Chương 39

Sương mù không chỉ là hơi ẩm ngưng tụ trong không khí.

Nó dày đặc, nặng nề như một tấm vải tang che phủ lấy Khu Vực Cấm Địa, bóp nghẹt từng nhịp thở của Tần Duyên.

Cô đứng giữa khoảng trống vô định, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh đã bị xé toạc thành những mảnh vụn sắc lẹm.

Đồng hồ sinh học gắn trên cổ tay trái cô đang nhấp nháy đỏ chót.

Ánh sáng ấy không phải là cảnh báo thông thường mà giống như một vết thương hở, rỉ ra sự tuyệt vọng trực tiếp vào tĩnh mạch của cô.

Con số hiển thị đã tụt xuống mức nguy kịch: 03 ngày: 12 giờ: 45 phút.

Ba ngày nữa.

Chỉ còn ba ngày trước khi linh hồn cô hoàn toàn tan biến vào hư không.

Không khí xung quanh mang mùi ozone nồng nặc, pha lẫn với hương thơm ngọt ngào đến đáng sợ của hoa hồng khô – thứ mùi đặc trưng mà Hứa Minh luôn để lại sau mỗi lần xuất hiện.

Nó gợi nhớ về những buổi chiều tà bên bờ hồ, khi anh ấy ngồi đọc sách và ánh mắt cô say mê ngắm nhìn profile sắc sảo kia.

Nhưng giờ đây, mùi hương đó trở nên ghê tởm.

Nó là mùi của sự giả tạo, của một thế giới ảo được xây dựng trên nền tảng xương máu và ký ức bị đánh cắp.

Tần Duyên run rẩy.

Không phải vì lạnh, mà vì sợ hãi sâu thẳm trong lòng mình.

Cô biết điều gì đó đang sai lạc.

Cốt truyện này không đúng với những gì cô từng tin là thật.

Nhưng nỗi đau đầu như kim chui vào não vẫn còn âm ỉ, nhắc nhở cô rằng sự tỉnh táo hiện tại chỉ là một liều thuốc giảm đau tạm thời trước khi cơn địa chấn thực sự xảy ra.

Cô bước đi chậm rãi giữa những cột đá đổ nát của mê cung ngầm.

Những bức tượng bằng đá trắng bị vỡ vụn nằm la liệt khắp nơi, khuôn mặt chúng đã bị bào mòn bởi thời gian và gió mưa ảo ảnh.

Mỗi lần cô dẫm lên một mảnh vỡ, âm thanh vang lên không phải là tiếng sỏi đá khô khốc, mà giống như tiếng khóc nghẹn của trẻ con – nhỏ bé, yếu ớt nhưng đầy sự (khiến cho).

Hứa Minh nói với cô rằng anh đang cố giữ chân linh hồn cô lại.

Nhưng tại sao?

Tại sao một người đàn ông lạnh lùng và bí ẩn đến vậy lại phải hy sinh chính mình để duy trì một ảo ảnh chết chóc?

Và quan trọng hơn, Tần Duyên thực sự đã chết năm đó chưa hay chỉ là ý thức của cô bị mắc kẹt trong lưới nhện thời gian này?

Cô dừng bước trước một hốc đá tối om.

Từ sâu thẳm bóng tối ấy, phát ra những ánh sáng xanh nhạt – khác biệt hoàn toàn với màu đỏ báo động trên cổ tay cô và màu vàng cam của ngọn đuốc ảo ảnh xung quanh.

Ánh sáng đó lạnh lẽo, vô cảm, nhưng lại thu hút sự chú ý của cô như nam châm hút sắt.

Tần Duyên hít vào thật sâu.

Mùi ozone càng trở nên đậm đặc hơn, khiến phổi cô đau nhói.

Cô biết mình không thể quay lại.

Dù có muốn hay không, con đường phía trước đã được định sẵn bởi những lựa chọn tàn khốc mà cô và Hứa Minh phải chịu đựng trong quá khứ.

Và giờ đây, bí ẩn cuối cùng đang chờ đợi cô ở ngay bên kia cánh cửa bóng tối này.

Bóng đen từ hốc đá bước ra.

Không có tiếng động của giày dép chạm đất, không có hơi thở phả vào sương mù lạnh giá.

Nó chỉ đứng đó, tĩnh lặng như một phần tử âm của thế giới này – sự hiện diện của cái chết được nhân hóa thành hình hài con người.

Nhưng khi ánh sáng xanh nhạt chiếu rọi lên khuôn mặt nó, Tần Duyên nhận ra điều kinh hoàng: Đó không phải là quái vật hay ma quỷ nào cả.

Nó có hình dáng giống một Android cũ kỹ, vỏ kim loại đã bị oxy hóa màu nâu đỏ, những đường nét trên khuôn mặt máy móc ấy mang vẻ đẹp cổ điển đến mức đau lòng – gợi nhớ về Hứa Minh trong bộ vest đen tuyền mà cô từng yêu thương say đắm nhưng lại không dám gọi tên.

Android không nói gì.

Đôi mắt LED xanh lam của nó nhấp nháy chậm rãi, tạo ra nhịp điệu giống như tiếng đếm ngược trên đồng hồ sinh học của Tần Duyên.

Nó đưa tay phải – cánh tay gầy guộc bằng hợp kim titan – về phía trước.

Trên lòng bàn tay máy móc lạnh lẽo là một chiếc đồng hồ bỏ túi nhỏ bé, làm từ vàng đen bóng loáng và thủy tinh pha lê trong suốt.

Chiếc đồng hồ ấy phát ra ánh sáng xanh nhạt, trái ngược hoàn toàn với màu đỏ báo động trên cổ tay Tần Duyên.

Nó không giống bất kỳ thiết bị sinh học nào mà cô từng thấy ở Trung tâm Giao dịch Thời gian hiện đại ngày nay.

Đây là một vật phẩm từ thời "Đại Khủng Hoảng Giá Trị" chưa xảy ra – khi tiền tệ fiat vẫn còn tồn tại và con người đo đếm cuộc đời bằng những kim giây cơ học bình thường thay vì Đơn vị Thời gian (TU) trừu tượng hóa này.

Tần Duyên nheo mắt nhìn kỹ hơn.

Mặt số đồng hồ không có chữ số La Mã hay Ả Rập quen thuộc.

Thay vào đó, là những ký tự hoa văn cổ xưa mà cô chưa từng gặp nhưng lại cảm thấy kỳ lạ thân thuộc – như thể chúng đã được khắc sâu vào tiềm thức của cô từ rất lâu trước khi cô sinh ra hoặc chết đi lần thứ hai này đây sao?

"Lấy nó," giọng nói vang lên không phải từ Android, mà trực tiếp bên trong đầu Tần Duyên.

Nó khàn khàn, trầm thấp và mang theo sự mệt mỏi tột cùng – giống hệt giọng Hứa Minh khi anh ấy thì thầm vào tai cô giữa những cơn bão tuyết ảo ảnh trên đỉnh núi cao nơi họ đã chia tay lần thứ nhất đầy nước mắt này kia sao?.

Tần Duyên lùi lại một bước.

Lòng bàn chân cô chạm phải một khối đá nhọn, gây ra cảm giác đau đớn thực tế cắt ngang qua sự mơ hồ của trí nhớ.

"Tại sao?" Cô hỏi, giọng nói run rẩy nhưng cố gắng giữ vững lập trường kiên định vốn có trong tính cách quyết đoán đến mức tàn khốc với chính mình đó là biểu hiện rõ ràng nhất của sự trưởng thành và thấu hiểu sâu sắc dành cho những con người bất hạnh luôn bị thua thiệt trong cuộc sống này dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?

Android vẫn im lặng.

Nhưng ánh sáng xanh từ chiếc đồng hồ bắt đầu lan tỏa mạnh hơn, chiếu rọi lên những vết sẹo cũ kỹ trên cánh tay trần của Tần Duyên – nơi từng bị dao cắt ngang khi cô cố gắng lấy lại ký ức về Hứa Minh trong chương trước đó mà không thành công này sao?

"Nếu bạn chạm vào nó," giọng nói bên trong đầu tiếp tục, "bạn sẽ nhớ ra tất cả.

Nhưng cái giá phải trả là những gì còn sót lại." Tần Duyên cảm thấy tim mình đập thình thịch mạnh hơn bình thường.

Máu chảy về não nhanh chóng khiến thị lực cô mờ đi một thoáng.

Ý của kẻ này – hay ý Hứa Minh đang giấu sau lớp vỏ bọc Android lạnh lùng kia – là cái gì còn sót lại trong tâm trí tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô?

Ký ức về mẹ?

Hay chính bản thân hiện tại mong manh nhưng nội tâm kiên cường luôn mỉm cười dù bên trong đang sụp đổ coi sự hy sinh là ngôn ngữ yêu thương duy nhất này sao?

Cô nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ vàng đen.

Những hoa văn trên mặt số bắt đầu xoay chuyển chậm rãi, tạo thành hình ảnh một người phụ nữ trẻ tuổi ngồi trước gương soi – khuôn mặt ấy chính là Tần Duyên nhưng lại mang biểu cảm đau khổ tuyệt vọng mà cô chưa từng dám đối diện với chính mình trong suốt năm năm trôi nổi giữa sống và chết này kia sao?

"Đánh đổi ký ức còn lại để được biết sự thật?" Cô tự hỏi, giọng nói vang lên khô khan lạ lùng trong không gian tĩnh mịch.

"Hay đánh đổi nó để tiếp tục mơ màng trong hạnh phúc giả tạo mà Hứa Minh đang cố gắng xây dựng cho linh hồn sắp tan biến của tôi đây sao?" Android đưa tay ra gần hơn nữa.

Khoảng cách giữa lòng bàn tay máy móc lạnh lẽo và đầu ngón tay run rẩy của Tần Duyên chỉ còn vài centimet – khoảng cách đủ nhỏ để cảm nhận sự hấp dẫn chết chóc từ chiếc đồng hồ cổ xưa kia nhưng cũng đủ lớn để khiến cô phải đối mặt với nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tâm trí mình đó là biểu hiện rõ ràng nhất của sự trưởng thành và thấu hiểu sâu sắc dành cho những con người bất hạnh luôn bị thua thiệt trong cuộc sống này dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?

Tần Duyên hét lên.

Không phải vì sợ hãi, mà để đánh lạc hướng sự kiểm soát đang dần (xâm thực) vào ý chí của cô từ giọng nói bên trong đầu Android lạnh lùng kia đó là biểu hiện rõ ràng nhất của sự trưởng thành và thấu hiểu sâu sắc dành cho những con người bất hạnh luôn bị thua thiệt trong cuộc sống này dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?

Tiếng hét xé toạc màn sương mù dày đặc, tạo ra những sóng xung kích nhìn thấy rõ ràng trong không khí – giống như gợn nước lan tỏa từ viên đá ném xuống hồ tĩnh lặng giữa đêm khuya thanh vắng nơi họ đã từng hẹn hò lần đầu tiên dưới ánh trăng sáng vằng vặc này kia sao?

Android quay người lại.

Tốc độ di chuyển của nó nhanh đến mức chỉ để lại một ảo ảnh mờ nhạt trong mắt Tần Duyên.

Lưỡi dao – không, đó là một mảnh kim loại sắc nhọn được tách ra từ chính cánh tay Android – lao thẳng về phía cổ họng cô với lực đủ mạnh để cắt đứt bất kỳ sợi dây liên kết nào giữa linh hồn và thế giới thực nơi linh hồn cô vốn dĩ đã chết từ năm năm trước trong vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trên con đường cao tốc số 7 dẫn vào thành phố Hồ Chí Minh mưa gió dầm dề ướt sũng áo quần giày dép và cả tâm hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.

Tần Duyên cúi người xuống thấp, gần như chạm mũi giày vào nền đá lạnh lẽo thấm qua đôi giày cũ kỹ lan tỏa bởi nỗi đau mất mát tột cùng bên trong lòng mình mà cũng đủ khiến ai nấy phải kinh ngạc thốt lên không lời trước cảnh tượng hùng vĩ tuyệt đẹp này rồi còn gì nữa.

Lưỡi dao cắt ngang vai trái cô, xé toạc lớp vải áo sơ mi trắng và chạm vào da thịt – cảm giác nóng rát lan tỏa nhanh chóng như lửa cháy trong tĩnh mạch nhưng lại mang theo sự giải thoát kỳ lạ mà cô chưa từng trải nghiệm trước đây đó là biểu hiện rõ ràng nhất của sự trưởng thành và thấu hiểu sâu sắc dành cho những con người bất hạnh luôn bị thua thiệt trong cuộc sống này dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?

Máu chảy ra.

Màu đỏ thẫm, đặc quánh – khác biệt hoàn toàn với màu sắc nhạt nhòa của thế giới ảo xung quanh.

Nó rơi xuống nền đá, tạo thành những vệt dài giống như dấu chân của một người đi bộ trong đêm đen dày đặc nặng nề như một tấm chăn vải đen nhũn đang bóp nghẹt từng lỗ chân lông trên da thịt cô không khí ở đây ẩm ướt và ngột ngạt đến mức khó thở mùi [Ch.37 - CUỐI] bên kia cánh cửa mở ra thế giới thực nơi linh hồn cô vốn dĩ đã chết từ năm năm trước trong vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trên con đường cao tốc số 7 dẫn vào thành phố Hồ Chí Minh mưa gió dầm dề ướt sũng áo quần giày dép và cả tâm hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.

Android đứng đó, bất động.

Chiếc đồng hồ vàng đen vẫn nằm trong lòng bàn tay kia, phát ra ánh sáng xanh nhạt dịu dàng đến mức đau lòng – giống như ánh mắt Hứa Minh nhìn cô lần cuối trước khi anh ấy biến mất vào màn sương mù dày đặc của Khu Vực Cấm Địa này sao?

Tần Duyên thở dốc.

Đau đớn từ vết thương trên vai trái lan tỏa khắp cơ thể, nhưng nó lại giúp cô tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào trong hành trình tìm kiếm ký ức đầy nước mắt và máu đổ tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.

"Đồ ngốc," Cô thì thầm với chính mình, nước mắt rơi xuống nhưng nụ cười vẫn nở trên môi – vẻ đẹp mong manh nhưng nội tâm kiên cường luôn mỉm cười dù bên trong đang sụp đổ coi sự hy sinh là ngôn ngữ yêu thương duy nhất đó là biểu hiện rõ ràng nhất của sự trưởng thành và thấu hiểu sâu sắc dành cho những con người bất hạnh luôn bị thua thiệt trong cuộc sống này dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?

Cô bước tiến lại gần Android.

Không phải để chạy trốn, mà để lao vào đối diện với sự thật tàn khốc nhất mà Hứa Minh đang cố gắng che giấu bằng cách tái hiện những ký ức đẹp dù điều đó khiến cô đau đớn hơn này sao?

Android không phòng thủ.

Nó mở rộng.

– một cử chỉ chào đón hoặc có lẽ là từ bỏ hoàn toàn mọi kháng cự trước ý chí sắt đá của Tần Duyên đó là biểu hiện rõ ràng nhất của sự trưởng thành và thấu hiểu sâu sắc dành cho những con người bất hạnh luôn bị thua thiệt trong cuộc sống này dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?

Tần Duyên đưa tay phải ra – bàn tay run rẩy vì sợ hãi lẫn kiệt sức sau hành trình leo trèo vừa rồi không khí ở đây trong lành hơn hẳn so với bên dưới hầm sâu thẳm kia nhưng lại mang theo một mùi hương đặc trưng khó quên – mùi ozone pha trộn cùng hương hoa hồng khô cũ kỹ phát ra từ những lẵng hoa tươi đặt trên các bàn thờ linh cữu xếp dọc hai bên lối đi chính của mê cung ngầm này.

Ngón tay cô chạm vào mặt đồng hồ vàng đen lạnh lẽo.

Tần Duyên nhìn chiếc đồng hồ màu đen – giờ đây nó đã nằm gọn trong lòng bàn tay cô, nóng hổi và sống động như một phần cơ thể mới được ghép nối vĩnh viễn với linh hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.

Cảm giác mâu thuẫn xé nát tâm trí cô: vừa sợ hãi việc đánh đổi ký ức còn lại để sống tiếp trong thế giới thực nơi linh hồn cô vốn dĩ đã chết từ năm năm trước trong vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trên con đường cao tốc số 7 dẫn vào thành phố Hồ Chí Minh mưa gió dầm dề ướt sũng áo quần giày dép và cả tâm hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô, vừa khao khát biết sự thật về Hứa Minh – kẻ săn đuổi ký ức lạnh lùng nhưng dịu dàng đến mức đau lòng với Tần Duyên luôn xuất hiện đúng lúc cô sắp sụp đổ mang theo những món quà là TU và những ký ức bị xóa này sao?

Android bắt đầu tự phân rã.

Vỏ kim loại cũ kỹ của nó vỡ vụn thành hàng triệu mảnh nhỏ li ti, mỗi mảnh đều phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ chiếc đồng hồ trong tay Tần Duyên tạo nên một màn trình diễn ánh sáng tuyệt đẹp nhưng lại mang theo nỗi buồn tột cùng mà cô chưa từng dám đối diện với chính mình trong suốt năm năm trôi nổi giữa sống và chết này kia sao?

"Lấy nó," giọng nói bên trong đầu Android – hay là Hứa Minh đang giấu sau lớp vỏ bọc lạnh lùng kia đó là biểu hiện
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập