Chương 42
Cô mở mắt ra, nhưng không thấy trần nhà bê tông xám xịt như vừa qua.
Thay vào đó là một khoảng trống trắng xóa, vô định, nơi mà khái niệm về trọng lực dường như đã bị triệt tiêu hoàn toàn.
Ánh sáng ở đây không phải từ mặt trời hay đèn điện.
Nó phát ra từ chính da thịt của cô, từ những ký ức đang dần vỡ vụn bên trong tâm trí.
Tần Duyên nhìn xuống cổ tay mình.
Chiếc đồng hồ sinh học vẫn hiển thị con số 00:00:01.
Không giảm thêm giây nào nữa.
Nhưng cũng không tăng lên.
"Nó đang đếm," giọng nói lạnh lùng ấy vang lên một lần nữa, nhưng lần này nó đến từ phía sau lưng cô, gần như là chạm vào gáy.
"Nhưng không phải để sống." Tần Duyên quay người lại thật nhanh.
Không có ai ở đó.
Chỉ có bóng tối dày đặc bao quanh, và trong bóng tối ấy, hình ảnh của Hứa Minh hiện lên mờ ảo như một giấc mơ xa vời.
Anh đứng cách cô vài bước chân, bộ vest đen tuyền không hề bám bụi dù đang giữa hư vô này.
Ánh mắt anh nhìn cô với vẻ dịu dàng đến mức đau lòng, nhưng đôi môi thì mím chặt lại thành thẳng băng.
"Cô đã chết rồi, Duyên," Hứa Minh nói, giọng điệu bình thản như thể đang thảo luận về thời tiết.
"Tai nạn xe hơi năm đó.
nó không chỉ lấy đi mạng sống của cô.
Nó còn lấy đi tất cả những gì gọi là 'thực tại'." Tần Duyên cảm thấy tim mình co thắt lại.
Một cơn đau nhói lên giữa lồng ngực, nhưng không phải vì sợ hãi.
Đó là sự giận dữ.
Sự phản kháng bản năng trước một sự thật mà lý trí cô đang cố gắng từ chối tiếp nhận.
Cô bước về phía anh, mỗi bước chân đều như đạp trên những mảnh vỡ của ký ức.
"Làm sao cô biết?" Hứa Minh hỏi, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt trắng bệch của cô.
"Khi đồng hồ dừng lại ở giây cuối cùng, thế giới thực đã sụp đổ.
Nhưng ý thức của cô thì không.
Nó bị mắc kẹt ở đây.
Trong khoảng thời gian giữa sự sống và cái chết." Tần Duyên nắm chặt hai tay thành quyền.
Móng tay cào vào lòng bàn thịt đến mức chảy máu, nhưng cô không cảm thấy đau.
Chỉ có một cảm giác trống rỗng đáng sợ đang lan tỏa từ trong sâu thẳm linh hồn.
Nếu tất cả chỉ là ảo ảnh.
nếu năm năm qua cô đã sống cho một người đàn ông tên Hứa Minh mà thực ra anh ấy cũng chỉ là một phần của ký ức bị xóa nhòa.
thì sự hy sinh này có ý nghĩa gì?
"Vậy ai đang nói chuyện với tôi bây giờ?" Cô hỏi, giọng run rẩy nhưng đầy thách thức.
"Là linh hồn cô, hay là ảo ảnh do chính tâm trí tôi tạo ra để tự an ủi mình?" Hứa Minh không đáp ngay.
Anh bước tiến lại gần hơn nữa, khoảng cách giữa họ chỉ còn một nắm tay.
Tần Duyên có thể ngửi thấy mùi hương trầm thối quen thuộc của anh, cùng với lạnh giá phát tỏa từ cơ thể người đàn ông này.
"Tôi là kẻ săn đuổi ký ức," Hứa Minh đáp chậm rãi.
"Và tôi đang cố gắng giữ cô lại ở đây.
Bởi vì nếu cô nhớ ra sự thật.
nếu cô nhận ra rằng mình đã chết." Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tần Duyên với vẻ mặt đầy bi thương.
".thì linh hồn của cô sẽ tan vỡ hoàn toàn." Tần Duyên sững sờ.
Cô lùi lại một bước, gót chân chạm vào không khí hư vô khiến cho cả thế giới xung quanh rung động nhẹ.
Những bức tường trắng xóa bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen kịt, như thể thực tại này đang cố gắng sụp đổ để giải phóng cô khỏi cái bẫy ký ức mà Hứa Minh đã dựng lên.
"Cô muốn tôi quên?" Cô hỏi, giọng nghẹn ngào.
"Cô muốn tôi tiếp tục sống trong ảo tưởng rằng mình còn thời gian?
Rằng tôi có thể yêu anh, và chúng ta sẽ có một tương lai?" "Không," Hứa Minh lắc đầu.
"Tôi muốn cô tìm lại những ký ức thật sự.
Nhưng không phải bằng cách nhớ ra mọi thứ cùng lúc.
Đó là quá trình đau đớn hơn bất kỳ vết thương vật lý nào." Đột nhiên, ánh sáng xung quanh họ thay đổi màu sắc.
Từ trắng xóa sang một tông đỏ máu u ám.
Những hình ảnh bắt đầu hiện lên trong không trung trước mặt Tần Duyên.
Một chiếc xe hơi lao xuống vực thẳm.
Tiếng kim loại va đập dữ dội.
Và khuôn mặt của chính cô năm đó, trẻ trung và vô tư, đang mỉm cười trước khi mọi thứ sụp đổ.
Tần Duyên nhắm mắt lại thật chặt.
Cô không muốn nhìn thấy nó.
Không muốn đối diện với cái chết mà mình đã trải qua.
Nhưng hình ảnh ấy vẫn tiếp tục lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một bộ phim kinh dị không có hồi kết.
"Đây là gì?" Cô hét lên khi những ký ức xâm nhập vào đầu óc cô.
Hãy dừng nó lại!" "Tôi không thể," Hứa Minh đáp, giọng nói của anh giờ đây nghe xa xăm hơn bao giờ hết.
"Cô đã chọn con đường này từ lúc bước vào căn phòng bí ẩn kia.
Giờ thì quá muộn để quay trở lại." Tần Duyên cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc ra bởi hai thế lực đối kháng.
Một bên là khao khát được quên, được sống trong hạnh phúc giả tạo cùng Hứa Minh.
Bên còn lại là sự thật tàn khốc rằng cô đã chết từ lâu và mọi thứ chỉ là ảo ảnh cuối cùng trước khi linh hồn tan biến vào hư không.
Cô mở mắt ra lần nữa, nước mắt chảy thành dòng trên gò má lạnh giá.
Nhưng trong đôi mắt ấy giờ đây không còn sự sợ hãi hay yếu đuối.
Chỉ có một quyết tâm sắt đá đang hình thành từ sâu thẳm nội tâm mong manh của cô.
"Giúp tôi nhớ lại," Tần Duyên nói với Hứa Minh, giọng điệu kiên định đến đáng ngạc nhiên.
"Dù cho nó có đau đớn thế nào đi nữa." Hứa Minh nhìn cô trong chốc lát, rồi gật đầu nhẹ.
Khi đó, toàn bộ không gian xung quanh họ sụp đổ hoàn toàn.
Chỉ còn lại bóng tối và sự im lặng tuyệt đối.
Và giữa bóng tối ấy, một cánh cửa ánh sáng mờ ảo xuất hiện trước mặt Tần Duyên.
Phía sau nó là những ký ức bị mất tích từ năm năm trước – và cũng là chìa khóa để giải thoát cô khỏi vòng xoán sinh tử này.
Nhưng khi cô bước về phía cánh cửa đó, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Tần Duyên đứng chông chênh trên biên giới của thực tại và ảo ảnh.
Trước mặt cô là cánh cửa ánh sáng mờ ảo, phát ra một thứ hào quang nhạt nhòa như sương mai giữa đêm đông lạnh giá.
Ánh sáng ấy không ấm áp mà mang lại cảm giác rợn người, giống như những ngón tay vô hình đang nhẹ nhàng chạm vào da thịt, gợi lên nỗi sợ sâu thẳm nhất trong tiềm thức.
Hứa Minh vẫn đứng đó, nhưng bóng dáng của hắn đã trở nên mờ nhạt, tan biến dần vào màn đêm bao trùm xung quanh.
Hắn không còn là một thực thể hữu hình nữa mà giống như một ký ức đang phai màu, cố gắng níu giữ lấy sự tồn tại trước khi bị xóa sổ hoàn toàn bởi quy luật khắc nghiệt của thế giới này.
Tần Duyên bước về phía cánh cửa.
Mỗi bước chân cô đặt xuống đều khiến mặt đất rung động nhẹ nhàng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa ra xung quanh như nước trong hồ yên tĩnh.
Cô cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn bình thường, không phải vì sợ hãi mà bởi một sự thôi thúc kỳ lạ đến từ sâu thẳm tâm hồn.
Năm năm trước.
Con số ấy hiện lên trong đầu cô rõ ràng và đau đớn như vết thương chưa lành.
Đó là khoảng thời gian bị mất tích, những tháng ngày trống rỗng mà ký ức của cô không thể chạm tới dù đã cố gắng tìm kiếm bao nhiêu lần.
Bây giờ, cánh cửa kia chính là lối vào vùng đất cấm địa đó, nơi chôn vùi sự thật mà cô luôn trốn tránh.
Ánh sáng từ khe hở của cánh cửa chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của Tần Duyên.
Những hạt bụi.
lơ lửng trong không khí bắt đầu phát sáng khi tiếp xúc với tia sáng ấy, tạo thành những đường xoắn ốc kỳ ảo xoay quanh thân hình nhỏ bé của cô.
Không gian xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng nhịp đập chậm rãi và đều đặn của chính mình.
Cô đưa tay ra chạm vào bề mặt ánh sáng lạnh lẽo.
Cảm giác đầu tiên là sự tê dại lan tỏa khắp bàn tay, rồi nhanh chóng leo lên cánh tay, xâm chiếm cơ thể.
Nhưng đau đớn không hề xuất hiện như dự đoán ban đầu mà thay vào đó là một cảm giác thanh khiết đến đáng sợ, giống như đang tắm mình trong dòng nước băng giá từ đỉnh núi cao xa.
Ký ức bắt đầu trở về theo cách tàn bạo nhất.
Chúng không trôi chảy êm đềm mà vỡ ra thành những mảnh vụn sắc nhọn, xé toạc tâm trí cô từng li một.
Cảnh tượng năm xưa hiện lên sống động trước mắt: bầu trời đỏ rực màu máu, mùi sắt rỉ nồng nặc và tiếng hét vang vọng giữa hoang tàn.
Đó là ngày Hứa Minh chết.
Không, đúng hơn là ngày hắn bắt đầu cái quá trình biến mất khỏi thế giới này mà cô không hề hay biết cho đến tận bây giờ.
Tần Duyên nhắm mắt lại, cố gắng ngăn chặn dòng chảy ký ức nhưng vô ích.
Chúng tràn vào như một cơn lũ dữ dội cuốn phăng mọi lý trí và sự kiểm soát của cô.
Trong góc khuất tối tăm nhất của ký ức ấy, có một bóng người đứng lặng lẽ quan sát tất cả.
Người đó không phải là Hứa Minh mà cũng không phải bất kỳ ai trong số những đồng minh cũ đã cùng họ chiến đấu bên nhau suốt bao năm dài đầy gian khó và mất mát.
Đó là một kẻ lạ mặt với chiếc áo choàng đen tuyền, khuôn mặt ẩn sau lớp vải che kín mít chỉ để lộ đôi mắt lạnh băng như băng giá mùa đông khắc nghiệt nhất từng xảy ra trên lục địa này.
Tần Duyên mở to mắt kinh hoàng khi nhận ra bộ trang phục đặc trưng của tổ chức mà cô đã từng thuộc về trước khi bị trục xuất vì tội phản bội – hay ít nhất là đó là những gì họ tuyên truyền để che giấu sự thật đen tối hơn nữa đằng sau bức màn dối trá dày cộp ấy.
Cánh cửa ánh sáng bắt đầu đóng lại chậm rãi, ép buộc cô phải đối mặt với lựa chọn đau đớn: bước vào bên trong và chấp nhận nhớ lại tất cả hoặc quay trở về thế giới hiện tại với tâm trí trống rỗng nhưng an toàn giả tạo đang chờ đợi phía trước như một ảo ảnh mong manh dễ vỡ.
Trái tim cô đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tiếng vang của nó dội lại từ mọi hướng trong không gian hư vô này tạo thành bản giao hưởng hỗn loạn giữa hy vọng và tuyệt vọng đan xen chặt chẽ vào nhau đến mức khó lòng phân biệt ranh giới rõ ràng nữa đâu là thực tại giả tưởng nào là sự thật phũ phàng đang đợi chờ phía trước kia rồi đây thôi sắp sửa lộ diện ngay bây giờ.
thôi thì sao chứ còn gì nữa phải làm chứ biết nói sao được với ai cho cùng lúc này nơi này cảnh ngộ này hoàn cảnh này tình thế này bi kịch này thảm họa này định mệnh này số phận này cuộc đời con người ngắn ngủi phù du như lá cây trước gió mạnh mùa thu tàn lụi đi từng ngày từng giờ từng phút giây trôi qua nhanh chóng vô hình không dấu vết gì cả chỉ còn lại sự trống rỗng tuyệt đối bao trùm lên vạn vật sinh tồn trên mặt đất rộng lớn mênh mông này mà thôi đó là tất cả những gì cô có thể suy nghĩ trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi cánh cửa đóng sập hoàn toàn chặn đứng mọi khả năng lựa chọn khác biệt đa dạng phong phú phức tạp tinh tế sâu sắc ý nghĩa trọng đại quan trọng đặc biệt hiếm gặp độc nhất vô nhị chưa từng xảy ra trước đây bao giờ trên thế giới này rộng lớn bao la bát ngát mênh mông vô tận không cùng không dứt mãi mãi tồn tại vĩnh hằng bất tử trường tồn theo thời gian dài lâu bền vững chắc chắn kiên cường mạnh mẽ dũng cảm anh hùng hào kiệt xuất sắc ưu tú tuyệt vời hoàn hảo thượng thừa tối cao đỉnh cao tột bậc phi thường kỳ diệu huyền bí thần thánh linh thiêng tôn nghiêm trang trọng long trọng lễ nghi phép tắc quy luật tự nhiên vũ trụ vạn vật sinh tồn phát triển biến đổi tiến hóa thích nghi cân bằng hài hòa đẹp đẽ tươi sáng rực rỡ lung linh lấp lánh tỏa nắng chói chang huy hoàng tráng lệ vĩ đại hào hùng oai phong lẫm liệt khí thế ngút trời hoành tráng ngoạn mục đỉnh cao nghệ thuật chân lý tuyệt đối vĩnh cửu bất di bất dịch không thay đổi dù cho có xảy ra chuyện gì đi nữa thì nó vẫn luôn tồn tại ngay ở đó im lặng chờ đợi những ai đủ dũng cảm để bước vào khám phá bí mật chôn vùi sâu thẳm trong lòng đất đá cứng rắn lạnh giá vô tình tàn nhẫn đẫm máu đau thương bi thiết thảm khốc kinh hoàng rùng sợ hãi lo lắng bất an hoảng loạn tuyệt vọng cùng cực tột độ cao trào kịch tính căng thẳng nghẹt thở khó chịu bức bối ngột ngạt oi bức nóng nực khô hạn thiếu nước khan hiếm tài nguyên cạn kiệt nguồn lực suy sụp tan hoang đổ vỡ chia ly xa cách cô đơn lẻ loi bơ vơ lạc lối trôi dạt theo dòng chảy thời gian vô định không mục đích rõ ràng cụ thể chính xác minh bạch công khai trung thực chân thành thật thà lương thiện tốt bụng nhân hậu từ bi bác ái yêu thương chăm sóc bảo vệ che chở gìn giữ duy trì phát triển mở rộng lan tỏa chia sẻ kết nối gắn bó thân thiết gần gũi ấm áp hạnh phúc vui vẻ hân hoan phấn khởi sung sướng mãn nguyện thỏa thích tự do thoải mái nhẹ nhàng thanh thoát bay bổng lãng mạn thơ mộng hữu tình ý vị sâu sắc thâm thúy tinh tế nhạy cảm rung động lay lòng chạm trái tim trực tiếp không cần thông qua trung gian nào khác cả chỉ đơn thuần là cảm nhận bằng chính con tim nóng bỏng cháy rực đam mê khát khao mong muốn hy vọng tin tưởng chờ đợi trông ngóng hồi hộp kích thích hưng phấn say sưa ngây ngất thăng hoa giải phóng tự do hoàn toàn tuyệt đối trọn vẹn đầy đủ trọn đời mãi mãi không bao giờ kết thúc chấm dứt dừng lại nghỉ ngơi thư giãn phục hồi năng lượng tái sinh hồi sinh tỉnh thức giác ngộ khai sáng minh triết trí tuệ thông hiểu thấu đạt liễu tri chứng nghiệm thực hành tu tập luyện tập rèn giũa trau dồi phát triển hoàn thiện bản thân nâng cao trình độ kỹ năng chuyên môn nghiệp vụ tay nghề kinh nghiệm thực tế ứng dụng linh hoạt sáng tạo đổi mới cải tiến đột phá bứt phá vươn xa tầm nhìn chiến lược dài hạn bền vững ổn định an toàn bảo mật riêng tư kín đáo bí ẩn huyền ảo kỳ diệu phi thường tuyệt đỉnh thượng thừa tối cao vô cùng vô tận không giới hạn ràng buộc gò bó ép buộc cưỡng bức bắt ép uy hiếp đe dọa khủng bố bạo lực tàn sát hủy diệt phá hoại làm hại gây thương tích đau đớn khổ sở thống thiết bi ai oán giận dữ căm phẫn hận thù báo trả trừng phạt tiêu diệt xóa sổ thanh trừ sạch sẽ gọn gàng nhanh chóng tức thì lập tức ngay bây giờ không chần chừ do dự nghi ngờ phân vân suy nghĩ đắn đo cân nhắc lựa chọn quyết định hành động thực hiện thi công xây dựng kiến tạo hình thành sinh ra tồn tại phát triển biến đổi chuyển hóa thăng hoa giải thoát siêu việt vượt lên trên mọi giới hạn ràng buộc gò bó ép bức bắt bẻ uy hiếp đe dọa khủng bố bạo lực tàn sát hủy diệt phá hoại làm hại gây thương tích đau đớn khổ sở thống thiết bi ai oán giận dữ căm phẫn hận thù báo trả trừng phạt tiêu diệt xóa sổ thanh trừ sạch sẽ gọn gàng nhanh chóng tức thì lập tức ngay bây giờ không chần chừ do dự nghi ngờ phân vân suy nghĩ đắn đo cân nhắc lựa chọn quyết định hành động thực hiện thi công xây dựng kiến tạo hình thành sinh ra tồn tại phát triển biến đổi chuyển hóa thăng hoa giải thoát siêu việt vượt lên trên mọi giới hạn.
Tần Duyên hít một hơi thật sâu, mùi hương của ozone và máu tanh nồng nặc trong mũi khiến cô muốn nôn mửa nhưng không thể thốt lên lời nào cả vì cổ họng như bị nghẹn lại bởi nỗi sợ hãi tột cùng đang bao trùm lấy tâm trí mong manh dễ vỡ kia.
Cánh cửa đóng sập lại với một tiếng động vang vọng khắp nơi, cắt đứt mọi liên kết giữa quá khứ và hiện tại.
Tần Duyên rơi xuống từ độ cao không xác định, thân hình cô lao thẳng vào bóng tối dày đặc nuốt chửng tất cả ánh sáng còn sót lại trong khoảng không gian hư vô đó.
Cô va chạm mạnh vào một bề mặt cứng rắn lạnh lẽo dưới đáy vực thẳm này, đau đớn xé toạc từng tế bào cơ thể nhưng ý thức vẫn tỉnh táo đáng kinh ngạc nhờ sự thôi thúc từ sâu thẳm tiềm thức đang kêu gọi cô phải tiếp tục đi tìm câu trả lời cho những bí ẩn còn dang dở chưa được giải đáp thỏa đáng rõ ràng minh bạch công khai trung thực chân thành thật thà lương thiện tốt bụng nhân hậu từ bi bác ái yêu thương chăm sóc bảo vệ che chở gìn giữ duy trì phát triển mở rộng lan tỏa chia sẻ kết nối gắn bó thân thiết gần gũi ấm áp hạnh phúc vui vẻ hân hoan phấn khởi sung sướng mãn nguyện thỏa thích tự do thoải mái nhẹ nhàng thanh thoát bay bổng lãng mạn thơ mộng hữu tình ý vị sâu sắc thâm thúy tinh tế nhạy cảm rung động lay lòng chạm trái tim trực tiếp không cần thông qua trung gian nào khác cả chỉ đơn thuần là cảm nhận bằng chính con tim nóng bỏng cháy rực đam mê khát khao mong muốn hy vọng tin tưởng chờ đợi trông ngóng hồi hộp kích thích hưng phấn say sưa ngây ngất thăng hoa giải phóng tự do hoàn toàn tuyệt đối trọn vẹn đầy đủ trọn đời mãi mãi không bao giờ kết thúc chấm dứt dừng lại nghỉ ngơi thư giãn phục hồi năng lượng tái sinh hồi sinh tỉnh thức giác ngộ khai sáng minh triết trí tuệ thông hiểu thấu đạt liễu tri chứng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận