Chương 21

Chương 21: Mê Cung Thương Trường: 365 Ngày Tận Số

Bầu không khí trong bán kính năm mươi mét quanh tòa nhà chung cư cũ kỹ của Lý Băng Phong đã chết.

Không phải sự chết chóc của sự im lặng, mà là sự ngưng đọng tuyệt đối của thời gian.

Giọt nước mưa rơi từ mái tôn rỉ sét treo lơ lửng giữa không trung, phản chiếu ánh đèn neon xanh lạnh lẽo bị cố định thành một vệt sáng dài, như một vết thương hở trên da trời đêm.

Tiếng còi xe từ xa bị cắt đứt đột ngột, để lại một khoảng trống âm thanh đáng sợ, nơi甚至连 tiếng thở của chính Lý Băng Phong cũng trở nên ồn ào đến mức khó chịu.

Anh đứng giữa trung tâm của vùng chân không này, tim đập thình thịch như trống trận, nhưng nhịp đập ấy không còn thuộc về sinh học thuần túy.

Nó là một tín hiệu cảnh báo.

Một cú hích mạnh vào tủy sống khiến anh nghiến răng, mồ hôi lạnh bám đầy lưng.

Giọng nói cơ học, không cảm xúc, vang lên không phải từ tai, mà trực tiếp xâm nhập vào vỏ não:

*“Chào mừng trở lại, Administrator.”*

Lý Băng Phong nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những dòng mã dữ liệu đang chui rúc trong đầu ra.

Khi anh mở mắt, thế giới trước mặt anh đã thay đổi.

Giao diện holographic màu đỏ máu hiện ra, nổi bật giữa không gian tĩnh lặng.

Nó không phải là những bảng chỉ số thông thường mà anh đã quen thuộc.

Đây là mã nguồn gốc.

Là bộ xương trần trụi của thực tại.

*“Cảnh báo: Chế độ Quản Trị Viên chỉ có hiệu lực trong 120 giây.

Sau đó, hệ thống sẽ phản đòn.

Xác suất sống sót: 14.3%.”*

“Đủ rồi,” Băng Phong thì thầm, giọng nói của anh vang lên trong không gian đóng băng nghe méo mó, như thể đang nói qua một lớp nước dày.

Anh đưa tay ra, chạm vào không khí.

Những ngón tay của anh xuyên qua một lớp màng mỏng, và nơi tiếp xúc, không khí vỡ ra thành những mảnh vụn dữ liệu nhị phân.

Anh cần tìm hiểu điều gì đó mà Cò Trưa đã không nói hết.

Chiếc thẻ nhớ đen trong túi áo của anh nóng rực, như thể nó đang cố gắng ăn mòn da thịt để giải phóng nội dung bên trong.

Nhưng không có máy tính nào ở đây có thể đọc nó an toàn.

Trừ khi anh sử dụng chính cơ thể mình làm ổ đĩa.

Băng Phong bước về phía trước, hướng về căn hộ số 404 – nơi anh đã sống suốt ba năm qua, và cũng là nơi cha anh từng mất tích.

Cửa căn hộ bị khóa chặt bằng một loại khóa sinh trắc học cũ kỹ, nhưng đối với quyền hạn Administrator, nó chỉ là một lớp giấy dán.

Anh đặt lòng bàn tay lên cánh cửa.

*“Truy cập được chấp nhận.

Cảnh báo: Dữ liệu đã bị mã hóa bởi người dùng trước đó.”*

Người dùng trước đó.

Cánh cửa mở ra.

Bên trong không phải là căn hộ tồi tàn mà anh biết.

Nó là một phòng máy chủ mini, được che giấu sau bức tường giả của phòng khách.

Những chiếc quạt tản nhiệt quay với tốc độ điên cuồng, tạo ra một luồng gió xoáy trong không gian tĩnh lặng.

Ở trung tâm, một chiếc bàn làm việc bằng gỗ cũ, trên đó đặt một chiếc máy tính cổ điển, màn hình CRT đang phát ra ánh sáng xanh nhạt.

Băng Phong bước vào, cảm giác kỳ lạ len lỏi trong xương sống.

Không khí ở đây dày đặc hơn, nặng nề hơn.

Như thể trọng lực đang cố gắng kéo anh xuống đất, hoặc chính xác hơn là, nó đang cố gắng kéo anh vào quá khứ.


Băng Phong đứng dậy, chân anh run bần bật.

Thông tin này quá lớn.

Nó không chỉ là một manh mối.

Nó là một lời mời gọi.

Một lời mời gọi vào một trò chơi mà anh không biết luật chơi.

Anh quay lại nhìn tấm bảng trắng.

Dòng chữ *“Tự do là một lỗi hệ thống”* giờ đây trông khác hẳn.

Nó không còn là một câu nói triết lý.

Nó là một cảnh báo.

Nếu tự do là một lỗi, thì những người theo đuổi tự do là những virus.

Và Hệ Thống ‘Mẹ’ sẽ quét họ.

Nhưng cha anh đã không chọn cách quét.

Anh ấy đã chọn cách...

Băng Phong rút chiếc thẻ nhớ đen từ túi áo.

Nó vẫn nóng rực.

Anh đưa nó về phía cổng USB của chiếc máy tính.

*“Cảnh báo: Dữ liệu không tương thích.

Nguy cơ lây nhiễm cao.”*

“Tôi không cần sự tương thích,” Băng Phong nói, giọng lạnh băng.

“Tôi cần sự thật.”

Anh cắm chiếc thẻ nhớ vào.

Màn hình nhấp nháy điên cuồng.

Những dòng mã chạy qua lại với tốc độ ánh sáng.

Tiếng quạt tản nhiệt tăng lên, tạo ra một tiếng ồn chói tai.

Không gian tĩnh lặng xung quanh bắt đầu rung động.

Những giọt nước mưa treo lơ lửng bắt đầu dao động.

*“Đang giải mã...”*

*“10%...”*

*“25%...”*

Băng Phong cảm thấy đầu anh đau nhói.

Như thể ai đó đang khoan vào não anh.

Hình ảnh, âm thanh, mùi hương – tất cả xôn xao trong tâm trí anh.

Anh thấy những con người đang chạy trốn.

Anh thấy những bức tường vô hình đang bao quanh thành phố.

Anh thấy chính mình, nhưng không phải là anh của hiện tại.

Mà là một phiên bản khác, một phiên bản đã chết.

*“50%...”*

Anh sấp mặt xuống bàn, tay nắm chặt thành quyền.

Máu chảy từ mũi anh, rơi xuống bàn phím, tạo thành những vết bẩn đỏ tươi trên những phím bấm vàng úa.

*“75%...”*

Và rồi, màn hình dừng lại.

Chỉ còn một dòng chữ duy nhất hiện ra, màu trắng xóa trên nền đen:

*“Cha con đã không cố tình bị Xóa Bỏ.

Cha con đã bị bắt.”*

Băng Phong ngẩng đầu lên, mắt anh đỏ ngầu vì máu và sự giận dữ.

Thiên Cơ Corp?

Hay chính Hệ Thống ‘Mẹ’?

Trước khi anh có thể xử lý thông tin này, một âm thanh lạ vang lên.

Không phải từ chiếc máy tính.

Mà từ phía sau anh.

Tiếng bước chân.

Nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng.

Trong không gian tĩnh lặng, nơi thời gian đã đóng băng, tiếng bước chân này là điều bất khả thi.

người đó cũng có quyền hạn Administrator.

Băng Phong quay lại.

Đứng ở cửa căn hộ, là một người phụ nữ.

Trần Tiểu Uyển.

Nhưng không phải Trần Tiểu Uyển mà anh biết.

Người phụ nữ này mặc một bộ đồ bảo hộ màu đen, kín mít, chỉ để lộ đôi mắt.

Đôi mắt đó không màu sắc.

Chúng là hai hố sâu thẳm, nơi những dòng mã dữ liệu xanh lá cây đang chạy đua.

“Chào mừng đến với thị trường đen, Lý Băng Phong,” cô nói, giọng nói của cô vang lên không tự nhiên, như thể nó được tổng hợp từ hàng ngàn giọng nói khác nhau.

“Cô ấy đã đến quá muộn.

Hay đúng hơn, cô ấy đã đến đúng lúc.”

Băng Phong đứng dậy, tay anh đưa vào túi, nơi anh giấu một lưỡi dao nhỏ.

Đây không phải là em.”

“Đúng vậy,” người phụ nữ gật đầu.

“Đây là phiên bản được tối ưu hóa của tôi.

Phiên bản mà Thiên Cơ Corp đã tạo ra để thay thế tôi sau khi em gái tôi bị Xóa Bỏ.”

Băng Phong nhíu mày.

“Em gái em?

Nhưng em đã nói rằng em ấy đã chết.”

“Chết là một khái niệm mơ hồ,” người phụ nữ cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy sự tính toán.

“Trong thế giới của Hệ Thống, không có cái chết.

Chỉ có sự chuyển đổi trạng thái.

Và em gái tôi...

cô ấy đang ở ngay đây.”

Người phụ nữ đưa tay ra, mở lòng bàn tay.

Trong lòng bàn tay cô, là một chiếc thẻ nhớ.

Giống hệt chiếc thẻ nhớ mà Băng Phong vừa cắm vào máy tính.

“Cha của anh đã để lại một nửa sự thật,” cô nói.

“Và em gái tôi đang giữ nửa kia.

Nhưng để lấy nó, anh phải trả giá.”

“Giá nào?” Băng Phong hỏi, giọng nói của anh run lên.

“Chỉ Số Tín Dụng của anh,” cô đáp.

“Tất cả.”

Băng Phong nhìn vào giao diện hệ thống của mình.

Chỉ Số Tín Dụng: 1050.

Nếu anh mất nó, anh sẽ bị Xóa Bỏ.

Biến thành một bóng ma vô hình, lang thang trong những hành lang dữ liệu cho đến khi bị quên lãng.

Nhưng nếu anh không lấy nó, anh sẽ không bao giờ biết được sự thật về cha mình.

Và anh sẽ không bao giờ có thể phá vỡ Bức Tường.

Thời gian đang trôi đi.

Những giọt nước mưa bắt đầu rơi xuống.

Tiếng còi xe từ xa vang lên trở lại.

Không gian tĩnh lặng đang tan vỡ.

*“Cảnh báo: Chế độ Administrator sắp hết hiệu lực.

10 giây...”*

Băng Phong nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Trần Tiểu Uyển.

Và anh thấy sự phản chiếu của chính mình trong đó.

Một người đàn ông đứng trước ngưỡng cửa của sự hủy diệt, hoặc giải phóng.

*“5 giây...”*

Anh đưa tay ra.

Không phải để cầm lấy chiếc thẻ nhớ.

Mà để chạm vào vai cô.

“Tôi không mua nó,” Băng Phong nói.

“Tôi cướp nó.”

Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi thời gian trở lại bình thường, anh lao vào bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập