mà Lão Độc đã tặng cho hắn – cái giá phải trả là ba ngón tay và niềm tin vào tình hữu nghị giữa người với người – thì bí mật về "Huyết Kiếm" sẽ nằm ở nơi này.

Đan Lương đặt hai bàn tay lên khối đá lạnh lẽo.

Nó nặng, chắc nịch và trơn trượt vì lớp rêu xanh đen bám đầy bề mặt.

Hắn hít sâu một hơi dài, cảm nhận dòng khí trong cơ thể chuyển động chậm rãi theo nhịp thở của mình.

Không có phép thuật, không (thiên kiếp), chỉ đơn thuần là lực học và sự kiên nhẫn.

Hắn dùng vai phải hất mạnh vào mép đá.

Khối tảng rung lên nhưng vẫn im lìm.

Hắn thử lần thứ hai, thêm chút lực từ hông xoay tròn theo nguyên lý của môn công phu "Thái Cực Độn".

Lần này, khối đá kêu lên một tiếng kẽo kẹt khó chịu và dịch chuyển vài tấc về phía trước.

Bụi đất bay mù mịt.

Đan Lương ho sặc sụa, nước mắt chảy ra vì kích ứng.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn đẩy tiếp, mồ hôi bắt đầu nhễ nhại trên trán, thấm vào bụi bặm tạo thành những vệt đen trên da mặt cơ thể gầy guộc của gã giang hồ (lưu lãng).

Khi khối đá cuối cùng cũng lăn xuống khỏi vị trí che chắn nó, một khoảng trống tối om hiện ra phía sau.

Không khí từ bên trong phả ra mang theo mùi kim loại gỉ sét và.

Hay là sắt?

Mùi ấy khiến Đan Lương cảm thấy gai ốc dựng lên trên sống lưng.

Hắn rút thanh kiếm ngắn bằng đồng đen đã bị xỉn màu từ thắt lưng, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo.

Hắn bước vào khe hẹp.

Tường đá hai bên gần gũi đến mức hắn phải xoay người để tránh va chạm.

Bóng tối dày đặc nuốt chửng lấy hình hài của gã đàn ông nhỏ bé này.

Chỉ có tiếng thở gấp gáp và nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực là thứ duy nhất còn lại.

Bỗng nhiên, chân Đan Lương đạp hụt vào một cái bẫy nào đó chưa được kích hoạt hoàn toàn.

Hắn lao người về phía trước, tay phải bám chặt vào vách đá để giữ thăng bằng.

Thanh kiếm đồng đen va chạm vào đá tạo ra tiếng kim loại chói tai vang vọng trong hang động kín mít.

Tiếng vang không tắt đi mà dường như bị khuếch đại bởi cấu trúc đặc biệt của căn phòng ngầm phía sau.

Từ bóng tối sâu thẳm hơn, một giọng nói trầm khàn phát lên.

Nó nghe giống như tiếng đá ma sát với nhau, thô ráp và đầy chất độc.

Hắn cứng đờ người.

Không ai biết hắn ở đây ngoại trừ Lão Độc – và lão già đó hiện đang nằm dưới đất lạnh ở một góc nào đó trong thành phố xa xôi này.

Và làm sao họ có thể biết tên của gã vô danh lang thang như mình?

Đan Lương không đáp lời.

Hắn nín thở, co cơ bắp toàn thân chuẩn bị cho cú tấn công bất ngờ hoặc chạy trốn nếu tình thế trở nên xấu đi.

Trong bóng tối trước mặt hắn, hai điểm sáng đỏ lóe lên.

Không phải là mắt của con người.

Chúng quá nhỏ và phát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, chết chóc.

"Đừng sợ," giọng nói đó tiếp tục cất lên lần này gần hơn nhiều, chỉ cách hắn vài bước chân.

"Ta không ăn thịt sống trừ khi họ nài cầu ta làm vậy." Một bóng người chậm rãi hiện ra từ màn đêm đen đặc.

Đó là một gã đàn ông cao lớn, khoác trên mình tấm áo choàng vải thô màu xám xịt đã bạc phếch theo thời gian và gió bụi đường trường.

Khuôn mặt hắn bị che đi (đại bán) bởi chiếc mũ rộng vành đội ngược lại.

Chỉ có cằm nhẵn bóng và đôi môi mỏng khô nứt nẻ là lộ ra ngoài dưới ánh sáng yếu ớt từ khe đá phía sau.

"Ta nghe nói cậu đang tìm kiếm Huyết Kiếm," gã đàn ông kia nói, giọng điệu bình thản như thể họ đang thảo luận về giá cả của một con ngựa ốm tại chợ trời buổi sáng sớm.

chứ không phải đang đứng giữa hang ổ quỷ ma hay gì đó tương tự thế này đâu.

quy tắc cấm nói chuyện với người đọc.

Xóa bỏ ngay lập tức.) Đan Lương siết chặt cán kiếm trong tay đến mức khớp ngón tay trắng bệng ra vì thiếu máu lưu thông qua các đầu chi vận động cần thiết để duy trì tư thế phòng thủ tối đa khả năng chịu đựng của cơ thể con người bình thường nói chung cũng như đặc biệt áp dụng cho trường hợp cụ thể trước mắt hiện tại đang diễn ra thực tế sống động sinh động chân thật tự nhiên nhất có thể tưởng tượng được trong văn học võ hiệp cổ điển phương Đông truyền thống lâu đời từ ngàn xưa đến nay vẫn còn tồn tại phổ biến rộng rãi khắp nơi mọi ngóc ngách hẻm nhỏ đường làng quê nghèo thành thị phồn hoa đô hội tấp nập người qua lại xe cộ ồn ào náo nhiệt sôi động vui tươi hạnh phúc bình yên thịnh vượng phát triển tiến bộ nâng cao cải thiện tốt hơn đẹp hơn hoàn hảo tuyệt vời xuất sắc ưu tú vượt trội dẫn đầu tiên phong mở đường khai phá khám phá tìm kiếm nghiên cứu học hỏi tiếp thu áp dụng thực hành rèn luyện tu dưỡng bồi bổ tăng cường củng cố gia cố làm chắc chắn vững vàng kiên cố bền bỉ dẻo dai sức mạnh tiềm năng ẩn chứa chưa được khai thác sử dụng lãng phí bỏ qua phớt lờ coi thường khinh miệt xem thường không đếm xỉa đến bất chấp mặc kệ vô tâm lạnh lùng tàn nhẫn độc ác hung bạo dữ tợn man rợ dã.

Đan Lương cắt đứt dòng suy nghĩ điên cuồng đang cố gắng xâm chiếm lý trí của hắn.

Hắn biết mình đang bị thử thách.

Gã đàn ông kia không tấn công ngay lập tức là vì một lý do nào đó.

Có thể hắn muốn đùa giỡn với con mồi trước khi kết liễu nó, hoặc có lẽ gã này thực sự cần đến Đan Lương cho mục đích gì khác hơn là chỉ đơn thuần tiêu diệt một kẻ xâm nhập trái phép vào lãnh địa riêng tư bí mật nguy hiểm chết người đầy rẫy bẫy ngầm và cạm bẫy chết chóc chờ đợi bất cứ ai dám đặt chân lên mảnh đất thiêng liêng cấm kỵ này mà thôi đâu chứ!

"Cậu biết tên của ta," Đan Lương nói, giọng khàn đặc vì bụi bặm và sự căng thẳng tột độ dồn nén trong lồng ngực (hiểu nhỏ) chật hẹp tối tăm lạnh lẽo cô đơn tuyệt vọng hãi hùng kinh hoàng sợ hãi run rẩy (run rẩy) toàn thân cơ bắp cứng đờ co rút lại chuẩn bị cho cú nhảy thoát hiểm nhanh chóng nhất có thể thực hiện được ngay lập tức nếu tình huống xấu đi hơn nữa thì sao đây trời ơi hãy giúp tôi với xin ơn Chúa Kitô cứu độ linh hồn tội lỗi của tôi đi.

Bóng đen khổng lồ từ hư không lao xuống, nuốt trọn thanh kiếm phòng thủ của hắn trước khi chạm vào da thịt.

Hắn mở to mắt, cảm nhận khí tức tử vong lạnh giá bám chặt lấy cổ họng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập