Chương 5
Những ngón tay hắn run rẩy, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự trống rỗng đang lan tỏa trong tâm trí.
Hình ảnh Lý Thanh cười, tiếng nói của cô ấy, mùi hương hoa cỏ trên tóc cô ấy...
tất cả đang tan biến như khói thuốc dưới cơn gió dữ.
Hắn cố níu giữ, cố gào thét trong đầu để giữ lại ký ức cuối cùng về con người mà hắn từng yêu thương, nhưng linh lực tầng Hóa Sinh đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch như một con sông băng giá, cuốn trôi mọi dấu vết của quá khứ.
Đó là cái giá.
Hắn đã biết từ lâu.
Mỗi bước thăng hoa trong Tu Tiên đều đòi hỏi sự hy sinh.
Nhưng hắn chưa bao giờ ngờ rằng, thứ hắn đánh đổi không phải là tuổi thọ hay nguyên lực, mà là chính con người mình.
"Khuyết..." giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu, nhưng lần này, nó không hề kích động hay tàn nhẫn.
Nó chỉ còn lại một sự bình thản đáng sợ, như thể linh hồn hắn đang dần bị đồng hóa bởi bản chất vô cảm của 'Chìa Khóa'.
"Im đi," Lâm Phong nghiến răng, máu từ khóe miệng rỉ ra, nhỏ xuống mặt đất khô cằn.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại luồng nguyên lực hỗn loạn trong đan điền.
Cơ thể mới này – một thanh niên tuổi đôi mươi, cơ bắp săn chắc nhưng xương cốt vẫn còn non nớt – đang rung lên bần bật.
Hắn cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp đang ngủ đông bên trong, một thứ sức mạnh có thể san bằng cả một thành trì, nhưng cũng có thể hủy diệt chính linh hồn hắn.
Bạch Tử Hân đứng bên cạnh, thanh kiếm trong tay vẫn giương cao, mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Vô Kỵ.
Gương mặt kiêu ngạo của gã thiên tài phế vật này giờ đây đầy vẻ căng thẳng.
Hắn biết Lâm Phong vừa trải qua gì.
Hắn biết sự im lặng của Lâm Phong có nghĩa là gì.
"Lâm Phong," Bạch Tử Hân gọi tên hắn, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ khẩn trương nhưng cố giữ sự điềm tĩnh.
"Ngươi ổn chứ?
Đừng để hắn thấy ngươi yếu."
Lâm Phong chậm rãi đứng dậy.
Đôi mắt hắn mở ra, ánh sáng tím sẫm lóe lên trong tròng đen, rồi dần tắt đi, trở lại màu đen sâu thẳm như vực thẳm.
Hắn nhìn về phía Bạch Tử Hân, rồi nhìn về phía Tiểu Y – cô bé đang nép sau lưng Tử Hân, đôi mắt sợ hãi nhưng kiên định.
"Ta ổn," Lâm Phong nói, giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo hơn bất cứ lúc nào trước đây.
"Ta đã quên hết rồi.
Không còn Lý Thanh.
Không còn mẹ.
Chỉ còn lại...
mục tiêu."
Bạch Tử Hân nhíu mày, một cơn giận dữ bùng lên trong ngực.
"Đừng nói chuyện như một cỗ máy, Lâm Phong!
Ngươi là người của chúng ta!
Là gia đình của chúng ta!"
Lâm Phong không đáp.
Hắn không thể.
Vì sâu thẳm trong tim, một phần nào đó của hắn đang đồng ý với Khuyết.
Nếu ký ức là gánh nặng, nếu tình cảm là điểm yếu, thì việc đánh đổi chúng để lấy sức mạnh bảo vệ những người còn lại...
có lẽ là lựa chọn hợp lý nhất.
Nhưng lý trí con người trong hắn vẫn còn chiến đấu, gào thét rằng hắn đang đánh mất chính mình.
Tiêu Vô Kỵ đứng ở phía bên kia chiến trường, tay chống lên cán kiếm, ánh mắt xuyên thấu qua màn sương đêm.
Hắn không vội tấn công.
Hắn đang quan sát, chờ đợi khoảnh khắc yếu nhất của đối thủ.
"Thật đáng thương," Tiêu Vô Kỵ nói, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
"Ngươi đã đạt đến tầng Hóa Sinh, nhưng linh hồn ngươi đã chết.
Ngươi là một xác sống mang sức mạnh của thần thánh.
Đó không phải là cứu rỗi, đó là sự biến dạng."
"Ngươi không có quyền phán xét," Lâm Phong bước ra phía trước, từng bước chân nặng nề, tạo ra những vết lõm sâu trên mặt đất.
Linh lực của hắn không còn phát tán ra ngoài nữa, mà được nén chặt lại, tạo thành một áp lực khổng lồ khiến không khí xung quanh trở nên ngột ngạt.
"Ta làm điều này để bảo vệ những gì ta còn giữ lại.
Còn ngươi...
ngươi chỉ muốn tiêu diệt tất cả để thỏa mãn cái tôi bệnh hoạn của mình."
Tiêu Vô Kỵ cười khẽ, một nụ cười đầy khinh miệt.
"Ta không tiêu diệt vì khinh miệt.
Ta tiêu diệt vì thương xót.
Thế giới này đã bị lỗi, Lâm Phong.
Và ngươi là virus.
Ta là thuốc kháng sinh."
Hắn vung tay, một đạo kiếm khí màu trắng bạc, tinh khiết và sắc bén, lao về phía Lâm Phong với tốc độ ánh sáng.
Lâm Phong không né.
Hắn giơ tay phải ra, linh lực tím sẫm bao phủ lấy bàn tay, tạo thành một tấm khiên năng lượng.
Kiếm khí va chạm vào tấm khiên, phát ra một tiếng nổ chói tai.
Sóng xung kích quét qua cánh đồng, làm gãy đổ những cây cổ thụ xung quanh.
Lâm Phong lùi lại vài bước, gót chân hằn sâu vào đất, nhưng hắn vẫn đứng vững.
"Không đủ mạnh," Lâm Phong nói, ánh mắt lạnh lùng.
"Ta đã nói rồi, ta không còn cần nương tay."
Hắn lao tới, tốc độ của hắn bây giờ khác hẳn.
Không còn là những cú đấm thô bạo trước đây, mà là sự kết hợp giữa tốc độ và sức mạnh hủy diệt.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống, không gian xung quanh dường như bị bóp méo.
Hắn xuất hiện ngay trước mặt Tiêu Vô Kỵ, nắm đấm bao phủ bởi linh lực tối đen đánh thẳng vào lồng ngực đối thủ.
Tiêu Vô Kỵ khẽ nhướn mày, hắn không lùi lại, mà đưa kiếm ra chặn.
Kiếm khí trắng bạc va chạm với nắm đấm tím sẫm, tạo ra một vụ nổ ánh sáng rực rỡ.
Hai người họ đứng đối đầu, tay chân khóa chặt, linh lực va chạm nhau tạo ra những tia lửa bắn tung tóe.
"Ngươi vẫn còn quá chậm," Tiêu Vô Kỵ lạnh lùng nói, một chân đá mạnh vào bụng Lâm Phong.
Lâm Phong bị đẩy bay ra xa, nhưng hắn nhanh chóng ổn định lại cơ thể, quay người lộn một vòng để hạ cánh nhẹ nhàng.
Hắn ho một ngụm máu, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như dao.
Hắn cảm nhận được sự chênh lệch về kỹ thuật.
Tiêu Vô Kỵ là một kiếm tu thuần túy, mỗi chiêu thức đều chính xác, không thừa không thiếu.
Còn hắn, sức mạnh của hắn đến từ sự hỗn loạn, từ sự hủy diệt.
"Kỹ thuật không quan trọng khi ngươi không thể sống sót sau một đòn," Lâm Phong nói, giọng nói đầy thách thức.
Bạch Tử Hân nhìn cảnh tượng này, lòng hắn đau nhói.
Hắn biết Lâm Phong đang cố gắng che giấu sự yếu kém về kỹ năng bằng sức mạnh thô bạo.
Nhưng hắn cũng biết, nếu không có sức mạnh đó, họ đã chết từ lâu.
"Lâm Phong!
Đừng để hắn kéo ngươi vào trận chiến kéo dài!" Bạch Tử Hân gào lên, thanh kiếm trong tay hắn rung lên, phát ra những âm thanh réo rắt.
"Đánh nhanh, thắng nhanh!
Dùng 'Chìa Khóa'!"
Lâm Phong nghe thấy lời khuyên của Tử Hân, nhưng trong đầu hắn, giọng nói của Khuyết lại vang lên, đầy quyến rũ.
*"Sử dụng Chìa Khóa...
mở cánh cổng...
và hủy diệt tất cả.
Ngươi sẽ không còn phải đau đớn nữa.
Ngươi sẽ trở thành một phần của sự vĩnh cửu."*
Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những tiếng thì thầm đó ra xa.
Hắn không thể để Khuyết kiểm soát.
Hắn phải giữ được lý trí.
Hắn phải bảo vệ gia đình của mình, dù cái giá phải trả là linh hồn hắn.
Khi hắn mở mắt ra, một luồng ánh sáng tím sẫm bùng nổ từ đan điền, lan tỏa ra toàn bộ cơ thể.
Hắn cảm nhận được sự thay đổi.
Không phải là sức mạnh tăng lên, mà là sự kết nối.
Hắn cảm nhận được linh lực của Bạch Tử Hân, của Tiểu Y, và thậm chí cả linh lực của chính Tiêu Vô Kỵ.
Hắn có thể 'thấy' được dòng chảy của nguyên lực trong không gian, như thể hắn đang nhìn thấy những sợi dây vô hình nối kết mọi thứ.
"Ngươi đang làm gì?" Tiêu Vô Kỵ nhíu mày, cảm giác bất an chợt xuất hiện trong lòng.
Hắn cảm thấy mình đang bị quan sát, bị soi thấu.
"Ta đang nhìn thấy sự thật," Lâm Phong nói, giọng nói vang vọng, như thể có nhiều người đang nói cùng lúc.
"Và sự thật là...
ngươi đang sai."
Hắn vung tay, không phải để tấn công, mà để 'kéo'.
Những sợi dây linh lực vô hình mà hắn vừa cảm nhận được bắt đầu rung lên, tạo ra một lực hút mạnh mẽ.
Tiêu Vô Kỵ cảm thấy cơ thể mình bị kéo về phía Lâm Phong, dù hắn đang cố gắng kháng cự bằng kiếm khí.
"Không thể nào!" Tiêu Vô Kỵ gào lên, hắn vung kiếm ra, cắt đứt những sợi dây linh lực đó.
Nhưng mỗi khi hắn cắt đứt một sợi, hai sợi khác lại xuất hiện, dày đặc hơn, mạnh mẽ hơn.
Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi là người chữa lành?
Nhưng ngươi chỉ là kẻ bệnh hoạn.
ta là liều thuốc độc duy nhất có thể giết chết ngươi."
Hắn lao tới, lần này, hắn không dùng nắm đấm.
Hắn dùng tay không, nắm chặt lấy cổ Tiêu Vô Kỵ.
Linh lực tím sẫm từ bàn tay hắn tràn vào cơ thể đối thủ, như một chất độc đang xâm nhập vào mạch máu.
Tiêu Vô Kỵ kinh hãi, hắn cố gắng dùng kiếm để đâm vào ngực Lâm Phong, nhưng bàn tay của Lâm Phong siết chặt hơn, không cho hắn cử động.
"Đau sao?" Lâm Phong thì thầm vào tai Tiêu Vô Kỵ.
"Đây là cảm giác của những người mang nguyền rủa.
Đây là cảm giác của sự cô đơn, của sự mất mát.
là cảm giác của sự hủy diệt."
Tiêu Vô Kỵ gào thét, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì linh hồn hắn đang bị侵蚀.
Hắn cảm thấy ký ức của mình đang bị xóa sổ, giống như những gì vừa xảy ra với Lâm Phong.
Nhưng khác với Lâm Phong, hắn không có sự chuẩn bị.
Hắn không có gia đình để nhớ về.
Hắn chỉ có cái tôi của mình.
Và cái tôi đó đang tan vỡ.
"Lâm Phong!
Dừng lại!" Bạch Tử Hân gào lên, hắn lao tới, muốn tách hai người ra.
Nhưng một luồng ánh sáng bao quanh Lâm Phong và Tiêu Vô Kỵ, ngăn cản mọi sự can thiệp.
Lâm Phong nhìn vào đôi mắt của Tiêu Vô Kỵ, nơi đang dần mất đi sự清明.
Hắn cảm thấy một sự thỏa mãn lạnh lùng.
Nhưng ngay lập tức, một cơn đau đớn xé tan não bộ ập đến.
Hắn nhớ ra.
Hắn đang sử dụng sức mạnh của Chìa Khóa.
Và mỗi lần sử dụng, cánh cổng dẫn đến sự hủy diệt sẽ mở ra rộng hơn một chút.
Hắn nhìn thấy nó.
Trong tâm trí, một cánh cổng khổng lồ bằng xương và máu đang mở ra.
Bên trong là bóng tối dày đặc, và từ bóng tối đó, những tiếng thì thầm đầy诱惑 vang lên.
*"Bước vào...
và tất cả sẽ kết thúc.
Không còn đau đớn.
Không còn mất mát.
Chỉ có sự bình yên vĩnh cửu."*
Lâm Phong run rẩy.
Hắn muốn buông tay.
Hắn muốn bước vào.
Nhưng rồi, anh nhớ ra ánh mắt của Tiểu Y.
Anh nhớ ra nụ cười của Bạch Tử Hân.
Anh nhớ ra lời hứa.
*"Anh là gia đình của em."*
Hắn nghiến răng, dồn toàn bộ ý chí vào đôi tay của mình.
Hắn không buông tay.
Hắn siết chặt hơn, cho đến khi Tiêu Vô Kỵ ngất đi, cơ thể đối thủ ngã xuống đất, bất tỉnh.
Lâm Phong thả tay ra, lùi lại vài bước, thở hổn hển.
Cơ thể hắn đang yếu đi nhanh chóng.
Linh lực trong đan điền gần như cạn kiệt.
Nhưng hắn vẫn đứng vững.
Bạch Tử Hân chạy tới, đỡ lấy Lâm Phong.
"Ngươi ổn chứ?"
Lâm Phong gật đầu, nhưng ánh mắt hắn vẫn hướng về phía cánh cổng ảo ảnh trong tâm trí.
Nó vẫn còn đó.
Và nó đang mở rộng hơn.
"Ta ổn," hắn nói, giọng nói yếu ớt.
"Nhưng chúng ta cần đi.
Ngay bây giờ."
"Đi đâu?" Tiểu Y hỏi, bước ra từ sau lưng Tử Hân, ánh mắt lo lắng.
Lâm Phong nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đang bắt đầu ló dạng.
Nhưng ánh sáng đó không phải là màu vàng ấm áp, mà là màu đỏ thẫm, như máu.
"Về nhà," Lâm Phong nói.
"Về nơi chúng ta thuộc về.
Trước khi cánh cổng đó mở hoàn toàn."
Nhưng khi hắn quay đầu lại, hắn thấy một bóng người đứng ở rìa cánh rừng.
Một bóng người quen thuộc, nhưng lại xa lạ.
Người đó đang nhìn hắn, với một nụ cười đầy bí ẩn.
Và trong tay người đó, là một chiếc bùa cổ...
giống hệt chiếc bùa cổ mà Lâm Phong đã đeo suốt nhiều năm qua.
Lâm Phong cảm thấy trái tim mình ngừng đập.
Một bí mật lớn hơn, đen tối hơn, đang chờ đợi họ ở phía trước.
Và hắn biết, lần này, không có sự lựa chọn nào khác.
Hắn phải đối mặt với nó.
Dù cái giá phải trả là gì đi nữa.
"Chúng ta phải đi," hắn nói, giọng nói run rẩy.
"Và lần này...
ta sẽ không để ai ở lại."
Ba người họ quay lưng lại với chiến trường, bước vào bóng tối của cánh rừng.
Nhưng bóng dáng của kẻ lạ mặt vẫn còn đó, theo sát họ, như một con quỷ đang chờ đợi khoảnh khắc chết người.
Và trong sâu thẳm tâm trí Lâm Phong, giọng nói của Khuyết vang lên, đầy vẻ chiến thắng.
*"Chúc mừng, Lâm Phong.
Ngươi vừa mở khóa cánh cửa đầu tiên.
Và phía sau cánh cửa đó...
là địa ngục."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận