Chương 10
Ánh mắt của Khuyết — phần nhân cách tàn bạo đang nắm quyền kiểm soát cơ thể Lâm Phong — vẫn đăm đăm nhìn vào lưỡi kiếm đã tan rã thành tro bụi đen kịt.
Không khí xung quanh đột ngột trở nên lạnh giá, linh lực trong cơ thể hắn không còn chảy theo mạch kinh lạc bình thường mà cuồng nộ như dòng lũ vỡ đê, xé toạc từng tấc thịt da.
"Đau..." Một tiếng thở dài vang lên, nhưng không phải từ môi của Khuyết, mà từ sâu thẳm trong ý thức của Lâm Phong Thiện.
Giọng nói ấy yếu ớt, đứt đoạn, như một ngọn nến sắp tắt trước bão tố.
Khuyết khẽ nhếch khóe môi, nụ cười đầy sát khí và điên cuồng.
Hắn quay sang nhìn Tiêu Vô Kỵ, người đang đứng cách đó mười bước chân, tay cầm kiếm run rẩy, mắt đỏ ngầu vì sự kinh hãi tột cùng.
"Ngươi nghĩ...
ai mới là chủ nhân của cơ thể này à?" Khuyết thì thầm, giọng nói trầm khàn, khác hẳn với sự ôn hòa trước kia của Lâm Phong.
Tiêu Vô Kỵ nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn xuống trán.
Hắn cảm nhận được sự thay đổi khủng khiếp.
Linh lực của Lâm Phong không còn là nguyên lực thanh khiết hay tà khí u ám nữa.
Nó là sự trống rỗng.
Là thứ gì đó nằm ngoài quy luật của Thiên Đạo.
"Ngươi đã mất đi nhân tính," Tiêu Vô Kỵ gào lên, cố gắng đè nén nỗi sợ trong lòng.
"Ngươi không còn là con người!
Ngươi là một lỗ hổng trong thế giới này!"
"Con người?" Khuyết cười khẽ, âm thanh vang vọng như tiếng cười của quỷ dữ.
"Con người yếu đuối.
Con người ích kỷ.
Và con người...
không thể bảo vệ những gì họ yêu quý." Hắn giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía Tiêu Vô Kỵ.
Những chuỗi xích đen kịt từ chương trước giờ đã vỡ vụn, nhưng thay vào đó, những vết nứt không gian xuất hiện quanh cơ thể hắn, như những vết thương trên thực tại.
Lâm Phong Thiện gào thét trong tâm trí: *"Đừng!
Ngươi đang phá hủy mọi thứ!
Nếu ngươi giết hắn, Luật Luân Chuyển sẽ sụp đổ!
Chúng ta sẽ bị mắc kẹt trong những cơ thể này mãi mãi!"*
Khuyết không đáp.
Hắn chỉ cảm nhận được sự thỏa mãn.
Sự hủy diệt mang lại cho hắn một cảm giác bình yên mà hắn chưa bao giờ có được.
Và rồi, hắn bước đi.
Mỗi bước chân đặt xuống đất, những bông hoa dại trong Mộng Duyên Hoang Dã đều héo úa, chết lặng ngay lập tức.
Tiêu Vô Kỵ biết mình không thể lùi bước.
Nếu hắn lùi, hắn sẽ chết.
Và nếu Lâm Phong chết, hắn cũng sẽ chết.
Đây là trận chiến sinh tử giữa hai kẻ mang nguyền rủa, giữa hai người đàn ông đều tin rằng mình đang cứu thế giới theo cách của riêng mình.
"Kiếm pháp thứ nhất: Phong Chi Vĩ!" Tiêu Vô Kỵ hét lên, kiếm khí xanh lam bùng nổ từ lòng bàn tay, hình thành một lưỡi kiếm khổng lồ dài ba mươi mét, chém thẳng xuống đầu Khuyết.
Lực lượng này đủ để xé toạc một ngọn núi, nhưng đối với Khuyết, nó chỉ là một cơn gió nhẹ.
Khuyết không né.
Hắn đưa tay lên, bắt lấy lưỡi kiếm khí bằng lòng bàn tay trần.
*Tý!*
Âm thanh kỳ lạ vang lên.
Không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng của sự im lặng bị xé toạc.
Kiếm khí xanh lam chạm vào lòng bàn tay Khuyết và biến mất.
Không còn gì cả.
Không có va chạm, không có phản lực.
Chỉ có sự tiêu diệt.
Tiêu Vô Kỵ mở to mắt, kinh hoàng nhìn thấy cảnh tượng đó.
Kiếm khí của hắn, thứ mà hắn đã luyện tập suốt hai mươi năm, đã bị nuốt chửng.
"Ngươi..." Tiêu Vô Kỵ lắp bắp.
"Ngươi là gì?"
Khuyết quay sang, đôi mắt đen kịt nhìn thẳng vào linh hồn Tiêu Vô Kỵ.
"Ta là Chìa Khóa.
Và ngươi...
là chìa khóa bị lỗi."
Hắn vung tay.
Một luồng sóng xung kích vô hình bắn ra.
Tiêu Vô Kỵ cố gắng kích hoạt pháp bảo giữ hồn, nhưng pháp bảo trên người hắn vỡ vụn thành trăm mảnh.
Hắn bị thổi bay, cơ thể va đập vào một thân cây cổ thụ rồi rơi xuống đất, ho ra một ngụm máu tươi.
Máu của Tiêu Vô Kỵ rơi xuống đất, ngấm vào đất đen.
Và từ đó, những bóng người bắt đầu xuất hiện.
Không phải bóng ma.
Mà là những ký ức.
Ký ức của tất cả những người mà Tiêu Vô Kỵ đã giết để "chữa lành" thế giới.
Lâm Phong Thiện cảm thấy đau đớn.
Những ký ức đó tràn vào đầu hắn, mang theo nỗi đau, sự tuyệt vọng, và sự hận thù.
Hắn nhìn thấy những khuôn mặt vô tội.
Hắn nhìn thấy những gia đình tan vỡ.
Và hắn nhìn thấy chính Tiêu Vô Kỵ, với ánh mắt lạnh lùng, bước qua những đống xác chết.
*"Tại sao?"* Lâm Phong Thiện hỏi trong tâm trí, giọng nói run rẩy.
*"Tại sao ngươi lại làm điều này?"*
Khuyết đáp lại, giọng nói lạnh băng: "Vì thế giới này cần được thanh lọc.
là lưỡi dao."
Tiêu Vô Kỵ cố gắng đứng dậy, nhưng chân hắn run rẩy.
Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đang bị hút đi.
Không phải bởi Khuyết.
Mà bởi chính Luật Luân Chuyển.
Mặt trời đã lặn từ lâu.
Trăng tròn chiếu sáng Mộng Duyên Hoang Dã, nhưng ánh trăng đó giờ đây màu đỏ thẫm, như máu.
"Ngươi đã phá vỡ quy tắc," Tiêu Vô Kỵ nói, giọng nói yếu ớt.
"Khi ngươi hấp thụ những linh hồn đó, ngươi đã làm rối loạn dòng chảy của linh lực.
Luật Luân Chuyển không thể chịu đựng sự hỗn loạn này."
Khuyết nhún vai.
"Vậy thì để nó sụp đổ.
Nếu luật này là nguồn gốc của nỗi đau, thì nó không đáng để tồn tại."
Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ trên trời.
Bầu trời đêm xé toạc ra.
Một vết nứt khổng lồ xuất hiện, dài hàng dặm, chia đôi Mộng Duyên Hoang Dã.
Từ vết nứt đó, một luồng ánh sáng trắng xóa tuôn xuống, chiếu thẳng vào giữa Khuyết và Tiêu Vô Kỵ.
Trong luồng ánh sáng đó, một bóng người xuất hiện.
Đó không phải là một tu sĩ.
Đó không phải là một quái vật.
Đó là một cậu bé.
Một cậu bé khoảng mười tuổi, mặc áo vải rách nát, đôi mắt trống rỗng.
Lâm Phong Thiện nhận ra cậu bé đó.
Ký ức của hắn bắt đầu trở lại, mảnh ghép cuối cùng.
Cậu bé đó là Lâm Phong.
Khi hắn còn nhỏ.
Trước khi bị nguyền rủa.
Trước khi trở thành Chìa Khóa.
"Anh..." Cậu bé nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nỗi buồn.
"Anh đã hứa sẽ bảo vệ em."
Khuyết sững sờ.
Hắn nhìn cậu bé, rồi nhìn vào tay mình.
Những vết nứt trên da thịt giờ đã lan rộng khắp cơ thể, lộ ra những mạch năng lượng đen ngòm bên dưới.
"Ta không nhớ," Khuyết nói, nhưng giọng nói của hắn có chút run rẩy.
"Ta không nhớ bất cứ điều gì."
"Anh đã quên," cậu bé nói, nước mắt rơi xuống.
"Vì anh đã chọn sức mạnh.
Và sức mạnh...
lấy đi ký ức."
Lâm Phong Thiện gào thét trong tâm trí: *"Đó là chúng ta!
Đó là quá khứ của chúng ta!
Nếu chúng ta phá hủy thế giới này, chúng ta sẽ mất đi mọi thứ!
Ngay cả ký ức về gia đình!"*
Khuyết nhắm mắt lại.
Hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
Không phải đau thể xác.
Mà đau về tâm hồn.
Hắn nhớ ra.
Hắn nhớ ra Bạch Tử Hân.
Hắn nhớ ra Tiêu Y.
Hắn nhớ ra Thanh Dao.
Và hắn nhớ ra lý do tại sao hắn chiến đấu.
Không phải để hủy diệt.
Mà để bảo vệ.
Khuyết mở mắt ra.
Đôi mắt đen kịt giờ đây có một điểm trắng nhỏ li ti ở giữa.
Sự cân bằng.
"Ngươi đã thắng," Khuyết nói với Lâm Phong Thiện trong tâm trí.
"Nhưng ngươi không thể thắng thế giới này một mình."
Lâm Phong Thiện mỉm cười.
"Ta không cần thắng một mình.
Ta có họ."
Hắn kiểm soát cơ thể.
Những vết nứt trên da thịt bắt đầu lành lại, không phải bởi linh lực trắng, mà bởi một loại năng lượng mới.
Năng lượng của sự chấp nhận.
Sự chấp nhận rằng hắn là cả Thiện và Ác.
Là cả Chìa Khóa và nạn nhân.
Tiêu Vô Kỵ nhìn thấy cảnh tượng đó và kinh hãi.
"Ngươi đang làm gì?
Ngươi đang hòa nhập hai nhân cách?
Điều đó sẽ giết chết ngươi!"
"Không," Lâm Phong nói, giọng nói giờ đây là sự kết hợp của hai giọng nói trước kia.
"Nó sẽ làm ta hoàn chỉnh."
Hắn bước về phía Tiêu Vô Kỵ.
Không với tư cách là kẻ thù.
Mà với tư cách là một người đang tìm kiếm câu trả lời.
"Ngươi muốn giết tất cả những người mang nguyền rủa," Lâm Phong nói.
"Nhưng ngươi không hiểu.
Chúng ta không phải là lỗi của Thiên Đạo.
Chúng ta là kết quả của sự lựa chọn.
Và nếu ngươi giết chúng ta, ngươi sẽ giết chết chính sự hy vọng."
Tiêu Vô Kỵ nâng kiếm lên.
"Hy vọng không thể cứu thế giới.
Chỉ có sự trừng phạt mới làm được điều đó."
"Vậy thì hãy trừng phạt ta," Lâm Phong nói.
"Nhưng trước đó, hãy để ta hỏi ngươi một câu."
Tiêu Vô Kỵ im lặng.
"Cha ngươi," Lâm Phong nói.
"Người tạo ra Luật Luân Chuyển.
Ngươi có biết ông ấy là ai không?"
Tiêu Vô Kỵ run lên.
"Ta không cần biết."
"Ông ấy là Bạch Tử Hân," Lâm Phong nói.
Không khí xung quanh đóng băng.
Tiêu Vô Kỵ mở to mắt, kinh hoàng.
"Cái gì?"
"Kiếm Tu thiên tài bị phế," Lâm Phong nói.
"Người anh cả tinh thần của chúng ta.
Và cũng là cha ngươi."
Tiêu Vô Kỵ buông kiếm.
Lưỡi kiếm rơi xuống đất, phát ra một âm thanh kim loại lạnh lẽo.
Bầu trời đêm bắt đầu sụp đổ.
Những mảnh vỡ của thực tại rơi xuống như mưa.
Mộng Duyên Hoang Dã đang biến mất.
Luật Luân Chuyển đang sụp đổ.
Lâm Phong nhìn vào Tiêu Vô Kỵ.
"Và nếu ngươi giết ta, ngươi sẽ giết chết phần tốt nhất trong chính ngươi."
Tiêu Vô Kỵ nhìn vào tay mình.
Những chuỗi xích đen kịt xuất hiện trên cánh tay hắn, giống như của Lâm Phong.
Nhưng chúng không phải để giam cầm.
Chúng là để kết nối.
"Ta không thể," Tiêu Vô Kỵ nói, giọng nói run rẩy.
"Ta không thể giết ngươi.
Vì ngươi là em trai ta."
Lâm Phong mỉm cười.
Một nụ cười dịu dàng, đầy nhân tính.
Và rồi, từ vết nứt trên trời, một bóng người bước xuống.
Đó là Bạch Tử Hân.
Hắn mặc áo choàng đen, kiếm trên lưng rung lên dữ dội.
Ánh mắt của hắn không còn kiêu ngạo.
Mà đầy sự tuyệt vọng.
"Phong," Bạch Tử Hân gọi tên Lâm Phong.
Giọng nói của hắn vang vọng trong không gian, đầy đau khổ.
"Ngươi đã làm gì với Luật Luân Chuyển?"
Lâm Phong nhìn về phía Bạch Tử Hân.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn biết.
Trận chiến thực sự chưa bắt đầu.
Nó chỉ mới là lời chào.
"Ta đã mở cánh cổng," Lâm Phong nói.
"Và bây giờ...
thế giới sẽ chọn."
Bạch Tử Hân rút kiếm.
Lưỡi kiếm sáng lấp lánh dưới ánh trăng đỏ.
"Và ta sẽ đóng nó lại," Bạch Tử Hân nói.
"Dù phải giết cả hai ngươi."
Lâm Phong chuẩn bị chiến đấu.
Không phải vì hắn muốn.
Mà vì hắn phải.
Và trong tâm trí hắn, Khuyết cười.
"Cuộc chơi mới bắt đầu," Khuyết thì thầm.
"Và lần này...
không ai sẽ sống sót."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận