Chương 10
Không khí nặng nề, ngột ngạt bởi mùi máu tanh và mùi thuốc súng chưa tan hết.
Ba tên sát thủ nằm vật vã trên sàn, tay chân đã bị Tiêu Hàn dùng dây thừng gai rừng trói chặt.
Hắn không giết họ.
Việc giết người dễ dàng, nhưng việc để họ sống và mang theo nỗi sợ hãi mới là cách gieo rắc sự bất an vào lòng kẻ thù.
Tiêu Hàn ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ngón tay thon dài nhón lấy tờ giấy còn vương vãi trên sàn.
Đó là lá thư hắn vừa tìm thấy trong áo trong của tên sát thủ đầu sỏ.
Mực viết trên đó không phải mực tàu đen nhánh, mà là một thứ màu đỏ sẫm, khô lại thành những vệt nứt nẻ như da bị bỏng.
Một nụ cười lạnh lẽo, khác hẳn với vẻ bình thản thường nhật, nở trên môi Tiêu Hàn.
Nó không phải là nụ cười của sự vui vẻ, mà là nụ cười của một con thú săn mồi vừa nhận ra con mồi của mình đang tự chuốc lấy cái chết.
Trong đầu hắn, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ khinh miệt của nhân cách Ác — "Hắc" — vang lên, rung động từng tế bào trong não: *"Hoàng Đế?
Con ếch trong giếng vẫn nghĩ mình là mặt trời.
Để ta cho hắn xem mặt trời thực sự trông như thế nào khi nó cháy rực lên trong đau đớn."*
Tiêu Hàn không đáp lại.
Hắn chỉ gấp lá thư lại, từng nếp gấp gọn gàng, chính xác như một nghi thức tang lễ.
Hắn không sợ hãi.
Ngược lại, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Sự hỗn loạn đang đến gần, và trong sự hỗn loạn đó, hắn cuối cùng cũng tìm thấy manh mối để phá vỡ vòng lặp vô nghĩa giữa Thiên Cơ Các và Hoàng Gia.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ hành lang bên ngoài.
Không phải tiếng bước chân vội vã của sát thủ, mà là tiếng bước chân chậm rãi, ung dung, mỗi bước chân đều đặn như nhịp đập của một chiếc đồng hồ cơ.
Cánh cửa gỗ bị đẩy mở ra.
Một lão giả mặc áo choàng đen tuyền, tay cầm một cây trúc xanh non, bước vào phòng.
Khuôn mặt lão nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, nhưng đôi mắt thì sáng ngời, sắc bén như dao cạo.
Lão tự xưng là Lão Quản Gia của Hoàng Đế, người duy nhất được phép đứng sau ngai vàng mà không bị coi là phản nghịch.
Lão nhìn ba tên sát thủ bị trói, rồi nhìn Tiêu Hàn đang cầm tờ giấy.
Lão lắc đầu, một nụ cười buồn bã hiện lên trên môi.
*"Kẻ ngu ngốc,"* Lão Quản Gia nói, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến không khí trong phòng trở nên dày đặc.
*"Giết chúng chỉ khiến Huyền Hoàng nổi giận.
Để chúng sống, ngươi đang thách thức quyền uy của thiên tử.
Ngươi chọn con đường nào cũng là chết."*
Tiêu Hàn đứng dậy, chậm rãi.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích của nội lực đang cuộn trào trong kinh mạch.
Nhân cách Hắc trong đầu hắn gầm lên, muốn lao ra và xé toạc cổ họng lão quản gia này.
Nhưng nhân cách Thiện lại giữ hắn lại, nhắc nhở rằng sự bình tĩnh là vũ khí mạnh nhất.
*"Thiên tử?"* Tiêu Hàn hỏi, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
*"Hay là bóng ma mà ngài phục vụ?"*
Lão Quản Gia nhíu mày.
Hắn không giận dữ.
Hắn chỉ cảm thấy tò mò.
*"Ngươi biết nhiều hơn những gì ngươi nên biết, trẻ con.
Lá thư đó không phải từ Hoàng Đế.
Nó từ người đã dạy Hoàng Đế cách cai trị.
Và cũng là người đã dạy cha ngươi cách chết."*
Tiêu Hàn siết chặt tờ giấy trong tay.
Những ký tự cổ xưa dưới lớp mực máu dường như nóng lên, truyền một luồng năng lượng kỳ lạ vào lòng bàn tay hắn.
Hắn nhìn thẳng vào mắt lão quản gia.
*"Vậy thì hãy nói cho ta biết, lão quản gia.
Ai là người đang điều khiển con rối này?
Và tại sao họ lại cần ta phải chết?"*
Lão quản gia không đáp.
Lão chỉ vung cây trúc lên.
Lão quản gia đứng đó, nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Tiêu Hàn trong đám bụi.
Lão không tấn công tiếp.
Lão chỉ gật đầu, một cái gật đầu đầy sự tôn trọng và...
*"Con đường thứ ba,"* lão lẩm bẩm.
*"Ngươi thực sự đang đi trên con đường đó."*
Lão quay lưng, bước ra khỏi phòng.
Cánh cửa đóng lại, để lại sự im lặng trở lại.
Tiêu Hàn gục xuống ghế, kiệt sức.
Cơ thể anh đau nhức như bị xe cán qua.
Hắc im lặng, lần đầu tiên nhân cách ác này tỏ ra mệt mỏi, như thể nó cũng vừa trải qua một trận chiến khốc liệt.
*"Chúng ta vừa châm ngòi cho chiến tranh,"* Hắc thì thầm, giọng nói yếu ớt.
Tiêu Hàn gật đầu, kéo tay áo xuống che giấu hình xăm đang mờ dần trên cổ tay.
Hình xăm đó, ký tự 'Nhật' trên mảnh đá đen, giờ đây đang rực lên dưới lớp vải, nóng hổi như than hồng.
Anh cúi xuống nhặt một mảnh vỡ từ cánh cửa vừa bị lão quản gia làm vỡ.
Đó không phải là mảnh gỗ.
Đó là một mảnh giấy nhỏ, bị kẹt trong khe cửa.
Trên đó, chỉ có một dòng chữ viết vội, bằng mực đen thông thường.
*"Cha ngươi không chết.
Hắn đang chờ ngươi ở 'Đỉnh Thời Gian'.
Đừng tin vào ai, kể cả ta."*
Tiêu Hàn nhìn vào dòng chữ.
Chữ ký ở cuối thư không phải của cha hắn.
Nó là chữ ký của chính Tiêu Hàn, từ một kỷ niệm mà hắn không hề có.
Trong bóng tối, ánh mắt của Tiêu Hàn mở to, đầy kinh hoàng.
Hắn không còn chắc chắn về thực tại.
Hắn không còn chắc chắn về ai là bạn, ai là thù.
Và tệ hơn cả, hắn không còn chắc chắn về chính mình.
Ai đã viết lá thư này?
Và nếu đó là chữ ký của hắn, thì "Tiêu Hàn" mà hắn đang làm là ai?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận