Chương 8

Chương 8 — Mộng Duyên Hoang Dã: Hủy Diệt Thế Giới

Lâm Phong đứng giữa khoảng trống của hoang dã, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh đang bị xé toạc bởi áp lực của mặt trăng tròn.

Hơi thở của hắn không đều, mỗi lần hít vào đều mang theo vị kim loại của máu và mùi thối rữa của linh lực suy thoái.

Đôi mắt vàng kim của hắn không còn là thứ ánh sáng rực rỡ của sự giác ngộ, mà giống như hai hố sâu thăm thẳm, hút lấy linh lực xung quanh vào trong cơ thể đang run rẩy.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề, như thể chính không gian đang sụp đổ.

Giọng nói trầm đục, *"Thú..."*, vang lên không phải từ miệng, mà từ tận sâu trong tủy sống, rung chuyển từng thớ cơ, khiến xương cốt hắn phát ra những tiếng nổ lách tách.

"Hắn đang gọi ngươi, Phong."

Tiếng nói thứ hai, lạnh lùng và sắc bén như lưỡi kiếm vừa bị mài giũa, vang lên trong đầu hắn.

Đó là Khuyết.

Nhân cách Ác đã không còn ẩn náu, mà đang nổi dậy, chiếm lấy quyền kiểm soát phần thân xác yếu đuối này.

Lâm Phong Thiện — phần ý thức còn lại — cảm thấy sự hoảng loạn.

Hắn cố gắng giữ lấy ý thức, nhưng linh lực trong đan điền đang quay cuồng, không còn tuân theo quy luật Thông Huyện mà đã rơi vào trạng thái hỗn loạn của Định Thần.

Hắn vừa mới trải qua một cú tụt lùi kinh hoàng.

Sự đột phá thất bại không chỉ tước đi sức mạnh, mà còn để lại những vết nứt trên linh hồn.

Thanh Dao..." Lâm Phong Thiện thì thầm trong tâm trí, giọng khàn khàn.

Ký ức về lời nói của cô gái trước khi hắn ngất đi vẫn còn nóng hót.

*Ngươi là Cánh Cổng.*

"Đừng nghĩ về cô ấy," Khuyết đáp lại, giọng điệu đầy khinh miệt.

"Nghĩ về việc sống sót.

Chúng ta đang đứng trên bờ vực.

Nếu không giết chết thứ đang đến, chúng ta sẽ trở thành thức ăn cho những kẻ mang nguyền rủa khác."

Lâm Phong nháy mắt.

Bóng tối xung quanh bắt đầu co lại.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của một sinh vật.

Không phải là một con thú hoang dã, không phải là một tên tu sĩ thù địch.

Mà là thứ gì đó...

quen thuộc.

Và đáng sợ hơn cả.


Căng thẳng leo thang khi bóng tối bao trùm hoàn toàn hoang dã.

Mộng Ma không còn giữ hình người, nó biến thành một cái lưới lớn, đan bằng những tiếng khóc và tiếng chửi rủa, siết chặt lấy cổ Lâm Phong.

Lưới ký ức này không thể bị phá hủy bằng kiếm khí hay linh lực thông thường.

Nó là sự phản chiếu của tâm trí.

Càng cố gắng chống cự, nó càng siết chặt.

Lâm Phong ngã xuống đất, hai tay ôm lấy cổ, cố gắng giữ lấy chút không khí còn lại.

Oxygen cạn dần.

Tim hắn đập thình thịch, mỗi nhịp đều là một lời van xin của bản năng sinh tồn.

"Nếu ngươi không hành động, chúng ta sẽ chết," Khuyết nói trong đầu, giọng điệu khẩn trương hơn bình thường.

"Ngươi phải chấp nhận nó.

Chấp nhận nỗi đau.

Chấp nhận sự cô đơn.

Chỉ khi đó, ngươi mới có thể vượt qua nó."

Lâm Phong Thiện cảm thấy sự tuyệt vọng.

Hắn không muốn chấp nhận nỗi đau.

Hắn muốn quên đi nó.

Nhưng lời nói của Thanh Dao vang lên một lần nữa.

*Hy sinh một thứ quý giá nhất.*

Có phải đó là ký ức?

Có phải đó là sự từ chối đối mặt với quá khứ?

Lâm Phong mở mắt.

Ánh mắt của hắn không còn hoảng loạn.

Nó trở nên tĩnh lặng, sâu thẳm như vực thẳm.

"Ta không từ chối," Lâm Phong nói, giọng nói vang lên từ cổ họng đang bị siết chặt.

"Ta chấp nhận."

Hắn không cố gắng đẩy lùi những ký ức đau thương.

Thay vào đó, hắn để chúng tràn vào.

Hắn cảm nhận nỗi đau của đứa trẻ bị bỏ rơi.

Hắn cảm nhận sự cô đơn của thanh niên lạc loài.

Hắn cảm nhận sự tuyệt vọng của người đàn ông mang nguyền rủa.

Và trong sự chấp nhận đó, hắn tìm thấy sức mạnh.

Linh lực trong đan điền bắt đầu quay cuồng, nhưng lần này, nó không hỗn loạn.

Nó trở nên ổn định, mạnh mẽ.

Những vết nứt trên kinh mạch được hàn gắn bằng chính nỗi đau của hắn.

"Ta là Lâm Phong," hắn nói, giọng vang vọng trong không gian.

"Ta là Chìa Khóa.

Ta là Cánh Cổng.

Và ta sẽ không để cho bất kỳ ai, kể cả chính mình, định đoạt số phận của ta."

Lưới ký ức run rẩy.

Những mảnh ghép ký ức bắt đầu vỡ vụn, không phải vì sự kháng cự, mà vì sự chấp nhận.


Trong bóng tối, đôi mắt vàng kim kia không biến mất.

Chúng vẫn mở, quan sát, và lần này, chúng mỉm cười.

Một giọng nói vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí hắn.

Không phải là Khuyết.

Không phải là Thanh Dao.

Mà là một giọng nói cổ xưa, đầy uy quyền.

"Vòng lặp thứ hai bắt đầu," giọng nói của kẻ ẩn nấp vang lên, lần này rõ ràng hơn.

"Chào mừng đến với Luật Luân Chuyển, Lâm Phong.

Ngươi vừa trở thành con mồi...

và cũng là kẻ săn mồi."

Lâm Phong sững sờ.

Trước khi hắn có thể phản ứng, một luồng ánh sáng đỏ thẫm xé toạc bầu trời đêm.

Từ phía chân trời, một bóng đen khổng lồ xuất hiện.

Đó không phải là một con quái vật.

Đó là một tu sĩ.

Một tu sĩ với khí tức kinh hoàng, vượt xa cấp độ Hấp Thụ.

Tiêu Vô Kỵ.

Hắn đứng trên không trung, nhìn xuống Lâm Phong với ánh mắt đầy khinh miệt.

"Ngươi đã thức tỉnh," Tiêu Vô Kỵ nói, giọng lạnh lùng.

"Và bây giờ, ta sẽ kết thúc trò đùa này."

Lâm Phong cảm thấy một cơn lạnh sống lưng.

Hắn biết, trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, hắn không thể trốn chạy.

Hắn phải chiến đấu.

Để bảo vệ gia đình của mình.

Dù phải hủy diệt thế giới này đi nữa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập