Chương 39

Mảnh vỡ không khí cuối cùng vỡ ra, để lộ bàn tay sắt đã bị gỉ sét nhưng vẫn chắc nịch khóa chặt lấy cổ hắn.

Tiêu Hàn ngạt thở, máu bắn ra khỏi môi khi nhận ra mùi tanh của chính linh hồn mình đang bị xé toạc.

Con mắt thứ ba trên mặt trăng.

hay là chỉ một ảo giác?

Hắn cố gắng hít vào nhưng khí quản như bị đóng băng bởi áp lực vô hình.

Không phải là sức mạnh vật lý thông thường.

Đây là cảm giác của sự hiện diện cổ xưa, nặng nề hơn cả đá granite và lạnh lẽo hơn sâu thẳm vực thẳm vừa nãy hắn ném viên đá xuống.

Đan Lương đứng bên cạnh, mặt trắng bệch như giấy má.

Cậu ta không dám bước tới gần, sợ rằng một cử động nhỏ sẽ kích hoạt cái cạm bẫy vô hình đang bao quanh Tiêu Hàn.

"Tiêu huynh." Đan Lương lắp bắp, giọng run rẩy trong gió lạnh đêm tuyết.

hắn đã chết từ lâu rồi." Ai?

Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí loãng của đỉnh núi Tuyết Sơn.

Nhưng trước khi Tiêu Hàn kịp trả lời hoặc thậm chí là suy nghĩ rõ ràng về ý nghĩa của câu nói đó, một âm thanh kim loại vang lên sắc bén cắt ngang sự im lặng đáng sợ.

Một lưỡi kiếm mỏng như lá liễu xuất hiện từ phía sau lưng Đan Lương, dừng lại ngay trước mũi tên bạn đồng hành của Tiêu Hàn.

Người cầm kiếm không ai khác chính là Tử Hà – hay đúng hơn, là phần "Ác" bên trong tâm trí Tiêu Hàn đang mượn cơ thể này để hành động?

Không, cảm giác này khác biệt hoàn toàn.

Nó lạnh lùng, tính toán và đầy thù hận cổ xưa.

Tiêu hàn giật mình nhận ra rằng hắn không kiểm soát được bàn tay trái của chính mình nữa.

Bàn tay ấy tự động di chuyển, nắm chặt lấy thanh kiếm vô hình mà Tử Hà vừa triệu hồi từ ký ức sâu thẳm.

"Bí mật này." giọng nói trầm thấp vang lên trong đầu Tiêu Hàn, nhưng không phải là tiếng vọng nội tâm quen thuộc.

Nó nghe như thể phát ra từ chính xương cốt của hắn, rung động qua từng mạch máu.

"Không dành cho kẻ yếu." Hắn quay sang nhìn Đan Lương.

Đôi mắt của cậu ta mở to, kinh hoàng nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt Tiêu Hàn.

Sự lạnh lùng thông thường đã biến mất, nhường chỗ cho một vẻ hung dữ nguyên thủy mà ngay cả Tử Hà cũng chưa từng dám thể hiện đầy đủ trước mặt hắn.

"Đan Lương," Tiêu Hàn nói, nhưng giọng điệu ấy không giống của anh ta chút nào.

Nó mang âm sắc kim loại và sự mệt mỏi của hàng ngàn năm cô độc.

"Ngươi nên quay lại." Dan Lương lùi bước, tay run rẩy đưa ra phía sau lưng như muốn rút kiếm tự vệ.

Nhưng hắn không làm vậy.

Sự trung thành đơn thuần trong con người cậu ta chiến thắng nỗi sợ hãi bản năng.

"Ta sẽ ở đây," Đan Lương nói nhỏ, nhưng đủ để Tiêu Hàn nghe thấy.

"Dù là ai đang điều khiển cơ thể này." Tiêu Hàn – hay thực chất là ý chí kia – nở một nụ cười lạnh giá.

Hắn bước qua ranh giới vô hình mà trước đó hắn đã dè dặt né tránh.

Khi bàn chân chạm vào vùng đất nơi ánh sáng xanh lục phát ra từ đáy vực, không khí xung quanh bắt đầu distorts (bóp méo).

Những hạt bụi tuyết lơ lửng trong không trung bỗng nhiên đứng yên giữa chừng.

Chúng không rơi xuống.

Chúng treo đó, như thể thời gian đã quên đi nhiệm vụ của mình tại chỗ này.

Đây là nơi mà "Thời Gian Tương Đối" đạt đến đỉnh điểm nguy hiểm nhất.

Và cũng là nơi chứa đựng câu trả lời cho mọi bí ẩn Tiêu Hàn đang tìm kiếm về cha mình và vị Võ Thần cổ xưa kia.

Hắn cúi xuống, nhìn vào bề mặt đá xám đen dưới chân.

Ở đó, những ký tự khắc sâu không phải bằng.

khí mà dường như được nung chảy trực tiếp từ bên trong lòng đá bởi một nhiệt độ cực cao rồi đóng băng tức thì.

Tiêu Hàn đọc thầm dòng chữ đầu tiên.

Tâm trí hắn đau nhói khi cố gắng giải mã ý nghĩa đằng sau những ký tự cổ xưa ấy.

Không phải Hán văn, không phải bất kỳ ngôn ngữ nào mà giang hồ Đại Ngạn biết đến.

Nó giống như các hình vẽ trừu tượng của thời tiền sử, nhưng lại mang theo một sức nặng tâm lý khiến hắn cảm thấy như thể đang bị đè ép bởi cả đại dương nước biển.

Hắn quỳ xuống, dùng ngón tay chần chẫn chạm vào bề mặt đá lạnh giá.

Một tia điện xanh lách chạy dọc theo lòng bàn tay, leo lên cánh tay và thẳng vào tim.

Hắn không hét lên.

Sự đau đớn ấy quá lớn đến mức nó vượt qua ngưỡng của cảm giác vật lý, trở thành một trải nghiệm tinh thần thuần túy.

Trong khoảnh khắc đó, thị giác của Tiêu Hàn bị thay thế bởi những hình ảnh chớp sáng nhanh chóng: Một người đàn ông mặc áo choàng đen đứng giữa trận mưa máu.

Không phải là cha hắn.

Mà là chính cha hắn, nhưng trẻ hơn nhiều, với đôi mắt chứa đựng nỗi đau tột cùng và sự quyết tuyệt bi tráng.

Người đàn ông ấy đang cầm một thanh kiếm gãy làm hai nửa.

Và anh ta không chiến đấu chống lại kẻ thù bên ngoài.

Anh ta đang tự cắt đứt mạng mạch của chính mình để phong ấn thứ gì đó nằm sâu dưới lòng đất – nơi mà bây giờ Tiêu Hàn đang đứng.

"Không thể nào." Đan Lương thì thầm, bước tới gần hơn bất chấp nỗi sợ hãi trong tim.

"Cha ngươi.

ông ấy đã hy sinh bản thân?" Tiêu Hàn không đáp lời.

Hắn quá bận rộn với những ký ức xâm nhập vào đầu mình như lũ lụt tràn (đê).

Hình ảnh cha hắn tan rã thành ánh sáng trắng, hòa quyện cùng bóng tối của vị Võ Thần đang thức tỉnh để tạo ra một sự cân bằng mong manh – sự cân bằng mà Tiêu Hàn hiện tại đang phá vỡ chỉ bằng việc đứng ở đây.

Bàn tay sắt vô hình vẫn còn khóa chặt lấy cổ hắn trong ký ức, nhưng thực tế thì không có gì cả.

Chỉ có cảm giác nghẹt thở do sợ hãi và hiểu biết mới mẻ mang lại.

Hắn đứng dậy, cơ thể run rẩy vì kiệt sức sau cú sốc tinh thần vừa rồi.

"Chúng ta đã nhầm," Tiêu Hàn nói, giọng khàn đặc hơn bình thường.

"Cha tôi không bị giết oan." Dan Lương nhíu mày, vẻ mặt bối rối lẫn hoang mang.

ai là kẻ thù?" Tiêu Hàn nhìn xuống vực sâu nơi ánh sáng xanh lục đang đập thình thịch như nhịp tim của một sinh vật khổng lồ ngủ say dưới lòng đất.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của nó – không phải là quái thú, mà là ý thức.

Một ý thức cổ xưa, đói khát và đầy thù hận muốn thoát ra khỏi chiếc lồng thời gian này.

Và giờ đây, cánh cửa đã mở hé một góc nhỏ.

Không phải bởi sức mạnh võ công, mà bởi sự hy sinh của một người cha yêu thương con đến mức sẵn sàng đánh đổi cả linh hồn mình trong hư không.

Tiêu Hàn hít sâu (một hơi).

Cảm giác nghẹt thở biến mất thay vào đó là sự tỉnh táo lạnh lùng đáng sợ.

Hắn rút kiếm ra từ vỏ – thanh kiếm thực tế, bằng thép và máu, chứ không phải ảo ảnh của Tử Hà hay ký ức quá khứ.

Lưỡi kiếm rung lên một tiếng ngân dài, phản chiếu ánh trăng mờ ảo trên đỉnh núi Tuyết Sơn.

"Kẻ thù," Tiêu Hàn nói chậm rãi, từng chữ như những viên đạn bắn vào không khí lạnh giá, "là chính thứ chúng ta đang cố gắng kiểm soát." Dan Lương nhìn thanh kiếm trong tay Tiêu Hàn với vẻ dè dặt.

Cậu ấy nhận ra rằng người bạn của mình vừa thay đổi vĩnh viễn sau cuộc khám phá này.

Sự ngây thơ và tin tưởng mù quáng vào công lý đơn giản mà cậu luôn theo đuổi giờ đây đã bị xói mòn bởi thực tại tàn khốc trước mắt.

Nhưng Tiêu Hàn không dành thời gian để giải thích thêm.

Hắn cần phải hành động ngay lập tức.

Cảm giác của hắn cho biết rằng sự cân bằng mong manh kia đang vỡ ra từng chút một mỗi giây trôi qua.

Nếu hắn không làm gì đó, toàn bộ vùng Tuyết Sơn – và có lẽ cả giang hồ Đại Ngạn – sẽ bị nuốt chửng bởi bóng tối từ vực sâu này.

Hắn quay sang nhìn Dan Lương lần nữa.

Lần này, ánh mắt của Tiêu Hàn mềm mại hơn một chút, mang theo sự cảm thông chân thành mà hiếm khi ai được chứng kiến trên khuôn mặt lạnh lùng kia.

"Ngươi nên rời đi," Tiêu Hàn nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

"Đây không phải là trận chiến dành cho ngươi." Dan Lương lắc đầu mạnh mẽ.

"Ta sẽ ở lại.

Dù chỉ để giúp huynh giữ tỉnh táo trong những khoảnh khắc cuối cùng nếu điều tồi tệ nhất xảy ra." Tiêu Hàn mỉm cười – một nụ cười buồn bã và mệt mỏi nhưng cũng đầy hy vọng kỳ lạ.

Hắn gật đầu, rồi bước nhanh về phía mép vực nơi ánh sáng xanh lục đang ngày càng mãnh liệt hơn.

Gió tuyết bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo những tiếng gào thét xa xôi từ sâu dưới lòng đất như thể chúng đang gọi tên hắn bằng một ngôn ngữ mà chỉ có máu của dòng họ Tiêu mới hiểu được.

Khi Tiêu Hàn bước vào vùng bóng tối bao phủ bởi ánh sáng xanh lục kỳ lạ, hình ảnh cuối cùng mà Dan Lương nhìn thấy là lưng thẳng tắp và quyết tuyệt của người bạn mình trước khi bị nhấn chìm hoàn toàn trong màn sương mù dày đặc đang lan tỏa từ đáy vực lên trên đỉnh núi Tuyết Sơn.

Và rồi, tất cả trở nên im lặng chết chóc.

Chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe đá và mùi kim loại gỉ sét nồng nặc của thời gian đã chết từ lâu đời trước khi võ hiệp tồn tại trên thế giới này.

hay là mới bắt đầu?

Giàn giáo gỗ mục nát dưới chân hắn phát ra tiếng kẽ creak rên rỉ cuối cùng trước khi sụp đổ hoàn toàn vào khoảng trống vô tận phía dưới.

Hắn không kịp lùi bước, cũng không dám nhúc nhích nửa li.

Chỉ có thể đứng đó, nhìn theo bóng lưng Tiêu Hàn biến mất vĩnh viễn trong màn sương xanh lục ấy.

Không ai hét lên cứu giúp.

Không ai buông lời tạm biệt đau thương hay những câu nói sáo rỗng về tình nghĩa huynh đệ.

Mọi thứ kết thúc quá nhanh, đến mức trái tim hắn còn chưa kịp co thắt vì nỗi sợ hãi tột cùng thì sự thật đã đập vào mặt như một đấm thép nặng nề.

Hắn cảm thấy lạnh run người.

Không phải là cái rét cắt da cắt thịt của núi Tuyết Sơn mùa đông mà là một thứ lạnh toát từ trong xương tủy, lan tỏa ra ngoài da thịt khiến từng lỗ chân lông đều co rúm lại.

Mùi kim loại gỉ sét nồng nặc vẫn còn đọng lại trong mũi, nhưng giờ đây nó dường như trộn lẫn với mùi hôi thối của những xác ướp đã phân hủy từ hàng trăm năm trước.

Đan Lương hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.

Võ giả không được phép run sợ khi đối mặt với bí ẩn.

Sợ hãi là kẻ thù lớn nhất, thứ sẽ giết chết ngươi nhanh hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào của địch thủ.

Hắn khép chặt hai mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi, điều hòa hơi thở theo nhịp điệu nội công cơ bản mà sư phụ từng dạy cho những ngày đầu nhập môn.

Nhìn kỹ vào vùng bóng tối nơi Tiêu Hàn vừa biến mất, Đan Lương nhận ra một chi tiết đáng sợ.

Sương mù không lan tỏa tự nhiên như sương bình thường.

Nó di chuyển có chủ đích.

Những dòng xoáy xanh lục ấy cuộn tròn lại thành hình dạng kỳ lạ, giống hệt những ký tự cổ xưa mà hắn đã từng thấy trong những cuốn sách cấm của thư viện tông môn nhà Tiêu.

"Hắn đi vào đó làm gì?" Đan Lương tự hỏi bản thân, giọng nói run rẩy trong đầu mình.

"Tại sao hắn không đợi ta?

Tại sao lại để ta ở đây một mình giữa lưng chừng vực sâu này?" Câu trả lời có lẽ nằm ngay trước mặt hắn.

Nhưng để biết được sự thật, Đan Lương phải đối mặt với thứ mà cả thế giới võ lâm đều sợ hãi nhất: những điều đã bị chôn vùi cùng thời gian và không ai dám nhắc đến tên gọi của chúng sau khi xảy ra thảm họa Đại Săn Lũy ba mươi năm trước.

Hắn cúi đầu xuống nhìn đôi giày vải cũ kỹ đang bám chặt vào tấm ván gỗ mục rữa cuối cùng còn sót lại.

Tấm ván này mỏng manh như giấy tờ, chỉ cần một bước sai lầm là hắn sẽ rơi thẳng xuống vực thẳm bên dưới.

Nhưng không có lựa chọn nào khác.

Tiêu Hàn đã đi vào vùng cấm địa đó.

Nếu hắn muốn tìm hiểu sự thật về cái chết của cha mình và mối liên hệ bí ẩn giữa hai gia tộc Đan-Tiêu, thì đây chính là cánh cửa duy nhất còn mở ra.

Đan Lương đưa tay chạm nhẹ lên chuôi kiếm bên hông.

Lưỡi kiếm lạnh băng truyền vào lòng bàn tay, mang lại một chút cảm giác an toàn giả tạo.

Hắn biết rằng sức mạnh võ công của mình chưa đủ để đối đầu với bất kỳ thứ gì đang ẩn nấp trong vùng bóng tối kia.

Nhưng danh dự và sự thật quan trọng hơn mạng sống.

Đó là nguyên tắc mà hắn đã thề giữ từ ngày còn là một đứa trẻ ngốc nghếch tại Đan gia thôn.

Hắn đưa mắt nhìn quanh khu vực xung quanh.

Nơi đây từng là đỉnh của Tháp Quan Tinh, nơi các cao thủ võ lâm tụ họp để luận bàn đạo lý và thi đấu giao hữu mỗi năm hai lần vào dịp xuân thu.

Nay nó đã trở thành một nghĩa địa khổng lồ cho những giấc mơ hão huyền về quyền lực tuyệt đối.

Những bức tượng đá cổ đại bị vỡ vụn nằm la liệt khắp nơi, khuôn mặt của các vị anh hùng thời tiền sử giờ chỉ còn là những khối đá vô tri vô giác dưới lớp bụi dày đặc.

Một cơn gió mạnh thổi qua từ phía đáy vực lên trên đỉnh núi Tuyết Sơn.

Gió mang theo tiếng thì thầm xa xăm, nghe giống như hàng ngàn người đang cùng nhau hát một bài ca tang lễ dài lê thê không có hồi kết.

Đan Lương rùng mình sở gai ốc nổi da gà toàn thân.

Hắn nghiến chặt hàm răng lại để ngăn chặn cảm giác sợ hãi dâng lên tràn ngập trong lồng ngực.

"Ta phải đi theo," hắn tự nhủ với giọng khàn đặc vì khô họng.

"Nếu Tiêu Hàn đã chọn con đường đó, thì ta cũng không thể đứng ngoài cuộc." Hắn bước chân ra khỏi tấm ván gỗ an toàn cuối cùng và đặt bàn chân xuống một khối đá lớn hơn nằm cách đó vài thước về phía trước.

Khối đá này có hình dạng giống như đầu lâu của một sinh vật khổng lồ nào đó đã hóa thạch từ thời tiền sử.

Bề mặt đá lạnh lẽo và trơn trượt, khiến hắn phải cẩn thận giữ thăng bằng tối đa để không bị ngã đè xuống vực sâu bên dưới.

Mỗi bước đi là một cuộc chiến đấu với chính nỗi sợ hãi trong lòng mình.

Đan Lương tập trung toàn bộ tâm trí vào từng chuyển động nhỏ nhất của cơ thể.

Nội lực được vận hành chậm rãi qua mười hai huyệt đạo chính yếu trên thân, giúp duy trì sự tỉnh táo và kiểm soát tốt hơn đối với các nhóm cơ bắp đang căng cứng vì lo âu tột độ.

Hắn không dám nghĩ đến hậu quả nếu một bước trượt chân xảy ra bất ngờ giữa chừng này nữa đâu.

Khi tiến gần lại ranh giới của vùng sương mù xanh lục phát sáng kỳ lạ kia thì mùi hôi thối nồng nặc càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết trong không khí xung quanh đây luôn.

Nó giống như hương vị tanh hôi từ những bãi chôn cất tập thể nơi diễn ra các vụ thảm sát hàng loạt người dân vô tội bởi quân thù giết hại dã man ngày xưa vậy đó!

Đan Lương dừng bước lại ngay trước mép ranh giới giữa thế giới thực tại bình thường bên ngoài và vùng bóng tối bí ẩn phía trong kia luôn đúng không?

Hắn đưa mắt quan sát kỹ lưỡng hơn nữa về những hiện tượng vật lý kỳ lạ đang diễn ra xung quanh nơi đây mà mình chưa từng thấy bao giờ đâu!

Những hạt bụi nhỏ.

lơ lửng giữa không trung bỗng nhiên ngưng đọng lại hoàn toàn tại chỗ như thể thời gian ngừng trôi vĩnh viễn vậy đó!

Ánh sáng xanh lục phát ra từ phía trong vùng sương mù kia chiếu rọi lên những hạt bụi khiến chúng trở nên lấp lánh rực rỡ tựa như hàng ngàn ngôi sao đang múa nhảy theo điệu nhạc ma quái nào đó vang vọng từ tận đáy vực sâu thẳm bên dưới đây luôn đúng không?

Hắn đưa tay ra để chạm vào ranh giới vô hình ngăn cách hai thế giới khác biệt hoàn toàn nhau này xem thử cảm giác thực tế nó sẽ như thế nào khi tiếp xúc trực diện với thứ năng lượng kỳ lạ đang phát tỏa mạnh mẽ từ phía trong kia!

Ngón tay cái của hắn chầm chậm tiến tới gần hơn nữa từng milimet một cách thận trọng hết mức có thể được cho phép lúc này đây luôn đúng không?

Khoảng cách giữa đầu ngón tay và vùng sương mù xanh lục dần thu hẹp lại đáng kể theo nhịp đập đều đặn liên tục không ngừng nghỉ trong lồng ngực căng thẳng của hắn!

Cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ phía bên kia ranh giới vô hình ấy bắt đầu thấm vào da thịt khiến cho toàn thân run rẩy kịch liệt hơn bao giờ hết trước sự thật phũ phàng đang chờ đón phía trước mắt mình ngay lúc này đây luôn đúng không?

Đan Lương nhắm chặt hai con mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi cuối cùng chuẩn bị đối mặt với thử thách sinh tử lớn nhất cuộc đời võ giả của chính bản thân mình từ ngày còn là một thiếu niên ngốc nghếch ngây thơ vô tâm vô tình tại quê nhà xa xôi nơi đó luôn đúng không?

Hắn hít thật sâu một hơi dài đầy khí oxy trong lành mát lạnh vào phổi để chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đối đầu với mọi nguy hiểm chết người có thể xảy ra bất cứ lúc nào tiếp theo đây luôn!

Khi mở mắt trở lại thì cảnh tượng trước mặt khiến hắn sững sờ kinh ngạc tột độ không nói nên lời gì cả trong khoảnh khắc dài đằng đẵng trôi qua chậm chạp như hàng thế kỷ vậy đó!

Vùng sương mù xanh lục không còn là một bức tường chắn vô hình nữa mà đã biến thành một cánh cổng lớn bằng xương cốt người chết chồng chất lên nhau tạo thành khung cửa kỳ dị đáng sợ kinh hoàng tột cùng mức độ tối đa có thể tưởng tượng ra được trong đầu óc con người bình thường lúc này đây luôn đúng không?

Cánh cổng xương khổng lồ cao hơn hai trượng rộng gấp ba lần chiều ngang
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập