Chương 18

Lý Băng Phong không đáp lại câu hỏi của Thiếu Lâm.

Anh chậm rãi đưa tay lên, chỉnh lại cà vạt, đôi mắt lạnh băng quét qua khuôn mặt biến dạng của đối phương.

Năng lượng xung quanh anh không phải là phép thuật huyền bí, mà là sự ngưng tụ của "Chỉ Số Tín Dụng" (Credit Score) bị đẩy lên mức cảnh giới.

Mỗi hạt bụi trong không khí đều rung động theo tần số dữ liệu, tạo nên một âm thanh ù tai mà chỉ những người có cấp độ nhận thức cao mới cảm nhận được.

Thiếu Lâm lùi bước, gót giày chạm vào bề mặt bê tông lạnh lẽo.

Hắn ta không còn là một kẻ thù nguy hiểm, mà giống như một con thú bị dồn vào góc, run rẩy trước sức mạnh mà nó không thể hiểu nổi.

Băng Phong không cần nói gì thêm.

Sự im lặng của anh là một câu trả lời rõ ràng hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

Trong mắt anh, Thiếu Lâm không còn là một con người, mà chỉ là một tập hợp các biến số lỗi cần được khắc phục.

"Em là gì?" Thiếu Lâm hỏi lại, giọng run rẩy, nước mắt chảy dài trên má.

Băng Phong mỉm cười, một nụ cười mỉa mai, lạnh lẽo như băng giá giữa mùa hè.

"Tôi là lỗi hệ thống," anh nói, giọng nói vang lên không chỉ trong không gian vật lý, mà còn trực tiếp trong đầu của mọi người xung quanh.

"Và tôi là người sửa lỗi đó."


Cả hai phe trong đám đông đều bắt đầu dịch chuyển.

Phe của Thiếu Lâm (những tên tội phạm đường phố) chuẩn bị lao vào tấn công để chiếm lấy "lực lượng bí ẩn" của Băng Phong.

Phe đối địch (những đại gia ngầm theo dõi từ xa) đang kích hoạt các camera giám sát và chuẩn bị gửi lính đặc nhiệm để "tối ưu hóa" tình hình.

Nhưng Băng Phong không di chuyển.

Anh đứng yên như một bức tượng đá, giữa hai cánh quân đang lao vào nhau.

Anh không cần phải chiến đấu.

Anh chỉ cần chờ đợi.

Chờ đợi hệ thống tự hủy hoại chính nó.

"Con đường thứ ba không phải là phá hủy hay tuân thủ," anh lẩm bẩm, nhớ lại lời của Ông Ba Mươi.

"Nó là sự chấp nhận.

Chấp nhận rằng chúng ta đều là những nạn nhân của một trò chơi không có người thắng."

Một lính đặc nhiệm lao tới, súng trong tay hướng thẳng vào ngực Băng Phong.

Nhưng trước khi viên đạn có thể rời khỏi nòng súng, thời gian dường như dừng lại.

Băng Phong nhìn thấy viên đạn bay chậm chạp, từng milimet một.

Anh có thể thấy những hạt bụi trên bề mặt của nó.

Anh có thể thấy sự sợ hãi trong mắt người bắn.

Và rồi, anh bước sang một bên.

Viên đạn bay qua vai anh, cắm vào bức tường phía sau.

Không có máu.

Không có đau đớn.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.

Băng Phong quay lại, nhìn vào người lính đặc nhiệm.

"Tại sao anh bắn?" anh hỏi, giọng nói bình thản.

để bảo vệ trật tự," người lính run rẩy đáp.

"Trật tự nào?" Băng Phong hỏi.

"Trật tự của ai?"

Người lính không đáp.

Hắn ta chỉ nhìn vào bàn tay mình, nơi những ngón tay đang bắt đầu trong suốt, giống như Băng Phong.

Hệ Thống đang lây lan.

Nó đang ăn mòn thực tại.


Không gian trắng xóa tan biến.

Băng Phong mở mắt, lại đứng giữa quảng trường.

Thời gian tiếp tục trôi.

Những viên đạn rơi xuống đất *bộp bộp*.

Lính đặc nhiệm lao tới.

Nhưng mọi thứ đã khác.

Băng Phong nhìn vào bàn tay mình.

Những ngón tay của anh đang trong suốt, mờ nhạt như thể anh đang dần biến mất khỏi thực tại.

Anh không còn cảm thấy đau đớn.

Chỉ còn lại sự trống rỗng.

Thiếu Lâm đứng đó, nhìn anh với ánh mắt kinh ngạc.

anh đã làm gì?"

Băng Phong không đáp.

Anh chỉ nhìn lên bầu trời, nơi Vách Tường Vô Hình đã biến mất.

Thay vào đó là một bầu trời xanh biếc, tự do, nhưng cũng đầy nguy hiểm.

Hệ Thống hiện lên trước mắt anh, nhưng không phải là màu đỏ cảnh báo.

Mà là màu xanh lá cây.

Băng Phong mỉm cười.

Một nụ cười đau đớn, nhưng cũng đầy hy vọng.

"Trò chơi mới bắt đầu," anh lẩm bẩm.

Và rồi, anh bước vào bóng tối, để lại phía sau một thành phố đang rung chuyển, và một tương lai chưa từng có tiền lệ.

Bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng.

Nó là một chất lỏng dày đặc, nặng nề, nuốt chửng mọi giác quan của Băng Phong ngay khi bàn chân anh chạm xuống.

Không có tiếng bước chân.

Không có tiếng thở.

Chỉ có tiếng đập của tim anh, một nhịp điệu hỗn loạn, đập vào lồng ngực như một con chim bị nhốt đang cố phá vỡ lồng sắt.

Hệ Thống biến mất.

Màn hình xanh lá cây ấy, thứ đã hứa hẹn "Tự Do", giờ đây chỉ còn là một vệt mờ ảo trong tâm trí, tan biến như sương mai dưới ánh nắng mặt trời.

Không có hướng dẫn.

Không có bản đồ.

Không có thanh HP nào báo động đỏ.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ của một thế giới chưa được định nghĩa.

Băng Phong mở mắt.

Anh đang đứng giữa một ngã tư.

Những tòa nhà cao tầng xung quanh vẫn còn đó, nhưng chúng khác lạ.

Những mặt kính phản chiếu không còn chiếu lại hình ảnh của một thành phố hiện đại, sạch sẽ và vô hồn.

Thay vào đó, chúng phản chiếu một bầu trời xám xịt, một bầu trời mà ở đó, những đám mây giống như những vết sẹo cũ kỹ trên da thịt của một người khổng lồ đã chết.

"Đây là đâu?" anh tự hỏi, giọng nói của mình nghe xa lạ, khô khốc.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít qua những khe hở của những tòa nhà, tạo thành những âm thanh giống như tiếng thì thầm.

Những tiếng thì thầm ấy không mang ý nghĩa, nhưng chúng gợi lên một cảm giác quen thuộc, một ký ức bị chôn sâu trong tiềm thức mà anh không thể nhớ nổi.

Băng Phong đưa tay lên chạm vào ngực áo.

Cánh Màng mà Hệ Thống đã trao cho anh — thứ được mô tả là "Tồn Tại" — đang đập nhẹ.

Nó không phải là một vật thể vật lý.

Nó là một cảm giác.

Một sự hiện diện.

Một sự kết nối với thứ gì đó lớn lao hơn, cổ xưa hơn, và nguy hiểm hơn bất cứ thứ gì anh từng biết.

Anh bắt đầu đi.

Không có mục tiêu.

Không có kế hoạch.

Chỉ có bản năng sinh tồn, thứ đã được Hệ Thống rèn giũa trong suốt những tháng ngày sống trong cái lồng vô hình của Tường Thành Phố.

Mỗi bước chân của anh đều khiến mặt đường run rẩy.

Không phải vì trọng lượng cơ thể, mà vì thực tại xung quanh đang dao động.

Những tấm biển quảng cáo bị vỡ nát, những chiếc xe hơi bỏ mặc, những đống rác thải tích tụ thành những ngọn núi nhỏ — tất cả đều giống như những mảnh vỡ của một giấc mơ đang tan vỡ.

Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện phía trước.

Băng Phong dừng lại, cơ thể căng thẳng, sẵn sàng cho một cuộc chiến.

Nhưng bóng người ấy không di chuyển.

Nó đứng đó, bất động, như một bức tượng bằng đá đen.

Khi Băng Phong tiến lại gần, anh nhận ra đó không phải là một con người.

Đó là một khối dữ liệu.

Một khối dữ liệu bị lỗi, đang cố gắng tái tạo hình dạng của một con người nhưng thất bại.

Những đoạn mã nhị phân chạy dọc theo bề mặt của nó, lấp lánh trong bóng tối.

Băng Phong nhíu mày.

"Former Citizen"?

Công dân cũ?

Anh bước đến gần hơn.

Khối dữ liệu ấy bắt đầu phát ra một âm thanh.

Không phải tiếng thì thầm của gió.

Mà là một giọng nói.

Giọng nói của một người đàn ông, nhưng bị méo mó, như thể đang phát ra từ một chiếc radio cũ kỹ.

mưa..." giọng nói ấy thì thầm.

Băng Phong nhìn lên bầu trời.

Không có mưa.

Chỉ có những hạt bụi ánh sáng rơi xuống, chậm chạp, như những giọt nước mắt của một thiên thể đang chết dần.

"Anh là ai?" Băng Phong hỏi, dù biết rằng mình không hy vọng nhận được câu trả lời rõ ràng.

Khối dữ liệu quay đầu lại.

Khuôn mặt của nó không có mắt, không có mũi, không có miệng.

Chỉ có một lỗ hổng đen kịt, sâu thẳm, hút lấy ánh sáng xung quanh.

thoát..." giọng nói ấy tiếp tục, từng từ một, như thể mỗi từ đều là một nỗ lực sinh tồn.

Băng Phong cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Từ đâu?"

"Thành...

phố..."

Và rồi, khối dữ liệu ấy sụp đổ.

Nó tan rã thành những hạt bụi ánh sáng, hòa vào không khí, để lại phía sau sự im lặng và một cảm giác trống rỗng đáng sợ.

Băng Phong đứng đó, run rẩy.

Anh vừa chứng kiến cái chết của một linh hồn.

Không, không chỉ là một linh hồn.

Anh vừa chứng kiến sự thất bại của một nỗ lực.

Sự thất bại của hy vọng.

Và điều đó có nghĩa là anh không phải là người đầu tiên.

Anh không phải là người đầu tiên phá vỡ bức tường.

Anh không phải là người đầu tiên bước vào bóng tối.

Và nếu anh không phải là người đầu tiên, thì những người trước anh đã đi đâu?

Băng Phong cúi đầu xuống.

Ở nơi khối dữ liệu vừa sụp đổ, một vật thể nhỏ bé nằm trên mặt đất.

Đó là một chiếc thẻ ID.

Vật liệu nhựa cũ kỹ, đã bị mờ字迹.

Anh nhặt nó lên.

Tay anh run rẩy khi anh lau đi lớp bụi.

Tên trên chiếc thẻ ID là: .

Mã số công dân: .

Ngày sinh: .

Ngày mất: .

Băng Phong nhìn vào ngày mất.

Đó là ngày hôm qua.

Một cơn đau đầu dữ dội tấn công anh.

Những hình ảnh flash qua tâm trí anh.

Một người đàn ông đứng trước bức tường vô hình.

Một người đàn ông hét lên, khóc lóc, cầu xin.

Và rồi, một người đàn ông bước qua.

Nhưng người đàn ông đó không phải là Băng Phong.

Người đàn ông đó là Nguyễn Văn A.

Và bây giờ, Băng Phong đang cầm chiếc thẻ ID của anh ta.

Băng Phong muốn bỏ chiếc thẻ ID đi.

Anh muốn chạy trốn khỏi nơi này, khỏi những ký ức này, khỏi sự thật này.

Nhưng cánh màng trên ngực anh đập mạnh hơn, một cảm giác thôi thúc, một sự tò mò nguy hiểm.

Anh đặt chiếc thẻ ID vào túi áo.

"Không," anh nói với chính mình.

"Tôi sẽ không chạy."

Anh tiếp tục đi.

Bóng tối dày đặc hơn.

Những tòa nhà cao tầng giờ đây trông giống như những cái xương sườn của một quái vật khổng lồ.

Và sâu thẳm trong bóng tối, Băng Phong có thể cảm thấy một cái gì đó đang nhìn anh.

Một sự hiện diện.

Một mối đe dọa.

Nhưng cũng là một cơ hội.

Anh cần tìm hiểu.

Anh cần biết sự thật.

Và để làm được điều đó, anh phải đi sâu hơn vào bóng tối.

Bỗng nhiên, ánh sáng đèn đường bật lên.

Không phải ánh sáng vàng ấm áp của những chiếc đèn đường bình thường.

Mà là ánh sáng đỏ, nhấp nháy, như những con mắt của một con thú dữ.

Băng Phong dừng lại.

Phía trước anh, một cánh cửa xuất hiện.

Một cánh cửa bằng sắt đen, gỉ sét, với một cái khóa khổng lồ.

Và trên cánh cửa, một dòng chữ được khắc sâu, như thể được viết bằng máu:



Băng Phong nhìn vào cánh cửa.

Anh cảm thấy một sự hấp dẫn kỳ lạ.

Một sự thôi thúc.

Như thể cánh cửa ấy đang gọi tên anh.

Nhưng anh cũng cảm thấy sợ hãi.

Sợ hãi một cách nguyên thủy, sâu sắc.

Anh đưa tay ra, chạm vào cánh cửa.

Lạnh cóng buốt.

Và rồi, cánh cửa mở ra.

Bên trong không phải là một căn phòng.

Không phải là một hành lang.

Bên trong là một phiên bản khác của Tường Thành Phố.

Nhưng lần này, những tòa nhà không cao vút.

Chúng thấp lè tè, bằng gạch đá, cổ xưa.

Những con đường lát đá hoa cương.

Những ngọn đèn dầu lung lay trong gió.

Và ở giữa quảng trường, một người phụ nữ đang đứng đó.

Cô ấy quay lại.

Khuôn mặt của cô ấy đẹp đến kinh hoàng.

Và đôi mắt của cô ấy...

đôi mắt của cô ấy giống hệt đôi mắt của Băng Phong.

"Cô ấy..." Băng Phong thì thầm, giọng nói nghẹn lại.

Người phụ nữ mỉm cười.

Một nụ cười đau đớn, nhưng cũng đầy hy vọng.

"Cuối cùng, em cũng gặp được anh," cô ấy nói.

Và rồi, Hệ Thống hiện lên, nhưng lần này, nó không phải là màu xanh lá cây.

Nó là màu đỏ.

Màu đỏ của máu.

Màu đỏ của cảnh báo.

Băng Phong nhìn vào người phụ nữ.

Nhìn vào cánh cửa.

Nhìn vào Hệ Thống.

Và anh nhận ra rằng, đây không phải là một trò chơi.

Đây là một cái bẫy.

Và anh vừa bước vào nó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập