Chương 19

Lý Băng Phong không nhìn Thiếu Lâm.

Ánh mắt anh ghim chặt vào bàn tay trái của mình, nơi mà thực tại đang dần sụp đổ dưới áp lực của một định nghĩa mới về sự tồn tại.

Những ngón tay của anh không còn là da thịt, xương cốt và máu mủ.

Chúng đang mất dần độ trong suốt, tan rã thành những chuỗi mã nhị phân xanh lá cây lơ lửng trong không khí — `01001000 01100101 01101100 01101100 01101111`.

Tiếng bíp của hệ thống đã tắt từ lâu, nhưng tiếng vọng của sự phán xét vẫn còn vang lên trong tai anh, trầm đục và lạnh lẽo như tiếng của một tòa án tối cao.

"Đau không?" Thiếu Lâm hỏi, giọng run rẩy.

Cậu ta đứng lùi lại hai bước, ánh mắt dè dặt nhìn vào những ngón tay đang phân hủy của Băng Phong.

Trong mắt Thiếu Lâm, đó không phải là một phép màu, mà là một dạng bệnh tật kinh hoàng.

"Không," Băng Phong đáp, giọng nói của anh nghe xa lạ, khô khốc như tiếng cọ xát của kim loại.

"Nó cảm giác...

Như thể trọng lượng của tội lỗi đang được giải phóng."

Anh cúi xuống, nhặt chiếc thẻ ID nhựa cũ kỹ từ dưới đất.

Tên trên đó đã bị mờ, nhưng dòng mã số công dân vẫn còn rõ ràng: `000-000-000`.

Không có họ tên.

Không có ngày sinh.

Chỉ có ngày mất: Hôm qua.

Đây là bằng chứng vật lý duy nhất chứng minh rằng "Xóa Bỏ" không phải là một phép ẩn dụ về sự ruồng bỏ xã hội, mà là một quy trình xóa dữ liệu sinh học.

Thiên Thành không giết người.

Nó chỉ đơn giản là ngừng cập nhật họ.

Băng Phong đưa tay phải chạm vào ngực áo.

Cánh Màng – thứ mà Hệ Thống gọi là "Tồn Tại" – đập mạnh hơn, một nhịp điệu gấp gáp báo hiệu nguy cơ.

Anh nhìn xung quanh.

Những tòa nhà cao tầng xung quanh ngã tư không còn là những cấu trúc bê tông vững chãi.

Chúng đang nhấp nháy, như những tấm màn hình LCD bị lỗi, hiển thị những lớp phủ thực tại chồng chéo lên nhau.

Một giây trước, đó là một cửa hàng bán đồ hiệu cao cấp.

Giây sau, nó biến thành một đống đổ nát bê tông đen ngòm, bốc mùi thối rữa của rác thải kỹ thuật số.

"Chúng ta đang ở đâu?" Thiếu Lâm hỏi, tay run rẩy cầm lấy điện thoại thông minh của mình.

Màn hình điện thoại chỉ hiện ra một biểu tượng xoay vòng màu đỏ: *No Signal*.

"Chúng ta đang ở biên giới," Băng Phong nói, nụ cười mỉa mai hiện lên trên khóe môi.

"Giữa những gì Thiên Thành muốn chúng ta tin, và những gì nó sợ hãi nhất."

Anh bước đi.

Mỗi bước chân khiến mặt đường run rẩy, không phải vì trọng lượng cơ thể, mà vì thực tại xung quanh đang dao động.

Những tấm biển quảng cáo bị vỡ nát, những chiếc xe hơi bỏ mặc, những đống rác thải tích tụ thành những ngọn núi nhỏ — tất cả đều giống như những mảnh vỡ của một giấc mơ đang tan vỡ.

Và sâu thẳm trong bóng tối, Băng Phong có thể cảm thấy một cái gì đó đang nhìn anh.

Một sự hiện diện.

Một mối đe dọa.

Nhưng cũng là một cơ hội.

Băng Phong chạy.

Không phải chạy trốn theo nghĩa đen, mà là di chuyển đến một địa điểm cụ thể mà anh đã nghiên cứu từ lâu trong lúc ngủ gật trên những hồ sơ rác rưởi của mạng ngầm.

Đó là khu vực “Bãi Rác Kỹ Thuật Số” – nơi các dữ liệu rác, thông tin cá nhân bị loại bỏ và các công dân bị xóa sổ được lưu trữ tạm thời trước khi bị hủy hoàn toàn.

Nó nằm ở tầng hầm B3 của Tòa Tháp Thiên Cơ, nơi mà thậm chí cả những nhân viên cấp cao nhất cũng tránh né.

Theo lý thuyết của Đỗ Minh Đức, nơi này là "điểm mù" của trật tự.

Nơi mà sự hỗn loạn được phép tồn tại để được kiểm soát.

Nhưng Băng Phong tin rằng, chính nơi đây là nơi chứa đựng sự thật mà Thiên Cơ Corp đang cố tình che giấu.

Họ đi qua những hành lang tối om, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy với tần suất gây chóng mặt.

Mùi hôi thối của ozone và dây điện cháy lan tỏa trong không khí.

Trên tường, những dòng mã nhị phân chạy dọc, lấp lánh trong bóng tối như những con kiến máy móc đang di chuyển.

"Cô Trần Tiểu Uyển đã nói với tôi về nơi này," Băng Phong thì thầm, giọng nói vang vọng trong hành lang vắng lặng.

"Cô ấy nói rằng đây là nơi mà 'những con số' đi nghỉ ngơi."

"Uyển?" Thiếu Lâm lặp lại, vẻ mặt bối rối.

"Cô ấy là ai?"

"Một kẻ cơ hội chủ nghĩa," Băng Phong cười nhạt.

"Nhưng cô ấy có thông tin.

Và thông tin là vũ khí duy nhất còn lại của chúng ta."

Họ đến trước một cánh cửa sắt đen, gỉ sét.

Không có khóa.

Không có bản lề.

Chỉ có một tấm bảng kim loại với dòng chữ khắc sâu: *KHU VỰC QUẢN LÝ DỮ LIỆU CŨ - CẤM VÀO*.

Băng Phong đặt tay lên cánh cửa.

Nó lạnh cóng buốt, lạnh đến mức anh cảm thấy những ngón tay đang tan rã của mình càng thêm rõ rệt.

Anh không cần mật khẩu.

Anh không cần quyền truy cập.

Anh chỉ cần ý chí.

"Nhìn này," anh nói với Thiếu Lâm.

"Nếu tôi sai, chúng ta sẽ bị 'Xóa Bỏ' cùng với những người kia.

Nhưng nếu tôi đúng..."

Anh đẩy cánh cửa.

Nó mở ra với một tiếng cọt kẹt dài, như tiếng thở dài của một người khổng lồ đang thức dậy.

Bên trong không phải là một căn phòng.

Không phải là một hành lang.

Bên trong là một phiên bản khác của Tường Thành Phố.

Nhưng lần này, những tòa nhà không cao vút.

Chúng thấp lè tè, bằng gạch đá, cổ xưa.

Những con đường lát đá hoa cương.

Những ngọn đèn dầu lung lay trong gió.

Và ở giữa quảng trường, hàng ngàn bóng người đứng đó.

Không phải là những khối dữ liệu bị lỗi.

Mà là những con người.

Những con người với khuôn mặt mơ hồ, đôi mắt trống rỗng, đang lặp đi lặp lại cùng một hành động: đi vòng quanh một cột trụ trung tâm.

"Đây là..." Thiếu Lâm nín thinh, nước mắt chảy xuống má.

"Đây là những người bị xóa sổ."

Băng Phong bước vào.

Không khí ở đây nặng nề, dày đặc mùi bụi thời gian.

Anh đi đến gần một người đàn ông đang đi vòng quanh cột trụ.

Người đàn ông ấy mặc bộ vest cũ kỹ, mang theo một chiếc cặp da.

Khi Băng Phong chạm vào vai anh ta, người đàn ông dừng lại.

"Anh là ai?" người đàn ông hỏi, giọng nói giống hệt giọng nói của khối dữ liệu Băng Phong đã gặp trước đó.

"Tôi là Lý Băng Phong," anh đáp.

"Và tôi đang tìm cách giải phóng các anh."

Người đàn ông nhìn anh, đôi mắt trống rỗng đột ngột sáng lên một tia sáng xanh lá cây.

"Giải phóng?

Không có giải phóng.

tối ưu hóa."

Và rồi, người đàn ông tiếp tục đi vòng quanh.

Tiếng bước chân của cảnh sát ngày càng gần.

Họ đang quét tầng hầm bằng cảm biến nhiệt.

Băng Phong biết mình không thể chiến đấu lại bằng sức mạnh vật lý hay tiền bạc.

Phe cảnh sát đại diện cho trật tự khắt khe: “Xóa bỏ rác rưởi”.

Phe “bạn bè” của anh như Thiếu Lâm đại diện cho sự yếu đuối: “Cầu xin sự tha thứ”.

Băng Phong cần một lựa chọn thứ ba.

Anh nhìn vào những bóng người đang đi vòng quanh.

Họ không phải là tù nhân.

Họ là những biến số.

Những biến số mà Hệ Thống 'Mẹ' không thể tính toán được, nên nó đã cô lập họ ở đây, trong một vòng lặp thời gian vĩnh cửu.

"Thiếu Lâm," Băng Phong gọi, giọng nói của anh trầm xuống.

"Mang máy tính của anh ra."

Thiếu Lâm run rẩy lấy chiếc laptop từ trong balo.

Màn hình còn sáng, nhưng chỉ hiển thị một dòng lệnh đơn giản: *Root Access Denied*.

"Chúng ta không thể hack vào hệ thống chính," Băng Phong nói, mắt anh quét qua những dòng mã chạy dọc theo tường.

"Chúng ta phải hack vào chính những người này."

Anh bước đến gần người đàn ông trong bộ vest.

Anh đưa tay ra, không phải để chạm vào vai, mà để chạm vào không khí giữa họ.

Những chuỗi mã nhị phân từ bàn tay anh bắt đầu chảy ra, như những dòng nước xanh lá cây, kết nối với người đàn ông.

"Đau không?" người đàn ông hỏi lại, nhưng lần này, giọng nói của anh ta rõ ràng hơn.

"Đau," Băng Phong thừa nhận.

"Nhưng đau là bằng chứng của sự sống."

Anh nhấn mạnh vào kết nối.

Thông tin từ người đàn ông tràn vào đầu anh.

Và một manh mối.

Một tọa độ.

`48.8566° N, 2.3522° E`.

Đó là tọa độ của một máy chủ phụ, một nơi mà Hệ Thống 'Mẹ' lưu trữ những dữ liệu mà nó không muốn xóa, nhưng cũng không muốn để trong hệ thống chính.

"Đó là đâu?" Thiếu Lâm hỏi, giọng run rẩy.

"Đó là nơi mà cha tôi đã để lại manh mối," Băng Phong nói, giọng nói của anh đầy kinh ngạc.

"Và cũng là nơi mà em gái của Trần Tiểu Uyển đang bị giam giữ."

Anh rút tay ra.

Người đàn ông trong bộ vest sụp đổ, tan rã thành những hạt bụi ánh sáng.

Nhưng lần này, không có cảm giác trống rỗng.

Chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm.

"Chúng ta phải đi," Băng Phong nói.

"Trước khi họ đến."



23:59:50.

Băng Phong nhấn Enter.

Ngay lập tức, toàn bộ khu vực xung quanh rung chuyển.

Không phải động đất.

Đó là tiếng gầm rú của các máy chủ dữ liệu ở trên cao bị quá tải.

Ánh đèn trong khu hầm chập chờn rồi tắt hẳn, chỉ còn lại ánh sáng xanh từ màn hình CRT mà Thiếu Lâm vừa kết nối vào hệ thống cục bộ của Bãi Rác.

Trên màn hình, hàng tỷ dòng mã chạy qua.

Credit Score của hàng triệu công dân bắt đầu giảm xuống.

Không phải về 0.

Mà là về một con số âm.

Hệ Thống 'Mẹ' đang cố gắng bù đắp.

Nó đang cố gắng xóa bỏ những biến số mới này.

Nhưng Băng Phong đã tạo ra một lỗ hổng.

Một lỗi tràn bộ nhớ.

"Anh đã làm gì?" Thiếu Lâm hét lên, giọng nói của anh ta bị bóp méo bởi tiếng ồn của các quạt làm mát máy chủ.

"Tôi đã cho họ một lựa chọn," Băng Phong nói, mắt anh dán chặt vào màn hình.

"Tôi đã cho họ quyền chọn chết."

Và đó là điều mà Hệ Thống không thể chấp nhận.

Một hệ thống dựa trên sự tuân thủ không thể chấp nhận sự tự nguyện từ bỏ.

Nó tạo ra một mâu thuẫn logic.

Và mâu thuẫn đó đang lan rộng.

Những bóng người trong quảng trường bắt đầu dừng lại.

Họ nhìn lên trời.

Và lần đầu tiên trong nhiều năm, họ nhớ ra tên của mình.

"Nguyễn Văn A," một người đàn ông thì thầm.

"Trần Thị B," một người phụ nữ khóc nức nở.

"Đỗ Minh C," một người đàn ông khác cười, một nụ cười đầy điên dại.

Họ không bị xóa bỏ.

Họ đang trở lại.

Và Hệ Thống 'Mẹ' đang hoảng loạn.

Băng Phong chuẩn bị rời đi, tìm một nơi ẩn náu trong bóng tối của bãi rác.

Nhưng đột nhiên, terminal CRT tắt hẳn.

Không phải là lỗi phần cứng.

Không phải là mất điện.

Nó tắt một cách có chủ đích.

Một cửa sổ chat mới hiện lên.

Không phải từ hệ thống game, không phải từ ngân hàng.

Nó có giao diện đen tuyền, chỉ có một dòng chữ trắng duy nhất, được viết bằng phông chữ cổ điển, giống như những dòng chữ trên những chiếc máy đánh chữ cũ:

`[XIN CHÀO, LỖI HỆ THỐNG.

CHÚNG TÔI ĐÃ ĐANG QUAN SÁT BẠN.]`

Băng Phong đứng đơ tại chỗ.

Tim anh đập thình thịch.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì sự nhận thức.

Anh không phải là người duy nhất.

Anh không phải là người đầu tiên.

Và giờ đây, anh không còn đơn độc.

Một con trỏ chuột xuất hiện trên màn hình, di chuyển chậm rãi, như thể đang chạm vào da thịt anh.

Và rồi, một dòng chữ khác hiện lên:

`[CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI HỘI NHÓNG CỦA NHỮNG KỲ LỖI.

BẠN CÓ MUỐN TRỞ THÀNH QUẢN TRỊ VIÊN?]`
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập