Chương 43
Cô mở mắt ra, nhưng thứ cô thấy không phải là trần nhà bê tông xám xịt quen thuộc mà là một khoảng trống trắng xóa, vô định.
Ánh sáng ở đây lạnh lẽo và nhân tạo, chiếu xuống từ những tấm panel phát sáng mờ ảo phía trên cao.
Không có cửa sổ.
Không có âm thanh của thành phố bên ngoài.
Chỉ có tiếng đập thình thịch trong tim cô, mạnh đến mức làm rung động cả không gian xung quanh.
Tần Duyên cố ngồi dậy, nhưng cơ thể cô nặng nề như chì.
Đầu óc quay cuồng, những mảnh ký ức vỡ vụn chèn ép vào nhau tạo thành một cơn đau nhói buốt ở thái dương.
Cô nhìn xuống cổ tay trái mình.
Đồng hồ sinh học đang nhấp nháy đỏ báo động, con số hiển thị là 00:04:12.
Bốn phút mười hai giây.
Đó không phải là thời gian sống còn lại theo nghĩa đen mà cô từng hiểu trước đây.
Nó đếm ngược điều gì đó khác hẳn.
"Con số này." Tần Duyên thì thầm, giọng nói của cô khàn đặc lạ thường trong sự im lặng đáng sợ nơi đây.
"Nó đang đếm cái gì?"
Bỗng nhiên, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua từ phía sau lưng cô.
Không phải là luồng không khí thông thường mà là cảm giác bị quan sát, bị soi mói bởi một cặp mắt vô hình nhưng đầy đe dọa.
Tần Duyên quay phắt người lại, tay vẫn còn giữ chặt thanh kiếm ảo mà Hứa Minh đã trao cho cô trong thế giới này.
Lưỡi kiếm run rẩy, phản chiếu ánh sáng trắng xóa thành những vệt mờ nhạt.
Không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối đang từ từ co cụm lại ở góc phòng, hình dạng của nó biến đổi liên tục như mực tàu hòa tan vào nước.
Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối ấy, một giọng nói vang lên.
Nó không đến từ bất kỳ hướng nào cụ thể mà dường như xuất hiện trực tiếp bên trong đầu óc Tần Duyên.
"Đừng phí thời gian tìm kiếm lối thoát, Tần Duyên." Giọng nói trầm đục, mang theo vẻ mệt mỏi của ngàn năm cô độc.
"Ở đây, mọi nỗ lực đều là vô nghĩa khi kim đồng hồ đã ngừng quay."
Tần Duyên nghiến răng, cố giữ cho thanh kiếm ổn định hơn.
Ai đang nói vậy?"
"Bạn không cần biết tên tôi," giọng trả lời lập tức vang lên, lạnh lùng và xa cách.
"Bạn chỉ cần nhớ rằng bạn là kẻ xâm nhập vào vùng cấm của thời gian."
Tần Duyên nhận ra sự nguy hiểm ngay lập tức.
Đây không phải là một cuộc tấn công vật lý thông thường.
Kẻ này đang chơi trò tâm lý, cố gắng phá vỡ ý chí của cô bằng chính nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất mà cô luôn đè nén: sự vô nghĩa của tồn tại khi đồng hồ đếm ngược về con số zero.
Cô bước chậm rãi về phía bóng tối, từng bước một đều đặn như nhịp đập của trái tim mình.
"Tôi không đến đây để tìm lối thoát," Tần Duyên nói, giọng đầy quyết đoán bất chấp nỗi sợ đang bào mòn cơ thể cô.
"Tôi đến đây để hiểu tại sao tôi vẫn còn đứng ở đây."
Bóng tối cười nhạt, âm thanh vang lên như tiếng lá khô xào xạc trên nền đất lạnh.
Khi bạn đã chết từ năm năm trước, 'hiểu' chỉ là một ảo tưởng đau đớn mà linh hồn bám víu vào để không tan biến hoàn toàn."
Câu nói ấy giống như một lưỡi dao sắc lẹm chèn sâu vào tim Tần Duyên.
Cô sững người lại, hơi thở nghẹn cứng trong cổ họng.
Năm năm trước?
Những mảnh ký ức về vụ tai nạn xe hơi, tiếng kim loại xoắn vặn và mùi xăng dầu bốc cháy bỗng nhiên tràn ngược lên não bộ với một sự rõ ràng đáng sợ.
"Tôi không tin," cô nói, nhưng giọng run rẩy phản bội lại nội tâm kiên cường của mình.
"Tôi có thể cảm thấy đau.
Tôi có thể nhớ về Hứa Minh."
"Hứa Minh." Tên ấy được nhắc đến như một lời nguyền trong bóng tối.
"Anh ta là người duy nhất đang cố gắng giữ bạn lại bằng cách dệt nên những ký ức giả tạo.
Nhưng hãy nhìn vào đồng hồ của bạn, Tần Duyên.
Nó không đếm ngày sống.
Nó đếm số lượng ký ức còn sót trước khi ý thức cuối cùng bị xóa sổ."
Tần Duyên liếc nhanh xuống cổ tay mình.
Ba phút bốn mươi lăm giây nữa thì mọi thứ sẽ kết thúc?
Không, không phải là cái chết thể xác mà là sự mất mát vĩnh viễn của con người cô.
Sự quên lãng hoàn toàn.
"Nếu vậy," Tần Duyên gượng cười một nụ cười chua chát, "thì tại sao tôi lại ở đây thay vì bị xóa ngay lập tức?"
"Vì có ai đó đang đánh cược mạng sống để cứu bạn." Bóng tối nói, giọng điệu đột ngột trở nên dịu dàng hơn, mang theo nỗi đau khó tả.
"Nhưng cái giá phải trả là bạn sẽ không bao giờ nhớ ra sự thật cho đến khi quá muộn."
Tần Duyên cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
Sự bất lực và tuyệt vọng tích tụ bấy lâu nay bỗng chốc biến thành sức mạnh thôi thúc cô bước tiếp.
Cô không chấp nhận số phận bị sắp đặt như vậy, dù cho đó có phải là định mệnh hay sự hy sinh của người khác.
"Vậy thì hãy để tôi tự chọn," cô hét lên trong khoảng không trắng xóa.
"Nếu đây là thế giới ảo, nếu ký ức này đang tan biến, thì tôi sẽ nhớ nó bằng chính linh hồn mình!"
Cô giơ thanh kiếm lên và xuống, không phải tấn công kẻ thù vô hình kia mà cắt đứt sợi dây ràng buộc giữa hiện tại quá khứ trong tâm trí cô.
Lưỡi kiếm chạm vào nền đất trắng xóa, tạo ra một vết nứt đen kịt lan tỏa khắp nơi.
Và từ khe hở ấy, những hình ảnh bắt đầu tuôn trào như nước vỡ bờ.
Cô thấy Hứa Minh đang khóc.
Không phải vì buồn bã mà vì sự bất lực tột cùng khi nhìn cô tan biến từng chút một trước mắt anh.
Cô thấy Đỗ Tâm ôm chặt lấy người em trai bệnh tật trong phòng ICU, ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng chứa đựng nỗi đau xé lòng về việc từ bỏ cơ hội cứu sống chính mình để nhường lại TU cho Tần Duyên.
Và rồi, hình ảnh cuối cùng hiện ra là Mạc Vân Hi, đứng trên đỉnh tòa tháp thời gian với nụ cười lạnh lùng của kẻ chiến thắng, tuyên bố rằng cảm xúc con người chỉ là lỗi hệ thống cần được sửa chữa.
"Không!" Tần Duyên hét lên khi những ký ức ấy bắt đầu mờ dần như sương mai dưới ánh nắng mặt trời giả tạo.
"Tôi sẽ không quên!
Tôi sẽ nhớ tất cả!"
Nhưng đồng hồ sinh học trên cổ tay cô vẫn tiếp tục đếm ngược một cách tàn nhẫn: 00:02:10.
Hai phút mười giây.
Tốc độ xóa ký ức đang tăng lên gấp bội sau khi cô cố gắng cưỡng lại dòng chảy thời gian.
Đầu óc cô bắt đầu trống rỗng, những tên gọi, khuôn mặt và cảm xúc dần bị thay thế bởi một màu trắng tĩnh mịch đáng sợ.
Hứa Minh xuất hiện trước mắt cô trong khoảnh khắc cuối cùng ấy.
Anh không nói gì, chỉ đặt tay lên má cô với vẻ đau đớn đến nghẹt thở.
Ánh mắt anh chứa đựng tất cả những lời hứa mà anh chưa kịp giữ và mọi nỗi nhớ da diết dành cho người phụ nữ đã chết từ lâu nhưng vẫn cố gắng sống vì tình yêu của mình.
"Đừng sợ," Hứa Minh thì thầm, môi anh chạm nhẹ vào trán cô trong thế giới ảo này.
"Khi bạn quên hết tất cả, tôi sẽ là người nhắc nhở bạn trở lại."
Và rồi, bóng tối nuốt chửng lấy họ.
Đồng hồ sinh học hiển thị 00:01:30 khi Tần Duyên rơi xuống vực thẳm của sự vô thức.
Cô cảm thấy cơ thể mình đang tan rã thành hàng tỷ hạt bụi ánh sáng nhỏ li ti, mỗi hạt mang theo một mảnh ký ức quý giá sắp bị mất mãi mãi vào hư không vĩnh cửu.
Trong giây phút cuối cùng trước khi ý thức hoàn toàn biến mất, Tần Duyên nhận ra sự thật kinh hoàng nhất mà cô chưa từng dám nghĩ đến: Hứa Minh không chỉ đang cố gắng giữ chân linh hồn cô lại bằng cách tái hiện ký ức đẹp đẽ.
Anh ấy còn đang hy sinh chính những TU của mình để duy trì thế giới ảo này tồn tại đủ lâu cho cô có thể tìm ra lối thoát thực sự từ bên trong ngục tù thời gian mà Mạc Vân Hi đã tạo ra.
Và giờ đây, khi đồng hồ đếm ngược sắp chạm mốc zero, Hứa Minh cũng sẽ cùng chết theo cô nếu không tìm được cách phá vỡ vòng lặp ký ức này trước khi quá muộn.
Sự hy sinh của anh ấy không chỉ là tình yêu lãng mạn hóa trong tiểu thuyết ngôn tình mà là một trận chiến sinh tử chống lại chính quy luật tồn tại của thế giới họ đang sống.
Tần Duyên nhắm mắt lại, chấp nhận sự quên lãng nhưng giữ chặt lấy niềm tin rằng sẽ có ngày nào đó cô được hồi sinh với ký ức đầy đủ hơn về người đàn ông tên Hứa Minh - kẻ đã yêu thương một linh hồn chết và cố gắng làm cho nó sống dậy bằng chính trái tim đang dần nguội lạnh của mình.
Và rồi, bóng tối bao trùm hoàn toàn khi đồng hồ hiển thị 00:01:30.
Trong màn đêm tĩnh lặng, một giọng nói lạnh giá vang lên đúng từ đôi môi đang chết lặng của Hứa Minh.
Cô kinh hoàng lùi lại khi nhìn thấy vết nứt máu tươi rạn nứt trên gương mặt người đàn ông ấy.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận