Chương 17
Không có tiếng xương gãy.
Không có máu bắn ra.
Chỉ có cảm giác lạnh lẽo, tê tái khi da thịt va chạm vào một thực thể không tồn tại trong không gian vật lý thông thường.
Thiếu Lâm kinh hoàng lùi lại, mắt trợn tròn, ly rượu vang đỏ trong tay anh ta rung lên bần bật, rớt xuống sàn nhà kính và vỡ tan thành từng mảnh nhỏ li ti.
"Điên rồi..." Thiếu Lâm lắp bắp, giọng nói vỡ vụn.
anh là gì?"
Lý Băng Phong nhìn xuống vị trí mà bàn tay Thiếu Lâm vừa xuyên qua.
Anh ta không hoảng loạn.
Trái tim anh ta, vốn dĩ đập thình thịch vì nỗi sợ cái chết, giờ đây bỗng dưng im bặt.
Một cảm giác trống rỗng, vô hồn, lan tỏa từ chân lên đầu.
Anh ta hít một hơi sâu, nhưng không có không khí đi vào phổi.
Thay vào đó, một dòng dữ liệu xanh lá cây nhấp nháy trước mắt, phủ lên toàn bộ tầm nhìn.
*[CẢNH BÁO: TÍNH VẬT LÝ CỦA NGƯỜI CHƠI ĐANG BẤT ỔN.]*
*[TRẠNG THÁI: MA HÓA (GHOSTING).]*
*[NGUYÊN NHÂN: NỢ NỢ THỜI GIAN QUÁ MỨC.
HỆ THỐNG ĐANG Tạm Thời TÁCH LY CƠ THỂ RA KHỎI DÒNG THỰC TẠI.]*
Băng Phong nâng tay lên, nhìn xuyên qua chính bàn tay mình.
Những ngón tay trong suốt, mờ ảo, giống như một bản sao hologram bị lỗi kết nối.
Anh ta nhớ lại lời hứa với cha mình trước khi người đàn ông đó biến mất vào hư vô.
*Con không được chết, nhưng con cũng không được sống như một cỗ máy.*
Anh ta quay sang nhìn Trịnh Thiếu Lâm, nụ cười mỉa mai lại hiện lên, nhưng lần này, nó không còn vẻ kiêu ngạo.
Nó mang theo sự bi thương của một kẻ đang đứng trên bờ vực thẳm.
"Anh đã nói đúng," Băng Phong nói, giọng nói vang lên không từ miệng, mà trực tiếp trong đầu Thiếu Lâm, như một tiếng vọng trong hang động.
"Tôi không còn là một đối thủ tài chính nữa.
Tôi là một lỗi hệ thống.
Và lỗi hệ thống...
không thể bị bắt giữ."
Thiếu Lâm cố gắng rút súng, nhưng khẩu súng laser trong tay anh ta cũng bắt đầu mờ dần, biến thành những hạt pixel rời rạc rồi tan biến vào không khí.
Hệ Thống 'Mẹ' đang loại bỏ mọi yếu tố phi lý trí khỏi khu vực này.
Nếu Băng Phong là một 'lỗi', thì mọi thứ xung quanh anh ta cũng phải bị xóa bỏ để duy trì trật tự.
"Chạy đi," Băng Phong ra lệnh, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.
"Trước khi 'nó' quét sạch cả tầng 50 này.
Nếu anh muốn sống, đừng nhìn lại."
Thiếu Lâm không cần nói thêm lời nào.
Bản năng sinh tồn, thứ đã giúp anh ta leo lên đỉnh金字塔 của Thiên Thành, thúc đẩy anh ta lao ra khỏi văn phòng VIP.
Cánh cửa đóng sập lại, để lại Băng Phong một mình trong căn phòng đang dần biến mất.
Tường kính trước mặt anh ta bắt đầu vỡ vụn thành những mảnh dữ liệu xanh.
Sàn nhà biến thành lưới ô vuông đen kịt.
Anh ta không chạy.
Anh ta nhảy.
Nhảy vào khoảng trống giữa các dòng mã nguồn, nơi thực tại và ảo giác hòa quyện.
Hầm thoát nước của Tòa Nhà Thiên Cơ không giống như những hầm thoát nước trong phim ảnh.
Nó sạch sẽ, được chiếu sáng bằng đèn LED xanh nhạt, và có mùi ozone nồng nặc.
Đây là đường ống dẫn dữ liệu phụ, nơi những dòng thông tin rác rưởi, những giao dịch thất bại, và những lỗi hệ thống được xả ra trước khi bị xóa hoàn toàn.
Lý Băng Phong đi bộ trên những đường ống kim loại lạnh lẽo.
Dưới chân anh ta là những dòng dữ liệu chảy xiết, như những con sông ánh sáng.
Anh ta có thể nhìn thấy những đoạn mã nguồn trôi qua: những khoản vay bị từ chối, những hồ sơ nhân sự bị xóa, những cuộc trò chuyện tin nhắn bị chặn.
Hệ Thống 'Mẹ' tin rằng nó kiểm soát tất cả.
Nhưng Băng Phong biết rằng, ở những nơi mà dữ liệu bị vứt bỏ, có những thứ mà Thuật Toán không thể hiểu được.
Đó là cảm xúc.
Là hy vọng.
Hai phe đều sai lầm.
Phe Thành Phố, đại diện bởi Vệ Binh Tín Dụng và Đỗ Minh Đức, tin rằng trật tự tuyệt đối là cách duy nhất để ngăn chặn hỗn loạn.
Họ xem con người là những biến số cần được tối ưu hóa.
Nếu một biến số gây ra rủi ro, nó sẽ bị loại bỏ.
Phe Đối Lập, những kẻ như Trần Tiểu Uyển và những hacker ngầm, tin rằng tự do là quyền lợi tối thượng.
Họ muốn phá vỡ Hệ Thống, giải phóng con người khỏi sự kiểm soát.
Nhưng Băng Phong biết rằng, nếu Hệ Thống sụp đổ, Thiên Thành sẽ rơi vào hỗn loạn hoàn toàn.
Hàng triệu người sẽ chết vì thiếu thức ăn, nước uống, và bảo vệ.
Con đường thứ ba không phải là phá hủy hay tuân thủ.
Băng Phong dừng lại trước một ngã ba đường ống.
Bên trái dẫn xuống tầng hầm sâu nhất, nơi chứa lõi xử lý dữ liệu chính.
Bên phải dẫn ra ngoài, vào khu vực chợ ngầm của tầng B1.
Anh ta chọn bên phải.
Vì ở chợ ngầm, con người giao dịch bằng những thứ mà Hệ Thống không thể định lượng.
Và đó chính là thứ anh ta cần để tìm ra sự thật về cái chết của cha mình.
Khi anh ta đi sâu hơn vào khu vực chợ ngầm, không khí trở nên ẩm ướt và hôi hám.
Ánh đèn neon chập chờn, tạo ra những bóng đổ dài và扭曲.
Những người mua bán ở đây đều đeo mặt nạ, hoặc có khuôn mặt bị xóa tên trên Hệ Thống.
Họ là những 'Bóng Ma' sống, những người có Chỉ Số Tín Dụng bằng 0 nhưng chưa bị 'Xóa Bỏ' hoàn toàn.
Băng Phong cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu.
Trạng thái 'Ma Hóa' đang suy yếu.
Anh ta đang trở về với thực tại, nhưng không hoàn toàn.
Anh ta là một kẻ lai, giữa người và dữ liệu.
Anh ta tìm đến một góc khuất, nơi một người đàn ông già đang ngồi hút thuốc.
Ông ta có tên là Ông Ba Mươi, một kẻ môi giới dữ liệu đen nổi tiếng trong giới ngầm.
Ông Ba Mươi không nhìn Băng Phong.
Ông ta chỉ nhìn vào màn hình hiển thị nhỏ trước mặt, nơi dòng tiền từ tài khoản "Ghost" của Băng Phong đang chảy ra.
"Con nhóc," Ông Ba Mươi nói, giọng khàn đặc, đầy mùi thuốc lá.
"Anh đến đúng lúc.
Hoặc quá muộn."
Băng Phong bước ra từ khu chợ ngầm.
Ánh sáng tự nhiên của Thiên Thành chiếu xuống, nhưng nó không ấm áp.
Nó lạnh lẽo, vô tri, như ánh sáng của một căn phòng thí nghiệm.
Trịnh Thiếu Lâm và đội đặc nhiệm đang đứng đó.
Họ không còn vẻ kiêu ngạo.
Sợ hãi trước sự hiện diện của Băng Phong, một kẻ vừa là người, vừa là dữ liệu.
Một rào cản năng lượng vô hình bao quanh Băng Phong, đẩy mọi người ra xa.
Thiếu Lâm không thể tiến lại gần hơn nữa.
Anh ta nhìn Băng Phong với ánh mắt sợ hãi tột độ.
"Em là gì?" Thiếu Lâm hỏi, giọng run rẩy.
Băng Phong chỉnh lại cà vạt, một cử chỉ vô nghĩa nhưng lại mang tính biểu tượng của con người.
Anh ta nhìn lên bầu trời, nơi Vách Tường Vô Hình đang rung chuyển, tạo ra những vết nứt nhỏ bé, như những tia sét tĩnh điện.
"Tôi là tương lai," Băng Phong nói, giọng nói vang vọng trong không gian.
"Và tương lai...
không thể bị giam cầm."
Anh ta bước về phía trước.
Rào cản năng lượng vỡ vụn.
Đội đặc nhiệm rút súng, nhưng họ không dám bắn.
Vì họ biết rằng, nếu họ bắn, họ sẽ bắn vào chính tương lai của mình.
Băng Phong nhìn thẳng vào Thiếu Lâm.
Hãy kể cho họ nghe về điều anh đã thấy.
Kể cho họ nghe về sự thật."
Thiếu Lâm không nói gì.
Anh ta quay lưng lại, bước đi với những bước chân chập chững.
Băng Phong đứng một mình giữa quảng trường.
Anh ta nhìn lên Vách Tường.
Và trong khoảnh khắc đó, anh ta nghe thấy một giọng nói.
Không phải của Hệ Thống 'Mẹ'.
Mà là giọng nói của cha mình.
*Băng Phong...
con đã tìm thấy nó chưa?*
Và rồi, một thông báo cuối cùng hiện lên, màu đỏ rỉ máu, phủ lên toàn bộ tầm nhìn của anh ta.
*[CẢNH BÁO: VÁCH TƯỜNG ĐANG SỤP ĐỔ.]*
*[ĐẾM NGƯỢC: 10...
8...] *
Băng Phong mỉm cười.
Trò chơi mới bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận