Chương 9

Bầu trời Hoang Dã tối đen như mực, nhưng không phải vì màn đêm buông xuống.

Đó là bóng tối của linh lực hỗn loạn, dày đặc và nặng nề đến mức khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.

Tiêu Vô Kỵ vẫn lơ lửng trên cao, đôi mắt lạnh băng như hai tảng băng vĩnh cửu, nhìn xuống Lâm Phong với sự khinh miệt của một vị thần đang nhìn kẻ thấp hèn.

"Ngươi đã thức tỉnh," Tiêu Vô Kỵ lặp lại, giọng nói không mang chút cảm xúc, chỉ còn lại sự phán quyết.

"Và bây giờ, ta sẽ kết thúc trò đùa này."

Lời nói vừa dứt, một luồng kiếm khí sắc bén xé toạc không gian, lao thẳng về phía Lâm Phong.

Không phải là một kiếm thức thông thường, mà là 'Thanh Thiên Sát' — một kiếm thức chuyên chém đứt mối liên kết giữa linh hồn và thể xác.

Đây là cách Tiêu Vô Kỵ giết những kẻ mang nguyền rủa: không giết thân xác, mà xé nát linh hồn, khiến họ vĩnh viễn lạc lối trong hư vô.

Lâm Phong không thể né.

Cơ thể hắn vừa trải qua sự hợp nhất tạm thời giữa Thiện và Ác, kinh mạch đang trong trạng thái quá tải.

Nhưng hắn không lùi bước.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của Khuyết bên trong đầu, một giọng nói lạnh lẽo vang lên: *"Chạy.

Hoặc chết."*

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Hắn không cần nhìn.

Hắn cảm nhận được luồng khí sát nhân đang áp đến, mang theo mùi máu tanh và sự tuyệt vọng của hàng trăm linh hồn đã bị Tiêu Vô Kỵ giết hại trước đó.

"Ta không chạy," Lâm Phong thì thầm.

Hắn giơ bàn tay phải lên.

Linh lực trong đan điền bùng nổ, không còn là màu xám xịt hỗn loạn nữa, mà trở nên đậm đặc, đen ngòm như mực tàu.

Hắn không phòng thủ.

Hắn tấn công.

Một luồng nguyên lực đen kịt từ lòng bàn tay Lâm Phong vụt lên, va chạm với kiếm khí của Tiêu Vô Kỵ.

Tiếng nổ vang lên như sấm sét, rung chuyển cả khu rừng.

Sóng xung kích quét qua, những cây cổ thụ xung quanh bị bật gốc, lá rụng bay tứ tung.

Lâm Phong bị đẩy lùi lại vài bước, gót chân hằn sâu xuống đất.

Máu từ khóe miệng hắn chảy ra, nhưng ánh mắt hắn lại sáng hơn bao giờ hết.

Hắn vừa dùng chính nỗi đau của mình làm vũ khí.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu họ?" Tiêu Vô Kỵ hạ thấp xuống, đứng cách Lâm Phong chưa đầy mười trượng.

Kiếm trong tay hắn tỏa ra hàn khí, đóng băng cả không khí xung quanh.

"Ngươi là Chìa Khóa.

Sự tồn tại của ngươi là lỗi lầm của Thiên Đạo.

Ta chỉ đang sửa lỗi đó mà thôi."

"Lỗi lầm?" Lâm Phong lau vết máu trên môi, nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khuôn mặt tái nhợt.

"Nếu đó là lỗi lầm, thì tại sao ngươi lại sợ hãi đến vậy?

Tại sao ngươi phải giết tất cả chúng ta, ngay cả khi chúng ta chưa làm gì sai?"

Tiêu Vô Kỵ không đáp.

Hắn chỉ đưa kiếm lên.

"Vì ngươi không thể hiểu.

Và ngươi không xứng đáng để hiểu."

Kiếm quang lần thứ hai bay tới, nhanh hơn lần trước gấp bội.

Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Không phải từ đòn tấn công, mà từ bên trong chính tâm trí mình.

Khuyết đang gào thét.

*"Giết hắn!

Dùng linh lực đen!

Xé xác hắn ra!"*

Lâm Phong nghiến răng.

Hắn biết nếu nghe theo Khuyết, hắn sẽ mất kiểm soát.

Nhưng nếu không, hắn sẽ chết.

Và nếu hắn chết, Bạch Tử Hân, Tiêu Y, và Thanh Dao sẽ không còn ai bảo vệ.

Hắn chọn cái ác.


Sau khi tiêu diệt con hổ — hay đúng hơn là sau khi hấp thụ luồng khí sát nhân từ Tiêu Vô Kỵ — Ác không dừng lại.

Hắn dẫn cơ thể Lâm Phong đi sâu vào khu rừng rậm rạp nhất, nơi những tiếng thét ma quái vang lên đều đặn.

Đây là 'Mộng Duyên Hoang Dã' — nơi những ký ức đau buồn nhất của các tu sĩ bị giam cầm.

Khi bước vào trung tâm, một vầng hào quang tím nhạt bao phủ.

Ở đó, không có cây cối, không có đất đá.

Chỉ có những bóng người.

Hàng trăm, hàng ngàn bóng người đứng im lìm, mặt không biểu cảm, mắt nhắm nghiền.

Đó là những linh hồn chưa được siêu độ.

Những linh hồn của những kẻ đã chết trong tuyệt vọng, trong đau khổ, và trong cô đơn.

Lâm Phong — hay chính xác hơn là Khuyết đang kiểm soát cơ thể — bước vào giữa họ.

Hắn cảm thấy một sự thu hút mạnh mẽ.

Những linh hồn này đang gọi tên hắn.

*"Chìa Khóa...

Cứu chúng ta..."*

Khuyết cười.

Hắn giơ tay lên, và những chuỗi xích đen kịt từ lòng bàn tay hắn vươn ra, quấn lấy những bóng người đó.

Hắn không giải cứu họ.

Hắn đang hấp thụ họ.

"Ngươi đang làm gì?" Giọng nói của Lâm Phong Thiện vang lên trong đầu, hoảng loạn.

Họ là người vô tội!"

"Họ không vô tội," Khuyết đáp lại, giọng nói lạnh băng.

"Họ là nhiên liệu.

Và chúng ta cần nhiên liệu để sống."

Lâm Phong Thiện cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.

Hắn biết Khuyết đang nói đúng, nhưng hắn không thể chấp nhận điều đó.

Hắn không muốn trở thành một quái vật.

Hắn không muốn giết hại những linh hồn vô tội, dù chúng chỉ là bóng ma.

"Đừng," Lâm Phong Thiện van nài.

"Hãy dừng lại.

Chúng ta có thể tìm cách khác."

"Không có cách khác," Khuyết nói.

"Chỉ có chiến tranh.

Và chỉ có chiến thắng."

Khuyết tiếp tục hấp thụ.

Những bóng người bắt đầu vỡ vụn, tan biến vào trong cơ thể của Lâm Phong.

Mỗi khi một bóng người tan biến, Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chảy vào đan điền.

Hắn đang trở nên mạnh hơn.

Mạnh hơn bao giờ hết.

Nhưng cái giá phải trả là sự mất mát của nhân tính.

Lâm Phong Thiện cảm thấy ký ức của mình đang bị xóa mờ.

Hình ảnh của Bạch Tử Hân đang mờ dần.

Hình ảnh của Tiêu Y đang mờ dần.

Hình ảnh của Thanh Dao đang mờ dần.

"Không!" Lâm Phong Thiện gào lên trong tâm trí.

"Đừng lấy đi họ!

Đừng lấy đi gia đình của ta!"

Khuyết không đáp.

Hắn chỉ tiếp tục hấp thụ.

Hắn không quan tâm đến ký ức.

Hắn chỉ quan tâm đến sức mạnh.

Và khi tất cả những bóng người đều tan biến, Khuyết mở mắt ra.

Đôi mắt của hắn giờ đây hoàn toàn đen kịt, không còn chút trắng nào.

Hắn nhìn về phía Tiêu Vô Kỵ, đang đứng ở rìa của Mộng Duyên Hoang Dã, với ánh mắt đầy khinh miệt.

"Ngươi đã mất hết," Khuyết nói, giọng nói vang vọng trong không gian.

"Và bây giờ, ngươi sẽ chết."


Quả cầu năng lượng đen nổ tung.

Sóng xung kích quét sạch mọi thứ trong bán kính trăm mét.

Cây cối gãy đổ, đất đá bay lên trời.

Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát, tóc tai bay phấp phới, đôi mắt hoàn toàn đen kịt.

Anh đã đột phá.

Từ 'Tịch Liên' lên 'Tư Dưỡng'.

Nhưng cái giá đã được trả.

Lâm Phong (Thiện) đang gào thét trong tâm trí.

Ngươi đã làm gì với ký ức của ta?

Bạch Tử Hân!

Tại sao ta không nhớ?"*

Khuyết không đáp.

Hắn đang bận cảm nhận sức mạnh mới.

Linh lực trong đan điền của hắn giờ đây ổn định hơn, mạnh mẽ hơn.

Nó không còn hỗn loạn nữa.

Nó trở nên lạnh lùng, tàn nhẫn, và hiệu quả.

Nhưng nó cũng trống rỗng.

Hắn quay lại nhìn về phía Tiêu Vô Kỵ.

Nhưng Tiêu Vô Kỵ không còn ở đó.

Thay vào đó, là một vết nứt không gian.

Một cánh cổng.

Và từ cánh cổng đó, một bóng đen bước ra.

Đó không phải là Tiêu Vô Kỵ.

Đó là một người phụ nữ.

Một người phụ nữ với mái tóc bạc, đôi mắt đỏ rực, và một nụ cười lạnh lẽo.

"Chào mừng ngươi, Chìa Khóa," người phụ nữ nói.

Giọng nói của cô ấy vang lên trong đầu Lâm Phong, ngọt ngào nhưng đầy độc ác.

"Ngươi đã làm tốt.

Ngươi đã mở cánh cổng."

Lâm Phong sững sờ.

Hắn không hiểu những gì đang xảy ra.

Hắn chỉ biết rằng hắn đang bị bao vây.

"Ngươi là ai?" Khuyết hỏi.

"Ta là người đã tạo ra ngươi," người phụ nữ trả lời.

"Và bây giờ, ta sẽ hoàn thành công việc của mình."

Cô ấy giơ tay lên.

Một luồng ánh sáng đỏ thẫm xé toạc bầu trời đêm.

Và từ ánh sáng đó, hàng ngàn con quái vật xuất hiện.

Chúng không phải là thú dữ.

Chúng là những tu sĩ.

Những tu sĩ đã bị giết bởi Tiêu Vô Kỵ, và giờ đây, chúng đang trở lại để báo thù.

"Chiến đấu," người phụ nữ nói.

"Hoặc chết."

Lâm Phong nhìn về phía những con quái vật.

Hắn cảm thấy sự sợ hãi.

Nhưng hắn cũng cảm thấy sự quyết tâm.

Hắn không còn ký ức.

Hắn không còn gia đình.

Nhưng hắn vẫn có mục tiêu.

Và mục tiêu đó là sống.

Dù phải hủy diệt thế giới này đi nữa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập