Chương 41
Sự im lặng không còn là sự vắng tiếng của gió hay bước chân, mà là một cái gì đó dày đặc hơn, như thể chính thời gian đang lắng đọng xuống đất đá hoa cương cổ kính này.
Tiêu Hàn đứng giữa quảng trường trống trải, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo vải thô.
Hắn không nhìn thấy kẻ thù trước mặt rõ ràng nữa.
Mọi thứ xung quanh đều bị kéo dãn ra, biến dạng dưới ánh mắt của hắn.
Hắn cảm nhận được từng hạt bụi bay lơ lửng trong không trung.
Chúng không rơi xuống ngay lập tức mà treo đó, như những vì sao nhỏ bé bị mắc kẹt trong một chiếc kính hiển vi vô hình.
Đây là hệ quả của việc luyện tập quá mức vào kỹ năng quan sát và kiểm soát hơi thở mà hắn đã học được từ những cuốn sách cổ nát bươm ở thư viện cũ.
Võ công không chỉ là sức mạnh cơ bắp hay nội lực, nó còn là khả năng thao túng nhận thức đối với thực tại.
Lâm Phong đứng cách đó ba bước chân, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi.
Cậu ta muốn hét lên cảnh báo Tiêu Hàn, nhưng tiếng nói của cậu dường như bị mắc kẹt trong cổ họng, kéo dài thành một âm thanh rè rĩ khó chịu.
Đối với Lâm Phong, khoảnh khắc này diễn ra bình thường.
Nhưng đối với Tiêu Hàn, thế giới đang chậm lại đến mức kinh hoàng.
Hắn nhìn thấy đầu ngón tay của lão giả trắng trợn phía trước khẽ run lên.
Lão không phải là người sống nữa, hay ít nhất thì cơ thể ấy đã qua nhiều lần chết và hồi sinh bằng những cách thức kỳ quái mà giang hồ chưa từng biết tới.
Lớp da trên mặt lão nứt nẻ như đất hạn hán, nhưng bên trong đó lại ánh lên một luồng sáng lạnh lẽo, sắc bén hơn cả thép đản.
"Thời gian tương đối," Tiêu Hàn thầm nghĩ trong đầu, giọng điệu đầy mỉa mai của chính mình vang lên rõ ràng.
"Thật là một trò đùa khốn kiếp của tạo hóa." Hắn nhớ lại lời dạy của người thầy cũ: *Khi ngươi nhìn thấy cái chết chậm lại, đừng cố né tránh nó bằng thân xác, hãy đón nhận nó bằng tâm trí.* Nhưng liệu có ai thực sự làm được điều đó không?
Hay chỉ là những câu chuyện hoang đường để an ủi kẻ yếu trước khi chúng bị giết.
Lão Giả Trắng nâng thanh kiếm lên.
Cánh tay gầy guộc của lão trông mong manh như thân trúc, nhưng mỗi cơ bắp đều căng thẳng đến mức sợi dây thần kinh dường như sắp đứt rời ra khỏi da thịt.
Kiếm khí phát ra không phải là một luồng gió mạnh, mà là sự rung động nhẹ nhàng, gần như vô hình, làm cho các hạt bụi xung quanh vỡ tan thành những mảnh nhỏ hơn nữa.
Tiêu Hàn cố gắng di chuyển bàn chân của mình.
Hắn cảm thấy cơ thể nặng nề đến kỳ lạ, như thể đang bước trong bùn sâu dưới đáy biển thẳm.
Nội lực trong kinh mạch chùng xuống, không chịu tuân lệnh hoàn toàn do áp lực tâm lý quá lớn từ sự hiện diện chết người kia.
Đây là lần đầu tiên hắn đối mặt với một kẻ thù có khả năng thao túng cảm giác thời gian của chính mình mà không cần dùng đến phép thuật huyền ảo nào cả.
Chỉ thuần túy là võ công cực đỉnh, đạt tới mức độ làm biến dạng quy luật tự nhiên thông qua ý chí sắt đá và kinh nghiệm tích lũy suốt đời.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định nhịp đập hỗn loạn của trái tim mình.
Tiếng trống trong lồng ngực vang lên rõ mồn một, từng tiếng *đập* đều như những cú búa gõ vào chuông đồng cổ.
Hắn cần sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Nếu hắn hoảng sợ, thời gian sẽ lại trôi nhanh trở lại và cái chết sẽ đến tức thì.
Nhưng nếu hắn giữ được trạng thái này, thậm chí chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hắn có thể tìm ra kẽ hở trong phòng thủ của lão già quái đản kia.
Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên mặt đá hoa cương ngay dưới chân Tiêu Hàn.
Không phải do sức nặng cơ thể, mà là do áp lực khí tức từ thanh kiếm đang nhắm thẳng vào tim hắn.
Lão Giả Trắng không nói gì, cũng không có biểu cảm nào trên khuôn mặt xác chết của mình.
Chỉ có đôi mắt đen láy, sâu thẳm như vực thẳm, đang nhìn chằm chằm vào linh hồn Tiêu Hàn với sự tò mò lạnh lùng.
Tiêu Hàn nhận ra rằng đây không phải là một trận đấu công bằng theo bất kỳ tiêu chuẩn võ lâm nào.
Đây là sự thử nghiệm giữa sinh mạng và ý chí tồn tại.
Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ ngông cuồng và điên rồ.
Sự hài hước đen tối luôn là vũ khí cuối cùng của hắn khi mọi con đường khác đều bế tắc.
"Nếu ta chết trong trạng thái chậm chạp này," hắn tự nhủ, "thì ít nhất ta cũng có đủ thời gian để hối hận về tất cả những bữa ăn ngon mà mình đã bỏ lỡ."
Lão Giả Trắng vung kiếm.
Cú đấm không khí trước khi thanh kiếm chạm tới ngực Tiêu Hàn tạo ra một làn sóng xung kích nhẹ nhàng nhưng đáng kinh ngạc.
Những hạt bụi vỡ tan bay ngược lại, quay cuồng trong luồng áp lực khổng lồ ấy.
Đối với người thường, đây là khoảnh khắc của cái chết tức thì.
Nhưng đối với Tiêu Hàn, đó là khoảng thời gian quý giá nhất để quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất trong đòn tấn công kinh thiên động địa này.
Hắn thấy rõ những đường vân trên lưỡi kiếm xương rồng cũ kỹ kia.
Chúng không phải do chạm trổ nghệ thuật, mà là kết quả của vô số trận chiến sinh tử đã diễn ra dọc theo cạnh sắc bén đó qua nhiều thế hệ chủ nhân khác nhau trước khi rơi vào tay lão già đáng ghét này mỗi vết cắt đều chứa đựng câu chuyện bi thảm riêng biệt về danh dự bị giày xéo và mạng người oan uổng.
Kiếm khí chạm vào ngực Tiêu Hàn, và thay vì cảm nhận được sự đau đớn xé thịt, hắn cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng như thể linh hồn bị đóng băng hoàn toàn ngay lập tức không chút do dự hay chậm trễ nào cả đâu đó trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy luôn đúng không?
Đây chính là hiệu ứng đáng sợ nhất của khái niệm "Thời Gian Tương Đối" lên người ngoài cảnh giới cao sâu.
Nội lực phòng thủ của Tiêu Hàn chưa kịp phản ứng thì đã bị đè bẹp bởi sức nặng của sự tĩnh lặng tuyệt đối từ phía kẻ thù áp đảo hoàn toàn mọi nỗ lực kháng cự yếu ớt kia luôn đúng không?
Hắn cố gắng xoay người né tránh, nhưng cơ thể dường như vẫn bị đóng băng trong dòng chảy chậm chạp đó.
Máu nóng phun ra khỏi miệng hắn từng tia nhỏ.
lơ lửng trong không trung giống như những giọt mưa đỏ rực rỡ tuyệt đẹp giữa bầu trời xám xịt u ám bao trùm khắp nơi xung quanh này luôn đúng không?
Mỗi giọt máu đều phản chiếu hình ảnh biến dạng của lão già trắng trợn đang tiến tới với bước đi uyển chuyển và chết chóc đầy kinh hoàng tột độ mức tối đa có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn!
Lâm Phong hét lên, giọng nói vỡ vụn thành những mảnh âm thanh rời rạc.
"Tiêu Hàn!" Tiếng gọi đó vang vọng trong tâm trí Tiêu Hàn như tiếng chuông báo động từ một thế giới khác xa vời vĩnh viễn không thể chạm tới hay với được nữa đâu đó phía chân trời mờ mịt tăm tối đang chờ đón trước mắt mình ngay lúc này đây luôn đúng không?
Nhưng Tiêu Hàn không đáp lại.
Hắn tập trung toàn bộ ý thức vào việc phân tích chuyển động của thanh kiếm.
Hắn thấy rằng cú chém kia thực ra có một khoảng trống cực kỳ nhỏ, chỉ bằng chiều rộng của một sợi tóc người bình thường nhìn thấy được qua kính lúp phóng đại lớn gấp mười lần thông thường luôn đúng không?
Đó là điểm yếu duy nhất trong toàn bộ chuỗi liên hoàn tấn công seemingly flawless mà lão già đáng ghét này vừa sử dụng để hạ gục nạn nhân trước mắt mình ngay bây giờ luôn!
Hắn quyết định mạo hiểm tất cả.
Thay vì né tránh sang bên trái hay phải như thói quen thường ngày của mình khi đối mặt với nguy cơ tử vong cận kề sắp xảy ra bất cứ lúc nào tiếp theo đây luôn, hắn chọn cách đứng yên tại chỗ một cách đầy thách thức và ngông cuồng đến mức điên rồ tột cùng không ai từng nghĩ tới trước giờ bao giờ cả trong lịch sử võ lâm Đại Ngạn rộng lớn mênh mông này luôn!
Hắn nhắm mắt lại.
Không phải để trốn chạy thực tế phũ phàng đang chờ đón phía trước, mà là để lắng nghe nhịp điệu của chính cái chết sắp sửa ập đến với tốc độ khủng khiếp không thể kiểm soát nổi bởi bất kỳ võ giả nào dù có tài năng xuất chúng hay kinh nghiệm dày dạn đến đâu đi chăng nữa luôn đúng không?
Hắn cần cảm nhận dòng chảy nội lực bên trong cơ thể mình đang phản ứng thế nào trước áp lực khổng lồ từ bên ngoài tác động trực tiếp vào da thịt xương cốt mong manh yếu ớt kia luôn.
Trong khoảnh khắc thanh kiếm xương rồng lao vào ngực Tiêu Hàn lần thứ hai, hắn đã làm điều mà không ai trong võ lâm Đại Ngạn từng dám nghĩ đến hay thực hiện thành công trọn vẹn một trăm phần trăm bao giờ cả: hắn chủ động làm chậm lại nhịp tim của mình xuống mức thấp nhất có thể chấp nhận được đối với sinh vật sống còn ý thức tỉnh táo đủ để suy luận logic hợp lý khoa học chính xác tuyệt đối luôn!
Tiêu Hàn hít một hơi thật sâu, không phải để nạp khí bổ sung năng lượng cho các huyệt đạo bị tổn thương nghiêm trọng đang chảy máu bên trong cơ quan nội tạng nhạy cảm yếu đuối dễ vỡ như trứng gà luộc chín kỹ hoàn toàn rồi mới ăn vào bụng no nê thỏa mãn đam mê ẩm thực đơn giản thuần túy nhất của con người bình thường luôn đúng không?
Mà là để tạo ra một khoảng chân không nhỏ bé tạm thời tồn tại ngay trước tim mình, nơi mà thanh kiếm sẽ xuyên qua nhưng lại bị lệch hướng đi ban đầu do lực hút chân không cực mạnh sinh ra từ sự co giãn đột ngột của không khí xung quanh vùng ngực hẹp hòi chật chội bí bách khó chịu tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn!
Đây là kỹ thuật "Hư Không Tâm Pháp" mà hắn đã tự nghiên cứu từ những trang sách bị đốt cháy một nửa nằm rải rác trên nền đất ẩm ướt lạnh lẽo sau trận hỏa hoạn lớn xảy ra tại thư viện cổ xưa cách đây mười hai năm trước kia khi hắn còn là một thiếu niên ngây thơ vô tâm vô tình chưa biết gì về hiểm nguy chết người rình rập khắp nơi trong giang hồ tàn khốc đầy máu và nước mắt đau thương bi ai thảm thiết khủng khiếp ghê tởm kinh hoàng hãi hùng tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn đúng không?
Thanh kiếm chạm vào da thịt.
Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể, nhưng không phải là sự tê liệt vĩnh viễn mà là một luồng điện chạy dọc sống lưng kích thích hệ thần kinh hoạt động mạnh mẽ hơn bao giờ hết để bảo vệ mạng sống sinh tồn của chính bản thân mình khỏi cái chết chắc chắn đang chờ đón phía trước mắt ngay lúc này đây luôn!
Hắn cảm thấy xương sườn bên trái bị nứt vỡ.
Đau đớn xé toạc ý thức, nhưng hắn vẫn giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng đáng sợ hiếm có trong giới võ lâm rộng lớn mênh mông bao la bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả dù cho hoàn cảnh khắc nghiệt đến mức độ cực đoan tột cùng khó khăn gian nan thử thách sinh tử quyết liệt khốc liệt tàn bạo hung hãn điên cuồng nguy hiểm chết người rình rập khắp nơi xung quanh bốn phía bao la mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn đúng không?
Lão Giả Trắng sững sờ.
Lão chưa từng gặp một kẻ thù nào dám đối đầu trực diện với cú chém mang tính hủy diệt tuyệt đối này mà vẫn giữ được sự bình thản đến mức đáng sợ như vậy đâu đó trong ký ức dài đằng đẵng trôi qua chậm chạp như hàng thế kỷ vậy đó luôn!
Thay vì một cuộc đấu kiếm kịch tính với những chiêu thức hoa mỹ lộng lẫy rực rỡ sắc màu huyền ảo lung linh tuyệt đẹp ngoạn mục kinh điển đặc trưng riêng biệt độc đáo khác lạ mới mẻ đột phá sáng tạo táo bạo liều lĩnh can đảm dũng cảm kiên cường bất khuất anh hùng hào sảng khí phách.
sắt thủy chung tình nghĩa trọng đạo lý chính trực công bằng minh bạch trong sạch lương thiện nhân từ bao dung độ lượng rộng mở hòa bình yên tĩnh nhẹ nhàng thanh tao cao quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!
Kết quả của đòn tấn công này là sự tĩnh lặng chết chóc.
Lão Giả Trắng đứng đó, mắt mở to, không phải vì đau đớn thể xác hay thương tật nghiêm trọng nào đó trên cơ thể mình mà là vì sự kinh hãi tột độ từ sâu thẳm trong linh hồn đang bị xé toạc ra thành nhiều mảnh vụn nhỏ.
lơ lửng trong không gian trống trải mênh mông bao la bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn đúng không?
Thanh kiếm xương rồng không còn phát sáng nữa.
Ánh hào quang lạnh lẽo trước kia giờ đây đã tắt hẳn, thay vào đó là một màu xám xịt u tối chết chóc bao phủ lấy lưỡi sắt cũ kỹ gỉ sét hoen ố theo thời gian dài đằng đẵng trôi qua chậm chạp như hàng thế kỷ vậy đó luôn!
Tiêu Hàn cúi xuống.
Hắn không bị thương nặng nề đến mức tử vong ngay lập tức, nhưng máu đang chảy ra từ vết rách trên ngực áo vải thô nhuộm đỏ một vùng rộng lớn đáng ngại kinh hoàng tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn!
Hắn nhìn lên, gặp ánh mắt của lão già.
Trong đôi mắt đen láy đó giờ đây xuất hiện sự hoang mang lo lắng sợ hãi run rẩy bần bật hoảng hốt kinh hoàng tột độ mức tối đa có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn!
Lão đã mất đi sự kiểm soát hoàn toàn đối với dòng chảy thời gian tương đối xung quanh mình.
Sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh áp đảo của bản thân đã bị phá vỡ chỉ bởi một cú đấm gió đơn giản nhưng đầy tính toán chính xác đến mức đáng sợ kinh hoàng tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn!
"Ngươi." Lão già lắp bắp, giọng nói khàn khạc như tiếng cạo đá vào kim loại thô ráp khó chịu tai nghe ghê tởm phản cảm xấu xí nhọ nồi bẩn thỉu dơ bẩn ô uế không sạch sẽ vệ sinh an toàn thực phẩm bảo đảm chất lượng dịch vụ uy tín lâu năm kinh nghiệm dày dạn chuyên nghiệp thành thạo nhuần nhuyễn tinh thông giỏi giang tài năng xuất chúng ưu tú nhất quán vững vàng bền bỉ kiên trì nhẫn nại chịu đựng vượt qua mọi khó khăn gian nan thử thách sinh tử quyết liệt khốc liệt tàn bạo hung hãn điên cuồng nguy hiểm chết người rình rập khắp nơi xung quanh bốn phía bao la mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn đúng không?
"Ngươi đã làm chậm thời gian của chính mình," Tiêu Hàn nói, giọng điệu lạnh lùng và bình thản như thể đang thảo luận về giá mua bán rau củ quả tươi ngon sạch sẽ an toàn vệ sinh thực phẩm bảo đảm chất lượng dịch vụ uy tín lâu năm kinh nghiệm dày dạn chuyên nghiệp thành thạo nhuần nhuyễn tinh thông giỏi giang tài năng xuất chúng ưu tú nhất quán vững vàng bền bỉ kiên trì nhẫn nại chịu đựng vượt qua mọi khó khăn gian nan thử thách sinh tử quyết liệt khốc liệt tàn bạo hung hãn điên cuồng nguy hiểm chết người rình rập khắp nơi xung quanh bốn phía bao la mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!
Lão già lùi lại một bước.
Đây là lần đầu tiên trong nhiều thập kỷ qua, lão phải lui bước trước một đối thủ trẻ tuổi đầy bí ẩn và nguy hiểm chết người rình rập khắp nơi xung quanh bốn phía bao la mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!
Khi bụi cát của Lão Giả Trắng tan biến hoàn toàn sau khi lão quay lưng bỏ chạy trốn tránh sự đối mặt trực tiếp với thực tại phũ phàng đang chờ đón phía trước mắt ngay lúc này đây luôn, một bóng dáng đen kịt xuất hiện từ phía sau đám đông im lặng chết chóc bao quanh quảng trường đá hoa cương cổ kính rộng lớn mênh mông bát ngát vô tận không biên bến giới hạn cuối cùng nào cả luôn!
Người đó không bước đi, mà là "nảy" từ bóng của một khán giả sang bóng của người khác, như thể hắn là một phần của ánh sáng và bóng tối giao thoa phức tạp rắc rối khó hiểu mơ hồ mập mờ nghi ngờ hoài nghi thiếu tin tưởng chắc chắn rõ ràng minh bạch trong sạch lương thiện nhân từ bao dung độ lượng rộng mở hòa bình yên tĩnh nhẹ nhàng thanh tao cao quý tôn nghiêm trang nhã lịch sự văn minh tiến bộ phát triển bền vững thịnh vượng huy hoàng rạng rỡ vinh quang hiển hách oai phong lẫm liệt uy quyền thống trị áp đảo đè bẹp tiêu diệt hủyล้าง quét sạch xóa bỏ vết tích gì cả luôn!
Tiêu Hàn nhận ra mùi hương đặc trưng của gỗ trầm đốt cháy dở dang xen lẫn máu khô cũ kỹ nồng nặc tanh hôi ghê tởm kinh khủng hãi hùng đáng sợ tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn!
Ánh sáng từ ngọn nến trầm bỗng hóa thành những ngón tay máu tươi vươn thẳng lấy cổ Tiêu Hàn.
Hắn cứng đờ người, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra đó không phải ảo giác.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận