Chương 6
Hoàng hôn trên Thiên Hạ Đại Lục không mang lại sự dịu dàng của những tia nắng cuối cùng, mà là một màu đỏ thẫm, tựa như máu tươi vừa mới vọt ra khỏi tĩnh mạch.
Bầu trời dường như đang chảy máu, và linh lực trong không gian trở nên đậm đặc đến mức có thể ngửi thấy mùi kim loại và mùi ozone cháy khét.
Đây là lúc "Luật Luân Chuyển" bắt đầu lên tiếng, ranh giới giữa các ý thức trở nên mong manh, và linh hồn những kẻ mang nguyền rủa sẽ bị giật sập khỏi cơ thể nếu không có sự kiểm soát tuyệt đối.
Lâm Phong đứng giữa một bãi đất trống hoang vắng, nơi cỏ cây đã chết khô dưới áp lực của nguyên lực hỗn loạn.
Cơ thể hắn hiện tại — một nam tử trẻ tuổi với bộ giáp da rách nát — đang run rẩy.
Hắn đang ở cảnh giới Hấp Thụ, tầng Tịch Liên.
Đây là giai đoạn khó khăn nhất, khi linh lực bắt đầu ngưng tụ thành dòng chảy ổn định trong các huyệt đạo, nhưng với Lâm Phong, đó lại là cơn địa chấn hủy diệt.
Hắn không chỉ chiến đấu với kẻ thù bên ngoài.
Hắn đang chiến đấu với chính bản thân mình.
“Hô hấp...” Lâm Phong nghiến răng, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
Linh lực tím sẫm trong đan điền của hắn đang sôi sục, không tuân theo mệnh lệnh mà chảy ngược lại, xâm nhập vào kinh mạch.
Cảm giác giống như có hàng ngàn kim châm đang cào xé nội tạng hắn.
Bạch Tử Hân đứng phía sau, thanh kiếm trong tay hắn rung lên thành tiếng.
Không phải vì sợ hãi, mà vì cảm nhận được sự nguy hiểm từ linh lực của Lâm Phong.
“Lâm Phong!
Ngươi phải kiểm soát nó!” Tử Hân gào lên, giọng nói của hắn vang vọng giữa tiếng gầm của gió hoang dã.
“Nếu ngươi để linh hồn rời xác lúc này, chúng ta sẽ không tìm được ngươi nữa!
Hoặc nếu có, ngươi sẽ là một kẻ điên!”
Lâm Phong không đáp.
Ánh mắt hắn trống rỗng, nhìn vào khoảng không trước mặt.
Trong tầm nhìn của hắn, thế giới đang phân rã.
Những tảng đá, những thân cây, thậm chí là cả bầu trời đỏ thẫm đều bắt đầu hòa tan thành những luồng dữ liệu linh lực.
Và giữa màn hỗn loạn đó, một bóng đen đang tiến tới.
Tiêu Vô Kỵ.
Kẻ phản diện này không xuất hiện với vẻ hung hãn, mà với sự tĩnh lặng đáng sợ.
Hắn mặc một bộ áo choàng trắng tinh tươm, không một vết bẩn dù đang giữa chiến trường hỗn loạn.
Trong tay hắn là một thanh kiếm ngắn, lưỡi kiếm trong suốt như thủy tinh, không phản chiếu ánh sáng, mà hấp thụ nó.
“Ngươi đã mở cánh cửa,” Tiêu Vô Kỵ nói, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng thì thầm của gió, nhưng lại vang lên trực tiếp trong đầu Lâm Phong.
“Và giờ, ngươi phải trả giá.”
Lâm Phong cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể hắn không chịu nghe lời.
Hắn đang trong giai đoạn chuyển giao.
Mỗi đêm, khi ngủ, linh hồn hắn sẽ chuyển sang thể xác khác.
Nhưng bây giờ, hắn chưa ngủ.
Hắn đang thức, và linh hồn hắn đang bị ép buộc phải rời đi sớm hơn dự định.
“Ta không cần ngươi dạy dỗ,” Lâm Phong khạc ra một ngụm máu, vệt đỏ tươi bắn lên đất khô.
“Ta là Chìa Khóa.
Và ta sẽ quyết định khi nào cánh cửa đóng lại.”
Tiêu Vô Kỵ nhếch mép, một nụ cười đầy thương hại.
“Chìa Khóa?
Ngươi chỉ là một công cụ bị lỗi.
Và công cụ bị lỗi cần được phá hủy để bảo vệ hệ thống.”
Hắn vung kiếm.
Không có tiếng động, không có ánh sáng.
Chỉ có một đường cắt không khí, sắc lạnh hơn bất kỳ lưỡi dao nào.
Không gian xung quanh Tiêu Vô Kỵ bị xé toạc, tạo thành một hố đen nhỏ bé hút mọi thứ xung quanh vào trong.
Lâm Phong cảm nhận được cái chết.
Nó không phải là một khái niệm trừu tượng.
Nó là một thực thể có hình dạng, có mùi vị — mùi của ozone và máu thối.
Hắn phải di chuyển.
Nhưng cơ thể hắn không di chuyển.
Thay vào đó, linh hồn hắn bị giật mạnh ra khỏi lồng ngực.
***
Thế giới quay cuồng.
Cảm giác rơi từ độ cao万丈 (vạn trượng) vào vực sâu không đáy.
Lâm Phong không thấy gì, chỉ nghe thấy tiếng gió rít lên như những con quỷ đang gào thét.
Hắn cảm thấy linh hồn mình — một khối sáng mờ ảo — đang bị ném vào một ống trượt vô hình, lao thẳng vào một điểm cụ thể trong không gian.
Đây là quy tắc của Luật Luân Chuyển.
Khi linh hồn rời xác, nó sẽ tìm kiếm một cơ thể mới trong bán kính nhất định.
Thông thường, đó là một cơ thể đã chết hoặc đang trong trạng thái hôn mê sâu.
Nhưng hôm nay, không gian đang bị扭曲 (bóp méo) bởi linh lực của Tiêu Vô Kỵ.
Lâm Phong cảm thấy sự sợ hãi tột độ.
Nếu hắn nhập vào cơ thể sai, hoặc tệ hơn, nhập vào cơ thể của một kẻ thù, mọi thứ sẽ kết thúc.
“Lâm Phong!” Giọng nói của Bạch Tử Hân vang lên, nhưng nó nghe xa xôi, như thể phát ra từ một thế giới khác.
“Đừng để nó cuốn đi!
Tập trung vào ý chí của ngươi!”
Lâm Phong cố gắng giữ lấy ý thức.
Hắn nhớ đến hình ảnh của Tiểu Y, của nụ cười yếu ớt nhưng kiên cường của cô bé.
Hắn nhớ đến lời hứa của mình.
*Ta sẽ bảo vệ các ngươi.*
Ý chí đó trở thành neo giữ, giữ linh hồn hắn khỏi bị tan vỡ trong dòng chảy hỗn loạn của nguyên lực.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác.
Hắn không tìm kiếm cơ thể mạnh nhất.
Hắn tìm kiếm cơ thể gần nhất, cơ thể đang kêu gọi sự giúp đỡ.
Và rồi, hắn cảm thấy nó.
Một cơ thể trẻ tuổi, đầy sức sống, nhưng đang chịu đựng một nỗi đau dữ dội.
Một cơ thể đang bị bao vây.
Lâm Phong lao vào.
***
Cơn đau.
Đó là cảm giác đầu tiên khi hắn tỉnh lại.
Không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của tâm trí.
Ký ức của chủ nhân cơ thể này tràn vào đầu hắn như một con lũ vỡ đê.
*Lâm Phong...
không, không phải là Lâm Phong.
Tiêu Phong?*
Hắn mở mắt ra.
Hắn đang nằm trên mặt đất, bùn đất dính đầy khuôn mặt.
Trước mặt hắn là một nhóm kiếm tu đang bao vây một người phụ nữ già nua.
Người phụ nữ đó đang cầm một cây gậy gỗ, tay run rẩy, nhưng ánh mắt lại kiên định lạ thường.
“Cả đời ta đã sống trong luật pháp của cường quyền,” người phụ nữ nói, giọng khàn khàn.
“Ta sẽ không để chúng lấy đi mạng sống của ta một cách dễ dàng.”
Những tên kiếm tu cười lớn.
“Bà già, bà nghĩ bà có thể chống lại chúng ta?
Chúng ta là đệ tử của Tiêu Vô Kỵ!
Chúng ta đến đây để thanh lọc những kẻ mang nguyền rủa!”
Lâm Phong — trong cơ thể của Tiêu Phong — ngồi dậy.
Hắn cảm nhận được linh lực trong cơ thể này.
Nó yếu ớt, hỗn loạn, nhưng có một sự thuần khiết kỳ lạ.
Đây là một cơ thể phù hợp.
“Đừng động vào bà ta,” Lâm Phong nói, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực.
Những tên kiếm tu quay lại, nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi vừa đứng dậy.
Hắn mặc bộ quần áo rách nát, nhưng ánh mắt của hắn lại sắc bén như một con sói đói.
“Kẻ nào?” Một trong những tên kiếm tu hỏi, tay đặt lên chuôi kiếm.
Lâm Phong không đáp.
Hắn chỉ nhìn chúng.
Và trong ánh mắt của hắn, họ thấy sự chết chóc.
Không phải sự chết chóc của một người yếu đuối, mà là sự chết chóc của một thiên tai.
Hắn bước về phía trước.
Mỗi bước chân, linh lực trong cơ thể hắn — linh lực của Tịch Liên — bắt đầu xoay chuyển.
Hắn không cần phải kích hoạt nó.
Nó tự nhiên chảy trong kinh mạch, như thể cơ thể này đã quen thuộc với nó từ lâu.
“Ta nói,” Lâm Phong lặp lại, giọng lạnh hơn băng giá.
“Đừng động vào bà ta.”
Tên kiếm tu dẫn đầu冷笑 (cười nhếch nhác).
“Ngươi cũng mang nguyền rủa?
Ta có thể ngửi thấy mùi của nó.
Mùi của sự ô nhiễm.”
Hắn rút kiếm ra.
Lưỡi kiếm phát ra ánh sáng trắng bạc, tương tự như kiếm khí của Tiêu Vô Kỵ.
Lâm Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Giọng nói của Khuyết vang lên.
*“Giết hắn.
Dùng sức mạnh của ngươi.
Hủy diệt tất cả.
Ngươi không cần phải che giấu nữa.”*
Lâm Phong nghiến răng.
Hắn không thể để Khuyết kiểm soát.
Nhưng hắn cũng không thể để những kẻ này giết người phụ nữ này.
Hắn đưa tay ra, không phải để cầm kiếm, mà để bắt lấy linh lực trong không khí.
“Ngươi nghĩ ngươi là người thanh lọc?” Lâm Phong hỏi, giọng nói vang vọng.
“Thì hãy để ta thanh lọc ngươi.”
Hắn nắm chặt tay.
Linh lực xung quanh hắn bắt đầu quay cuồng, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ.
Những tảng đá, mảnh gỗ, và cả bùn đất đều bị hút vào trong, xoay quanh hắn như những vệ tinh.
Tên kiếm tu dẫn đầu kinh hãi.
Hắn chưa từng thấy một kẻ mang nguyền rủa nào có thể điều khiển linh lực như vậy.
“Tấn công!” Hắn gào lên, ra lệnh cho những手下 (thu hạ) của mình.
Ba tên kiếm tu lao tới, kiếm khí bao phủ toàn bộ cơ thể chúng.
Lâm Phong không né tránh.
Hắn đứng yên, đưa một tay ra trước.
Cơn lốc linh lực của hắn va chạm với kiếm khí của đối phương.
Không có tiếng nổ, chỉ có một âm thanh rít lên chói tai, như thể kim loại đang bị cào xé.
Kiếm khí của đối phương bị xé toạc, tan biến vào không khí.
Những tên kiếm tu bị đẩy lùi lại, va vào nhau, ngã xuống đất.
Lâm Phong thở hổn hển.
Việc điều khiển linh lực như vậy tốn nhiều năng lượng hơn hắn nghĩ.
Cơ thể này quá yếu, và linh lực của hắn đang bị hao tổn nhanh chóng.
Người phụ nữ già nua nhìn hắn, ánh mắt đầy kinh ngạc.
“Cậu là ai?”
Lâm Phong không đáp.
Hắn đang tập trung vào cảm giác trong cơ thể.
Hắn cảm thấy sự kết nối với linh hồn của Tiêu Phong — chủ nhân nguyên bản của cơ thể này.
Nó yếu ớt, đang nằm sâu trong tiềm thức, như một ngọn nến sắp tàn.
Hắn không thể ở lại đây lâu.
Luật Luân Chuyển chỉ cho phép linh hồn cư trú tạm thời trong một cơ thể sống nếu cơ thể đó đang trong trạng thái nguy kịch.
Nếu hắn ở lại quá lâu, linh hồn của Tiêu Phong sẽ bị ép ra, và cả hai đều sẽ chết.
“Ta cần thời gian,” Lâm Phong nói, giọng run rẩy.
“Thời gian để làm gì?” Người phụ nữ hỏi.
“Để sống sót,” Lâm Phong đáp.
Đột nhiên, không gian xung quanh họ rung lên.
Một luồng ánh sáng trắng bạc xé toạc bầu trời đỏ thẫm.
Tiêu Vô Kỵ.
Hắn xuất hiện trên không trung, bay lơ lửng, nhìn xuống họ với ánh mắt đầy khinh miệt.
“Ngươi đã chạy trốn khá xa, Chìa Khóa,” Tiêu Vô Kỵ nói.
“Nhưng ngươi không thể trốn mãi.
Và giờ, ngươi đang ở trong cơ thể của một kẻ yếu đuối.
Điều đó khiến ngươi dễ dàng hơn.”
Lâm Phong nhìn lên, ánh mắt lạnh lẽo.
“Ta không chạy trốn.
Ta đang tìm cách để kết thúc điều này.”
Tiêu Vô Kỵ nhếch mép.
Ngươi không thể kết thúc điều này.
Ngươi là nguyên nhân của nó.
Và ta sẽ là người sửa chữa nó.”
Hắn vung kiếm.
Một đường kiếm lớn, bao phủ cả bầu trời, lao xuống đầu Lâm Phong.
Lâm Phong biết hắn không thể né tránh.
Hắn không đủ nhanh, và cơ thể này không đủ mạnh.
Nhưng hắn không cần né tránh.
Hắn cần một hy sinh.
“Bà già,” Lâm Phong nói với người phụ nữ.
“Chạy đi.”
“Cậu nói gì?”
“Chạy đi!
Đây là lệnh!” Lâm Phong gào lên, dồn toàn bộ linh lực còn lại vào đan điền.
Cơ thể hắn bùng nổ.
Linh lực tím sẫm không còn được kiểm soát, mà chảy ra ngoài, bao phủ toàn bộ cơ thể hắn.
Hắn trở thành một viên đạn, lao thẳng lên trời, đối đầu với đường kiếm của Tiêu Vô Kỵ.
Một vụ nổ ánh sáng rực rỡ xé toạc bầu trời.
Sóng xung kích quét qua khu vực, thổi bay mọi thứ xung quanh.
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình đang vỡ vụn.
Xương cốt, thịt da, và cả linh hồn đều đang bị xé nát.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn lao vào trong đường kiếm, xuyên qua nó, và lao thẳng về phía Tiêu Vô Kỵ.
“Ngươi không thể giết ta,” Lâm Phong thì thầm, giọng nói đầy máu.
“Vì ta là sự hủy diệt.”
Hắn đâm tay vào lồng ngực Tiêu Vô Kỵ.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy sự thật.
Tiêu Vô Kỵ không phải là một người bình thường.
Hắn là một phần của Luật Luân Chuyển.
Và khi Lâm Phong chạm vào hắn, hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, đen tối.
Tiêu Vô Kỵ kinh hãi.
ngươi là gì?”
Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.
“Ta là Chìa Khóa.
Và ta vừa mở cánh cửa.”
Bầu trời sụp đổ.
***
Khi Lâm Phong tỉnh lại, hắn đang nằm trên một bãi cỏ xanh.
Mặt trời đang mọc.
Ánh sáng vàng ấm áp chiếu xuống, mang lại cảm giác bình yên.
Hắn ngồi dậy, nhìn xung quanh.
Hắn không còn ở trong cơ thể của Tiêu Phong.
Hắn đang ở trong một cơ thể khác.
Một cơ thể trẻ tuổi, khỏe mạnh, và đầy sức sống.
Nhưng không có ai xung quanh.
Không có Bạch Tử Hân.
Không có Tiểu Y.
Không có người phụ nữ già nua.
Chỉ có một mình hắn.
Và trong tay hắn, là một chiếc bùa cổ.
Chiếc bùa cổ mà hắn đã đeo suốt nhiều năm qua.
Nhưng lần này, nó không còn màu đen.
Nó đang phát ra ánh sáng đỏ thẫm, như máu.
Lâm Phong nhìn vào chiếc bùa, và cảm thấy một sự sợ hãi tột độ.
Hắn vừa chiến thắng.
Nhưng hắn cũng vừa đánh mất mọi thứ.
Và trong sâu thẳm tâm trí hắn, giọng nói của Khuyết vang lên, đầy vẻ chiến thắng.
*“Chúc mừng, Lâm Phong.
Ngươi vừa mở khóa cánh cửa đầu tiên.
Và phía sau cánh cửa đó...
là địa ngục.”*
Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đang bắt đầu ló dạng.
Nhưng ánh sáng đó không phải là màu vàng ấm áp, mà là màu đỏ thẫm, như máu.
Hắn biết, lần này, không có sự lựa chọn nào khác.
Hắn phải đối mặt với nó.
Dù cái giá phải trả là gì đi nữa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận