Chương 13

Chương 13 — Nguyệt Sát Thời Gian



Cánh cửa hang động đóng sầm lại, không phải do gió, mà do ý chí của Tiêu Hàn.

Hắn quay lưng lại với sự hỗn loạn bên ngoài, với những tên võ giả Tuyết Sơn đang gầm thét, và bước vào bóng tối sâu thẳm của Đỉnh Thời Gian.

Không khí ở đây dày đặc, nặng nề như chì, khiến mỗi bước chân trở thành một cuộc chiến sinh tồn.

“Lâm Phong,” Tiêu Hàn gọi, giọng nói vang lên khàn khàn, như thể bị nuốt chửng bởi bóng tối.

“Ngươi vẫn còn đó chứ?”

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng bước chân xa xôi, mờ ảo, như thể người đang nói chuyện với một bóng ma.

Tiêu Hàn nhíu mày.

Cảm giác bất an dâng lên, không phải từ nỗi sợ hãi, mà từ sự trống rỗng đáng sợ của thế giới này.

Hắn thắp lên ngọn đèn dầu nhỏ trên tay.

Ngọn lửa li ti lập lòe, nhưng ánh sáng không lan tỏa.

Nó bị giam cầm trong một vòng tròn nhỏ xíu, như thể không gian xung quanh đang từ chối chấp nhận sự hiện diện của nó.

Đột nhiên, một hạt bụi bay ngang qua.

Tiêu Hàn dừng lại.

Hắn nhìn hạt bụi đó.

Nó không rơi xuống.

Nó lơ lửng, xoay tròn chậm rãi, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn.

Tiêu Hàn đưa tay ra, chạm nhẹ vào hạt bụi.指尖 (ngón tay) hắn cảm thấy một độ lạnh thấu xương, một cảm giác kỳ lạ như chạm vào bề mặt của nước đóng băng.

“Thời gian,” Tiêu Hàn thì thầm.

“Ở đây, nó không chảy.

Nó đọng lại.”

Hắn tiến sâu hơn.

Những bức tường hang động không còn là đá thô sơ nữa.

Chúng được khắc đầy những ký tự cổ xưa, những đường nét uốn lượn như những con rắn đang ngủ đông.

Tiêu Hàn nhận ra một số ký tự đó.

Chúng giống hệt những ký tự trên quả cầu ngọc bích, và trên cuốn sách Lâm Phong đã đưa cho hắn.

“Đây không phải là hang động,” Tiêu Hàn tự nhủ, giọng nói của hắn vang lên trong không gian tĩnh mịch.

“Đây là một cỗ máy.

Một cỗ máy đo thời gian.”

Hắn nhớ lại lời của vị lão giả ăn mày.

*“Thời gian là kẻ thù của võ giả.

Nhưng cũng là người bạn thân nhất của kẻ hiểu rõ nó.”*

Tiêu Hàn đưa tay chạm vào bức tường.

Ngay lập tức, một luồng điện xanh lam chạy dọc theo cánh tay hắn.

Hắn không rút tay lại.

Thay vào đó, hắn nhắm mắt lại, để cho cảm giác đó lan tỏa.

Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng.

Một người đàn ông đứng giữa hai thế giới.

Một thanh kiếm gãy đôi.

Một nụ cười đầy bi kịch.

“Cha,” Tiêu Hàn gọi tên, giọng run rẩy.

Và rồi, thế giới xung quanh hắn bắt đầu phân rã.

Những bức tường hang động tan biến, thay vào đó là những cột đá khổng lồ, nghiêng lệch theo những góc độ không thể tin được.

Ánh sáng từ ngọn đèn dầu bị kéo dài thành những sợi tơ vàng óng ả, uốn lượn trong không khí như những con rắn sống.

Tiêu Hàn cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã bị vô hiệu hóa.

“Đây là gì?” Hắn hỏi, nhưng không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng thì thầm của gió, và tiếng bước chân của chính mình, vang lên như tiếng chuông báo tử.

Họ di chuyển về phía “Kiếm Các” cũ – nơi mà những năm trước, vị Tông Sư đó từng cư trú.

Đây là nơi duy nhất còn lưu lại dấu vết vật lý của “Thiên Đạo”.

Không gian ở đây bị bẻ cong nhẹ; những cột đá dường như nghiêng lệch so với trọng lực thực tế.

Tiêu Hàn cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn khi tiến sâu vào trung tâm, mỗi bước chân đều như đang dẫm lên bùn lầy.

Lâm Phong đi bên cạnh, nhưng khuôn mặt anh ta bị che khuất bởi một lớp sương mù dày đặc.

Tiêu Hàn không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt bạn mình, chỉ thấy đôi mắt sáng lên một cách kỳ lạ, như thể đang phản chiếu một thứ ánh sáng không thuộc về thế giới này.

“Tiêu Hàn,” Lâm Phong nói, giọng nói vang lên từ nhiều hướng khác nhau, tạo thành một hiệu ứng vang vọng kỳ lạ.

“Ngươi có cảm thấy điều đó không?”

“Điều gì?” Tiêu Hàn hỏi, tay đặt lên chuôi kiếm.

“Sự hiện diện của quá khứ,” Lâm Phong đáp.

“Ở đây, quá khứ và hiện tại giao thoa.

Chúng ta đang bước trên những bước chân của những người đã chết.”

Tiêu Hàn dừng lại.

Hắn nhìn xuống chân mình.

Dưới nền đá, hắn thấy những dấu chân mờ nhạt.

Không phải dấu chân của người sống.

Chúng là những vết khắc sâu, như thể ai đó đã dùng dao khắc chúng vào đá.

Và trên mỗi dấu chân, đều có một ký tự.

“Đây là…” Tiêu Hàn cúi xuống, chạm tay vào một dấu chân.

Ký tự đó là ‘Tử’.

“Những người đã hy sinh,” Lâm Phong nói, giọng đầy sự tôn trọng.

“Để phong ấn Võ Thần.

Để giữ cho thế giới này không bị hủy diệt.”

Tiêu Hàn đứng dậy.

Hắn nhìn xung quanh.

Những cột đá xung quanh bắt đầu phát ra một ánh sáng mờ ảo.

Ánh sáng đó không chiếu sáng, mà chiếu ra những hình ảnh.

Những cảnh chiến đấu.

Những thanh kiếm gãy.

Những giọt máu rơi xuống đất.

“Đây là ký ức của Kiếm Các,” Tiêu Hàn nói, giọng run rẩy.

“Và đây là sự thật mà cha ta đã che giấu.”

Hắn tiến về phía trung tâm của Kiếm Các.

Ở đó, có một bàn đá.

Trên bàn đá, có một thanh kiếm.

Thanh kiếm không gỉ, không bị hư hỏng, nhưng nó bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc.

“Đó là kiếm của cha ngươi,” Lâm Phong nói.

“Và đó là thứ mà ngươi đang tìm kiếm.”

Tiêu Hàn tiến lại gần.

Hắn nhìn vào thanh kiếm.

Hắn cảm thấy một sự hút mạnh mẽ, như thể thanh kiếm đang gọi tên hắn.

Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi lớn lao.

“Tại sao?” Tiêu Hàn hỏi.

“Tại sao cha ta lại để lại thanh kiếm này cho ta?”

“Bởi vì ngươi là người duy nhất có thể sử dụng nó,” Lâm Phong đáp.

“Và ngươi là người duy nhất có thể kết thúc mọi thứ.”

Tiêu Hàn đưa tay ra, chạm vào chuôi kiếm.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy dọc theo cánh tay hắn.

Hắn cảm thấy đau đớn, như thể cơ thể hắn đang bị xé toạc.

Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ.

Hắn nhìn thấy những hình ảnh trong đầu mình.

Cha hắn, đứng giữa hai thế giới, hy sinh bản thân để phong ấn Võ Thần.

Và hắn, Tiêu Hàn, là người duy nhất có thể giải phóng nó, hoặc hủy diệt nó mãi mãi.

“Ta không muốn sức mạnh đó,” Tiêu Hàn nói, giọng đầy quyết tâm.

“Ta muốn tự do.”

“Tự do là một ảo tưởng,” Lâm Phong nói, giọng đầy bi kịch.

“Trong thế giới này, chỉ có sức mạnh mới mang lại tự do.

Và ngươi đang sở hữu sức mạnh lớn nhất.”

Tiêu Hàn rút tay ra.

Hắn nhìn thanh kiếm.

“Ta sẽ không để nó kiểm soát ta.

Và ta sẽ không để nó hủy diệt thế giới.”



Bỗng nhiên, không gian xung quanh họ rung chuyển.

Những cột đá bắt đầu sụp đổ, rơi xuống chậm rãi, như thể trọng lực đang bị bẻ cong.

Một giọng nói vang lên từ khắp nơi, lạnh lùng và đầy sự khinh miệt.

“Ngươi đã đi quá xa, Tiêu Hàn,” giọng nói đó nói.

“Bây giờ, ngươi phải trả giá.”

Tiêu Hàn quay lại.

Hắn nhìn thấy Bạch Mộ Phong đứng ở lối ra của Kiếm Các.

Lão chủ Tuyết Sơn không còn mặc áo trắng nữa.

Hắn mặc một bộ giáp đen, và trên tay hắn là một thanh kiếm dài, tỏa ra một luồng khí sát thương đáng sợ.

“Bạch Mộ Phong,” Tiêu Hàn nói, giọng bình thản.

“Ngươi đã đến đây để giết ta?”

“Không,” Bạch Mộ Phong đáp, giọng đầy sự mệt mỏi.

“Ta đến đây để cứu ngươi.

Và cứu thế giới.”

Lâm Phong bước ra phía trước, chắn trước mặt Tiêu Hàn.

“Bạch Mộ Phong, ngươi không hiểu gì cả.

Tiêu Hàn không phải là kẻ thù của chúng ta.”

“Hắn là,” Bạch Mộ Phong nói, giọng đầy sự kiên quyết.

“Và hắn phải chết.

Để phong ấn được hoàn thành.

Để hòa bình được khôi phục.”

Tiêu Hàn nhìn Lâm Phong.

Hắn thấy sự xung đột trong mắt bạn mình.

Lâm Phong muốn bảo vệ Tiêu Hàn, nhưng hắn cũng biết rằng Tiêu Hàn là mối nguy hiểm lớn nhất.

“Lâm Phong,” Tiêu Hàn nói, giọng đầy sự bình tĩnh.

“Ngươi sẽ làm gì?”

Lâm Phong im lặng một lúc.

Rồi hắn nói: “Ta sẽ làm những gì đúng nhất.”

Và rồi, Lâm Phong rút kiếm.

Tiêu Hàn không ngạc nhiên.

Hắn đã đoán được điều này.

Hắn nhìn vào thanh kiếm của Lâm Phong.

Hắn thấy ánh mắt của bạn mình đầy sự đau khổ.

“Xin lỗi,” Lâm Phong nói.

Và rồi, thanh kiếm của Lâm Phong lao về phía Tiêu Hàn.

Tiêu Hàn không né tránh.

Hắn đứng yên, để cho lưỡi kiếm cắm vào vai mình.

Máu chảy ra, nhưng hắn không cảm thấy đau đớn.

Thay vào đó, hắn cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ.

“Ngươi đã chọn,” Tiêu Hàn nói, giọng đầy sự buồn bã.

“Và bây giờ, ngươi phải chịu trách nhiệm.”

Bạch Mộ Phong bước lại gần.

“Ngươi đã phạm một sai lầm lớn,” lão nói.

“Và bây giờ, ngươi sẽ trả giá.”

Tiêu Hàn nhìn vào Bạch Mộ Phong.

Hắn thấy ánh mắt của lão đầy sự sợ hãi.

“Ngươi sợ ta,” Tiêu Hàn nói.

“Ngươi sợ sức mạnh của ta.”

“Ta sợ sự hỗn loạn,” Bạch Mộ Phong đáp.

“Và ngươi là nguồn gốc của sự hỗn loạn đó.”

Tiêu Hàn mỉm cười, một nụ cười chua chát.

“Sự hỗn loạn không phải là kẻ thù.

Nó là sự sống.

Và ta sẽ không để ngươi giết chết nó.”

Hắn đưa tay ra, chạm vào thanh kiếm cắm trong vai mình.

Và rồi, hắn rút nó ra.

Khi sợi dây cuối cùng bị cắt đứt, một tiếng nổ im lặng vang lên.

Toàn bộ Kiếm Các rung chuyển, những viên gạch vỡ vụn bay lên không trung rồi rơi xuống chậm rãi.

Tiêu Hàn ngã xuống, cơ thể anh trắng bệch, không còn chút khí tức võ công nào.

Con dấu trên trán biến mất, thay vào đó là một vết sẹo hình chữ thập nhỏ.

Lâm Phong quỳ xuống bên cạnh Tiêu Hàn, tay run rẩy khi chạm vào vết thương.

“Ta đã cố,” anh ta thì thầm, giọng nghẹn ngào.

“Ta đã cố để bảo vệ ngươi.”

Tiêu Hàn mở mắt.

Ánh mắt hắn không còn sự lạnh lùng, mà đầy sự mệt mỏi.

“Ngươi đã làm đúng,” hắn nói, giọng yếu ớt.

“Nhưng chưa đủ.”

Bạch Mộ Phong bước lại gần, thanh kiếm trong tay vẫn còn nghiến ngẫm.

“Ngươi đã đánh mất sức mạnh,” lão nói, giọng đầy sự khinh miệt.

“Bây giờ, ngươi chỉ là một người bình thường.”

“Đúng,” Tiêu Hàn đáp, giọng bình thản.

“Và đó là lý do tại sao ta thắng.”

Lâm Phong nhìn Tiêu Hàn, ánh mắt đầy sự bối rối.

“Ngươi đang nói gì?”

“Ta không cần sức mạnh,” Tiêu Hàn nói.

“Ta cần sự thật.

Và sự thật là, không ai trong chúng ta có thể kiểm soát thời gian.

Chúng ta chỉ có thể chọn cách sống với nó.”

Hắn đứng dậy, dựa vào một cột đá.

Cơ thể hắn đau nhức, nhưng tâm trí hắn thì rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hắn nhìn vào Bạch Mộ Phong.

“Ngươi nghĩ rằng kiểm soát là hòa bình.

Nhưng kiểm soát chỉ là sự nô lệ.

Và nô lệ không bao giờ mang lại hạnh phúc.”

Bạch Mộ Phong nhíu mày.

“Ngươi đang nói những điều vô nghĩa.

Sức mạnh là tất cả.”

“Không,” Tiêu Hàn đáp.

“Sức mạnh là cái bẫy.

Và ta đã bước ra khỏi nó.”

Hắn đưa tay ra, chạm vào thanh kiếm trên bàn đá.

Thanh kiếm không còn tỏa ra luồng khí sát thương nữa.

Nó chỉ là một thanh kiếm bình thường.

Nhưng với Tiêu Hàn, nó là thứ vũ khí mạnh nhất.

“Ta sẽ không giết ngươi,” Tiêu Hàn nói với Bạch Mộ Phong.

“Và ta sẽ không giết Lâm Phong.

Bởi vì ta hiểu rằng, chúng ta đều sai.

Và chúng ta đều đúng.”

Lâm Phong nhìn Tiêu Hàn, ánh mắt đầy sự kính trọng.

“Ngươi đã tìm ra con đường thứ ba,” anh ta nói.

“Đúng,” Tiêu Hàn đáp.

“Và đó là con đường duy nhất dẫn đến tự do.”

Hắn cầm thanh kiếm lên.

Không phải để chiến đấu.

Mà để ký kết một hiệp ước.

Một hiệp ước giữa quá khứ và hiện tại.

Giữa thiện và ác.

Giữa kiểm soát và tự do.

Tiêu Hàn bị kéo xuống vực thẳm, nơi mà thời gian không còn tuyến tính.

Anh nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong tương lai: một người đàn ông với đôi mắt vàng kim, đứng trên đỉnh núi cao, xung quanh là xác chết của những hiệp khách vĩ đại nhất Đại Ngạn.

Và rồi, giọng nói của Hắc Ảnh vang lên, nhưng lần này, nó không còn là tiếng cười nhạo.

Nó là một lời cảnh báo đầy sự kinh hoàng.

“Ngươi nghĩ ngươi đã thắng,” giọng nói đó vang lên trong đầu Tiêu Hàn.

“Nhưng ngươi chỉ mới bắt đầu.

Võ Thần không chết.

Nó chỉ đang chờ đợi.

Và bây giờ, nó đang sống trong ngươi.

Không phải là một phần.

Mà là toàn bộ.”

Tiêu Hàn mở mắt.

Hắn đang nằm trên nền đá lạnh lẽo của Kiếm Các.

Lâm Phong đang ngồi bên cạnh, ánh mắt đầy sự lo lắng.

Bạch Mộ Phong đã biến mất.

“Ngươi ổn chứ?” Lâm Phong hỏi.

Tiêu Hàn nhìn lên trời.

Bầu trời không còn màu xanh nữa.

Nó là màu đen, đầy những vì sao đang cháy.

“Ta ổn,” Tiêu Hàn nói, giọng đầy sự bình tĩnh.

“Nhưng thế giới này thì không.”

Hắn đứng dậy, cầm thanh kiếm lên.

Và lần này, hắn không nhìn về phía trước.

Hắn nhìn vào chính mình.

Vì hắn biết rằng, cuộc chiến thực sự chưa bao giờ bắt đầu.

Nó chỉ mới kết thúc.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập