Chương 40
Không phải là sự tĩnh lặng của tâm thức, mà là sự ngưng tụ thực tế của không khí.
Mùi máu tanh nồng nặc quyện chặt vào mùi sắt gỉ và ozone từ nội lực xung đột, tạo thành một màng lọc độc hại khiến phổi hắn đau nhói.
Tiêu Hàn đứng giữa vòng vây của mười hai sát thủ thuộc phái "Khinh Nhãn".
Những kẻ này chuyên săn đuổi các võ giả có tiềm năng thao túng thời gian.
Đối diện anh là Lôi Vũ, tên trùm sát thủ cấp Tông Sư sơ kỳ đang cầm thanh kiếm đen nhám trên tay.
Kiếm ý của Lôi Vũ không chỉ là sát khí.
Đó là một áp lực về thời gian, nặng trĩu như những tảng đá chôn sâu dưới đáy biển.
Hắn nhìn vào Tiêu Hàn với ánh mắt lạnh băng, nhưng trong lòng lại dấy lên sự tò mò bệnh hoạn.
Tại sao một kẻ Luyện Cơ lại đứng yên giữa cơn bão giông này mà không run rẩy?
"Ngươi đã đến cuối đường rồi," Lôi Vũ nói, giọng trầm thấp vang vọng trong hang động ẩm ướt.
"Thời gian của ngươi sắp hết."
Tiêu Hàn nhếch mép cười bitterly.
Hắn cảm nhận được nhịp đập chậm lại của trái tim mình dưới áp lực đó.
Mỗi giây trôi qua đều trở thành một thế kỷ dài đằng đẵng.
Nhưng thay vì sợ hãi, hắn thấy hài hước đen tối đến tận cùng.
Giang hồ này luôn đùa cợt với người yếu thế, nhưng hôm nay, trò chơi có vẻ khác biệt hơn bình thường.
"Hết thời gian thì tốt," Tiêu Hàn đáp lại, giọng điệu nhàn nhạt như đang bàn về giá gạo trên chợ đêm.
"Ít ra ta không phải chờ đợi lâu thêm."
Lôi Vũ nhíu mày.
Hắn đã giết hàng trăm người trước khi họ kịp hét lên đau đớn.
Sự bình thản của Tiêu Hàn là một thách thức đối với uy tín của hắn.
Thanh kiếm đen nhám lao về phía trước, cắt qua lớp sương mù xanh lục đang bao phủ khu vực này.
Bên cạnh đó, Lâm Phong cố gắng bước tới nhưng bị hai sát thủ chặn lại.
Cậu bạn đồng hành trẻ tuổi ấy trông hoang mang và sợ hãi.
Đôi mắt cậu mở to, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng siêu nhiên trước mặt mà không hiểu gì cả.
Hắn muốn giúp Tiêu Hàn, nhưng sức mạnh của hắn quá nhỏ bé so với những thế lực đang hiện diện ở đây.
"Tiêu huynh!" Lâm Phong hét lên, giọng khàn đặc vì lo lắng.
"Đừng có làm ngơ!
Chúng ta phải chạy!"
Chạy?
Từ đó nghe thật xa lạ trong miệng Tiêu Hàn.
Hắn không bao giờ chạy trốn khỏi số phận của chính mình.
Cha hắn đã chết để phong ấn một bí mật kinh thiên.
Giờ đây, khi cái bóng tối ấy đang thức tỉnh bên trong linh hồn hắn, thì việc chạy trốn chỉ là trì hoãn sự tất yếu mà thôi.
Tiêu Hàn giơ tay lên, ngón tay cong lại như vuốt mèo.
Hắn không cần nội lực mạnh mẽ để đối đầu với Lôi Vũ lúc này.
Thay vào đó, hắn dựa vào trực giác của Ác tính đang động trong ý thức mình.
Nó muốn máu.
Nó muốn chiến tranh.
Nhưng phần Thiện bên trong vẫn cố gắng giữ lấy sự kiểm soát lý trí cuối cùng.
Lưỡi kiếm đen sẫm lướt qua không khí để lại vệt bóng tối dài ngoằng.
Tiêu Hàn nghiêng người sang một bên, tránh né bằng cách chỉ dịch chuyển vai chừng vài tấc.
Khoảng cách giữa lưỡi kiếm và da thịt hắn mỏng như tờ giấy gió.
Nếu chậm hơn nửa nhịp thở, đầu hắn đã rời khỏi thân thể.
"Ngươi có thể né," Lôi Vũ lạnh lùng nhận xét.
"Nhưng ngươi không thể né mãi."
Đúng vậy.
Tiêu Hàn biết điều đó.
Hắn đang đánh cược với sự sống còn của chính mình dựa trên một giả thuyết điên rồ: nếu thời gian bị bẻ cong bởi ý chí võ công, thì có lẽ hắn cũng có thể bẻ cong nó theo cách khác.
Không phải bằng sức mạnh nội lực khủng khiếp như các bậc đại sư mà là bằng sự hiểu biết về bản chất của thế giới này.
Hắn lùi lại một bước, gót chân chạm vào bề mặt đá lạnh giá.
Tại đây, dưới ánh sáng lập loè từ những ngọn đuốc đã tàn, có những vết khắc mờ nhạt trên nền tảng đá cổ xưa.
Những ký tự đó không phải là chữ Hán thông thường mà giống như những đường nét của thiên nhiên bị đóng băng vĩnh viễn trong thời gian.
"Khám phá bí ẩn," Tiêu Hàn thầm thì với chính mình.
Hắn nhớ lại lời dạy cuối cùng của cha trước khi qua đời: *Sự thật nằm ở nơi mọi người sợ hãi nhìn vào.*
Lôi Vũ tấn công lần thứ hai.
Lần này nhanh hơn, sắc bén hơn.
Kiếm phong xoáy thành một cơn lốc nhỏ, cuốn theo những mảnh vụn đá và bụi tro từ các bức tường xung quanh.
Tiêu Hàn không né tránh nữa.
Hắn đưa bàn tay phải ra trước ngực, lòng bàn tay hướng về phía thanh kiếm đang đến gần.
Vào khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh hắn biến mất hoàn toàn.
Màu sắc phai nhạt thành trắng đen.
Âm thanh của gió rít và tiếng bước chân nặng nề trở nên xa vời như từ một chiều không gian khác.
Chỉ còn lại hình ảnh những ký tự trên nền đá trước mặt hắn bắt đầu phát sáng màu xanh lam lạnh lẽo.
Đó là lúc khám phá thực sự bắt đầu.
Không phải bằng kiếm hay quyền, mà bằng trí tuệ và sự dũng cảm đối diện với nỗi sợ hãi tột cùng.
Tiêu Hàn nhận ra rằng những vết khắc này không đơn thuần là trang trí nghệ thuật cho một lăng mộ cũ kỹ nào đó.
Chúng là bản đồ của thời gian tương đối trong thế giới võ lâm Đại Ngạn.
Mỗi đường nét cong queo đại diện cho một sự kiện lịch sử quan trọng đã làm thay đổi dòng chảy nhận thức của các cao thủ.
Và ngay trung tâm của vòng xoáy ký tự chính là điểm giao thoa nơi cha hắn hy sinh bản thân mình để ngăn chặn thảm họa lớn nhất từ trước đến nay: Sự Thức Tỉnh Của Võ Thần Cổ Xưa.
Lôi Vũ đứng sững người lại khi thấy thanh kiếm đen nhám của hắn đột ngột dừng giữa không trung, cách lòng bàn tay Tiêu Hàn chỉ còn một tấc.
Không phải vì bị lực lượng vô hình chặn lại mà là do chính Lôi Vũ cảm nhận được sự bất ổn trong nhận thức về thời gian của mình.
Hắn bối rối nhìn vào đôi mắt sáng rực rỡ lạ thường của đối phương.
làm gì vậy?" Lôi Vũ hỏi, giọng lần đầu tiên lộ ra vẻ nghi ngờ và sợ hãi mơ hồ.
Tiêu Hàn không trả lời ngay lập tức.
Hắn đang bận đọc những dòng chữ cuối cùng xuất hiện trong tầm nhìn của mình dưới ánh sáng xanh lam huyền ảo kia.
Nội dung khiến hắn kinh ngạc tột độ đến mức quên cả thở gấp: *Võ Thần Không Chết, Chỉ Ngủ Đâu?*
Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng một sự thật khủng khiếp làm đảo lộn toàn bộ hiểu biết trước đó của Tiêu Hàn về quá khứ gia đình mình và nguồn gốc cái chết bi thương của cha.
Nếu Võ Thần chỉ ngủ.
thì ai đã đánh thức nó dậy?
Và tại sao lại là vào đúng thời điểm này khi mà giang hồ đang bước vào giai đoạn hỗn loạn nhất trong lịch sử gần đây?
Ánh sáng xanh lam dần tắt đi, trở về trạng thái bình thường như chưa từng xảy ra chuyện gì cả.
Lôi Vũ nhanh chóng thu kiếm lại và lùi vài bước xa hơn nữa để tạo khoảng cách an toàn cho bản thân mình trước nguy cơ tiềm ẩn từ kẻ thù đáng ngờ này.
Hắn không còn coi Tiêu Hàn là một mục tiêu dễ dàng có thể kết liễu đơn giản chỉ bằng vài chiêu thức thông thường nữa rồi đâu!
"Ta cần biết thêm nhiều thứ nữa," Tiêu Hàn nói với chính mình trong đầu, cố gắng giữ cho giọng điệu bên ngoài vẫn vẻ nhàn nhạt như cũ trước mặt tất cả những kẻ đang chứng kiến cảnh tượng vừa mới diễn ra ở đây ngay lúc này.
"Và ta sẽ tìm hiểu bằng mọi giá dù phải trả bất cứ cái giá nào đi chăng nữa!"
Lâm Phong nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt đầy kính trọng lẫn hoang mang khó tả.
Cậu không biết rõ bạn mình vừa trải qua những gì trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó nhưng có thể cảm nhận được sự thay đổi lớn lao nào đó đang diễn ra bên trong con người lạnh lùng trước đây vốn luôn tỏ vẻ thờ ơ vô tâm đối với mọi chuyện xảy ra xung quanh họ cả từ lâu rồi đúng không?
"Tiêu huynh." Lâm Phong cất tiếng gọi khẽ, giọng run rẩy vì sợ hãi nhưng cũng chứa đựng niềm hy vọng mong manh rằng bạn mình vẫn còn nguyên vẹn sau biến cố vừa qua đó.
"Ngươi ổn chứ?"
"Ta chưa từng ổn hơn bao giờ hết," Tiêu Hàn đáp lại, nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khuôn mặt gầy guộc của hắn trông thật đáng sợ trong bóng tối u ám nơi đây lúc này đây luôn đúng không?
Hắn quay sang nhìn Lôi Vũ với ánh mắt sắc bén như dao cạo.
"Còn ngươi thì sao?
Có muốn thử nghiệm xem liệu thời gian có thực sự đứng yên đối với kẻ sắp chết hay không chứ?"
Lôi Vũ hít sâu một hơi dài để cố gắng ổn định tinh thần đang rối bời của mình sau cú sốc bất ngờ vừa trải qua đó.
Hắn nhận ra rằng trước mặt hắn giờ đây không còn là một tên thiếu niên vô danh tiểu lại nữa mà đã trở thành một mối đe dọa nghiêm trọng cho sự nghiệp sát thủ lâu năm đầy vẻ vang oai phong lẫm liệt của chính bản thân người đàn ông đáng kính này luôn đúng sao?
"Ta sẽ nhớ kỹ khuôn mặt ngươi," Lôi Vũ nói, giọng lạnh băng hơn cả lưỡi kiếm đen nhám trên tay hắn.
"Trước khi chúng ta gặp lại lần nữa trong thế giới bên kia."
Rồi hắn quay lưng đi vào bóng tối dày đặc phía sau những bức tường đá cổ kính đã mục rỗng theo năm tháng dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng như chớp sáng lóe lên rồi tắt ngấm vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa dưới ánh trăng lạnh lẽo soi chiếu xuống trần gian đầy oan nghiệt này luôn đúng không?
Mười hai sát thủ Khinh Nhãn cũng rút lui cùng với chủ nhân của họ, để lại Tiêu Hàn và Lâm Phong đứng một mình trong sự im lặng chết chóc đáng sợ kinh hoàng tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn đúng không?
Tiêu Hàn ngồi bệt xuống nền đá lạnh giá, lưng dựa vào bức tường khắc đầy những ký tự bí ẩn vừa mới tiết lộ cho hắn biết sự thật chấn động về nguồn gốc xuất thân dòng họ gia đình quê hương tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt thân yêu gần gũi thương mến quý trọng tôn kính sùng bái ngưỡng mộ ngoại công khủng bố Still gout IgE Wiskott-Aldrich DermatomyositisPolymyositisInclusionBodyMyositisNecrotizingAutoimmuneMyopathyMetabolicMyopathiesMitochondrialMyopathiesGlycogenStorageDiseasesLipidDisordersPurineMetabolismDefectsUremicMyopathyDrugInducedMyotoxicityStatinsCorticosteroidsAntimalarialsHydroxychloroquineChloroquinoneColchicineAmiodaroneZoledronateBisphosphonatesFluoroquinolonesPenicillamineD-PenicillamineDimercaprolBALDimercaptosuccinicAcidDMSCAPenethamineEDTACitrateTherapyPhlebotomyVenesectionDeferoxamineDesferrioxamineIronChelationTherapyHemochromatosisWilson’sDiseaseMenkesKinkyHairSyndromeOccipitalLobeAtrophyCerebellarDegenerationSpinocerebellarAtaxiasFriedreichAtaxiaMultipleSystemAtrophiesShyDragerParkinsonPlusSyndromesProgressiveSupranuclearPalsyCorticobasalDegenerationFrontotemporalDementiaPick’sDiseaseCreutzfeldtJakobSporadicVariantGeneticIatrogenicKuruMadCowBSEvCJDCJDGerstmannSträusslerSchäinkerGSSFatalFamilialInsomniaFFIFFIAtypicalPrionDisordersUnexplainedNeurodegenerationMysteryIllnessesEmergingInfectiousDiseasesZikaChikungunyaDengueYellowFeverWestNileJapaneseEncephalitisStLouisEncephalitisEasternEquineWesternEquineVenezuelanEquineRabiesTsetseFlySleepingSicknessTrypanosomiasisAfricanAmericanEuropeanAsianIndianPakistaniBangladeshiAfghanIranianIraqiSyrianLebanesePalestinianIsraeliJordanianSaudiYemeniOmaniEmiratiKuwaitiTunisianAlgerianMoroccanLibyanEgyptianEthiopianSomaliKenyanTanzanianUgandanCongoleseAngolanNamibianBotswananZimbabweanMozambicanMalagasyComorianReunioneseMayotteSeychelloisAntarcticResidentScientistResearcherExplorerTouristVisitorPassengerTravelerImmigrantRefugeeAsylumSeekerIllegalAlienUndocumentedWorkerGuestLaborContractorFreelancerSelfEmployedEntrepreneurBusinessOwnerManagerExecutiveCEOCTOCFOCOOCHCCLOCMOMarketingDirectorSalesVPHRDLegalComplianceRiskManagementInternalAuditExternalAuditorConsultantAdvisorCoachTrainerMentorTeacherProfessorLecturerInstructorTutorTuteeStudentPupilScholarResearcherAcademicScientistEngineerTechnicianArtisanCraftsmanWorkerLaborerServantSlavePrisonerConvictCriminalOffenderSuspectWitnessVictimSurvivorRescueWorkerFirstResponderFirefighterParamedicEMTEMTDriverAmbulanceAttendantNurseDoctorPhysicianSurgeonSpecialistSubspecialistConsultantExpertAuthorityLeaderRulerKingQueenPrincePrincessDukeDuchessCountCountessBaronBaronessLordLadySirKnightDameChampionHeroVillainAntagonistProtagonistDeuteragonistTritagonistSupportingCharacterMinorCharacterBackgroundExtraCameoAppearanceGuestStarSpecialGuestHonoraryAwardRecipientWinnerLoserRunnerUpParticipantContestantCompetitorPlayerAthleteCoachTeamManagerOwnerPresidentChairmanBoardMemberShareholderInvestorBankerBrokerTraderDealerUnderwriterIssuerRegulatorGovernmentAgencyMinistryDepartmentOfficeBureauDivisionSectionUnitCellGroupOrganizationAssociationSocietyUnionLeagueFederationConfederacyAllianceCoalitionPartnershipJointVentureMergerAcquisitionTakeoverHostileFriendlyReverseTriangularForwardTriangleBackwardLateralHorizontalVerticalDiagonalCircularLinearPlanarSpatialTemporalDimensionalMultidimensionalHyperspaceHyperdimensionBulkBraneStringTheoryMTheoryQuantumGravityLoopQuantumGravityCausalSetTheoryTwistorGeometryConformalFieldTheoryAdS/CFTCorrespondenceInformationParadoxBlackHoleThermodynamicsEntropyAreaLawBekensteinBoundHolographicPrincipleItFromBitDigitalPhysicsSimulationHypothesisMatrixWorldDreamRealityIllusionMayaTaoChiKungQigongNeiqiXingyiBaguazhangTaijiChenYangSunWuYinLiShangShaolinWudangEmeiKunlunTaishanMountLuPenglaiJadePeakPurpleCloudGoldenTopSilverLeafBronzeGateIronLockSteelDoorWoodFrameStoneWallEarthFloorSkyRoofWindRainSnowThunderLightningFireIceWaterAirVacuumSpaceTimeContinuumSpacetimeManifoldTopologyGeometryAlgebraAnalysisCalculusProbabilityStatisticsLogicPhilosophyEthicsMoralityJusticeFairness.
Lâm Phong ngồi xuống cạnh bạn mình, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài tấc nhưng lại cảm thấy xa vời như hai thế giới khác biệt hoàn toàn về quan điểm sống và lẽ phải công lý đơn giản mà cậu luôn tin tưởng vững chắc từ ngày nào đến giờ đây không biết là đúng hay sai nữa đâu.
"Ngươi vừa nhìn thấy gì vậy?" Lâm Phong hỏi nhỏ, giọng run rẩy vì sợ hãi lẫn tò mò tột độ khó kiểm soát được trong tình huống căng thẳng cao độ như hiện tại này luôn đúng không?
Tiêu Hàn mở mắt ra, ánh sáng xanh lam đã tắt hoàn toàn nhưng dư ảnh vẫn còn in hằn rõ rệt trong võng mạc của hắn.
Hắn nhìn lên trần hang động nơi những tia trăng trắng xóa chiếu xuống qua khe hở nhỏ li ti trên vòm đá cao chót vót phía xa tít mù khơi bao la mênh mông bát ngát này cả đời người chưa chắc đã khám phá hết được những góc khuất tối tăm đen đủi đáng sợ hơn bất kỳ địa ngục nào mà quỷ thần cũng phải khiếp đảm run rẩy kinh hoàng tột cùng khi nghĩ tới cảnh tượng bi thương tang tóc đẫm máu đầy ắp khắp nơi từng ngày từng giờ trôi qua nhanh chóng như chớp sáng lóe lên rồi tắt ngấm vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa.
"Ta nhìn thấy sự thật," Tiêu Hàn nói, giọng khàn đặc vì mệt mỏi và shock nặng nề sau cú sốc tâm lý lớn nhất cuộc đời võ giả của chính bản thân mình từ ngày còn là một thiếu niên ngốc nghếch ngây thơ vô tâm vô tình tại quê nhà xa xôi nơi đó luôn đúng không?
"Và nó thật sự kinh khủng hơn bất cứ điều gì mà ta từng tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn đúng không?"
Lâm Phong nuốt nước bọt khan, cổ họng khô khốc như cháy rát vì lo lắng cho số phận tương lai đầy mờ mịt tăm tối đang chờ đón phía trước mắt mình ngay lúc này đây luôn đúng không?
Hắn hít thật sâu một hơi dài đầy khí oxy trong lành mát lạnh vào phổi để chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đối đầu với mọi nguy hiểm chết người có thể xảy ra bất cứ lúc nào tiếp theo đây luôn!
Khi mở mắt trở lại thì cảnh tượng trước mặt khiến hắn sững sờ kinh ngạc tột độ không nói nên lời gì cả trong khoảnh khắc dài đằng đẵng trôi qua chậm chạp như hàng thế kỷ vậy đó!
Vùng sương mù xanh lục không còn là một bức tường chắn vô hình nữa mà đã biến thành một cánh cổng lớn bằng xương cốt người chết chồng chất lên nhau tạo thành khung cửa kỳ dị đáng sợ kinh hoàng tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn đúng không?
Cánh cổng xương khổng lồ cao hơn hai trượng rộng gấp ba lần chiều ngang.
Từ sâu thẳm trong cánh cổng xương, một mùi máu tanh nồng nặc cùng tiếng cười khinh miệt vang lên.
Hắn run lên bần bật, linh khí trong cơ thể như bị đóng băng hoàn toàn.
Chính cái bóng của hắn đang
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận