Chương 7
Nếu giây trước là sự lạnh lùng tinh tường của "Lâm Phong Thiện", thì giờ đây, trong con ngươi đen sì ấy là sự điên loạn tột cùng của "Lâm Phong Ác".
Không gian xung quanh仿佛 đang cong lại, chịu sức ép từ áp lực tâm hồn của kẻ mang nguyền rủa.
Thanh Dao, nữ tu giả trang thành Lý Thanh, cảm giác được một cơn lạnh toát sống lưng.
Cô lùi lại nửa bước, ngón tay vô thức siết chặt lấy chuôi kiếm.
Trước mặt cô không còn là gã thanh niên yếu ớt vừa thoát chết, mà là một con thú hoang đã nếm máu.
"Ngươi..." Thanh Dao mở miệng, giọng run rẩy.
"Ngươi không phải Tiêu Phong."
Lâm Phong — hay chính xác hơn là Khuyết — nhếch mép, nụ cười đầy sát khí.
Hắn chậm rãi bước về phía trước, từng bước chân in xuống lớp đất khô cằn, phát ra âm thanh nặng nề như tiếng trống trận.
"Ta là ai không quan trọng," Khuyết đáp, giọng nói trầm đục, vang vọng như từ đáy vực thẳm.
"Điều quan trọng là ngươi đang đứng chắn đường ta."
Thanh Dao nghiến răng.
Cô là một Kiếm Tu cấp độ Hóa Sinh, thực lực không hề kém cỏi.
Nhưng lúc này, trong con mắt của đối phương, cô cảm thấy mình như một con bọ chét trước mặt một con hổ trắng.
Linh lực trong cơ thể cô dao động, không phải vì sợ hãi, mà vì bản năng sinh tồn đang cảnh báo cô rằng kẻ trước mặt đang che giấu một bí mật kinh hoàng.
"Tiêu Vô Kỵ đã nói," Thanh Dao cố giữ bình tĩnh, kiếm khí trong lòng bàn tay bắt đầu ngưng tụ, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
"Chìa Khóa đang tìm cách phá vỡ Luật Luân Chuyển.
Nếu ngươi là hắn, thì ngươi phải chết."
Khuyết cười to, tiếng cười xé toạc bầu không khí nặng nề.
Ta đã chết rồi.
Và ngươi cũng sẽ chết theo ta."
Hắn vung tay, không cần đến pháp bảo, chỉ thuần túy dùng ý chí.
Một làn sóng khí tức đen sẫm, mang theo mùi vị của máu và tro tàn, quét ngang qua mặt đất.
Những tảng đá nhỏ bay lên, xoay tròn quanh Khuyết như những mảnh vỡ của thế giới cũ.
Thanh Dao không kịp phản ứng.
Kiếm khí của cô vừa vừa tỏa ra thì đã bị làn sóng đen sẫm nuốt chửng.
Cô bị đẩy lùi, va mạnh vào thân cây cổ thụ phía sau.
Vỏ cây vỡ vụn, nhưng cơ thể cô còn đau đớn hơn.
Đây không phải là linh lực thông thường.
Đây là nguyên lực của sự hủy diệt.
ngươi đang hấp thụ linh lực của thiên địa?" Thanh Dao khàn khàn hỏi, nước mắt cay xé mắt vì đau đớn.
Khuyết dừng bước, nhìn cô với ánh mắt tò mò.
"Ta không hấp thụ.
Ta đang *mở*."
Mặt trời hoàn toàn lặn.
Bóng tối bao trùm Hoang Dã.
Linh lực đạt đến đỉnh điểm, tạo thành một áp lực khủng khiếp lên cơ thể Lâm Phong.
Các kinh mạch của hắn bắt đầu rung lên, chuẩn bị cho bước đột phá từ Thông Huyện lên Tần Mộc.
Nhưng để đột phá, hắn cần một "cơ duyên".
Và cơ duyên đó không phải là linh thạc, không phải là tiên dược, mà là sự chấp nhận của linh hồn.
Lâm Phong Thiện cảm thấy cơ thể mình đang rung chuyển.
Những tổn thương từ trận chiến trước đó vẫn còn chưa lành.
Xương cốt đau nhói, kinh mạch nứt vỡ.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn sợ sự cô đơn.
"Ta không muốn giết," Lâm Phong Thiện nói trong lòng.
"Ta muốn bảo vệ."
Khuyết cười nhạo.
Bảo vệ những kẻ yếu đuối sẽ giết chết ngươi?
Bảo vệ thế giới này sẽ hủy diệt ngươi?"
"Ta muốn bảo vệ gia đình của ta," Lâm Phong Thiện đáp, giọng kiên định.
"Bạch Tử Hân, Tiểu Y, và cả Thanh Dao này.
Họ không phải là máu mủ, nhưng họ là gia đình của ta."
Khuyết im lặng.
Lần đầu tiên, hắn cảm thấy sự dao động trong lòng mình.
Không phải là sự thương cảm, mà là sự bối rối.
Hắn là Ác, là sự hủy diệt.
Nhưng vì sao, khi nghe đến từ "gia đình", hắn lại cảm thấy một cơn đau nhói trong tim?
Thanh Dao nằm trên đất, thở hổn hển.
Cô nhìn thấy ánh mắt của Khuyết thay đổi.
Sự điên loạn biến mất, thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm.
"Ngươi..." Thanh Dao thì thầm.
"Ngươi cũng...
cô đơn?"
Khuyết không đáp.
Hắn quay đi, nhìn về phía bầu trời đêm đầy sao.
Những vì sao sáng lấp lánh, nhưng đối với hắn, chúng chỉ là những mắt mắt của Thiên Đạo đang theo dõi.
"Ta không cô đơn," Khuyết nói, giọng lạnh lùng trở lại.
"Ta có hắn."
Lâm Phong Thiện mỉm cười trong tâm trí.
Hắn biết, đây là lần đầu tiên Khuyết thừa nhận sự tồn tại của hắn.
Không phải là kẻ thù, mà là một phần của chính mình.
"Chúng ta sẽ đột phá cùng nhau," Lâm Phong Thiện nói.
"Và khi chúng ta đứng lên, chúng ta sẽ tìm ra cách để giải nguyền.
Không phải bằng cách hủy diệt, mà bằng cách chấp nhận."
Khuyết nghiến răng.
"Nếu đó là cách ngươi muốn chọn, ta sẽ giúp ngươi.
Nhưng nếu ngươi làm ta thất vọng..."
"Ta sẽ không," Lâm Phong Thiện ngắt lời.
Hai linh hồn va chạm, tạo ra một luồng sáng rực rỡ.
Cơ thể Lâm Phong bắt đầu phát ra ánh sáng trắng tinh khiết, xua tan bóng tối xung quanh.
Linh lực trong không gian bắt đầu quy tụ về phía hắn, như thể đang tôn kính một vị thần mới.
Lâm Phong ngã xuống, bất tỉnh.
Cảnh giới của hắn không chỉ không đột phá, mà còn tụt lùi xuống tầng 6: Định Thần.
Hắn đã trả giá bằng sức mạnh để giữ lại linh hồn.
Thanh Dao nằm vật vã trên mặt đất, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng.
Cô cảm thấy cơ thể mình thay đổi.
Một phần bóng tối, lạnh lùng và tàn nhẫn, đang nằm ẩn sâu trong tâm trí cô.
Không phải là nguyền rủa, mà là một phần của Lâm Phong.
Khi Lâm Phong tỉnh dậy, hắn sẽ không còn là một mình.
Và thế giới này sẽ không bao giờ còn bình yên nữa.
Khuyết thì thầm trong giấc mơ của Lâm Phong: *"Chúc mừng, Lâm Phong.
Ngươi vừa mở khóa cánh cửa đầu tiên.
Và phía sau cánh cửa đó...
là địa ngục."*
Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đang bắt đầu ló dạng.
Nhưng ánh sáng đó không phải là màu vàng ấm áp, mà là màu đỏ thẫm, như máu.
Hắn biết, lần này, không có sự lựa chọn nào khác.
Hắn phải đối mặt với nó.
Dù cái giá phải trả là gì đi nữa.
Và trong bóng tối sâu thẳm, một bóng đen đang quan sát.
Tiêu Vô Kỵ.
Hắn mỉm cười, nụ cười đầy khinh miệt.
"Cuộc chơi mới bắt đầu," hắn thì thầm.
"Và lần này, ta sẽ không tha thứ."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận