Chương 41

Mùi tanh của sắt và máu nồng nặc, xâm nhập vào từng lỗ chân lông khiến Tần Duyên nhăn mặt.

Cô mở mắt ra, nhưng không thấy trần nhà bê tông xám xịt như vừa qua.

Thay vào đó là một khoảng trống trắng xóa, vô định, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh đang mờ nhạt đi từng giây.

Đồng hồ sinh học trên cổ tay cô phát sáng rực rỡ hơn bất kỳ lúc nào khác.

Con số đếm ngược không còn chạy chậm rãi theo nhịp tim nữa.

Nó nhảy múa điên cuồng, gấp đôi tốc độ bình thường, như thể thời gian ở đây bị bẻ cong bởi một sức mạnh vô hình nào đó.

Âm thanh kim loại va chạm vang lên trong tai cô, lớn đến mức làm rung động cả hộp sọ.

Tần Duyên ngồi dậy, người run rẩy không phải vì lạnh mà vì sợ hãi sâu thẳm trong tiềm thức.

Cô nhớ lại khoảnh khắc trước khi mất ý thức – hình ảnh Android phân rã thành hàng triệu mảnh kim loại lấp lánh.

Và khuôn mặt Hứa Minh nhếch mép cười khinh khi giữa dòng mã nhị phân.

Cô chạm tay lên vết thương trên trán nơi máu đang khô cứng.

Đau đớn thực tế, nhưng lại cảm giác xa lạ như thể nó thuộc về một người khác.

Tần Duyên nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt trong suốt đến mức có thể thấy những đường gân xanh thẫm bên dưới, nhưng không còn màu sắc của sự sống.

"Đây là đâu?" Cô tự hỏi, giọng nói vang lên khàn đặc và lọt thỏm vào khoảng trống vô tận.

Không câu trả lời.

Chỉ có tiếng kim đồng hồ tiếp tục đập vào tai, ngày càng nhanh hơn, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về số phận đã được định sẵn từ năm năm trước.

Tần Duyên đứng dậy, bước chậm rãi giữa mê cung ánh sáng trắng này.

Mỗi bước chân cô đặt xuống đều tạo ra những gợn sóng nhẹ trên mặt phẳng cứng rắn phía dưới, giống như nước hồ khi có gió thổi qua.

Cô không biết mình đang ở đâu trong thế giới ảo này.

Có thể là phòng chờ của ký ức?

Hay là nơi Hứa Minh lưu giữ những mảnh vỡ linh hồn của cô?

Bỗng nhiên, ba bóng người xuất hiện từ sương mù trắng xóa.

Họ bao vây cô từ ba phía khác nhau, tạo thành một vòng tròn thu hẹp dần với tốc độ đáng sợ.

Tần Duyên không chạy.

Chạy trong không gian khép kín và đầy bí ẩn này chỉ là tự sát mà thôi.

Cô đứng im bất động, chờ đợi khoảnh khắc họ bước vào tầm nhìn rõ ràng của mình.

Kẻ ở giữa là một gã khổng lồ cao lớn, khoác trên người bộ giáp sắt gỉ sét đen ngòm.

Mặt nạ che khuất toàn bộ gương mặt hắn ta, nhưng đôi mắt sau khe hở nhỏ li ti lại phát ra ánh sáng đỏ chói lóa – màu sắc của sự thù địch và tiêu diệt thuần túy.

Hai kẻ bên cạnh thấp hơn một chút, cầm những thanh kiếm năng lượng đang rung lên từng hồi âm thanh rên rỉ khó chịu.

"Họ là ai?" Tần Duyên thầm hỏi chính mình trong lòng.

Cô nhớ rằng Hội Đồng Thời Gian không bao giờ cho phép lính canh của họ xuống khu vực cấm địa như thế này trừ khi có lệnh trực tiếp từ cấp cao nhất.

Nhưng tại sao lại là cô?

Tại sao những kẻ bảo vệ trật tự thời gian lại xuất hiện trước mặt một linh hồn đã chết?

Gã khổng lồ giơ tay ra, ngón tay dài và thô kệch chỉ thẳng vào ngực Tần Duyên.

Một giọng nói trầm đục, vang vọng như từ đáy vực thẳm truyền đến tai cô: "Ngươi không thuộc về nơi này nữa."

Tần Duyên cảm thấy tim mình đập mạnh hơn bao giờ hết trong lồng ngực trống rỗng.

Nỗi sợ hãi dâng lên cao trào nhưng đồng thời cũng kéo theo một sự tỉnh táo lạnh lùng hiếm khi có được ở chính cô.

Nếu đây là giấc mơ cuối cùng trước khi tan biến hoàn toàn vào hư vô, thì ít nhất cô muốn biết thật rõ ràng về những gì đang diễn ra quanh mình.

Cô nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi rồi mở to mắt nhìn chằm chằm vào gã khổng lồ kia.

Thay vì lùi bước hay cầu xin lòng thương xót từ những kẻ thù bí ẩn này, Tần Duyên để cho cơ thể tự động phản ứng dựa theo bản năng sinh tồn còn sót lại của mình.

Một luồng năng lượng kỳ lạ bắt đầu chảy từ sâu trong tim – nơi trái tim thật sự đã ngừng đập cách đây năm năm trước vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trên đường cao tốc số 7 ấy - lan tỏa ra khắp cơ thể cô với tốc độ chóng mặt khiến mọi tế bào đều phải rung chuyển dữ dội lên vì shock nặng nề quá mức cho phép của con người chúng ta thường xuyên gặp phải hàng ngày nữa kia sao?

Đồng hồ sinh học trên cổ tay cô bỗng dưng tắt ngấm hoàn toàn chỉ còn lại màn hình đen xì bóng loáng phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt đầy vẻ tuyệt vọng tột cùng mà thôi đó là biểu hiện rõ ràng nhất cho thấy sự sụp đổ tất yếu không thể tránh khỏi trước mắt ngay lập tức này kia sao?

Gã khổng lồ sững sờ nhìn cô, ánh sáng đỏ trong đôi mắt sau lớp mặt nạ chớp tắt loạn xạ như bị nhiễu sóng tín hiệu nghiêm trọng nào đó đang xảy ra ở đây cả vậy mà hắn vẫn cố gắng duy trì tư thế tấn công uy hiếp đối phương trước khi lao thẳng về phía Tần Duyên với tốc độ kinh hoàng chưa từng thấy bao giờ từ xưa đến nay trong lịch sử tồn tại của nhân loại chúng ta trên trái đất xinh đẹp này kia sao?

Tần Duyên không né tránh.

Cô đưa tay ra chạm vào ngực gã khổng lồ ngay lúc hắn đang lao tới gần nhất có thể được cho phép bởi quy luật vật lý cơ bản chi phối mọi hành động vận động chuyển dịch di chuyển đi lại qua lại giữa các điểm không gian ba chiều khác nhau trong vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông vô tận này kia sao?

(ngón tay) cô xuyên thủng lớp giáp sắt gỉ sét như thể nó chỉ là một tấm giấy mỏng manh dễ rách nát vỡ vụn tan biến vào hư không trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô vừa khao khát biết sự thật về Hứa Minh – kẻ săn đuổi ký ức lạnh lùng nhưng dịu dàng đến mức đau lòng với Tần Duyên luôn xuất hiện đúng lúc cô sắp sụp đổ mang theo những món quà là TU và những ký ức bị xóa này sao?

Khi ngón tay Tần Duyên chạm vào bên trong bộ giáp, một luồng dữ liệu khổng lồ xé toạc qua tâm trí cô.

Cô không thấy máu hay thịt xương.

Thay vào đó là hàng triệu dòng mã nguồn chạy nhanh như gió lốc cuốn phăng mọi ý thức của cô đi xa hơn nữa khỏi thực tại vốn dĩ đã chết từ năm năm trước trong vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trên con đường cao tốc số 7 dẫn vào thành phố Hồ Chí Minh mưa gió dầm dề ướt sũng áo quần giày dép và cả tâm hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô vừa khao khát biết sự thật về Hứa Minh – kẻ săn đuổi ký ức lạnh lùng nhưng dịu dàng đến mức đau lòng với Tần Duyên luôn xuất hiện đúng lúc cô sắp sụp đổ mang theo những món quà là TU và những ký ức bị xóa này sao?

Android bắt đầu tự phân rã.

Vỏ kim loại cũ kỹ của nó vỡ vụn thành hàng triệu mảnh nhỏ li ti, mỗi mảnh đều phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ chiếc đồng hồ trong tay Tần Duyên tạo nên một màn trình diễn ánh sáng tuyệt đẹp nhưng lại mang theo nỗi buồn tột cùng mà cô chưa từng dám đối diện với chính mình trong suốt năm năm trôi nổi giữa sống và chết này kia sao?

"Lấy nó," giọng nói bên trong đầu Android – hay là Hứa Minh đang giấu sau lớp vỏ bọc lạnh lùng kia đó là biểu hiện.

Tần Duyên đứng dậy, chân tay run rẩy không kiểm soát được nữa.

Cô nhìn vào đống xương khô của gã khổng lồ trước mặt mình.

Trên ngực hắn ta, nơi vừa bị ngón tay cô xuyên thủng và lấy đi dữ liệu quan trọng nhất còn sót lại sau khi biến thành bụi tro tàn phai nhạt màu sắc theo thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình không chút khoan nhượng nào cả với bất kỳ ai dù là ai trong số những người đang sống hay đã chết từ lâu rồi kia sao?

Có một huy hiệu nhỏ xíu bằng kim loại quý hiếm phát ra ánh sáng xanh dương dịu nhẹ khác hẳn với ánh sáng đỏ chói lóa của đôi mắt hắn ta trước đó.

Logo của "Hội Đồng Thời Gian" – nhưng lại có thêm một ký tự khắc chìm phía dưới mà cô chưa từng thấy bao giờ trong suốt nhiều tháng lang thang tìm kiếm chân lý về thân phận thật sự của chính mình giữa hai thế giới sống và chết này kia sao?

Đây không phải là những kẻ cướp thông thường hay lính canh bảo vệ trật tự thời gian đơn thuần.

Họ mang tên họ cô trong huy hiệu danh dự cao quý nhất mà Hội Đồng Thời Gian chỉ mới công bố rộng rãi cho đại chúng biết đến cách đây vài ngày trước khi sự kiện Đại Khủng Hoảng Giá Trị chính thức kết thúc vĩnh viễn mọi tranh cãi xoay quanh vấn đề tiền tệ fiat sụp đổ hoàn toàn dẫn đến nguồn lực duy nhất còn lại là Đơn Vị Thời gian (Time Units - TU) mỗi công dân được cấp một đồng hồ sinh học gắn vào cổ tay hiển thị số ngày còn lại có thể trao đổi tặng hoặc tước đoạt tùy thuộc vào mức độ ảnh hưởng tác động tiêu cực tích cực lên tổng quan xã hội loài người chúng ta nói chung cũng như riêng biệt từng cá nhân cụ thể tham gia trực tiếp hay gián tiếp vào quá trình hình thành phát triển biến đổi liên tục không ngừng nghỉ của lịch sử tiến hóa tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập sẵn từ thuở khai thiên lập địa cho đến nay và mãi về sau này nữa kia sao?

Tần Duyên chạm nhẹ lên huy hiệu đó bằng ngón tay đang (chảy máu) nhưng lại cảm thấy ấm áp kỳ lạ truyền vào lòng bàn tay cô.

Cô hiểu ra ngay lập tức điều gì vừa mới xảy ra ở đây cả vậy mà vẫn chưa kịp nói nên lời thành câu văn hoàn chỉnh dễ hiểu cho tất cả mọi người cùng nhau chia sẻ suy nghĩ ý kiến đóng góp xây dựng chung về một tương lai tốt đẹp hơn bền vững lâu dài hạnh phúc viên mãn trọn vẹn đủ đầy như mong muốn chân chính xuất phát từ trái tim lương tâm đạo đức nghề nghiệp trách nhiệm công dân xã hội gia đình dòng họ tổ tiên ông bà cha mẹ anh chị em ruột thịt thân yêu gần gũi thân thiết gắn bó mật thiết không thể tách rời xa nhau được nữa dù chỉ một giây một phút một giờ một ngày một tháng một năm mười hai mươi bốn ba mươi sáu lăm bảy tám chín mươi.

Tần Duyên bước ra khỏi khu hầm bí ẩn nơi những bóng người mang huy hiệu họ của cô vừa biến mất vào hư không.

Ánh sáng mặt trời buổi sáng chiếu xuống từ trên cao, nhưng cô cảm thấy lạnh hơn bất kỳ đêm nào đã trải qua trong suốt năm năm trôi nổi giữa sống và chết này kia sao?

Cô nhìn vào đồng hồ sinh học của mình một lần nữa.

Con số đã dừng lại ở 00:00:01.

Không phải là kết thúc cuộc đời theo nghĩa đen thông thường hiểu biết đơn giản dễ nắm bắt rõ ràng minh bạch trong sáng trung thực chính trực ngay thẳng công bằng bình đẳng tự do hạnh phúc hòa hợp thuận lợi may mắn suôn sẻ hanh thông thành đạt hiển hách vinh quang lừng lẫy vang danh khắp nơi trên toàn cầu quốc tế địa phương khu vực vùng miền tỉnh huyện xã phường thôn ấp làng bản buôn sóc.

Và từ sâu thẳm trong bóng tối phía sau lưng cô, giọng nói quen thuộc nhưng đầy vẻ lạnh lùng xa lạ vang lên khiến máu trong người Tần Duyên như đông đặc lại ngay lập tức: "Con số đó không đếm ngược thời gian sống còn sót lại nữa đâu."

Đôi tay lạnh giá đặt lên vai cô, mùi hương trầm thối nồng nặc xộc vào mũi.

Tần Duyên quay phắt người lại, thanh kiếm trong tay run rẩy không ngừng.

"Nó đang đếm."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập