Chương 14

Chương 14 — Nguyệt Sát Thời Gian

Khói hương trầm trong Kiếm Các chưa kịp tan hết, mùi máu tanh của Tiêu Hàn vẫn còn đọng lại trên không khí, nhưng bầu không khí đã thay đổi hoàn toàn.

Không còn sự đối đầu giữa ba người, mà là sự im lặng nặng nề của một bí mật vừa bị xé toạc lớp vỏ bọc.

Tiêu Hàn đứng đó, cơ thể run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự va chạm giữa hai ý chí đang tranh giành quyền kiểm soát trong đầu hắn.

Bạch Mộ Phong đã biến mất.

Không phải lẩn trốn, mà là rút lui để chuẩn bị cho một cuộc chiến khác.

Nhưng thứ Tiêu Hàn sợ hãi nhất không phải là lão chủ Tuyết Sơn, mà là giọng nói vừa vang lên từ trong bóng tối của chính tâm trí mình.

“Ngươi nghĩ ngươi đã thắng,” giọng nói ấy vang lên, trầm thấp và đầy sự miệt thị, như tiếng đá ma sát vào nhau.

“Nhưng ngươi chỉ mới bắt đầu.

Võ Thần không chết.

Nó chỉ đang chờ đợi.

Và bây giờ, nó đang sống trong ngươi.

Không phải là một phần.

Mà là toàn bộ.”

Tiêu Hàn nhắm mắt lại.

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang tách ra.

Một nửa là Tiêu Hàn, kẻ vừa tự nguyện từ bỏ sức mạnh để tìm kiếm sự thật.

Nửa kia là thứ gì đó cổ xưa, hung bạo, và đầy tham vọng.

Hắn gọi nó là “Ác”, nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, hắn biết đó là di sản của cha hắn — và cũng là kẻ thù nguy hiểm nhất mà hắn từng đối mặt.

Lâm Phong ngồi bên cạnh, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần dè dặt.

Hắn rút kiếm ra một nửa, ngón tay đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng phản ứng nếu Tiêu Hàn trở nên nguy hiểm.

Đây là tình huống hài hước đen tối nhất mà Tiêu Hàn từng gặp: bạn thân nhất vừa là người duy nhất hiểu hắn, vừa là người duy nhất có thể giết hắn mà không cần suy nghĩ.

“Lâm Phong,” Tiêu Hàn mở mắt, giọng nói của hắn nghe xa xăm, như thể phát ra từ một nơi rất xa.

“Đóng kiếm lại.

Ta chưa chết.

Và ta cũng chưa điên hoàn toàn.”

“Ngươi có thể không điên,” Lâm Phong đáp, giọng run run.

“Nhưng ngươi có thể là thứ gì đó tồi tệ hơn.

Bạch Mộ Phong nói rằng ngươi là nguồn gốc của hỗn loạn.

Nếu vậy, chúng ta cần tìm ra cách phong ấn ngươi, hoặc giết ngươi.”

“Giết ta?” Tiêu Hàn cười nhạt, một nụ cười đầy mỉa mai.

“Nếu ta muốn chết, ta đã để thanh kiếm cắm sâu hơn vào tim.

Nhưng ta không chết.

Vì ta cần sự thật.

Và sự thật thì thường đau đớn hơn cái chết.”

Hắn đứng dậy, dựa vào cột đá đổ vỡ.

Cơ thể hắn yếu ớt, khí huyết gần như cạn kiệt, nhưng tinh thần lại sáng tỏ hơn bao giờ hết.

Hắn nhìn lên trần nhà bị sập một phần, nơi những vì sao đang cháy rực rỡ trong bầu trời đen ngòm.

Đó không phải là hiện tượng tự nhiên.

Đó là dấu hiệu của sự mất cân bằng trong thế giới võ giả.

Khi một Võ Thần thức tỉnh, ngay cả vũ trụ cũng phải run rẩy.

“Chúng ta cần đi,” Tiêu Hàn nói.

“Kiếm Các này đã trở thành một cái bẫy.

Bạch Mộ Phong sẽ quay lại.

Và lần này, hắn sẽ không tha thứ cho sự chậm trễ.”

Lâm Phong nhìn Tiêu Hàn, rồi nhìn thanh kiếm trong tay mình.

Cuối cùng, hắn thu kiếm vào vỏ.

“Ta tin ngươi.

Nhưng nếu ngươi làm gì nguy hiểm, ta sẽ giết ngươi.

Đó là thỏa thuận.”

“Thỏa thuận tốt,” Tiêu Hàn gật đầu.

“Bây giờ, hãy nói cho ta biết.

Ngươi biết gì về ‘Thái Âm Cổ Tàng’?”

Lâm Phong nhíu mày.

“Thái Âm Cổ Tàng?

Đó là một truyền thuyết.

Nơi chứa đựng những bí mật về nguồn gốc của võ công Đại Ngạn.

Nhưng nó đã bị phong ấn cách đây ngàn năm.

Không ai biết nó ở đâu.”

“Cha ta biết,” Tiêu Hàn nói.

“Và ta tin rằng, cha ta đã để lại manh mối cho ta.

Không phải trong thanh kiếm, mà trong ký ức.”

Hắn đưa tay lên trán, chạm vào vết sẹo hình chữ thập vừa xuất hiện.

Vết sẹo đó không chỉ là dấu hiệu của sự phong ấn bị phá vỡ, mà còn là một cánh cửa.

Một cánh cửa dẫn đến những ký ức bị chôn vùi.

“Ta cần đi đến nơi mà thời gian chảy chậm nhất,” Tiêu Hàn nói.

“Nơi mà ý chí của Võ Thần còn mạnh nhất.

Đó là nơi ta có thể tìm ra sự thật về cha ta, và về chính mình.”

“Nơi đó là đâu?” Lâm Phong hỏi.

“Thung Lũng Nguyệt Sát,” Tiêu Hàn đáp.

“Nơi mà mặt trăng không bao giờ mọc lên.

Và nơi mà thời gian bị bóp méo.”

Lâm Phong脸色 trắng bệch.

“Thung Lũng Nguyệt Sát?

Đó là địa ngục!

Không ai trở về từ đó cả.

Ngay cả những Tông Sư mạnh nhất cũng đã thất bại.”

“Vậy thì ta sẽ là người đầu tiên,” Tiêu Hàn nói, giọng bình thản.

“Hoặc là ta sẽ chết ở đó.

Nhưng ít nhất, ta sẽ biết sự thật.”

Hắn quay đi, bước ra khỏi đống đổ nát của Kiếm Các.

Bước chân của hắn không vững, nhưng ý chí thì kiên định như thép.

Lâm Phong nhìn theo, cảm thấy một sự tôn kính pha lẫn sợ hãi.

Hắn không hiểu Tiêu Hàn đang nghĩ gì, nhưng hắn biết rằng, mình không thể để bạn mình đi một mình.

“Ta đi cùng ngươi,” Lâm Phong nói, chạy theo.

Tiêu Hàn không đáp.

Hắn chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy bi kịch.

Hắn biết rằng, đây là con đường duy nhất.

Và nó sẽ dẫn đến sự hủy diệt, hoặc sự giải phóng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập