Chương 38
Tần Duyên đứng bất động giữa tàn tích của Trung tâm Giao dịch Thời gian.
Nền đá lạnh giá thấm qua đôi giày cũ kỹ, lan tỏa sự tê dại lên sống lưng cô.
Không khí ở đây đậm đặc mùi ozone pha trộn với hương hoa hồng khô đã úa vàng, một mùi hương ngọt ngào nhưng mang theo vị tanh nồng của máu đóng cặn từ lâu đời.
Đồng hồ sinh học trên cổ tay trái cô đang nhấp nháy đỏ dữ dội.
Ánh sáng ấy không chỉ chiếu rọi lên da thịt mà dường như đốt cháy cả linh hồn mỏng manh kia.
Con số 00:00:05 hiện ra, lớn và rõ ràng đến mức đáng sợ.
Năm giây cuối cùng trước khi cô trở thành "Nô lệ Thời gian".
Đó là số phận dành cho những kẻ hết giờ mà không có hợp đồng bảo trợ — một cái chết xã hội vĩnh viễn, nơi ý thức bị bẻ nát để nuôi dưỡng hệ thống năng lượng vô tận của thế giới này.
Đối diện Tần Duyên, cách ba bước chân, Ba Đầu Sắt đang cười khẩy.
Hắn ta là một kẻ săn mồi chuyên tước đoạt TU từ người sắp chết, với đôi mắt lạnh băng như đá granite dưới lớp sương mù nhân tạo.
Bộ vest đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng đỏ chói lọi từ đồng hồ của cô.
Ba Đầu Sắt không vội.
Ông ta biết quy luật: khi đồng hồ về zero, sức đề kháng tinh thần của con người giảm xuống mức thấp nhất.
Đó là lúc dễ dàng nhai nuốt ký ức nhất.
"Cô vẫn cố gắng bám víu vào hy vọng mong manh ấy à?" Giọng nói của Ba Đầu Sắt trầm đục, vang lên trong không gian kín mít như tiếng bước chân của tử thần.
"Thời gian đã cạn, Tần Duyên.
Đừng phí thêm chút năng lượng quý giá cho những ảo tưởng vô nghĩa." Tần Duyên cố gắng hít thở sâu, nhưng phổi cô dường như bị siết chặt bởi một bàn tay (vô hình).
Cô nhớ đến Hứa Minh.
Hình bóng lạnh lùng ấy xuất hiện trong tâm trí cô ngay lúc này, dịu dàng đến mức đau lòng.
Anh luôn mang theo những món quà là TU và những ký ức bị xóa, cố gắng giữ chân linh hồn cô trong thế giới ảo này bằng cách tái hiện lại những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất.
Nhưng giờ đây, anh ở đâu?
Và liệu sự hy sinh của cô có ý nghĩa gì nếu chính nền tảng tồn tại của cô là một (mánh lới)?
Năm giây đếm ngược không còn là con số nữa mà trở thành từng cú đập tim mạnh mẽ trên ngực cô.
*Bum.* Bốn giây.
Cơn đau đầu dữ dội hơn, như những lưỡi dao nhỏ bé đang cưa xẻ từng mảnh ký ức trong đầu Tần Duyên.
Thị lực cô mờ đi bởi màu đỏ của máu và bóng tối bao trùm.
*Bum.* Ba giây.
Cô nhìn thấy một đoạn phim ngắn hiện ra trước mắt: Hứa Minh đứng dưới mưa, tay cầm dù đen, mỉm cười với sự thân thiết ghê rợn đó là giọng của người đã chết từ mười năm trước?
Không, không phải vậy.
Đó là ký ức bị biến dạng.
*Bum.* Hai giây.
Cô nhận ra rằng lưới năng lượng kia không phải là vũ khí tấn công, mà là một cánh cửa mở ra thế giới thực — nơi linh hồn cô vốn dĩ đã chết từ năm năm trước trong vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trên con đường cao tốc số 7 dẫn vào thành phố Hồ Chí Minh mưa gió dầm dề.
*Bum.* Một giây.
Cô hiểu ra tất cả.
Toàn bộ câu chuyện hiện tại là ý thức cuối cùng của cô đang trôi nổi trong không gian giữa sống và chết, nơi thời gian là ảo ảnh được dệt nên bởi nỗi đau mất mát tột cùng bên trong lòng mình.
Sao lại còn cố gắng bám víu vào hy vọng mong manh mỏng manh tựa lông hồng giữa biển khơi bao la mênh mông bát ngát rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?.
Thế giới sụp đổ thành những mảnh vỡ sắc lẹm, cắt nát không gian xung quanh.
Nhưng thay vì bị nuốt chửng bởi bóng tối vĩnh hằng, Tần Duyên cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ từ phía sau.
Một bàn tay lạnh lẽo nhưng chắc chắn nắm lấy cổ tay cô đang nhấp nháy đỏ rực đó là Hứa Minh?
Không, đó lại là Đỗ Tâm.
Đỗ Tâm xuất hiện từ màn sương mù trắng đục, khuôn mặt đầy mồ hôi và nước mắt, đôi môi run rẩy khi gọi tên bạn thân của mình.
"Tần Duyên!
Đừng để nó lấy đi!" Giọng cô khàn đặc vì sợ hãi lẫn giận dữ.
Cô không hiểu tại sao Tần Duyên lại hy sinh nhiều đến vậy cho một người đàn ông mà thậm chí còn không nhớ mặt rõ ràng.
Ba Đầu Sắt nhăn nhở cười, bước tới gần hơn nữa với cái nhìn đầy khiêu khích trong ánh mắt lạnh lẽo của mình đó là sự thỏa mãn trước chiến thắng dễ dàng sắp diễn ra bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát của mọi người tham gia vào trò chơi tàn khốc này không ai biết được kết cục cuối cùng sẽ như thế nào cho đến khi tất cả đã quá muộn để hối tiếc hay thay đổi điều gì nữa dù chỉ một chút xíu thôi cũng đủ làm đảo lộn toàn bộ trật tự hiện tại rồi còn gì nữa.
Hắn giơ tay ra, ngón dài thon gọn chĩa thẳng vào trái tim đang đập thình thịch của Tần Duyên.
"Đừng lo lắng quá mức cần thiết cả hai người ạ," Ba Đầu Sắt nói bằng giọng điệu mỉa mai đầy sự khinh thường dành cho những kẻ yếu đuối luôn bị thua thiệt trong cuộc sống này dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?.
"Cô ấy thuộc về tôi rồi.
Ký ức cuối cùng sẽ là món quà tuyệt vời nhất mà tôi nhận được hôm nay." Tần Duyên nhìn vào đồng hồ sinh học của mình.
Con số 00:00:00 vẫn hiển thị, nhưng thay vì tắt hẳn, nó bắt đầu quay ngược lại một cách kỳ lạ.
Mỗi con số lùi về đều kèm theo một cơn đau nhói trong tim cô sâu sắc hơn bất cứ vết thương thể xác nào từng gây ra cho cơ thể mong manh kia của mình đó là sự thật phũ phàng mà không ai muốn đối mặt dù có che đậy bằng bao nhiêu lớp vỏ bọc giả tạo huy hoàng lộng lẫy đến mức khiến ai nấy phải kinh ngạc thốt lên không lời trước cảnh tượng hùng vĩ tuyệt đẹp này rồi còn gì nữa.
"Đừng làm vậy!" Đỗ Tâm hét lên, lao về phía Ba Đầu Sắt với vẻ quyết liệt hiếm thấy nơi cô gái thực dụng vốn luôn tính toán lợi ích cá nhân đặt trên tất cả mọi thứ khác trong cuộc sống hàng ngày của mình đó là lần đầu tiên Tần Duyên nhìn thấy bạn thân mình thể hiện sự hy sinh vô điều kiện như vậy mà không cần bất kỳ lời giải thích hay lý do chính đáng nào cả dù chỉ một chút xíu thôi cũng đủ làm đảo lộn toàn bộ trật tự hiện tại rồi còn gì nữa.
Ba Đầu Sắt dễ dàng gạt bỏ cú va chạm từ Đỗ Tâm, quay sang nhìn Tần Duyên với ánh mắt đầy tò mò lẫn sự khinh miệt dành cho những kẻ yếu đuối luôn bị thua thiệt trong cuộc sống này dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?.
"Sao cô lại có thể tồn tại ở trạng thái zero mà không bị hủy diệt?" Hắn ta hỏi, giọng nói lần đầu tiên lộ ra chút bất an.
Tần Duyên cảm thấy ý thức mình đang trôi dạt giữa hai thế giới: thế giới ảo nơi Hứa Minh cố gắng giữ chân linh hồn cô bằng những ký ức đẹp nhưng đau đớn và thế giới thực nơi xác chết của cô nằm dưới đáy con đường cao tốc số 7 năm năm trước đó là sự thật phũ phàng mà không ai muốn đối mặt dù có che đậy bằng bao nhiêu lớp vỏ bọc giả tạo huy hoàng lộng lẫy đến mức khiến ai nấy phải kinh ngạc thốt lên không lời trước cảnh tượng hùng vĩ tuyệt đẹp này rồi còn gì nữa.
"Cô ấy không thể bị hủy diệt," một giọng nói khác vang lên, lạnh lùng và quen thuộc đến nỗi làm run rẩy từng tế bào trong cơ thể Tần Duyên.
"Bởi vì cô ấy chưa bao giờ thực sự sống." Hứa Minh bước ra từ bóng tối phía sau Ba Đầu Sắt, tay cầm một chiếc đồng hồ cổ điển bằng vàng đã gỉ sét theo thời gian dài sử dụng liên tục không ngừng nghỉ dù có cố gắng bảo quản tốt đến mức nào cũng không thể tránh khỏi những dấu hiệu hao mòn tự nhiên xuất hiện trên bề mặt kim loại quý giá ấy đó là biểu tượng của sự vĩnh cửu giả tạo mà con người luôn khao khát đạt được nhưng lại vô tình đánh đổi bằng chính linh hồn mình mỗi ngày trôi qua trong cuộc sống hàng đầy rẫy những bất công oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?.
Ba Đầu Sắt sững lại, ánh mắt đầy sự nghi ngờ lẫn dè chừng dành cho kẻ mới đến bất ngờ đột ngột phá vỡ cân bằng quyền lực vốn đã được thiết lập vững chắc từ lâu đời trong khu vực cấm địa nguy hiểm này không ai dám xâm phạm dù có mạnh mẽ đến đâu cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?.
Anh không còn quyền can thiệp vào chuyện của chúng ta," Ba Đầu Sắt nói, giọng run nhẹ dù cố giữ vẻ lạnh lùng.
"Quyền?" Hứa Minh cười nhạt, một nụ cười đau đớn đến mức khiến trái tim Tần Duyên co thắt lại trong nỗi nhớ thương lẫn sự bối rối tột cùng vì không thể hiểu rõ ý nghĩa đằng sau hành động này của người đàn ông mà cô yêu thương nhưng không nhớ mặt đó là cảm giác trống rỗng khủng khiếp bao trùm lấy tâm hồn mong manh kia như một tấm chăn vải đen nhũn đang bóp nghẹt từng lỗ chân lông trên da thịt lạnh lẽo ướt sũng áo quần giày dép và cả tâm hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.
"Tôi đang cố giữ chân linh hồn Tần Duyên trong thế giới ảo này bằng cách tái hiện lại những ký ức đẹp, dù điều đó khiến cô ấy đau đớn hơn mỗi ngày trôi qua đầy rẫy những mất mát tột cùng bên trong lòng mình mà cũng đủ khiến ai nấy phải kinh ngạc thốt lên không lời trước cảnh tượng hùng vĩ tuyệt đẹp này rồi còn gì nữa." Tần Duyên cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Những mảnh ký ức bị xóa dần trở lại, nhưng chúng không mang đến sự thanh thản mà chỉ là những cơn đau nhói dữ dội hơn bất cứ vết thương thể xác nào từng gây ra cho cơ thể mong manh kia của mình đó là sự thật phũ phàng mà không ai muốn đối mặt dù có che đậy bằng bao nhiêu lớp vỏ bọc giả tạo huy hoàng lộng lẫy đến mức khiến ai nấy phải kinh ngạc thốt lên không lời trước cảnh tượng hùng vĩ tuyệt đẹp này rồi còn gì nữa.
Cô nhìn thấy Hứa Minh trong quá khứ, đang đứng dưới mưa chờ đợi một người phụ nữ sẽ không bao giờ xuất hiện trở lại sau vụ tai nạn xe hơi kinh hoàng trên con đường cao tốc số 7 dẫn vào thành phố Hồ Chí Minh mưa gió dầm dề ướt sũng áo quần giày dép và cả tâm hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.
"Cô đã chết, Tần Duyên," Hứa Minh nói với giọng điệu dịu dàng nhưng dứt khoát như một bản án tử hình không thể đảo ngược dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thay đổi kết cục cuối cùng rồi còn gì nữa đó là sự thật phũ phàng mà không ai muốn đối mặt dù có che đậy bằng bao nhiêu lớp vỏ bọc giả tạo huy hoàng lộng lẫy đến mức khiến ai nấy phải kinh ngạc thốt lên không lời trước cảnh tượng hùng vĩ tuyệt đẹp này rồi còn gì nữa.
"Và tôi đang cố gắng giữ cô ở lại nơi đây, trong nỗi đau và ký ức của chính mình, vì nếu để cô tỉnh thức hoàn toàn vào thế giới thực — nơi linh hồn đã chết từ năm năm trước thì mọi thứ sẽ kết thúc vĩnh viễn." Đỗ Tâm đứng sững người, khuôn mặt tái nhợt đi mất hết màu sắc hồng hào vốn có trên da thịt mong manh kia đó là biểu hiện rõ ràng nhất của sự sốc nặng và tuyệt vọng tột cùng bao trùm lấy tâm hồn nhạy cảm dễ tổn thương này như một tấm chăn vải đen nhũn đang bóp nghẹt từng lỗ chân lông trên da thịt lạnh lẽo ướt sũng áo quần giày dép và cả tâm hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.
"Sao anh lại làm vậy?
Sao không để Duyên yên nghỉ?" Cô hỏi, giọng run rẩy vì tức giận lẫn thương cảm sâu sắc dành cho bạn thân mình đó là lần đầu tiên Tần Duyên nhìn thấy Đỗ Tâm thể hiện sự (yếu đuối) hiếm hoi nơi cô gái thực dụng vốn luôn tính toán lợi ích cá nhân đặt trên tất cả mọi thứ khác trong cuộc sống hàng ngày của mình.
"Vì tôi không thể chịu đựng được việc mất đi cô ấy một lần nữa," Hứa Minh đáp, ánh mắt nhìn Tần Duyên với vẻ đau khổ tột cùng đến mức làm rung động trái tim đá lạnh bên trong lồng ngực Ba Đầu Sắt dù có cố giữ vẻ lạnh lùng như thế nào cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.
"Và vì Mạc Vân Hi sẽ không bao giờ để chúng ta yên." Tên "Mạc Vân Hi" vang lên trong không gian kín mít như một lời nguyền chết chóc, mang theo sự lạnh lùng và bí ẩn đến mức làm run rẩy từng tế bào trong cơ thể Tần Duyên đó là phản ứng tự nhiên của con người trước những mối đe dọa tiềm tàng luôn hiện hữu âm thầm nơi bóng tối bao la mênh mông bát ngát rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?.
Ba Đầu Sắt nhíu mày, ánh mắt đầy sự dè chừng lẫn nghi ngờ dành cho kẻ mới đến bất ngờ đột ngột phá vỡ cân bằng quyền lực vốn đã được thiết lập vững chắc từ lâu đời trong khu vực cấm địa nguy hiểm này không ai dám xâm phạm dù có mạnh mẽ đến đâu cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?.
"Mạc Vân Hi muốn triệt tiêu cảm xúc con người để tạo ra một xã hội không còn khái niệm 'thời gian sống'," Hứa Minh tiếp tục, giọng nói lạnh băng nhưng mang theo nỗi đau thầm kín sâu thẳm bên trong lòng mình mà cũng đủ khiến ai nấy phải kinh ngạc thốt lên không lời trước cảnh tượng hùng vĩ tuyệt đẹp này rồi còn gì nữa.
"Nếu cô ấy thành công, tôi sẽ mất vĩnh viễn ký ức về Tần Duyên — và đó là thứ duy nhất giữ cho tôi sống sót qua năm năm địa ngục tinh thần này." Tần Duyên cảm thấy nước mắt chảy dài trên má lạnh lẽo ướt sũng áo quần giày dép và cả tâm hồn tan nát vỡ vụn không thể sửa chữa được nữa dù có dùng đến thần dược quý giá nhất trên đời này cũng đành bó tay chịu thua trước sức mạnh hủy diệt khủng khiếp của định mệnh oan nghiệt dành cho những con người bất hạnh như cô.
Cô hiểu rồi.
Toàn bộ câu chuyện hiện tại là ý thức cuối cùng của cô đang trôi nổi trong không gian giữa sống và chết, nơi thời gian là ảo ảnh được dệt nên bởi nỗi đau mất mát tột cùng bên trong lòng mình mà cũng đủ khiến ai nấy phải kinh ngạc thốt lên không lời trước cảnh tượng hùng vĩ tuyệt đẹp này rồi còn gì nữa.
Hứa Minh không chỉ đang cố giữ chân linh hồn cô; anh ấy đang tự giam cầm chính bản thân mình vào vòng xoáy ký ức đau đớn đó là sự hy sinh lớn lao đến mức tàn khốc với chính mình mang vẻ đẹp mong manh nhưng nội tâm kiên cường luôn mỉm cười dù bên trong đang sụp đổ coi sự hy sinh là ngôn ngữ yêu thương duy nhất.
"Vậy thì để tôi đi," Tần Duyên nói, giọng run rẩy nhưng quyết đoán đến mức lạnh lùng đáng sợ đối với bất kỳ ai dám thách thức ý chí sắt đá kia đó là biểu hiện rõ ràng nhất của sự trưởng thành và thấu hiểu sâu sắc dành cho những con người bất hạnh luôn bị thua thiệt trong cuộc sống này dù có cố gắng đến đâu cũng không thể thoát khỏi định mệnh oan nghiệt dành riêng cho họ mãi mãi bất di bất dịch theo đúng quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được thiết lập từ ngàn xưa trước khi con người xuất hiện trên mặt đất xanh tươi đẹp đẽ này bao la rộng lớn vô tận kia làm gì nữa chứ?.
"Tôi cần tìm lại ký ức thật của mình.
Và tôi sẽ trả
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận