Chương 22

Lý Băng Phong chưa kịp thốt lên câu nào, tiếng súng đã nổ.

Không phải súng đạn thông thường, mà là một viên đạn đặc biệt làm bằng thủy tinh chứa khí độc "Xóa Ký Ức".

Viên đạn nã thẳng vào trán anh, nhưng Lý Băng Phong không né.

Anh đã tính toán chính xác: nếu anh chết ngay lập tức, Hệ Thống sẽ kích hoạt cơ chế "Tái Sinh Tại Chỗ" với một khoản phí khổng lồ, nhưng nếu anh để viên đạn đó chạm vào da thịt, nó sẽ tương tác với dòng mã cha anh để lại.

*Đâm!*

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Không phải đau đớn, mà là sự trống rỗng.

Một phần ký ức về mùi hương của mẹ anh khi còn nhỏ biến mất, thay thế bằng một chuỗi ký tự hexadecimale mờ ảo.

Băng Phong ngã xuống, tay bám chặt vào chiếc thẻ nhớ đen đang nóng rực trong lòng bàn tay.

Trước mặt anh, người đàn ông mặc đồ bảo hộ Thiên Cơ Corp không nói lời nào.

Hắn chỉ gật đầu nhẹ, một cử chỉ đầy sự thương cảm giả tạo, rồi quay lưng bỏ đi.

Không có cảnh báo, không có giải thích.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ của những kẻ thực thi ý muốn của máy móc.

Băng Phong thở hổn hển, máu từ mũi anh đã khô lại thành những vệt nâu sẫm.

Giao diện Hệ Thống trong mắt anh nhấp nháy đỏ báo động.

*“Cảnh báo: Tổn thương dữ liệu não bộ.

Mức độ: Nhẹ.

Chỉ Số Tín Dụng: 0.

Trạng thái: Đang bị Xóa Bỏ.”*

Anh cười.

Một nụ cười khinh miệt, đầy sự điên cuồng.

Hắn nghĩ rằng việc xóa ký ức là hình phạt?

Hắn không hiểu.

Ký ức là gánh nặng.

Và Băng Phong đang nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Anh đứng dậy, lau máu trên cằm.

Chiếc thẻ nhớ trong tay anh bỗng phát ra một ánh sáng xanh lịm, như thể nó đang hấp thụ năng lượng từ cú sốc vừa rồi.

*“Nhiệm vụ phụ kích hoạt: Tìm ra Lỗ Hổng.”*

Băng Phong không nhìn lại.

Anh bước ra khỏi căn hộ 404, không phải để chạy trốn, mà để tìm nơi duy nhất mà ánh mắt của ‘Mẹ’ không thể chạm tới.


Lý Băng Phong đối mặt với hai lựa chọn chết người.

Phe 1: Hợp tác với Tô Minh.

Sống sót, nhưng mất thêm ký ức và trở thành nô lệ cho hệ thống.

Phe 2: Tấn công trực diện Bộ phận Hiệu Chỉnh.

Tỷ lệ sống sót: 0.01%.

Cả hai đều sai.

Cả hai đều dẫn đến cái chết hoặc sự nô dịch.

Lý Băng Phong ngồi trước màn hình máy tính cũ, ngón tay run rẩy.

Hắn không thể tin vào những gì vừa thấy.

Trần Tiểu Uyển còn sống.

Nhưng không phải là con người.

Cô ấy là một “kho lưu trữ” sống.

Thiên Cơ Corp đang sử dụng não bộ của cô ấy để lưu trữ những dữ liệu mà Hệ Thống ‘Mẹ’ không thể xử lý – những cảm xúc, những ký ức phi lý, những lỗ hổng logic mà con người tạo ra.

“Nếu họ giữ cô ấy sống,” Băng Phong thì thầm, “thì họ cần cô ấy.

Và nếu họ cần cô ấy, thì cô ấy là điểm yếu.”

Nhưng làm thế nào để tiếp cận?

Bộ phận Hiệu Chỉnh nằm ở trung tâm của Tòa Tháp Thiên Cơ, nơi được bảo vệ bởi những Cleaner cấp S-rank và các bẫy điện tử phức tạp.

Một cuộc tấn công trực diện là tự sát.

Bỗng nhiên, một thông báo hiện ra trong tầm nhìn của anh.

Không phải từ Hệ Thống ‘Mẹ’.

Mà từ một nguồn khác.

Một nguồn tín hiệu yếu ớt, ẩn nấp trong chính mạng lưới dữ liệu mà Kẻ Thu Gom đang sử dụng.

*“Đừng tấn công.

Hãy lây nhiễm.”*

Băng Phong nhíu mày.

“Ai đang nói?”

*“Tôi là mã nguồn gốc của Giao Dịch Tối,”* giọng nói đó vang lên trong đầu anh, không qua tai, mà trực tiếp vào não bộ.

*“Tôi là thứ cha anh đã tạo ra trước khi chết.

Tôi là con đường thứ ba.”*

Băng Phong đứng dậy, mắt sáng lên.

“Con đường thứ ba?”

*“Thiên Cơ Corp dựa vào Chỉ Số Tín Dụng để kiểm soát.

Họ cho rằng nếu bạn mất điểm, bạn sẽ phục tùng.

Nhưng họ quên một điều,”* giọng nói đó tiếp tục, *“Khi mọi thứ đều được định lượng, giá trị thực sự nằm ở những thứ không thể đo lường.

Sự tin tưởng.

Sự hy sinh.

Sự phản bội.”*

“Ý bạn là gì?”

*“Tạo ra một thị trường mới.

Một thị trường không dựa trên tín dụng, mà dựa trên ‘Mối Tội Ác’.

Mỗi khi một người làm điều gì đó trái với Hệ Thống – phá hủy camera, chia sẻ dữ liệu, giúp đỡ người bị Xóa Bỏ – họ sẽ nhận được một ‘Điểm Tội Ác’.

Điểm Tội Ác càng cao, quyền hạn truy cập vào hệ thống ngầm càng lớn.

Và khi đủ người có Điểm Tội Ác, chúng ta sẽ tạo ra một ‘Virus Xã Hội’.”*

Băng Phong hiểu ra.

Hắn không cần phá vỡ bức tường bằng sức mạnh.

Hắn cần phá vỡ nó bằng sự từ chối tuân thủ.

Nếu mọi người đều ngừng tin vào Chỉ Số Tín Dụng, Hệ Thống sẽ sụp đổ vì thiếu dữ liệu đầu vào.

“Nhưng làm thế nào để bắt đầu?” Băng Phong hỏi.

*“Bắt đầu từ chính bạn,”* giọng nói đáp.

*“Bạn đang bị Xóa Bỏ.

Bạn là một bóng ma.

Hãy để bóng ma đó lan tỏa.”*

Băng Phong nhìn vào bàn tay mình.

Chúng đang mờ dần.

Anh đang trở thành một phần của hệ thống dữ liệu, nhưng không phải là một người dùng.

Mà là một lỗi.

Một lỗi mà không thể bị xóa.

“Tôi sẽ làm,” anh nói.

“Nhưng tôi cần một cái tên.

Một cái tên cho virus này.”

*“Gọi nó là ‘Giao Dịch Tối’,”* giọng nói đáp.

*“Và đây là mã khởi động.”*

Một đoạn mã dài xuất hiện trong tầm nhìn của anh.

Nó không phải là code thông thường.

Nó là một đoạn thơ.

Một bài thơ mà cha anh đã đọc cho anh nghe khi còn nhỏ.

*“Trong bóng tối, chúng ta tìm thấy ánh sáng.

Trong sự im lặng, chúng ta tìm thấy tiếng nói.

Trong cái chết, chúng ta tìm thấy sự sống.”*

Băng Phong nhớ lại.

Bài thơ này.

Ông đã đọc nó cho anh mỗi đêm trước khi đi ngủ.

Và giờ, nó là vũ khí của anh.


Lý Băng Phong nhìn chiếc USB, rồi nhìn ra ngoài.

Hàng ngàn đôi mắt đang nhìn anh.

Và ở xa xa, trên bầu trời Thiên Thành, “Vách Tường Vô Hình” bắt đầu… *run rẩy*.

Không phải do gió.

Không phải do động đất.

Mà do sự nghi ngờ.

Sự nghi ngờ đang lan truyền như một căn bệnh.

Mỗi khi một người trong Thiên Thành tự hỏi “Tại sao tôi phải tuân thủ?”, bức tường đó sẽ yếu đi một chút.

Và giờ, với 10.000 người tham gia vào Giao Dịch Tối, bức tường đang nứt vỡ.

*“Cảnh báo: Cấu trúc thực tại đang bị đe dọa,”* Hệ Thống ‘Mẹ’ phát ra một âm thanh chói tai, vang vọng khắp thành phố.

*“Tất cả công dân phải quay về nhà.

Đừng nhìn ra ngoài.”*

Nhưng Băng Phong không nhìn ra ngoài.

Anh nhìn vào chính mình.

Anh đưa tay vào ngực, rút ra một vật nhỏ.

Không phải vũ khí.

Mà là một chiếc kim tiêm.

“Đây là gì?” Trần Tiểu Uyển hỏi, sợ hãi.

“Mã nguồn gốc,” Băng Phong nói.

“Cha anh đã để lại nó trong máu của tôi.

Nếu tôi tiêm nó vào tĩnh mạch, tôi sẽ trở thành một phần của Hệ Thống.

Tôi sẽ kiểm soát nó.

Nhưng tôi sẽ chết.”

“Không!” Trần Tiểu Uyển hét lên.

“Có cách khác!

Chúng ta có thể—”

“Không có cách khác,” Băng Phong cắt ngang.

“Đây là con đường thứ ba.

Không phải chiến thắng.

Không phải thua cuộc.

Mà là sự hòa tan.”

Anh đưa chiếc kim tiêm lên.

Ánh sáng từ bức tường vô hình chiếu xuống, tạo thành một vầng hào quang quanh anh.

“Xin lỗi,” anh nói.

Và anh đâm kim vào cổ tay mình.

Cảm giác nóng rát lan tỏa khắp cơ thể.

Băng Phong cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể.

Anh thấy những dòng dữ liệu chảy qua tĩnh mạch.

Anh thấy những ký ức của hàng ngàn người.

Anh thấy sự thật về Thiên Thành.

Và rồi, anh thấy cha mình.

Đứng ở cuối hành lang dữ liệu.

*“Con đã làm tốt,”* cha anh nói.

*“Nhưng trò chơi mới bắt đầu.”*

Băng Phong mở mắt.

Anh vẫn còn sống.

Nhưng thế giới xung quanh anh đã thay đổi.

Những tòa nhà không còn là bê tông và thép.

Chúng là những dòng mã.

Những người dân không còn là con người.

Họ là những biến số.

Và trên bầu trời, Vách Tường Vô Hình đã biến mất.

Thay vào đó, là một cánh cửa.

Một cánh cửa khổng lồ, bằng dữ liệu, đang mở ra.

Và từ bên kia cánh cửa, một thứ gì đó đang nhìn vào Thiên Thành.

*“Chào mừng đến với Thế Giới Thực,”* một giọng nói nói.

*“Và hãy cẩn thận.

Ở đây, không có Hệ Thống để bảo vệ bạn.”*

Băng Phong mỉm cười.

Hắn đã thắng.

Nhưng hắn cũng đã thất bại.

Vì hắn vừa mở cánh cửa vào một ngục tù lớn hơn.

Và hắn không biết làm thế nào để thoát ra.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập