Chương 15
Hương vị của máu trong miệng Tiêu Hàn không giống như sắt.
Nó giống như tro tàn của những lời hứa đã bị vỡ vụn.
Hắn ngồi dậy, chậm rãi, từng khớp xương kêu lên những tiếng rít khô khốc như gỗ mục bị bẻ gãy.
Nhưng nó đã trở nên xa lạ, như một người bạn cũ đã qua đời từ lâu.
Điều đáng sợ hơn là sự tĩnh lặng.
Không phải sự im lặng của hang động, mà là sự im lặng của một thế giới đang nín thở chờ đợi cái chết.
Lâm Phong vẫn quỳ đó, thanh kiếm trong tay anh ta run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh hoàng khi nhận ra rằng lưỡi kiếm vừa đâm vào vai Tiêu Hàn không hề gây ra vết thương sâu như mong đợi.
Lưỡi kiếm trượt đi, như chạm vào một lớp da cứng hơn đá, nhưng lại mềm mại như nước.
"Ngươi..." Lâm Phong lắp bắp, ánh mắt hoảng loạn quét qua vết thương trên vai Tiêu Hàn.
Máu đã ngừng chảy.
Thay vào đó, những mạch máu dưới da đang phát ra một ánh sáng mờ ảo, màu tím sẫm, như thể có một mạng lưới rễ cây đang lan tỏa dưới da thịt.
Tiêu Hàn nhìn xuống vết thương.
Hắn không cảm thấy đau.
Hắn cảm thấy...
Không phải đói cơm, đói nước.
Mà là đói sự hiện diện.
Đói những ký ức, những cảm xúc, và quan trọng nhất, là thời gian.
"Đừng chạm vào ta," Tiêu Hàn nói, giọng nói của hắn vang lên kỳ lạ, như thể có hai giọng nói chồng lên nhau: một thanh cao, lạnh lùng; một khàn khàn, đầy sự hung bạo.
"Nếu ngươi chạm vào ta bây giờ, ngươi sẽ thấy những gì đã xảy ra trong đầu ta suốt ba mươi năm qua."
Lâm Phong rụt tay lại, lùi về sau, lưng dựa vào bức tường đá ẩm ướt.
"Tiêu Hàn...
ngươi là ai?"
Câu hỏi đó hung dữ hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào.
Nó cắt đứt sợi dây tình bạn mỏng manh cuối cùng còn lại giữa hai người.
Tiêu Hàn mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.
"Ta là Tiêu Hàn.
Là kẻ đã cố gắng giết cha mình để cứu thế giới.
Và giờ, ta là kẻ thừa kế di sản của hắn."
Bạch Mộ Phong đã biến mất.
Nhưng không khí trong hang động vẫn còn sót lại dư âm của khí công Tuyết Sơn — lạnh lẽo, sắc bén, và đầy sự kiểm soát.
Tiêu Hàn ngửi thấy mùi hương của tuyết già, của những bông hoa mai nở giữa giá rét.
Đó là mùi của trật tự.
Và hắn ghét nó.
"Trật tự là cái chết," Tiêu Hàn thì thầm, đứng dậy.
Cơ thể hắn nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã quên đi sự tồn tại của hắn.
ta là sự hỗn loạn."
Hắn bước về phía lối ra của hang động.
Mỗi bước chân dấn xuống, những viên sỏi nhỏ dưới đất không rơi xuống mà bay lên, lơ lửng trong không trung, xoay tròn quanh bàn chân hắn.
Thời gian xung quanh Tiêu Hàn đang bị bóp méo.
Hắn cảm nhận được từng hạt bụi đang rơi, từng giọt nước ngưng tụ trên đá, từng nhịp đập của trái tim Lâm Phong phía sau lưng.
*Thump-thump.
Thump-thump.*
Nhanh.
"Tiêu Hàn!" Giọng nói của một người đàn ông vang lên từ phía ngoài hang động, vang vọng trong không gian hẹp.
"Đừng bước ra đó!
Ngươi không hiểu sức mạnh ngươi đang sở hữu!"
Đó là giọng của một cao thủ Thanh Vân Phái.
Tiêu Hàn nhận ra giọng đó.
Một trong những người đã tham gia võ lâm đại hội, người đã từng khen ngợi tài kiếm của hắn trước khi biết hắn là con của "kẻ phản bội".
"Ta không cần hiểu," Tiêu Hàn đáp, giọng bình thản đáng sợ.
"Ta chỉ cần sống."
Hắn bước ra khỏi hang động.
Ánh sáng mặt trời chiếu xuống, nhưng với Tiêu Hàn, nó không phải là ánh sáng vàng ấm áp.
Nó là những tia sáng sắc nhọn, cắt qua không khí chậm chạp, để lộ ra cấu trúc phân tử của bụi và hơi nước.
Hắn nhìn thấy một con chim sẻ bay ngang qua.
Trong mắt hắn, con chim đó đang di chuyển từng cánh một, chậm như một chiếc máy quay phim bị lỗi.
Và rồi, hắn nhìn thấy họ.
Ba người mặc áo xanh của Thanh Vân Phái, hai người mặc áo đen của Huyết Hoa Hội.
Họ đứng thành một vòng bán nguyệt, chặn lối ra của thung lũng.
Kiếm khí của họ giao thoa, tạo thành một bức tường vô hình.
Nhưng với Tiêu Hàn, bức tường đó chỉ là những đường nét mờ ảo, chậm chạp.
"Ngươi đã đánh thức nó," một trong những sát thủ áo đen nói, giọng run rẩy.
"Võ Thần...
nó đang sống trong ngươi."
"Không," Tiêu Hàn lắc đầu, tóc đen bay phấp phới trong luồng khí xoáy quanh người hắn.
"Nó không sống trong ta.
Nó *là* ta.
Và ta đang rất mệt mỏi vì phải nghe những lời nói sáo rỗng này."
Một trong các cao thủ Thanh Vân Phái rút kiếm.
Lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng trắng xoá, nhanh như chớp.
Nhưng với Tiêu Hàn, nó chậm như một thanh gậy gỗ đang bị ném từ từ.
Tiêu Hàn không né tránh.
Hắn giơ tay lên, bắt lấy lưỡi kiếm.
*Keng!*
Âm thanh vang lên, nhưng không phải là tiếng kim loại va vào da thịt.
Đó là tiếng kim loại va vào kim loại.
Bàn tay Tiêu Hàn đã cứng lại, phủ lên một lớp da màu xám xịt, cứng như sắt thép.
Hắn siết chặt bàn tay, và thanh kiếm tinh xảo của đối phương gãy làm đôi.
Mọi người trong trận đấu nín thở.
Không ai có thể bắt kiếm trần trụi như vậy.
Không ai, trừ phi họ đã đạt đến cảnh giới Võ Thần.
"Làm ơn," Tiêu Hàn nói, vứt nửa thanh kiếm còn lại xuống đất.
"Đừng làm mất thời gian của ta.
Ta muốn tìm hiểu xem 'sự thật' mà các ngươi nói là gì."
"Sự thật?" Cao thủ Thanh Vân Phái kia lùi lại, mặt tái xanh.
"Sự thật là ngươi là một quái vật!
Ngươi đã giết cha mình!
Ngươi đã phá vỡ phong ấn!"
"Cha ta không bị giết," Tiêu Hàn nói, giọng trầm xuống.
"Và phong ấn không hề tồn tại.
Nó chỉ là một câu chuyện mà các ngươi bịa ra để kiểm soát những người như ta."
Hắn bước tới.
Chỉ một bước.
Nhưng khoảng cách giữa hắn và nhóm năm người kia dường như bị xóa bỏ.
Hắn xuất hiện ngay trước mặt sát thủ áo đen, tay đặt lên vai người đó.
"Ngươi biết không," Tiêu Hàn thì thầm vào tai sát thủ.
"Ta đã dành cả đêm qua để tự hỏi tại sao ta lại cảm thấy bình yên khi Lâm Phong đâm ta.
Và giờ ta hiểu rồi.
Vì ta không còn sợ chết nữa.
Ta chỉ sợ sự cô đơn."
Sát thủ áo đen mở mắt to, kinh hoàng.
Hắn cố gắng hét lên, nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Cơ thể hắn bắt đầu nứt vỡ, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong.
Những vết nứt màu tím lan tỏa trên da thịt hắn, giống như những gì đã xảy ra với Tiêu Hàn.
"Không!" Lâm Phong hét lên, lao tới.
Tiêu Hàn quay sang, nhìn Lâm Phong.
Ánh mắt hắn trống rỗng, không còn chút nhân tính nào.
"Lâm Phong, đừng.
Ngươi không thể cứu hắn.
Và ngươi cũng không thể cứu ta."
"Ngươi đang nói gì vậy?" Lâm Phong hỏi, nước mắt chảy dài trên má.
"Ngươi đang trở thành hắn sao?
Trở thành cái bóng tối đó?"
"Không," Tiêu Hàn đáp.
"Ta đang trở thành chính ta.
Và đó là điều đáng sợ nhất."
Hắn quay sang nhóm cao thủ Thanh Vân Phái.
"Các ngươi đã nói rằng cha ta là phản bội.
Rằng hắn đã bán linh hồn cho quỷ dữ.
Nhưng các ngươi không bao giờ hỏi tại sao.
Tại sao một võ giả có thể kiểm soát thời gian?
Tại sao một người đàn ông có thể hy sinh mạng sống để phong ấn một thứ gì đó mà không ai biết tên?"
Tiêu Hàn giơ tay lên, chỉ vào bầu trời.
Những đám mây trên cao đang di chuyển chậm chạp, tạo thành những hình dạng kỳ lạ.
"Ta đã tìm thấy cuốn sách," Tiêu Hàn nói.
"Không phải cuốn sách võ công.
Mà là cuốn nhật ký của cha ta.
Và trong đó, hắn viết rằng: 'Thời gian không phải là một dòng sông.
Nó là một cái bẫy.
Và chúng ta đang là những con cá mắc trong lưới.'"
"Đủ rồi!" Cao thủ Thanh Vân Phái hét lên, rút kiếm từ thắt lưng — một thanh kiếm ngắn, sắc bén.
"Ta sẽ kết liễu ngươi trước khi ngươi gây ra thêm thảm họa!"
Lưỡi kiếm lao về phía cổ Tiêu Hàn.
Nhưng với Tiêu Hàn, nó chậm.
Hắn không cần né.
Hắn chỉ cần...
Chờ cho lưỡi kiếm chạm vào da thịt.
Chờ cho cảm giác lạnh lẽo lan tỏa.
Và rồi, hắn cười.
"Ngươi nghĩ ngươi đang giết ta?" Tiêu Hàn hỏi.
"Nhưng ngươi không hiểu.
Ta đã chết từ lâu.
Cái mà ngươi đang nhìn thấy chỉ là một cái bóng.
Một cái bóng của sự thật."
Lưỡi kiếm cắm vào cổ Tiêu Hàn.
Máu chảy ra, nhưng không đỏ.
Đen như mực.
Và rồi, từ vết thương đó, một giọng nói vang lên.
Không phải của Tiêu Hàn.
Mà của một người đàn ông già, đầy sự mệt mỏi và bi ai.
*"Con trai ta...
ngươi đã đi quá xa.
Nhưng đó là con đường duy nhất."*
Tiêu Hàn mở mắt.
Đôi mắt của hắn giờ đây không còn màu đen.
Chúng là màu vàng kim, phát sáng trong bóng tối.
"Cha à," Tiêu Hàn thì thầm.
"Con đã tìm ra bí mật.
Nhưng nó không phải là về sức mạnh.
Nó là về sự lựa chọn."
Hắn rút thanh kiếm ra khỏi cổ mình, không có vết thương nào còn lại.
Chỉ có một vết sẹo hình chữ thập, giống như trên trán hắn.
"Và giờ," Tiêu Hàn nói, giọng vang vọng khắp thung lũng, khiến tất cả mọi người phải bịt tai lại.
"Ta sẽ chọn cách sống."
Hắn quay sang Lâm Phong, người đang quỳ xuống, khóc nức nở.
"Lâm Phong," Tiêu Hàn nói, giọng dịu dàng hơn bất kỳ lúc nào.
"Ta xin lỗi.
Nhưng ta không thể ở lại đây.
Ta phải đi tìm những kẻ đã tạo ra cái bẫy này.
Và ta cần sự giúp đỡ của ngươi."
"Ta sẽ không giúp ngươi," Lâm Phong nói, nhưng giọng anh ta run rẩy.
"Nếu ngươi là quái vật, ta sẽ giết ngươi."
"Đúng," Tiêu Hàn gật đầu.
"Và đó là lý do tại sao ta yêu ngươi."
Hắn quay lưng lại, bước vào bóng tối của rừng sâu.
Mỗi bước chân của hắn để lại một dấu vết ánh sáng tím, như thể hắn đang đốt cháy không gian xung quanh mình.
Lâm Phong đứng dậy, cầm thanh kiếm gãy trong tay.
Anh ta nhìn theo bóng lưng của Tiêu Hàn, cảm thấy một nỗi đau xé lòng.
Không phải vì sự mất mát.
Mà vì sự hiểu biết.
Tiêu Hàn không phải là kẻ thù.
Và cũng không phải là người bạn.
Hắn là một bí ẩn.
Và bí ẩn, thường thì, không có lời giải.
Trong khi Tiêu Hàn biến mất vào rừng sâu, một bóng đen khác xuất hiện trên đỉnh núi phía xa.
Đó không phải là Bạch Mộ Phong.
Đó là một người phụ nữ, mặc áo choàng màu đỏ thẫm, tóc bạc dài垂 xuống lưng.
Cô ta nhìn xuống thung lũng, đôi mắt sắc lạnh như dao kéo.
"Cô bé của ta," cô ta thì thầm, một nụ cười mỉa mai nở trên môi.
"Ngươi đã đánh thức giấc ngủ của chúng ta.
Và giờ, trò chơi bắt đầu."
Cô ta giơ tay lên, và một lưỡi kiếm vô hình xuất hiện trong không trung, cắt đứt một nhánh cây to lớn.
Nhánh cây rơi xuống, nhưng không chạm đất.
Nó vỡ thành bụi, biến mất vào hư không.
Thời gian đã bị phá vỡ.
Và Tiêu Hàn chỉ mới bắt đầu hiểu được giá trị của nó.
Không phải để trốn tránh.
Mà để tìm kiếm.
Tìm kiếm sự thật về cha mình.
Tìm kiếm nguồn gốc của sức mạnh này.
Và quan trọng nhất, tìm kiếm con đường thứ ba — nơi mà võ giả không bị cô lập bởi sức mạnh của chính mình.
Nhưng trước khi hắn có thể tìm thấy nó, hắn phải đối mặt với một sự thật kinh hoàng hơn bất kỳ lời nguyền nào.
Sự thật rằng, cha hắn không chỉ hy sinh mạng sống.
Hắn đã hy sinh linh hồn.
Và linh hồn đó, giờ đây, đang sống trong Tiêu Hàn.
Tiêu Hàn dừng lại, thở hổn hển.
Không phải vì mệt mỏi.
Mà vì sự kinh hoàng.
Trong đầu hắn, giọng nói của "Ác" vang lên, nhưng lần này, nó không còn hung bạo.
Nó đầy sự thương cảm.
*"Ngươi nghĩ ngươi là người kiểm soát ta,"* giọng nói đó thì thầm.
*"Nhưng ngươi không hiểu.
Ta là ngươi.
Và ngươi là ta.
Chúng ta là một.
Và chúng ta...
đang đói."*
Tiêu Hàn nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay của hắn đang biến đổi, dài ra, móng tay sắc nhọn như vuốt thú.
Hắn hét lên, một tiếng hét đầy sự tuyệt vọng và giận dữ.
Và trong tiếng hét đó, thế giới xung quanh hắn bắt đầu sụp đổ.
Không phải vì sức mạnh.
Mà vì sự thật.
Và sự thật, thường thì, tàn khốc hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào.
Tiêu Hàn bước tiếp.
Vào bóng tối.
Vào chính mình.
Và ở đó, chờ đợi hắn, là một câu trả lời mà hắn không bao giờ muốn nghe.
*"Cha ngươi không chết,"* giọng nói của Võ Thần vang lên, đầy sự châm biếm.
*"Hắn chỉ đang ngủ.
Và ngươi...
ngươi là kẻ đánh thức hắn."*
Tiêu Hàn dừng bước.
Mọi thứ xung quanh hắn trở nên tĩnh lặng.
Tĩnh lặng đến chết người.
Và rồi, hắn cười.
Một nụ cười đầy sự điên loạn.
"Vậy thì," Tiêu Hàn nói.
"Hãy để chúng ta trò chuyện."
Và trong bóng tối, một cuộc đối thoại giữa cha và con, giữa thiện và ác, giữa thời gian và vĩnh hằng, bắt đầu.
Nhưng đó là câu chuyện của chương sau.
Chương này, chỉ có một điều duy nhất:
Tiêu Hàn đã mất đi sự vô tri.
Và đó là bước đầu tiên trên con đường trở thành một kẻ thù của chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận