Chương 12
Tiêu Hàn dừng lại.
Không phải vì mệt mỏi, mà vì không gian xung quanh hắn bỗng chốc trở nên “đặc quánh” lạ thường.
Đây là hiện tượng *Thời Gian Tương Đối* khi chạm gần một cường giả cảnh giới Tông Sư.
Không khí như gelatin, mỗi hơi thở đều phải dùng lực để xé ra.
Hắn nhìn thấy bụi hoa rơi chậm chạp, từng cánh hoa xoay tròn trong không trung với vẻ đẹp chết chóc.
Trong đầu, giọng nói thứ hai – *Âm Hàn* – vang lên, lạnh lẽo và sắc bén như dao cạo cổ: *“Đừng run.
Hắn đang chờ mày bước vào bẫy.
Đừng nhìn thẳng vào mắt hắn, nhìn vào bóng của hắn.”*
Tiêu Hàn (nhân cách Thiện) nhíu mày, cố gắng giữ sự bình tĩnh.
“Ta không sợ bóng ai cả.”
*“Ngu ngốc.
Bóng là nơi ẩn giấu chân tướng,”* Âm Hàn cười nhạo.
*“Sư phụ của ngươi đã chết, nhưng bóng của hắn vẫn còn đó.
Và ngươi đang đứng giữa bóng của kẻ thù.”*
Tiêu Hàn hít một hơi thật sâu.
Mùi hương của hoa tử đinh hương trong gió, nhưng dưới lớp hương thơm ấy là mùi kim loại gỉ sét – mùi của máu cũ và sắt lạnh.
Hắn quay lưng lại với con đường mòn, lưng dựa vào thân cây cổ thụ sần sùi.
Tay hắn đặt lên chuôi kiếm, nhưng không rút ra.
Trong trạng thái thời gian bị chậm lại này, việc rút kiếm nhanh hơn thường lệ, nhưng cũng dễ bị phát hiện hơn bởi sự biến động của khí trường.
“Ông lão ăn mày vừa nói rằng thời gian là một mê cung,” Tiêu Hàn thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.
“Và ta đang ở trung tâm.”
*“Không,”* Âm Hàn đáp, giọng đầy kích thích.
*“Ngươi đang ở trên lưỡi dao.
Và người cầm dao thì không biết mình sẽ chém vào đâu.”*
Đột nhiên, một bóng người xuất hiện từ phía sau gốc cây.
Không phải là một võ giả áo trắng lạnh lùng, cũng không phải là sát thủ râu dài.
Đó là một thiếu nữ mặc y phục xanh lam, tóc buộc gọn gàng, tay cầm một cuốn sách cũ nát.
Cô ta nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt tò mò, như thể hắn là một con thú lạ trong sở thú.
“Ngươi là Tiêu Hàn?” cô ta hỏi, giọng nói trong trẻo, không hề bị ảnh hưởng bởi sự chậm chạp của thời gian.
Điều này khiến Tiêu Hàn kinh ngạc.
Một người bình thường?
Hay là một cường giả đang ẩn dật?
“Ta là ai không quan trọng,” Tiêu Hàn đáp, giọng bình thản.
“Quan trọng là ngươi là ai, và tại sao ngươi lại có thể nghe thấy ta nói chuyện trong khi thời gian đang ngừng lại?”
Thiếu nữ cười, một nụ cười ngây thơ nhưng đầy bí ẩn.
“Ta là Lâm Phong.
Và ta không nghe thấy ngươi nói chuyện.
Ta chỉ đoán thôi.”
Lâm Phong?
Tiêu Hàn nhíu mày.
Tên này nghe quen thuộc, nhưng hắn không thể nhớ ra từ đâu.
Có lẽ là từ những tin đồn giang hồ, hoặc từ những giấc mơ hỗn loạn mà cha hắn từng kể.
“Lâm Phong,” Tiêu Hàn lặp lại, nếm thử cái tên.
“Ngươi là bạn của ai?”
“Ta là bạn của chính ta,” Lâm Phong đáp, giơ cuốn sách lên.
“Và đây là cuốn sách của cha ngươi.
Hắn để lại nó cho ta, với lời nhắn rằng: ‘Khi Tiêu Hàn tìm đến, hãy đưa cuốn sách này cho hắn.
Nhưng nhớ, đừng tin vào bất kỳ ai, kể cả chính cuốn sách này.’”
Tiêu Hàn nhìn cuốn sách.
Bìa sách bằng da bò cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian.
Trên đó không có tiêu đề, chỉ có một ký tự khắc sâu vào da bò – ký tự hình xoắn ốc, giống hệt vết sẹo trên vai hắn.
*“Cẩn thận,”* Âm Hàn cảnh báo, giọng đầy dè dặt.
*“Đây là bẫy.
Cha ngươi đã chết, hắn không thể để lại gì cho ngươi.
Đây là giả mạo.”*
“Nếu là giả mạo, tại sao ký tự lại giống hệt vết sẹo của ta?” Tiêu Hàn hỏi, giọng lạnh lùng.
“Bởi vì nó không phải là giả mạo,” Lâm Phong nói, bước lại gần hơn.
“Nó là một phần của ngươi.
Và cuốn sách này chứa đựng bí mật về ‘Đỉnh Thời Gian’.”
Tiêu Hàn cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.
Đỉnh Thời Gian.
Nơi mà ông lão ăn mày nói rằng cha hắn đang chờ đợi.
Nơi mà mọi thứ bắt đầu và kết thúc.
“Bí mật gì?” Tiêu Hàn hỏi.
Lâm Phong mở cuốn sách ra.
Trang đầu tiên không phải là chữ, mà là một bức tranh vẽ bằng mực đen.
Bức tranh vẽ một người đàn ông đứng giữa hai thế giới – một bên là ánh sáng rực rỡ, một bên là bóng tối dày đặc.
Người đàn ông đó có khuôn mặt của Tiêu Hàn, nhưng đôi mắt lại đỏ rực như máu.
“Đây là ngươi,” Lâm Phong nói, giọng đầy sự tôn trọng.
“Và đây là sự thật mà cha ngươi đã hy sinh để che giấu.”
Tiêu Hàn nhìn bức tranh.
Hắn cảm thấy một sự熟悉 kỳ lạ, như thể hắn đã từng nhìn thấy nó trước đây, trong những giấc mơ của mình.
Nhưng hắn không nhớ rõ.
Chỉ cảm thấy một nỗi đau âm ỉ, như thể một phần trong hắn đang chết dần.
“Sự thật gì?” Tiêu Hàn hỏi, giọng run rẩy.
“Cha ngươi không bị giết oan,” Lâm Phong đáp.
“Hắn tự nguyện hy sinh để phong ấn một Võ Thần cổ xưa đang thức tỉnh.
Và ngươi, Tiêu Hàn, là chìa khóa để mở ra phong ấn đó.”
*“Cuốn sách này là dối trá,”* Âm Hàn gầm lên trong đầu.
*“Đừng tin nó!
Đừng để nó kiểm soát ngươi!”*
Tiêu Hàn nhắm mắt lại.
Hắn cảm thấy sự xung đột trong đầu mình tăng lên.
Nhân cách Thiện muốn tin vào Lâm Phong, muốn tìm ra sự thật.
Nhân cách Ác muốn phá hủy cuốn sách, muốn giết chết Lâm Phong.
Nhưng Tiêu Hàn chọn con đường thứ ba.
“Ta sẽ xem xét,” Tiêu Hàn nói, mở mắt ra.
“Nhưng trước tiên, ta cần biết thêm về ‘Đỉnh Thời Gian’.”
Lâm Phong gật đầu.
“Đỉnh Thời Gian nằm sâu trong hang động phía sau dãy núi Tuyết Sơn.
Nơi đó là nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại.
Và nơi đó, ngươi sẽ tìm ra câu trả lời.”
Tiêu Hàn và Lâm Phong bắt đầu di chuyển.
Họ đi dọc theo con đường mòn, xuyên qua rừng cây dày đặc.
Thời gian vẫn còn bị chậm lại, nhưng ít hơn trước.
Có vẻ như họ đang rời khỏi vùng ảnh hưởng của cường giả.
“Ngươi nói cha ta đã hy sinh để phong ấn một Võ Thần,” Tiêu Hàn nói, giọng bình thản.
“Vậy thì Võ Thần đó là ai?”
Lâm Phong im lặng một lúc.
“Đó là một câu hỏi phức tạp.
Võ Thần đó không phải là một người.
Nó là một ý chí, một sức mạnh cổ xưa, đã tồn tại từ trước khi giang hồ được hình thành.
Nó là sự hủy diệt, là hỗn loạn, là cái chết.”
*“Đúng,”* Âm Hàn thì thầm.
*“Và nó đang sống trong ngươi.
Nó là ta.”*
Tiêu Hàn nhíu mày.
“Vậy thì tại sao cha ta lại chọn ta?
Tại sao không chọn người khác?”
“Bởi vì ngươi là người duy nhất có thể chứa đựng nó,” Lâm Phong đáp.
“Huyết mạch của ngươi đã được chuẩn bị từ lâu.
Và bây giờ, nó đang thức tỉnh.”
Tiêu Hàn cảm thấy một cảm giác buồn nôn dâng lên.
Hắn không muốn trở thành một容器 cho sức mạnh hủy diệt.
Hắn muốn là chính mình, một người đàn ông bình thường, với những lựa chọn và quyết định của riêng mình.
“Ta không muốn sức mạnh đó,” Tiêu Hàn nói.
“Ta muốn tự do.”
“Tự do là một ảo tưởng,” Lâm Phong nói, giọng đầy bi kịch.
“Trong thế giới này, chỉ có sức mạnh mới mang lại tự do.
Và ngươi đang sở hữu sức mạnh lớn nhất.”
Tiêu Hàn dừng lại.
“Ngươi nói sai.
Sức mạnh không mang lại tự do.
Nó chỉ mang lại cô lập.
Và ngươi đã thấy điều đó, phải không?”
Lâm Phong nhìn Tiêu Hàn, ánh mắt đầy sự phức tạp.
“Ta đã thấy.
Và ta sợ hãi.”
Hai người họ tiếp tục đi.
Không khí trở nên lạnh lẽo hơn.
Họ đang tiến sâu vào vùng núi Tuyết Sơn, nơi mà Tuyết Sơn Chủ – Bạch Mộ Phong – có ảnh hưởng.
Họ đến trước một hang động tối om.
Cửa hang được che bằng một tấm rèm vải cũ kỹ, đã mục nát theo thời gian.
Bên trong, tiếng nước nhỏ giọt vang lên, tạo nên một nhịp điệu kỳ lạ.
“Đây là nơi,” Lâm Phong nói.
“Đỉnh Thời Gian.”
Tiêu Hàn bước vào hang động.
Ánh sáng yếu ớt từ phía ngoài chiếu vào, tạo nên những bóng đổ dài trên nền đá.
Hắn nhìn thấy một bàn đá ở trung tâm hang động, trên đó có một quả cầu bằng ngọc bích.
Quả cầu phát ra một ánh sáng mờ ảo, như thể nó đang sống.
Tiêu Hàn cảm thấy một sự hút mạnh mẽ từ quả cầu, như thể nó đang gọi tên hắn.
*“Đừng chạm vào nó,”* Âm Hàn cảnh báo.
*“Đó là cái bẫy cuối cùng.”*
Tiêu Hàn tiến lại gần.
Hắn nhìn thấy những ký tự khắc trên quả cầu – chính là những ký tự mà hắn đã nhìn thấy trong cuốn sách.
Và trên cùng, có một dòng chữ viết bằng máu: *“Con trai của ta, hãy tha thứ cho ta.”*
Tiêu Hàn run rẩy.
“Cha ta…”
“Hắn đã để lại lời nhắn này cho ngươi,” Lâm Phong nói, giọng đầy sự thương cảm.
“Và đây là sự thật cuối cùng mà ngươi cần biết.”
Tiêu Hàn đưa tay ra, chạm vào quả cầu.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy dọc theo cánh tay hắn, vào trong cơ thể.
Hắn cảm thấy đau đớn, như thể cơ thể hắn đang bị xé toạc.
Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ.
Hắn nhìn thấy những hình ảnh trong đầu mình.
Cha hắn, đứng giữa hai thế giới, hy sinh bản thân để phong ấn Võ Thần.
Và hắn, Tiêu Hàn, là người duy nhất có thể giải phóng nó, hoặc hủy diệt nó mãi mãi.
Tiêu Hàn rút tay ra.
Hắn đứng đó, thở hổn hển.
Cơ thể hắn đau nhức, nhưng tâm trí hắn thì rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Ngươi đã chọn,” Lâm Phong nói.
“Và bây giờ, ngươi phải chịu trách nhiệm.”
Tiêu Hàn nhìn quả cầu.
“Ta sẽ không để nó kiểm soát ta.
Và ta sẽ không để nó hủy diệt thế giới.”
*“Ngươi không thể,”* Âm Hàn cười.
*“Sức mạnh này là quá lớn.
Ngươi sẽ bị nó nuốt chửng.”*
“Ta sẽ thử,” Tiêu Hàn nói, giọng đầy quyết tâm.
“Và nếu ta thất bại, ít nhất ta đã cố gắng.”
Lâm Phong gật đầu.
“Và ta sẽ ở bên cạnh ngươi.
Không phải vì ta tin vào ngươi, mà vì ta tin vào con đường thứ ba.”
Tiêu Hàn mỉm cười, một nụ cười chua chát.
“Con đường thứ ba luôn là con đường nguy hiểm nhất.”
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên từ phía ngoài hang động.
Nhiều người đang tiến vào.
Tiêu Hàn quay lại, nhìn thấy một nhóm võ giả áo trắng, mang mặt nạ.
Trên mặt nạ của họ là ký tự của Tuyết Sơn.
“Tiêu Hàn,” giọng nói lạnh lùng của Bạch Mộ Phong vang lên.
“Ngươi đã đi quá xa.
Bây giờ, ngươi phải trả giá.”
Tiêu Hàn rút kiếm.
Lưỡi kiếm sáng ngời dưới ánh trăng.
“Ta không sợ ngươi,” Tiêu Hàn nói.
“Và ta sẽ không dừng lại.”
Bạch Mộ Phong cười, một nụ cười đầy sự khinh miệt.
“Thì ra ngươi đã thức tỉnh.
Hãy để ta xem xem, ngươi có đủ sức mạnh để chống lại định mệnh hay không.”
Hai bên đối峙.
Không khí trở nên căng thẳng.
Và rồi, cuộc chiến bắt đầu.
Nhưng ngay trước khi kiếm khí giao thoa, Tiêu Hàn cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ trong cơ thể mình.
Thời gian không còn chậm lại.
Nó đang chạy nhanh hơn, như thể nó đang cố gắng thoát khỏi hắn.
*“Đây là gì?”* Tiêu Hàn hỏi trong đầu.
*“Đây là sự thức tỉnh,”* Âm Hàn đáp, giọng đầy sự kích thích.
*“Và ngươi đang ở trên bờ vực.”*
Tiêu Hàn nhìn vào Bạch Mộ Phong.
Hắn thấy ánh mắt của lão chủ Tuyết Sơn thay đổi.
Không còn sự lạnh lùng, mà là sự sợ hãi.
“Ngươi đã làm gì?” Bạch Mộ Phong hỏi, giọng run rẩy.
“Ta đã sửa lỗi,” Tiêu Hàn đáp, lặp lại lời nói của mình.
“Và bây giờ, ta sẽ viết lại lịch sử.”
Hắn lao về phía trước, thanh kiếm trong tay sáng ngời như một vì sao.
Và thế giới xung quanh hắn bắt đầu tan vỡ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận