Chương 11

Chương 11 — Nguyệt Sát Thời Gian



Không khí trong túp lều ẩm mốc đột ngột trở nên nặng nề, như thể chính không khí đã bị đông đặc bởi áp lực của những lời nói chưa được nói ra.

Tiêu Hàn ngồi trên nền đất lạnh lẽo, hai tay bao lấy đầu, ngón tay chui vào mái tóc rối bời.

Hắn nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng điều hòa nhịp đập của trái tim đang đập thình thịch như tiếng trống trận.

Bên trong sọ não hắn, hai luồng ý thức đang va chạm dữ dội, tạo ra những cơn đau nhói khoét sâu vào tủy sống.

Một bên là Tiêu Hàn Thiện, giọng nói bình tĩnh, lý trí, tràn đầy lòng trắc ẩn nhưng cũng đầy sự mệt mỏi.

Hắn thấy rõ hình ảnh của cha mình, không phải là một vị anh hùng bị giết oan, mà là một người đàn ông cô độc, gánh chịu trọng trách phong ấn một thứ gì đó đang thức tỉnh từ bóng tối.

Bên kia là Tiêu Hàn Ác, giọng nói hung bạo, lạnh lùng, chỉ khao khát hủy diệt.

Nó cười, một tiếng cười khô khốc vang vọng trong tĩnh mịch của tâm trí.

*"Ngươi đang sợ gì?"* Tiêu Hàn Ác hỏi, giọng đầy khiêu khích.

*"Sợ rằng ngươi không đủ mạnh?

Sợ rằng danh dự mà ngươi trân quý chỉ là một trò đùa của những kẻ yếu đuối?"*

Tiêu Hàn Thiện đáp lại, giọng đều đều: *"Danh dự không phải là sức mạnh.

Nó là kim chỉ nam.

Nếu ta giết theo bản năng, ta sẽ trở thành con quái vật mà cha ta đã hy sinh để che giấu."*

*"Cha ngươi đã chết,"* Tiêu Hàn Ác gầm lên, hình ảnh một bóng đen khổng lồ xuất hiện trong ý thức, đè nặng lên lý trí.

*"Và ngươi cũng sắp chết nếu không chấp nhận sức mạnh này.

Lão quản gia kia đã thấy nó.

Hắn biết ngươi là gì.

Ngươi không còn là một người thường nữa."*

Tiêu Hàn mở mắt ra.

Đôi mắt hắn lúc này không còn màu đen sâu thẳm nữa, mà lóe lên một tia đỏ ngầu, sau đó nhanh chóng tắt lịm.

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Các đường gân trên mu bàn tay nổi lên, đen ngòm như mực tàu.

Hắn nhớ lại cảm giác khi chạm vào không khí trước mũi lão quản gia.

Đó không phải là may mắn.

Đó là khả năng nhìn thấy "lỗi" trong cấu trúc của thực tại.

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi túp lều.

Đêm tối bao trùm, nhưng dưới ánh trăng bạc, mọi thứ đều hiện ra rõ rệt.

Những bóng cây dài ngoằng như những ngón tay xương xóc đang chỉ về phía trước.

Tiêu Hàn cảm thấy một sự cô đơn tuyệt đối.

Hắn không thể tin ai.

Không thể tin Lâm Phong, dù người bạn kia có trung thực đến đâu.

Không thể tin Bạch Ngạc, dù bà ta mang danh nghĩa gia tộc.

Và càng không thể tin chính mình.

*"Chúng ta cần đi,"* Tiêu Hàn tự nhủ, giọng nói của hắn hòa trộn giữa hai nhân cách, tạo nên một âm sắc kỳ lạ, vừa lạnh lùng vừa bi ai.

*"Trước khi họ tìm ra chúng ta."*



Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ.

Tiêu Hàn quay lại, thấy một gã râu dài, mắt đỏ ngầu, đang đứng ở lối vào túp lều.

Gã này không mặc áo choàng của Hắc Phong Đường, cũng không mang kiếm của Thanh Vân Sơn.

Gã mặc một bộ quần áo rách nát, dính đầy bùn đất, nhưng trên tay cầm một lưỡi đao đen nhánh, tỏa ra sát khí nồng nặc.

"Tiêu Hàn," gã râu dài nói, giọng khàn khàn như tiếng mèo cào.

"Huyết mạch của ngươi đã lộ ra.

Trả nó lại."

Tiêu Hàn nhíu mày.

"Ta không có gì để trả."

Gã râu dài không nói thêm gì.

Hắn gầm lên, lao tới với thế đao "Phá Thiên Ấn".

Lưỡi đao quét ngang, mang theo sức nặng của một võ giả Luyện Cơ đỉnh phong, kèm theo một luồng khí độc màu xanh lợt lan tỏa trong không khí.

Tiêu Hàn không né tránh hoàn toàn.

Hắn bước sang một bên, nhưng cố ý để lưỡi đao lướt qua vai trái.

*Thốt!*

Một tiếng xé vải vang lên.

Máu chảy ra, nhưng không đỏ tươi.

Nó có màu tím đen, sánh đặc, tỏa ra mùi hương kỳ lạ, giống hệt mùi hương từ lá thư máu mà lão quản gia đã mang đến.

Tiêu Hàn sững sờ.

Hắn nhìn vào vết thương.

Máu không chảy ra ngoài, mà dường như đang bị hút ngược vào trong cơ thể, hoặc đang phản ứng với không khí.

"Độc dược...

đang phản ứng với nội lực của ngươi," Tiêu Hàn thầm nghĩ.

Hắn rút một chiếc khăn ra, lau vết thương, nhưng mùi hương càng nồng hơn.

Trong khoảnh khắc đó, giác quan của hắn trở nên nhạy bén đến mức đau đớn.

Hắn nhìn thấy những hạt bụi trong không khí ngưng tụ, tạo thành những ký tự cổ xưa giống như trên lá thư.

*"Đây không phải là máu,"* Tiêu Hàn Ác thì thầm, giọng đầy kích thích.

*"Đây là ký ức.

Cha ngươi đã phong ấn ký ức của Võ Thần vào trong huyết mạch của ngươi.

Và giờ, nó đang cố gắng thoát ra."*

Gã râu dài tiến lại gần, lưỡi đao còn dính máu tím đen.

"Ngươi cảm thấy nó, phải không?

Sự thôi thúc.

Sự hủy diệt.

Đó là bản chất của ngươi.

Hãy để nó kiểm soát.

Hãy để ta lấy nó về cho Chủ nhân."

Tiêu Hàn nhìn vào đôi mắt gã râu dài.

Hắn không thấy sự thù hận, mà thấy sự sợ hãi.

Gã này không phải là sát thủ.

Gã là một người canh gác, một người đang cố gắng ngăn chặn một tai họa lớn hơn.

"Ta không cần sức mạnh của ngươi," Tiêu Hàn nói, giọng bình thản.

"Và ta sẽ không để ngươi lấy đi bất cứ thứ gì."

Hắn đưa tay ra, không phải để cầm kiếm, mà để chạm vào lưỡi đao của gã râu dài.指尖 (ngón tay) của hắn chạm vào lưỡi đao, và một luồng điện xanh lẹ chạy dọc theo cánh tay gã râu dài.

Gã này hét lên, lùi lại, mặt mày tái mét.

ngươi đã làm gì?" gã râu dài run rẩy hỏi.

"Ta đã sửa lỗi," Tiêu Hàn đáp, lặp lại lời nói của mình với lão quản gia.

"Ngươi tấn công quá chắc chắn.

Sự chắc chắn là điểm yếu của thời gian."

Gã râu dài nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt kinh hoàng, rồi quay lưng bỏ chạy, biến mất vào bóng tối.

Tiêu Hàn đứng đó, thở hổn hển.

Hắn nhìn vào vết thương trên vai.

Máu tím đen đã khô lại, để lại một vết sẹo hình xoắn ốc.

Hắn biết, bí ẩn này mới chỉ bắt đầu.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau.

Thanh Vân Sơn cũng xuất hiện.

Không phải để cứu, mà để "thu hồi".

Một nữ hiệp áo trắng, lạnh lùng, tên Bạch Ngạc, đứng ở đầu cầu thang dẫn xuống túp lều.

Bà ta nhìn Tiêu Hàn với ánh mắt thương hại nhưng đầy tính toán.

"Tiêu Hàn," Bạch Ngạc nói, giọng nói lạnh như băng.

"Ngươi đã làm bẩn huyết mạch gia tộc.

Hãy tự tử, để ta lấy 'Chìa Khóa' về, bảo vệ danh dự của chúng ta."

Tiêu Hàn quay lại, nhìn Bạch Ngạc.

"Chìa Khóa?

Ngươi nói về cái gì?"

"Về sức mạnh trong ngươi," Bạch Ngạc đáp, tay đặt lên chuôi kiếm.

"Cha ngươi đã không chết oan.

Hắn đã hy sinh để phong ấn một thứ gì đó trong ngươi.

Và giờ, nó đang thức tỉnh.

Nếu ngươi không tự tử, ta sẽ giết ngươi.

Không phải vì thù hận, mà vì trách nhiệm."

Tiêu Hàn cười, một nụ cười chua chát.

"Vậy thì hãy giết ta đi.

Nhưng hãy nhớ, ngươi không thể lấy đi thứ gì đó mà ngươi không hiểu."

Bạch Ngạc rút kiếm.

Lưỡi kiếm sáng ngời dưới ánh trăng.

"Ta không cần hiểu.

Ta chỉ cần tuân thủ luật lệ."

Tiêu Hàn không rút kiếm.

Hắn đứng yên, nhìn thẳng vào mắt Bạch Ngạc.

Hắn cảm thấy sự xung đột trong đầu mình tăng lên.

Tiêu Hàn Ác muốn lao ra, muốn xé toạc cổ họng Bạch Ngạc.

Tiêu Hàn Thiện muốn cầu xin, muốn giải thích.

Nhưng Tiêu Hàn chọn con đường thứ ba.

Hắn nhắm mắt lại.

Hắn không chống đỡ.

Hắn không tấn công.

Lưỡi kiếm của Bạch Ngạc lao tới, sắc bén như gió.

Nhưng ngay trước khi chạm vào người Tiêu Hàn, nó dừng lại.

Không phải do Bạch Ngạc dừng lại, mà do không gian xung quanh Tiêu Hàn như bị đóng băng.

Thời gian của Tiêu Hàn đã tách biệt khỏi thời gian của Bạch Ngạc.

Trong khoảnh khắc đó, Tiêu Hàn nhìn thấy lưỡi kiếm di chuyển chậm chạp như một con rùa.

Hắn nhìn thấy những luồng khí xung quanh Bạch Ngạc, những sợi dây mảnh mai, rung động ở một tần số cụ thể.

Hắn đưa tay ra, chạm vào một điểm yếu trong cấu trúc khí của Bạch Ngạc.

*Crack.*

Lưỡi kiếm của Bạch Ngạc lệch hướng, chém vào một cột gỗ bên cạnh.

Bạch Ngạc sững sờ.

Bà ta nhìn vào thanh kiếm, rồi nhìn vào Tiêu Hàn.

Lần đầu tiên, vẻ mặt lạnh lùng của bà ta xuất hiện một khe nứt.

ngươi đã làm gì?" Bạch Ngạc hỏi, giọng run rẩy.

"Ta đã sửa lỗi," Tiêu Hàn lặp lại, giọng nói vang lên trong không khí tĩnh lặng.

"Ngươi tấn công quá chắc chắn.

Sự chắc chắn là điểm yếu của thời gian."

Bạch Ngạc nghiến răng.

Bà ta không tấn công tiếp.

Bà ta chỉ gật đầu, một cái gật đầu đầy sự tôn trọng và...

"Con đường thứ ba," bà ta lẩm bẩm.

"Ngươi thực sự đang đi trên con đường đó."

Bà ta quay lưng, bước ra khỏi túp lều.

Cánh cửa đóng lại, để lại sự im lặng trở lại.

Tiêu Hàn gục xuống ghế, kiệt sức.

Cơ thể anh đau nhức như bị xe cán qua.

Hắc im lặng, lần đầu tiên nhân cách ác này tỏ ra mệt mỏi, như thể nó cũng vừa trải qua một trận chiến khốc liệt.

Tiêu Hàn trốn trong một hang động tối om.

Đau đớn từ vết thương và sự xung đột trong đầu khiến hắn gần như mất ý thức.

Máu tím đen trên vai đã khô lại, nhưng cảm giác nóng bức vẫn còn đó.

Hắn nằm trên nền đá lạnh, nhìn lên trần hang động, nơi những giọt nước nhỏ xuống từng giọt một.

"Chấp nhận đi," Tiêu Hàn Ác thì thầm, giọng nói vang lên trong tâm trí, đầy quyến rũ.

"Hợp nhất với ta.

Sức mạnh sẽ là của ngươi.

Không còn đau đớn, không còn lựa chọn.

Chỉ có hủy diệt."

"Không," Tiêu Hàn Thiện kháng cự, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định.

"Nếu ta hợp nhất, ta sẽ mất chính mình.

Ta sẽ trở thành con quái vật mà cha ta đã hy sinh để che giấu."

Tiêu Hàn nhắm mắt lại.

Hắn cảm thấy sự mệt mỏi tột cùng.

Hắn không muốn chiến đấu nữa.

Hắn không muốn chạy trốn nữa.

Hắn chỉ muốn...

"Ta mệt," Tiêu Hàn nói, giọng nói hòa trộn giữa hai nhân cách.

"Ta mệt vì phải chọn lựa."

Trong khoảnh khắc đó, hai luồng ý thức trong đầu hắn ngừng va chạm.

Chúng không hợp nhất, mà cùng tồn tại, như hai dòng sông chảy song song.

Tiêu Hàn cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ.

Hắn không còn sợ hãi.

Hắn không còn giận dữ.

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi hang động.

Ánh trăng chiếu xuống, soi sáng con đường trước mặt.

Hắn biết mình phải đi đâu.

Hắn biết mình phải làm gì.

Nhưng hắn không biết liệu mình có thể sống sót hay không.

Tiêu Hàn đi dọc theo con đường mòn, hướng về thành phố lớn nhất vùng Đại Ngạn – nơi cả Thanh Vân Sơn và Hắc Phong Đường đều có ảnh hưởng.

Bóng tối bao quanh hắn, nhưng hắn không cảm thấy cô đơn.

Hắn cảm thấy...

Bất chợt, một bóng người xuất hiện trước mặt hắn.

Không phải võ giả, mà là một ông lão ăn mày, mắt đục ngầu, cầm một cây gậy tre cũ kỹ.

Ông lão nhìn Tiêu Hàn, không phải bằng đôi mắt của một kẻ mù, mà bằng đôi mắt của một người đã thấy hết mọi thứ.

"Ngươi đã thức tỉnh," ông lão nói, giọng khàn khàn.

"Nhưng ngươi chưa hiểu."

Tiêu Hàn dừng bước.

"Hiểu cái gì?"

"Thời gian không phải là một dòng sông thẳng tắp," ông lão đáp, lặp lại lời nói của cha Tiêu Hàn.

"Nó là một mê cung.

Và ngươi đang đứng ở trung tâm của nó."

Ông lão đưa ra một mảnh giấy nhỏ, giống hệt mảnh giấy mà Tiêu Hàn đã nhặt được từ cánh cửa của lão quản gia.

Trên đó, chỉ có một dòng chữ viết vội, bằng mực đen thông thường.

*"Cha ngươi không chết.

Hắn đang chờ ngươi ở 'Đỉnh Thời Gian'.

Đừng tin vào ai, kể cả ta."*

Tiêu Hàn nhìn vào dòng chữ.

Chữ ký ở cuối thư không phải của cha hắn.

Nó là chữ ký của chính Tiêu Hàn, từ một kỷ niệm mà hắn không hề có.

Ông lão cười, một nụ cười bí ẩn.

"Hãy cẩn thận, Tiêu Hàn.

Vì kẻ thù lớn nhất của ngươi...

chính là chính ngươi."

Ông lão quay lưng, biến mất vào bóng tối, để lại Tiêu Hàn đứng đó, với một câu hỏi lớn hơn bao giờ hết: Ai đã viết lá thư này?

Và nếu đó là chữ ký của hắn, thì "Tiêu Hàn" mà hắn đang làm là ai?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập