Chương 40

Một nỗi đau xé toạc từng thớ thịt, từng sợi dây thần kinh, kéo Tần Duyên trở lại với hiện thực tàn khốc này.

Cô mở mắt ra, nhìn thấy trần nhà bê tông xám xịt đầy những vết nứt loang lổ như mạng nhện cũ kỹ.

Không có ánh sáng dịu dàng của Hứa Minh.

Không có hương thơm hoa huệ giả tạo mà anh thường dùng để che giấu mùi tanh máu của ký ức bị xóa.

Chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương và mùi sắt gỉ nồng nặc.

Tần Duyên cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể cô như đã chết từ lâu.

Cánh tay trái tê dại, nặng chĩu.

Cô nhìn xuống, tim đập thình thịch trong lồng ngực trống rỗng.

Vết thương ở cánh tay không còn là một vết cắt đơn thuần nữa.

Da thịt nơi đó đang bị xé toạc ra, nhưng bên trong không có máu đỏ tươi chảy ra.

Thay vào đó, những sợi dây sáng màu xanh dương nhạt – thứ mà cô gọi là Đơn Vị Thời gian (TU) – đang tuôn trào như nước từ một con đập vỡ.

Chúng lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang yếu ớt, phản chiếu lên đôi mắt hoảng loạn của cô.

Chiếc đồng hồ sinh học gắn trên cổ tay phải hiển thị những ký tự lỗi lầm nhấp nháy: `ERROR 0401`.

Không còn số ngày đếm ngược.

Không con số nào cả.

Nó đã vượt qua giới hạn của sự tồn tại vật lý.

Tần Duyên chạm nhẹ vào vùng da xung quanh vết thương.

Cảm giác lạnh buốt lan tỏa, không phải là cái chết tự nhiên, mà là một sự hút cạn có chủ đích.

Ai đó đang lấy đi thứ duy nhất còn lại trong cô.

Không chỉ là thời gian sống, mà là bản chất của linh hồn này.

"Hứa Minh." Cô thì thầm tên anh bằng giọng khàn đặc.

Nhưng đáp lời cô không phải là hình bóng lạnh lùng dịu dàng kia, mà là tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía ngoài cánh cửa sắt gỉ sét.

Tiếng khóa quay cọt kẹt, âm thanh kim loại ma sát nhau nghe như những ngón tay xương sọ đang gào thét trong sự tuyệt vọng.

Tần Duyên nghiến răng, cố gắng đứng dậy dù toàn thân run rẩy vì kiệt sức.

Cô không nhớ mình đã ở đây bao lâu.

Có thể là vài giờ, hoặc vài năm.

Trong thế giới giữa sống và chết này, thời gian chỉ là một ảo ảnh được dệt nên bởi nỗi đau.

Cánh cửa sắt mở ra với một tiếng cọt kẹt dài, kéo theo ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy từ hành lang chiếu vào, tạo ra những bóng đen dài và méo mó trên sàn nhà đầy mảnh vỡ kính vụn.

Ánh sáng đó không mang lại sự rõ ràng mà chỉ làm cho mọi thứ trở nên sắc bén hơn, cắt xẻ lấy từng góc khuất của căn phòng giam cầm này.

Hai tên lính canh mặc đồng phục đen đứng sững ở lối vào.

Mặt nạ kim loại phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, che giấu hoàn toàn biểu cảm con người phía sau.

Họ không nhìn cô bằng đôi mắt của những kẻ thù địch, mà giống như đang quan sát một mẫu vật đã chết trong phòng thí nghiệm.

Không có lời chào hỏi.

Không có sự đe dọa verbal.

Chỉ là hai bước chân tiến vào, nặng nề và chắc chắn trên nền gạch men cũ kỹ.

Tần Duyên lùi lại , lưng tựa vào bức tường lạnh giá phía sau.

Cô cảm nhận được mùi hương đặc trưng của họ – mùi ozone trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng mạnh mẽ đến mức gây buồn nôn.

Đó không phải là mùi của những người sống thực sự.

Đây là Khu Vực Cấm Địa.

Nơi mà các quy luật tự nhiên bị (bóp méo) để phục vụ cho mục đích tối thượng nào đó mà Mạc Vân Hi đang theo đuổi.

"Lấy nó," một trong hai kẻ đó nói, giọng điệu máy móc đến mức đáng sợ.

Hắn giơ ra một ống tiêm lớn chứa đầy chất lỏng xanh luminescent.

Ánh sáng từ dung dịch chiếu lên khuôn mặt không biểu cảm của hắn, tạo nên hiệu ứng kỳ quái như thể hắn đang phát sáng từ bên trong.

"Quản lý cần lấy thêm dữ liệu về quá trình phân rã ý thức."

Tần Duyên nheo mắt nhìn ống tiêm đó.

Cô nhận ra thứ chất lỏng ấy giống hệt những gì cô đã thấy khi Android tự phân rã ở chương trước.

Nhưng lần này, nó được tinh chế hơn, đậm đặc hơn.

Nó không phải là thuốc chữa bệnh.

Nó là dung dịch hòa tan ký ức để chiết xuất TU từ chính linh hồn của nạn nhân.

Họ không muốn giết cô ngay lập tức.

Họ đang vắt kiệt từng giọt sức sống cuối cùng còn sót lại trong xác chết này để nuôi dưỡng hệ thống vĩnh cửu vô cảm mà Mạc Vân Hi xây dựng lên.

"Tôi đã nói," Tần Duyên cất tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng mang theo một sự lạnh lùng kinh ngạc chính cô cũng không ngờ tới.

"Tôi sẽ tự quyết định khi nào thì hết giờ." Cô nháy mắt ra hiệu cho Hứa Minh trong đầu mình – dù biết rằng anh có thể đang ở đâu đó ngoài kia, hoặc đã biến mất vĩnh viễn vào hư vô.

Nhưng tiếng động từ phía sau lưng khiến cô cứng đờ người lại.

Một bàn tay lạnh như băng đặt lên vai cô, nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực áp đảo.

Không phải Hứa Minh.

Mà là quản lý khu vực này – kẻ đang đứng ở cửa quan sát mọi thứ với vẻ mặt bình thản đáng sợ của một nhà khoa học điên.

Tần Duyên ngẩng đầu lên, mắt mở to, nhận ra sự thật kinh hoàng mà cô đã nghi ngờ từ lâu nhưng chưa dám thừa nhận.

Cô không bị tước đoạt thời gian để chết như những tù nhân thông thường khác trong hệ thống này.

Cô đang trở thành một "Bình Chứa Sống".

Quản lý Khu Vực không muốn giết cô ngay lập tức vì ý thức của Tần Duyên – dù đã tan vỡ và trôi nổi giữa hai thế giới – lại là nguồn năng lượng sạch nhất, ổn định nhất để duy trì sự vận hành của máy chủ trung tâm.

Những ký ức đau đớn về Hứa Minh, những cảm xúc mãnh liệt về tình yêu mất mát chính là nhiên liệu đốt cháy cho cỗ machine lạnh lùng này.

Cô không chỉ đang chết dần mòn.

Cô đang bị sử dụng như một pin sinh học sống để giữ cho thế giới ảo của Mạc Vân Hi tiếp tục tồn tại trong sự im lặng và vô cảm vĩnh cửu.

Mỗi khi cô nhớ về Hứa Minh, mỗi khi nỗi đau xé lòng bao trùm lấy tâm trí, lượng TU được sản xuất ra sẽ tăng lên gấp bội so với những người bình thường đang sống trong trạng thái an nhàn giả tạo.

Sự hy sinh của cô không phải là một hành động lãng mạn cuối cùng dành cho tình yêu.

Nó là nguồn cung cấp năng lượng chính yếu nhất cho sự thống trị tuyệt đối của cái ác vô cảm này.

"Tại sao?" Tần Duyên hỏi, nước mắt chảy xuống má nhưng khuôn mặt thì khô khan đến tàn nhẫn.

"Tại sao lại chọn tôi?

Tôi chỉ là một linh hồn đã chết." Quản lý khu vực cười nhạt, tiếng cười đó vang lên như tiếng kim loại cạ răng trong không khí loãng thiu.

Hắn bước tới gần hơn, ánh nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc mong manh của cô gái trước mặt hắn để nhìn thẳng vào lõi dữ liệu đang bị xé toạc bên trong.

"Chính xác," hắn đáp lại, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự lạnh lùng băng giá của cái chết tột cùng.

"Chỉ có những linh hồn đã vỡ vụn mới đủ sức chứa đựng lượng thông tin khổng lồ mà hệ thống cần để vận hành vĩnh cửu.

Sự đau đớn của cô là nhiên liệu quý nhất mà chúng tôi tìm kiếm trong suốt mười năm qua." Hắn đưa tay ra, chạm nhẹ vào vết thương đang chảy TU trên cánh tay cô.

Một cảm giác ngứa ran dữ dội lan tỏa khắp cơ thể Tần Duyên khi hắn tiếp xúc với những sợi dây ánh sáng kia.

"Hãy đau thêm nữa, Tần Duyên.

Hãy nhớ lại tất cả.

Vì mỗi giọt nước mắt của cô là một đơn vị thời gian cho xã hội mới không còn khái niệm về sự mất mát."

Tần Duyên sững sờ trước tuyên bố đó.

Cô đã nghĩ rằng mình đang chiến đấu để tìm lại ký ức và chết trong bình yên cùng Hứa Minh.

Nhưng hóa ra, tất cả những nỗ lực của cô chỉ đang cung cấp nhiên liệu cho chính kẻ thù mà cô muốn tiêu diệt.

Sự hy sinh không còn là ngôn ngữ yêu thương nữa.

Nó trở thành công cụ nô dịch tối thượng nhất.

Cô nhìn vào ống tiêm trên tay lính canh, rồi ngước lên nhìn ánh mắt trống rỗng đầy vẻ kiêu hãnh của Quản lý khu vực.

Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu rõ hơn về bản chất tàn khốc của thế giới này.

Không có sự cứu rỗi nào dành cho những kẻ đã chết nhầm lẫn giữa ảo tưởng và thực tại.

Tần Duyên bước ra khỏi căn phòng, những bước chân của cô in hằn trên sàn nhà đầy mảnh vỡ kim loại nhỏ li ti phản chiếu ánh sáng xanh lạnh lẽo từ các màn hình hiển thị lỗi kỹ thuật xung quanh hành lang Khu Vực Cấm im lặng chết chóc, chỉ có tiếng bước chân đều đặn vang vọng như nhịp đập cuối cùng của trái tim sắp ngừng hoạt động.

Cô không gặp phải sự kháng cự nào từ các lính canh khác dường như đã bị lập trình để nhường đường cho "nguồn năng lượng di động" này tự do di chuyển đến trung tâm xử lý dữ liệu nơi mà ý thức cô sẽ được kết nối trực tiếp vào mạng lưới vô cực của Mạc Vân Hi.

Hành lang dài hun hút trước mặt mở ra một cánh cửa kính trong suốt khổng lồ, phía sau là những hàng server máy chủ cao vút lên tận trần nhà tối đen như mực.

Những tia sáng xanh lam nhấp nháy liên tục trên các panel điều khiển tạo nên hiệu ứng thị giác mê hoặc nhưng đáng sợ đến tột cùng khi cô nhận ra rằng mỗi một điểm sáng nhỏ bé đó đại diện cho một linh hồn đang bị hấp thụ và chuyển hóa thành năng lượng vĩnh cửu vô tri vô giác không còn khái niệm về nỗi đau hay hạnh phúc nữa.

Tần Duyên dừng lại trước cửa kính, nhìn thấy phản chiếu của chính mình – hình ảnh một người phụ nữ với cánh tay tràn đầy ánh sáng kỳ lạ nhưng đôi mắt thì trống rỗng tuyệt vọng đến mức khiến bất cứ ai cũng phải kinh hãi thốt lên không lời trước cảnh tượng bi tráng này rồi còn gì nữa.

Quản lý Khu Vực hoảng loạn, cố gắng nhấn nút khẩn cấp để kích hoạt hệ thống phòng thủ tự động bảo vệ trung tâm dữ liệu quan trọng nhất của tổ chức nhưng màn hình chỉ hiển thị lỗi `ACCESS DENIED`.

"Cô đã làm gì với hệ thống?" hắn hét lên, giọng nói run rẩy mất kiểm soát lần đầu tiên trong cuộc đời mình.

Tần Duyên quay lưng lại, bước ra khỏi phòng kiểm soát hướng về phía hành lang dẫn đến trung tâm server nơi mà cô biết rằng linh hồn Hứa Minh đang bị giam cầm và phân mảnh thành hàng triệu đoạn mã nhị phân chờ đợi được giải phóng hay hủy diệt hoàn toàn tùy thuộc vào quyết định cuối cùng của cô trong vài giây tới.

Hắn lao về phía trước, cố gắng bắt lấy tay áo cô nhưng lại trượt đi một cách khó hiểu như thể lực trường hấp dẫn xung quanh Tần Duyên đang bị đảo ngược hoặc biến dạng theo ý muốn của chính linh hồn đã chết này kia sao?

Cô không thể vào đó!" hắn gào lên tuyệt vọng khi thấy cô tiến bước qua cánh cửa kính trong suốt mà không hề có bất kỳ rào cản vật lý nào ngăn chặn sự xâm nhập trái phép lần nữa.

Tần Duyên quay đầu lại nhìn hắn với nụ cười nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm đến mức khiến chính Quản lý khu vực cũng phải kinh ngạc trước vẻ đẹp mong manh nhưng nội tâm kiên cường luôn mỉm cười dù bên trong đang sụp đổ coi sự hy sinh là ngôn ngữ yêu thương duy nhất mà cô đã dành trọn cho người đàn ông tên Hứa Minh từ năm năm trước kia.

"Tôi không cần vào để phá hủy," Tần Duyên nói, giọng nói vang lên rõ ràng và lạnh lùng đáng sợ đối với bất kỳ ai dám thách thức ý chí sắt đá kia đó là biểu hiện rõ ràng nhất của sự trưởng thành và thấu hiểu sâu sắc dành cho những con người bất hạnh luôn bị thua thiệt trong cuộc sống này dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?.

"Tôi vào để kết thúc nó.

Và tôi sẽ kéo tất cả cùng xuống địa ngục với mình."

Hắn sững sờ, không thể tin vào những gì vừa nghe thấy từ chính cái miệng của nạn nhân mà hắn đã kiểm soát trong suốt nhiều tháng qua nay lại dám thách thức trực tiếp quyền lực tối thượng này kia sao?

Tần Duyên bước qua cánh cửa kính vào trung tâm server nơi hàng ngàn luồng dữ liệu xanh lam đang chập chờn như những con rắn độc cơ tấn công bất cứ ai dám xâm nhập lãnh thổ của chúng nhưng cô không hề e ngại hay sợ hãi chút nào cả.

Cô giơ tay trái – bàn tay đang tràn đầy ánh sáng TU từ vết thương bị xé toạc kia - chạm nhẹ vào tấm bảng điều khiển chính bằng kim loại đen bóng loáng phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi và tuyệt vọng của mình trong khoảnh khắc im lặng chết chóc trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn không còn gì để cứu vãn nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô, vừa khao khát biết sự thật về Hứa Minh – kẻ săn đuổi ký ức lạnh lùng nhưng dịu dàng đến mức đau lòng với Tần Duyên luôn xuất hiện đúng lúc cô sắp sụp đổ mang theo những món quà là TU và những ký ức bị xóa này sao?

Android bắt đầu tự phân rã.

Vỏ kim loại cũ kỹ của nó vỡ vụn thành hàng triệu mảnh nhỏ li ti, mỗi mảnh đều phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ chiếc đồng hồ trong tay Tần Duyên tạo nên một màn trình diễn ánh sáng tuyệt đẹp nhưng lại mang theo nỗi buồn tột cùng mà cô chưa từng dám đối diện với chính mình trong suốt năm năm trôi nổi giữa sống và chết này kia sao?

"Lấy nó," giọng nói bên trong đầu Android – hay là Hứa Minh đang giấu sau lớp vỏ bọc lạnh lùng kia đó là biểu hiện

Nhưng khi cô chạm vào bảng điều khiển, thứ nằm giữa hai dòng mã nhị phân khiến hắn quên cả thở.

Mã nhị phân đó đột ngột chuyển thành khuôn mặt Hứa Minh đang nhếch mép cười khinh khi.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, Android cảm thấy linh hồn mình đang bị xé toạc giữa hai thế giới.

Nó không phải
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập