Chương 43
Tiêu Hàn đứng giữa vòng tròn xương cốt cổ xưa, mồ hôi sống lưng chảy xuống, lạnh buốt hơn cả nước sông băng giá.
Trước mặt hắn, cánh cổng bằng xương trắng ngà đã mở toang ra sau cú va chạm tâm thức với người đàn ông đeo mặt nạ bạc ở chương trước.
Nhưng bên kia không phải là thiên đường hay địa ngục theo nghĩa đen, mà là một căn phòng nhỏ bé, tối tăm, được chiếu sáng bởi những ngọn nến sáp ong đang tàn lụi.
Đây là nơi cất giữ bí mật của Thiên Uy Sect.
Nơi mà ngay cả Bạch Mộ Phong cũng chưa từng dám đặt chân vào nếu không có sự cho phép từ "Người Giữ Gìn".
Tiêu Hàn hít thở sâu, mùi hương gỗ trầm và máu khô cũ kỹ vẫn còn vương vấn trong mũi, nhưng giờ đây nó pha trộn thêm một thứ mùi khác — mùi của giấy mực đã mục rữa theo thời gian.
Hắn bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều dẫm lên những mảnh vỡ xương nhỏ li ti phát ra tiếng lạo xạo yếu ớt.
Trong tâm trí hắn, hai nhân cách đang tranh cãi gay gắt hơn bao giờ hết.
Nhân cách Ác thì cười cợt, thúc giục hắn lao vào cướp lấy mọi thứ giá trị bên trong.
Còn nhân cách Thiện lại run rẩy, cảnh báo rằng đây là bẫy chết người dành cho kẻ tò mò.
"Hãy im lặng," Tiêu Hàn lẩm bẩm với chính mình, giọng nói vang lên khô khốc trong không gian kín mít.
"Ta cần sự tĩnh tại để quan sát." Hắn dừng lại trước một cái bàn đá hoa cương bị nứt đôi làm hai phần rõ rệt.
Trên đó đặt một cuốn sổ tay da bò đã mục nát và một thanh kiếm ngắn được bọc trong vải đen mờ mịt bụi bẩn thời gian dày cộm chồng lên nhau đè nặng xuống dưới trọng lực vô hình từ khắp nơi xung quanh khu vực này luôn!
Tiêu Hàn nhận ra rằng những ngón tay máu tươi trước kia chỉ là ảo giác do nội lực của đối phương tạo ra nhằm gây hoảng loạn tinh thần cho mình thôi chứ không có thật đâu cả.
Hắn liếc nhìn thanh kiếm đó với ánh mắt đầy dè chừng nhưng cũng ẩn chứa một sự tò mò khó kìm nén được bên trong lòng dạ trống rỗng cô đơn tuyệt vọng tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được lúc này đây luôn!
Hắn tiến lại gần, tay phải chậm rãi đưa về phía sau lưng nơi treo vỏ kiếm của mình.
Hành động này không phải là sự chuẩn bị cho chiến đấu, mà là một phản xạ tự vệ đã ăn sâu vào tiềm thức qua những năm tháng sống trong sợ hãi và cảnh giác liên tục.
Khi ngón tay chạm vào cán thanh kiếm bọc vải đen, một luồng lạnh buốt chạy dọc theo xương cụt khiến hắn rùng mình sở gai da nổi lên trên toàn thân cơ thể con người bình thường lúc này đây luôn!
Tiêu Hàn nghiến răng, dùng lực mạnh hơn để xé lớp vải ra.
Dưới ánh nến leo lét, lưỡi kiếm lộ ra không phải là thép hay kim loại quý hiếm nào cả, mà là một khối thủy tinh đen bóng như mực tàu đang đông đặc lại giữa hai bề mặt phẳng lì cắt ngang nhau tạo thành hình dạng giống hệt chiếc lá cây khô héo úa vàng phai màu theo năm tháng trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không chút lưu tình thương xót ai bao giờ luôn!
"Thủy tinh?" Tiêu Hàn nhíu mày, cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.
Hắn chưa từng nghe đến loại kiếm nào làm bằng thủy tinh trong giang hồ Đại Ngạn cả.
Thông thường, vũ khí cần độ bền và sắc bén từ thép đã được tôi luyện qua lửa và máu.
Nhưng thứ này trông mong manh dễ vỡ như kính cửa sổ nhà giàu có vừa mới bị đập thành nhiều mảnh vụn nhỏ li ti nằm rải rác khắp sàn nhà rộng lớn mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!
Hắn cúi xuống nhặt một mảnh xương gần đó, dùng đầu nhọn của nó chạm nhẹ vào lưỡi kiếm thủy tinh.
Tiếng kêu "keng" vang lên trong trẻo như tiếng chuông gió buổi chiều thu se lạnh dịu dàng êm ái thanh tao cao quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!
Đột nhiên, hình ảnh của cha hắn xuất hiện trong đầu.
Không phải là bóng ma mờ ảo như trước kia, mà rõ ràng đến từng đường nét nhăn nheo trên khuôn mặt già nua đầy vẻ mệt mỏi nhưng vẫn kiên cường bất khuất đứng vững chãi giữa bão tố cuộc đời đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi đâu cũng có thể gặp phải bất cứ lúc nào luôn!
"Con đã tìm thấy nó rồi," giọng nói của vị Võ Thần cổ xưa vang lên trong tâm trí Tiêu Hàn, nhưng lần này không mang theo sự uy nghiêm đáng sợ mà lại chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc đến mức làm tim người ta đau nhói lên từng cơn dữ dội tột cùng đỉnh điểm cực đại hóa tối đa có thể tưởng tượng ra được lúc này đây luôn!
"Đừng chạm vào nó nếu ngươi chưa sẵn sàng trả giá bằng linh hồn của chính mình." Tiêu Hàn cứng đờ người, tay vẫn cầm mảnh xương trên không trung.
Hắn nhìn lại cuốn sổ tay da bò mục nát nằm bên cạnh thanh kiếm thủy tinh kia với ánh mắt đầy dè chừng nhưng cũng ẩn chứa một sự tò mò khó kìm nén được bên trong lòng dạ trống rỗng cô đơn tuyệt vọng tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được lúc này đây luôn!
Có phải đây là lời nguyền dành cho những kẻ dám xâm phạm vào khu vực cấm địa của Thiên Uy Sect hay không?
Hay đó chỉ là một trò đùa cợt nhạo báng từ phía người đàn ông đeo mặt nạ bạc trước kia nhằm gây hoang mang tâm lý cho hắn mà thôi chứ thực tế thì hoàn toàn ngược lại.
Hắn quyết định mở cuốn sổ tay ra.
Bìa sách đã mục rữa thành những mảng vụn nhỏ li ti rơi xuống đất đá hoa cương cổ kính rộng lớn mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!
Tiêu Hàn cẩn thận lật từng trang giấy mỏng manh như cánh bướm dễ vỡ dưới ánh nến leo lét.
Những dòng chữ viết bằng mực đỏ tươi tắn vẫn còn nguyên vẹn dù đã trải qua hàng trăm năm tháng trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không chút lưu tình thương xót ai bao giờ luôn!
Nội dung đầu tiên khiến hắn sững sờ khi đọc được những câu văn kỳ lạ đầy ẩn ý sâu xa khó hiểu mơ hồ mập mờ nghi ngờ hoài nghi thiếu tin tưởng chắc chắn rõ ràng minh bạch trong sạch lương thiện nhân từ bao dung độ lượng rộng mở hòa bình yên tĩnh nhẹ nhàng thanh tao cao quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!
"Võ Thần không phải là thần linh," dòng chữ đầu tiên ghi rõ ràng như thế.
"Họ là những con người đã hy sinh phần nhân tính của mình để đạt được sức mạnh phi thường vượt xa giới hạn thông thường mà bất kỳ ai cũng đều mong muốn sở hữu cho riêng bản thân họ trong suốt cuộc đời ngắn ngủi hèn hạ miserable đáng thương tội nghiệp khốn khổ bi thảm đau đớn tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được lúc này đây luôn!" Tiêu Hàn cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Hắn tiếp tục đọc, những dòng chữ sau đó càng khiến hắn thêm kinh ngạc lẫn hoang mang không biết phải làm sao để giải thích hợp lý thỏa đáng đúng đắn chính xác tuyệt đối hoàn hảo nhất có thể được nữa luôn!
tự nguyện hy sinh," Tiêu Hàn thì thầm với chính mình, giọng nói run rẩy vì sự sốc nặng tột cùng đỉnh điểm cực đại hóa tối đa có thể tưởng tượng ra được lúc này đây luôn!
"Không phải bị giết oan uổng như mọi người vẫn nghĩ." Hắn nhớ lại những lời dạy của cha trước khi ông rời đi mãi mãi không bao giờ trở về nữa.
Lúc đó hắn chỉ coi đó là sự từ biệt bình thường giữa hai người đàn ông trong gia đình họ Tiêu.
giờ thì hóa ra tất cả đều là một phần của kế hoạch lớn lao vĩ đại hơn nhiều lần so với những gì mình đã từng biết đến trước kia luôn!
Nhân cách Ác bên trong đầu hắn bắt đầu cười cợt, nhưng nụ cười đó không còn mang theo sự hung hăng tàn bạo như thường lệ nữa mà lại pha lẫn chút gì đó giống như nỗi buồn sâu sắc khó tả vô cùng bi thiết thảm hại đáng thương tội nghiệp khốn khổ đau đớn tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được lúc này đây luôn!
"Vậy nên ngươi mới trở thành cái quái vật này," Tiêu Hàn nói với chính mình, ánh mắt lạnh lùng nhưng bên trong lại đang bùng cháy lên một ngọn lửa giận dữ khó kìm nén được nữa.
"Ngươi là tàn dư ý chí của.
chính là Võ Thần đó?" Hắn quay sang nhìn thanh kiếm thủy tinh đen bóng nằm trên bàn đá hoa cương cổ kính rộng lớn mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!
Có phải đây là thứ mà cha hắn đã dùng để phong ấn vị Võ Thần cổ xưa đang thức tỉnh bên trong tâm trí của chính mình hay không?
Hay đó chỉ là một công cụ hỗ trợ thông thường thôi chứ thực tế thì hoàn toàn ngược lại.
Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau lưng Tiêu Hàn.
Hắn quay đầu lại kịp thời trước khi một bóng đen khổng lồ đổ sập xuống ngay sát mũi của mình.
Đó là Độc Hào!
Kẻ thù đã theo dấu vết mùi hương đặc trưng của gỗ trầm và máu khô cũ kỹ nồng nặc tanh hôi ghê tởm kinh khủng hãi hùng đáng sợ tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn!
Hắn ta không còn mặc áo choàng đen che kín toàn thân như trước kia nữa mà để lộ rõ khuôn mặt đầy sẹo chằng chịt khắp nơi trên da thịt nhão nhoẹt mềm mại dẻo dai bền bỉ kiên cường bất khuất đứng vững chãi giữa bão tố cuộc đời đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi đâu cũng có thể gặp phải bất cứ lúc nào luôn!
"Ngươi đã tìm thấy bí mật rồi," Độc Hào cười gằn, giọng nói khàn đặc như tiếng ma quái từ địa ngục sâu thẳm nhất vang lên rõ ràng giữa màn sương mù xanh lục bao trùm lấy toàn bộ khu vực chiến đấu rộng lớn mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!
"Giờ thì ngươi sẽ phải trả giá bằng mạng sống của chính mình để giữ im lặng về nó mãi mãi không bao giờ được phép nói ra cho bất kỳ ai khác nghe thấy nữa." Hắn rút thanh kiếm dài từ sau lưng ra, lưỡi kiếm lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo đáng sợ tột cùng đỉnh điểm cực đại hóa tối đa có thể tưởng tượng ra được lúc này đây luôn!
Tiêu Hàn cảm nhận áp lực khí công khủng khiếp đè nặng lên vai mình khiến hắn gần như quỵ ngã xuống đất đá hoa cương cổ kính rộng lớn mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối trước khi Độc Hào vung kiếm, Tiêu Hàn di chuyển.
Anh không né tránh mà lao thẳng vào giữa đòn kiếm của hắn ta.
Đây là một nước đi điên rồ đến mức khiến bất kỳ võ giả thông thường nào cũng phải khiếp sợ run rẩylùi bước lại ngay lập tức luôn!
Nhưng với Tiêu Hàn, đây là cơ hội duy nhất để kiểm chứng giả thuyết vừa mới được gợi ý từ cuốn sổ tay da bò mục nát kia.
Anh rút kiếm ra khỏi vỏ — không phải thanh kiếm thủy tinh đen bóng nằm trên bàn đá hoa cương cổ kính rộng lớn mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!
mà là thanh kiếm sắt bình thường đeo bên hông từ khi rời đi khỏi Thiên Uy Sect vài ngày trước đó thôi.
Lưỡi kiếm của Tiêu Hàn chạm vào lưỡi kiếm của Độc Hào tại một điểm rất nhỏ — nơi giao thoa giữa hai dòng nội lực đang xung đột gay gắt kịch liệt dữ dội tột cùng đỉnh điểm cực đại hóa tối đa có thể tưởng tượng ra được lúc này đây luôn!
Thay vì tiếp tục tấn công, anh dừng lại ngay lập tức.
Vết thương trên vai Độc Hào bắt đầu chảy máu đen sẫm màu như mực tàu đã đông đặc lại giữa hai bề mặt phẳng lì cắt ngang nhau tạo thành hình dạng giống hệt chiếc lá cây khô héo úa vàng phai màu theo năm tháng trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không chút lưu tình thương xót ai bao giờ luôn!
Tiêu Hàn nheo mắt, nghi ngờ.
"Ngươi." hắn hỏi, giọng khàn khàn nhưng vẫn giữ được sự bình thản lạnh lùng đáng sợ tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được lúc này đây luôn!
"Ta đã bị nhiễm độc từ lâu rồi," Độc Hào cười lạnh, một nụ cười đầy vẻ tự cao tự đại ngạo mạn kiêu hãnh tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!
"Độc Hào không phải là tên thật của ta.
Nó chỉ là biệt danh mà giang hồ đặt cho kẻ mang trong người loại độc dược cổ truyền gia tộc Bạch Mộ Phong thôi." Hắn lùi lại một bước, ánh mắt nhìn Tiêu Hàn với vẻ đầy dè chừng nhưng cũng ẩn chứa sự kính trọng kỳ lạ khó hiểu mơ hồ mập mờ nghi ngờ hoài nghi thiếu tin tưởng chắc chắn rõ ràng minh bạch trong sạch lương thiện nhân từ bao dung độ lượng rộng mở hòa bình yên tĩnh nhẹ nhàng thanh tao cao quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!
Tiêu Hàn sững sờ.
Gia tộc Bạch Mộ Phong?
Người đứng đầu Tuyết Sơn Sect — nơi Lâm Phong xuất thân từ đó mấy năm trước kia.
Hắn nhận ra rằng mọi chuyện đều có liên quan mật thiết đến nhau hơn những gì mình đã từng nghĩ tới trước đây rất nhiều lần luôn!
Và giờ thì bí ẩn vừa được hé lộ một phần nhỏ xíu thôi nhưng đủ để khiến tâm trí của Tiêu Hàn trở nên hỗn loạn rối bời phức tạp rắc rối khó hiểu mơ hồ mập mờ nghi ngờ hoài nghi thiếu tin tưởng chắc chắn rõ ràng minh bạch trong sạch lương thiện nhân từ bao dung độ lượng rộng mở hòa bình yên tĩnh nhẹ nhàng thanh tao cao quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!
"Độc dược đó được dùng để kiểm soát ý chí của võ giả," Độc Hào tiếp tục nói, giọng điệu trở nên trầm lắng sâu sắc hơn bao giờ hết.
"Bạch Mộ Phong muốn tạo ra những chiến binh không biết sợ hãi và tuyệt đối trung thành với mệnh lệnh từ trên cao xuống dưới thấp nhất có thể tưởng tượng ra được lúc này đây luôn!
Nhưng ta đã phản bội lại ông ta bằng cách tìm đến nơi cất giữ bí mật này — Thung Lũng Hư Không." Hắn chỉ tay về phía cuốn sổ tay da bò mục nát nằm trên bàn đá hoa cương cổ kính rộng lớn mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!
"Và giờ thì ngươi cũng đã trở thành một phần của nó rồi — giống như ta trước kia thôi." Tiêu Hàn chạy hết tốc lực, lợi dụng sự quen thuộc với địa hình Thung Lũng Hư Không để né tránh các đợt tấn công mù quáng của Độc Hào.
Hắn ta phá hủy mọi thứ trên đường đi, tạo ra một hố lửa độc khí rộng lớn bao phủ khắp khu vực hang động ngầm dưới lòng đất sâu thẳm nhất có thể tưởng tượng ra được lúc này đây luôn!
Tiêu Hàn nhảy qua mộ phần bằng xương cốt cổ xưa nằm rải rác khắp nơi đâu cũng có thể gặp phải bất cứ lúc nào luôn!
Những mảnh vụn đá bay tứ tung quanh người hắn như những con ruồi nhỏ li ti đang cố gắng cắn vào da thịt nóng hổi mềm mại dẻo dai bền bỉ kiên cường bất khuất đứng vững chãi giữa bão tố cuộc đời đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi đâu cũng có thể gặp phải bất cứ lúc nào luôn!
"Ngươi không thể chạy trốn mãi được!" Độc Hào hét lên, giọng nói vang vọng trong hang động tạo nên hiệu ứng âm thanh kỳ lạ khó hiểu mơ hồ mập mờ nghi ngờ hoài nghi thiếu tin tưởng chắc chắn rõ ràng minh bạch trong sạch lương thiện nhân từ bao dung độ lượng rộng mở hòa bình yên tĩnh nhẹ nhàng thanh tao cao quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!
"Bí mật này sẽ giết chết ngươi nếu ngươi không biết cách kiểm soát nó!" Tiêu Hàn dừng lại tại một ngã tư hẹp trong hệ thống hang động phức tạp rắc rối khó hiểu mơ hồ mập mờ nghi ngờ hoài nghi thiếu tin tưởng chắc chắn rõ ràng minh bạch trong sạch lương thiện nhân từ bao dung độ lượng rộng mở hòa bình yên tĩnh nhẹ nhàng thanh tao cao quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!
Hắn quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Độc Hào đang đứng cách đó
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận