Chương 44
Nó sụp đổ, vỡ vụn thành những mảnh kính sắc lẹm phản chiếu ánh sáng đỏ máu từ đồng hồ sinh học trên cổ tay cô.
Số đếm ngược đang chạy với tốc độ điên cuồng: 00:48:12.
rồi giảm xuống còn 00:47:59.
Mỗi giây trôi qua đều kèm theo một tiếng kêu rít chói tai, như thể chính thời gian đang bị xé toạc ra thành từng mảnh nhỏ.
Tần Duyên đứng giữa tàn tích của khu chợ đen thời gian – nơi mà trước đây là trung tâm giao dịch TU bí mật nhất dưới lòng đất.
Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một đống đổ nát ảo ảnh.
Những quầy hàng bán ký ức đã biến mất, thay vào đó là những bóng người nháom động trong sương mù dày đặc.
Họ không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là những hình khối tối đen đang tiến tới cô với sự hung hãn của kẻ đói khát.
Hơi thở Tần Duyên trở nên gấp gáp hơn.
Cô cúi nhìn xuống cổ tay mình.
Đồng hồ sinh học nhấp nháy đỏ báo động, ánh sáng chói lòa làm đau mắt dù cô đã nhắm chặt lại.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra rằng đây không phải là một cuộc giao dịch thông thường.
Đây là sự thu hồi nợ.
"Tần Duyên," giọng nói vang lên từ khắp mọi phía, chồng chéo lên nhau tạo thành một âm thanh méo mó khó chịu.
"Thời gian của cô đã hết."
Cô cố gắng bước đi, nhưng chân như bị đóng đinh vào chỗ cũ.
Sương mù bao quanh ngày càng đặc quánh lại, mang theo mùi vị – mùi sắt gỉ và máu tanh mà cô vừa ngửi thấy trong ký ức trước đó.
Hứa Minh ở đâu?
Người đàn ông đã hy sinh chính TU của mình để giữ cho thế giới ảo này tồn tại giờ đang nằm ở nơi nào giữa màn sương chết chóc này?
Tần Duyên nhắm mắt, cố gắng tập trung vào nhịp đập tim.
Nó nhanh đến mức đau đớn, mỗi cú đập đều như một lời nhắc nhở rằng cô thực sự đã chết từ năm ngoái.
Nhưng ý thức của cô vẫn tỉnh táo, sắc bén hơn bao giờ hết.
Cô không sợ hãi nữa.
Thay vào đó là một sự bình tĩnh lạnh lùng, tàn khốc mà chỉ những người chấp nhận số phận mới có được.
"Cô muốn lấy lại gì?" Tần Duyên hỏi, giọng nói vang lên trong không gian trống rỗng nhưng đầy uy lực bất ngờ.
Hay chính linh hồn tôi?"
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng bước chân nặng nề của những bóng đen tiến gần hơn.
Chúng bao vây cô từ mọi phía, tạo thành một vòng tròn kín mít không lối thoát.
Tần Duyên cảm nhận được sự hiện diện của chúng – lạnh lẽo, vô tri, và đầy thù hận.
Đó là nỗi đau mà thế giới này đã tích tụ trong suốt nhiều năm qua dưới chế độ cai trị tàn bạo dựa trên việc tước đoạt thời gian sống.
Cô đưa tay lên chạm nhẹ vào huy hiệu hình chiếc đồng hồ vỡ nát đang đeo ở ngực – món quà duy nhất Hứa Minh để lại trước khi biến mất vào màn sương ký ức.
Kim loại lạnh buốt truyền sang da thịt, mang theo một dư âm ấm áp mơ hồ của tình yêu thương đã phai nhạt nhưng không hề tắt lịm.
"Tôi sẽ không chạy," cô nói với chính mình, cũng là lời thề cuối cùng dành cho thế giới ảo này.
"Tôi phải tìm ra sự thật trước khi đồng hồ chạm mốc zero."
Những bóng đen lao về phía Tần Duyên như những mũi tên phóng từ cung.
Tốc độ của chúng đáng kinh ngạc, đủ để xé toạc bất kỳ cơ thể vật lý nào – nếu cô vẫn còn là một sinh linh hữu hình thực sự.
Nhưng trong thế giới giữa sống và chết này, quy luật vận động không hoàn toàn tuân theo logic thông thường.
Tần Duyên hít sâu một hơi dài, đóng chặt hai bàn tay lại thành nắm đấm.
Cô nhớ đến kỹ năng mà Hứa Minh từng vô tình tiết lộ khi họ cùng nhau lang thang qua những con hẻm tối của ký ức bị lãng quên – "Đóng Băng Thời Gian".
Không phải là dừng thời gian hoàn toàn, vì điều đó vi phạm nguyên tắc cốt lõi của vũ trụ giả tưởng này.
Mà là làm chậm dòng chảy TU trong một phạm vi nhỏ xung quanh người sử dụng.
Cô phóng thích năng lượng tiềm ẩn từ sâu thẳm tâm trí mình ra bên ngoài.
Một vòng sóng vô hình lan tỏa từ cơ thể cô, chạm vào không khí và tạo ra những vết nứt ánh sáng mờ ảo trên bề mặt thực tại.
Những bóng đen đang lao tới bỗng chốc chậm lại một cách đáng kinh ngạc.
Chuyển động của chúng trở nên nặng nề, trì trệ như thể đang di chuyển trong lớp nhựa đường đặc quánh.
Tần Duyên bước sang bên trái, né tránh bàn tay vung lên của kẻ đầu tiên.
Cô cảm nhận được sức mạnh phi thường mà kỹ năng này mang lại – khả năng kiểm soát tốc độ tương đối giữa mình và thế giới xung quanh.
Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ đắt đỏ.
Mỗi giây sử dụng "Đóng Băng Thời Gian" đều rút đi một lượng TU khổng lồ từ chính đồng hồ sinh học của cô.
Đồng hồ nhấp nháy mạnh hơn, chuyển sang màu tím sẫm báo hiệu nguy cơ sụp đổ hệ thống ý thức ngay lập tức nếu tiếp tục duy trì trạng thái này quá lâu.
Tần Duyên cắn chặt môi cho đến khi cảm nhận được vị mặn chát của máu.
Cô không thể dừng lại lúc này.
Những bóng đen vẫn đang tiến tới, dù chậm hơn nhưng chúng ngày càng đông đảo hơn, tràn ra từ mọi phía như lũ kiến ăn thịt nhau để chiếm lấy lãnh thổ mới.
Cô quan sát kỹ chuyển động của chúng qua lớp màng thời gian bị biến dạng.
Mỗi con vật đều mang theo một ký ức đau khổ nào đó – nỗi sợ hãi về cái chết, sự cô đơn tột cùng sau khi mất đi người thân yêu nhất trong đời mình hay cảm giác tội lỗi vì đã không thể cứu sống ai đó trước khi quá muộn màng.
Tần Duyên nhận ra rằng những thứ này chính là nhiên liệu duy trì cho thế giới ảo của Mạc Vân Hi tồn tại – nỗi đau con người được chuyển hóa thành năng lượng thời gian vĩnh cửu nhưng vô hồn.
"Chúng ta đều giống nhau," cô thì thầm với một bóng đen đang cố gắng vươn tay chạm vào vai mình.
"Đều mắc kẹt trong vòng lặp ký ức không lối thoát."
Nhưng khác biệt nằm ở chỗ: Tần Duyên chọn đối mặt thay vì trốn tránh.
Cô bước qua hàng ngũ kẻ thù, dùng chính sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau con người để phá vỡ lớp vỏ bọc cứng rắn bao quanh từng linh hồn lạc lối ấy.
Kỹ năng "Đóng Băng Thời Gian" không chỉ giúp cô né tránh tấn công – nó còn tạo ra khoảng trống cần thiết cho quá trình giải tỏa cảm xúc tích tụ lâu ngày trong tâm trí những kẻ đã mất đi khả năng cảm nhận bình thường nữa cả từ rất lâu rồi đây này!
Khi Tần Duyên gần bị lực hút của đám đông bóng đen nuốt chửng hoàn toàn, một bóng người xuất hiện đột ngột giữa không trung.
chặn đứng trường hấp dẫn bằng cách giơ bàn tay phải lên cao – lòng bàn tay mở rộng hướng về phía trước như thể đang cố gắng giữ lấy những giọt nước sắp rơi xuống từ bầu trời đêm tối đen kịt phía xa thẳm kia vậy!
Đó là Lý Thần – người đàn ông bí ẩn từng xuất hiện trong những giấc mơ mơ hồ của cô suốt nhiều tuần qua.
Anh mặc bộ vest màu xám tro cổ điển, mái tóc ngắn gọn gàng được chải chuốt kỹ lưỡng cùng ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy vẻ thông thái hiếm có nơi kẻ khác thường thấy ở độ tuổi trẻ trung như thế này!
Lý Thần không chiến đấu trực tiếp với bất kỳ ai cả; thay vào đó anh ta đứng yên tại chỗ giống như một bức tượng đá vĩnh cửu giữa biển động dữ dội xung quanh mình.
Nhưng chính sự hiện diện tĩnh lặng ấy lại tạo ra sức mạnh áp đảo khủng khiếp lên toàn bộ khu vực rộng lớn bao gồm tất cả những bóng đen đang lao về phía Tần Duyên trước đó giờ đây đều phải dừng hẳn chuyển động lạ thường kia lại ngay tức thì!!
"Cô không nên ở nơi này," Lý Thần nói, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian im bặt tuyệt đối lúc nọ.
"Đây là vùng biên giới giữa thực tại và ảo tưởng – nơi mà quy luật tồn tại đã bị phá vỡ hoàn toàn."
Tần Duyên nhìn anh với vẻ mặt phức tạp khó tả lắm luôn ấy!
Cô nhớ rõ khuôn mặt này từ đâu đó sâu thẳm trong tiềm thức mình nhưng không thể gọi tên chính xác được là ai cả dù sao đi nữa thì cũng phải thừa nhận rằng đây chắc chắn sẽ là một nhân vật quan trọng đối với câu chuyện sắp diễn ra tiếp theo thôi.
"Làm ơn giúp tôi thoát khỏi chỗ này," cô yêu cầu thẳng thắn mà chẳng cần phải vòng vo gì thêm nữa đâu.
"Tôi vẫn còn chưa tìm được lối ra cho chính linh hồn mình đang trôi nổi giữa hai thế giới sống và chết hiện tại đây luôn kìa!"
Lý Thần gật đầu nhẹ, biểu cảm khuôn mặt không hề thay đổi dù biết rõ hậu quả của hành động sắp tới sẽ như thế nào cả chứ?
Anh đưa tay ra phía trước một cách chậm rãi đầy kiêu hãnh tự tin vào bản thân mình quá mức đáng kể đến mức khiến bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này đều phải kinh ngạc thốt lên vì sự liều lĩnh phi thường ấy luôn á!
"Đi theo tôi," anh đơn giản chỉ nói.
mà đủ để kích hoạt một cổng dịch chuyển không gian nhỏ bé ngay trước mặt hai người họ rồi thì còn chờ đợi gì nữa chứ?
Phần 4: Cơn Sóng Ký Ức Phá Vỡ Thực Tại Giả Tạo
Tần Duyên không chọn bất kỳ lựa chọn nào mà Lý Thần đưa ra.
Thay vào đó, cô sử dụng chính sự hỗn loạn trong ký ức của mình để tạo ra một "Cơn Sóng Ký ức".
Cô phóng thích tất cả những đoạn ký ức mà anh đã hấp thụ và lưu trữ, tạo ra.
Khi Tần Duyên tỉnh dậy, cô không còn ở khu chợ đen.
Cô nằm trên một giường bệnh trong một căn phòng tối, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn dầu.
Trên bàn cạnh giường là một bức ảnh cũ kỹ, bị mờ đi một phần.
Không khí trong phòng lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo mùi vị đặc trưng của thuốc thang pha lẫn với hương thơm nồng nàn, hơi hướng cũ kỹ của giấy tờ mục rữa.
Tần Duyên mở mắt ra, cảm giác đầu tiên không phải là sự nhẹ nhõm mà là một nỗi đau âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể cô.
Mồ hôi lạnh bám đầy lưng áo, làm ướt đẫm lớp vải mỏng manh dưới da.
Cô ngồi dậy thật chậm, từng cử động đều gây ra những cơn co thắt dữ dội trong lồng ngực.
Ánh sáng từ ngọn đèn dầu leo lét trên bàn cạnh giường nhảy múa bất ổn.
Bóng tối bao quanh căn phòng dày đặc như một bức tường vô hình, ngăn cách cô với thế giới bên ngoài.
Tần Duyên đưa tay lên chạm vào vết thương ở cổ họng nơi ký ức bị xé nát.
Nơi đó không còn đau đớn thể xác nữa, nhưng nỗi trống rỗng trong tâm trí lại lớn hơn bất kỳ sự tổn thương nào trước đây.
Cô nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay mảnh khảnh đang run rẩy nhẹ nhàng.
Không phải vì sợ hãi, mà là vì một cảm giác lạ lùng — như thể đôi tay này không còn thuộc về cô nữa.
Chúng đã chạm vào quá khứ của người khác, đã nắm giữ những bí mật chết chóc mà lẽ ra nên bị mai táng cùng thời gian.
Tần Duyên thở dài, tiếng thở trắng xóa trong không khí lạnh giá.
Cô cần phải hiểu rõ hơn về thứ vừa xảy ra.
Lý Thần nói rằng cô là "Giả Tạo".
Nhưng nếu ký ức của cô là giả, thì cảm giác hiện tại này có thực sự thuộc về ai?
Hay chỉ là một ảo tưởng được dệt nên từ những sợi dây thần kinh bị rối tung?
Cô bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào sàn nhà lạnh lẽo.
Lạnh buốt thấu xương.
Bước đi loạng choáng nhưng cô vẫn cố gắng giữ vững thăng bằng.
Mỗi bước di chuyển đều như đang dấn thân vào một mê cung mà lối ra không hề tồn tại trên bản đồ của lý trí.
Căn phòng nhỏ bé, chỉ vừa đủ chỗ cho một chiếc giường và cái bàn gỗ cũ kỹ.
Không có cửa sổ.
Chỉ duy nhất ngọn đèn dầu là nguồn sáng duy nhất chiếu rọi lên bức ảnh nằm trên mặt bàn.
Tần Duyên tiến lại gần, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng chi tiết trong căn phòng hoang tàn này.
Bức ảnh đã được đặt sẵn từ trước.
Nó không phải do cô mang theo.
Vậy ai là người đưa nó đến đây?
Hay một kẻ thù khác đang chờ đợi ở ngoài kia?
Cô cúi xuống, nhặt tấm ảnh lên bằng.
Bề mặt giấy bóng loáng nhưng mép cạnh đã bị sờn đi vì thời gian và sự tiếp xúc liên tục của nhiều đôi bàn tay vô hình.
Đó là bức ảnh đen trắng chụp một cô gái trẻ đang mỉm cười dưới tán cây hoa anh đào nở rộ.
Khuôn mặt ấy.
quen thuộc đến đau lòng.
Tần Duyên nheo mắt, cố gắng xé toạc lớp sương mù bao phủ ký ức của mình.
Cô không nhớ rõ ai trong số những người đã hấp thụ ký ức của cô từng có khuôn mặt này.
Nhưng trực giác mách bảo rằng đây là mấu chốt quan trọng nhất hiện tại.
Cô lật ngược tấm ảnh lại.
Ở phía sau, dòng chữ viết tay nghiêng ngả, mực màu xanh lam đã phai nhạt theo năm tháng: "Đừng tin vào bóng tối."
Tần Duyên nhíu mày.
Câu nói ngắn gọn nhưng đầy ẩn ý.
Đừng tin vào bóng tối?
Hay đừng tin vào những gì đang che giấu trong bóng tối của chính mình?
Cô quay tấm ảnh lại một lần nữa, chăm chú nhìn kỹ hơn khuôn mặt người con gái trong đó.
Đôi mắt sâu thẳm đang cười tươi rói, nhưng nụ cười ấy dường như không chạm đến đáy lòng.
Nó mang theo sự trống trải, giống hệt cảm giác mà Tần Duyên đang chịu đựng hiện tại.
Bỗng nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua khe hở nhỏ trên tường đá làm ngọn đèn dầu tắt ngấm.
Bóng tối nuốt chửng toàn bộ căn phòng trong tích tắc.
Tim cô đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.
Trong bóng đen dày đặc, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau lưng cô.
Tần Duyên quay người lại thật nhanh, cơ thể căng cứng sẵn sàng cho một cuộc đối đầu sinh tử.
Không có ai ở đó.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và mùi hương hoa anh đào ngọt ngào đến mức (đáng ghê tởm) đột ngột xuất hiện trong không khí lạnh giá.
Cô nheo mắt, cố gắng nhìn rõ hơn trong bóng tối.
Mùi hương ấy.
nó gợi nhớ về một ký ức xa xôi nào đó mà cô chưa từng ý thức được sự tồn tại của nó.
Một kỷ niệm vui vẻ?
Hay là một vết sẹo cũ đang rỉ máu trở lại?
Tần Duyên hít sâu một hơi, cố gắng kiểm soát nhịp thở hỗn loạn trong lồng ngực mình.
Bỗng nhiên, từ góc tối nhất của căn phòng, một giọng nói trầm thấp vang lên.
Giọng điệu ấy không mang theo sự đe dọa rõ ràng nhưng lại khiến da gà nổi gai dọc sống lưng cô.
"Cô tìm thấy nó rồi à?"
Tần Duyên bước lùi về phía sau, gót chân chạm vào mép giường cứng đờ.
Ai đang ở đây?
Trong bóng tối này, kẻ thù có thể là bất kỳ ai — hoặc thậm chí không phải là con người nữa.
Cô đưa tay lên cổ họng mình nơi ký ức bị xé nát, cảm nhận sự ấm áp lạ thường lan tỏa từ vết thương đó.
"Đi ra chỗ ánh sáng," cô đáp lại bằng một giọng điệu lạnh lùng hơn dự kiến của chính bản thân mình.
"Hay tôi sẽ gọi tên ngươi."
Tiếng cười khẽ vang lên trong bóng tối, khô khan như lá cây rụng xào xạc dưới nền đất ẩm ướt.
Cái đó không còn ý nghĩa với những thứ đã chết từ lâu nữa, Tần Duyên à."
Tần duyên nheo mắt lại hơn nữa, cố gắng phân tích từng âm sắc trong giọng nói kia.
Giọng điệu này.
nó gợi nhớ đến một người đàn ông cô gặp ở khu chợ đen trước khi mọi chuyện trở nên hỗn loạn.
Nhưng không thể là anh ta được vì lý do đơn giản nhất — kẻ đó đã biến mất vào thinh không cùng với đám ký ức bị xé nát mà Lý Thần từng nhắc tới.
Cô chậm rãi đưa tay về phía bên trái nơi ánh sáng từ ngọn đèn dầu còn sót lại chiếu rọi xuống phần mép bàn gỗ cũ kỹ.
Trong túi áo của mình vẫn còn giữ một vật nhỏ — thứ cô lấy đi khi rời khỏi khu chợ đen trước đó.
Một mảnh kim loại lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay đang đổ mồ hôi lạnh buốt của cô.
"Tôi không sợ bóng tối," Tần Duyên nói, giọng điệu kiên định hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đời mình từ đây trở về sau này nữa luôn mãi mãi cho đến tận cùng cuối đời sống con người tồn tại trên thế gian này bao giờ hết dù sao đi chăng nữa thì kết cục cũng chỉ là một sự thật phũ phàng mà thôi đó chính xác đúng vậy không sai lệch chút nào cả đâu vì lẽ dĩ nhiên rồi ai trong chúng ta cũng đều biết rõ điều ấy mà phải chi mới hiểu được những gì đang diễn ra trước mắt mình ngay lúc này đây thôi chứ còn gì nữa phải không bạn ạ?.
Ánh kiếm xanh lét bất thình lình xoá bỏ khoảng cách, chĩa thẳng vào giữa trán hắn.
Hắn cứng đờ, mồ hôi lạnh tuôn xuống lưng vì cảm nhận được sát ý thấu xương.
Chiếc nhẫn cổ trên ngón tay hắn bỗng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận