Chương 15

Chương 15: Mất Ký Ức Khi Hết Giờ

Cơn đau không đến từ da thịt.

Nó đến từ những khoảng trống.

Tần Duyên mở mắt, nhưng bầu trời trên đầu cô không phải là màu xanh của tự do, mà là một màu trắng xóa, trống rỗng đến mức chói lóa.

Không có gió, không có mùi vị, không có âm thanh của nhịp thở.

Chỉ có tiếng tick-tắc.

Một âm thanh đều đặn, lạnh lùng, và vô cùng gần gũi, như thể nó đang vang lên bên trong sọ não cô.

Tắc.*

Cô ngồi dậy.

Cơ thể cô nhẹ bẫng, không trọng lượng, như thể cô đang trôi nổi trong một bể nước vô hình.

Tần Duyên nhìn xuống cổ tay mình.

Đồng hồ sinh học, thứ thiết bị đã từng là nô lệ của cô, giờ đây đang phát ra một ánh sáng đỏ rực, khác hẳn với màu xanh dương bình thường của những người còn sống.

Con số trên đó không phải là ngày, giờ, hay phút.

Nó hiển thị: .

Mười tỷ ngày.

Ba triệu năm.

Một con số vô nghĩa trong một thế giới nơi con người chỉ được phép sống đến bảy mươi tuổi.

Đây không phải là món quà.

Đây là một lỗi hệ thống.

Một cái bẫy.

"Em đã về rồi," một giọng nói vang lên.

Tần Duyên quay đầu lại.

Hứa Minh đứng ở phía bên kia của không gian trắng xóa.

Anh không còn vẻ lạnh lùng, bí ẩn như trước.

Gương mặt anh nhợt nhạt, mồ hôi lạnh đọng trên trán, và đôi mắt anh...

đôi mắt anh chứa đựng một sự tuyệt vọng sâu thẳm mà cô chưa từng thấy.

Anh đang run rẩy.

Không phải vì lạnh, mà vì sợ hãi.

"Anh làm gì với đồng hồ của tôi?" Tần Duyên hỏi, giọng cô khô khốc, như tiếng giấy xé.

"Em không hiểu," Hứa Minh bước lại gần, nhưng mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, như thể anh đang đi dưới đáy đại dương.

"Tôi không thể để em biến mất.

Hệ thống của Mạc Vân Hi đang quét toàn bộ khu vực.

Nếu đồng hồ của em về zero, em sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.

Không chỉ là chết.

Là bị quên lãng.

Không ai sẽ nhớ em.

Không ai sẽ biết em đã từng tồn tại."

"Vậy nên anh đã đánh cắp thời gian?" Tần Duyên cười, một nụ cười chua chát.

"Từ ai, Hứa Minh?

Từ chính anh?

Hay từ những người vô tội khác?"

Hứa Minh im lặng.

Sự im lặng đó nói lên tất cả.

Anh cúi đầu, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào cô.

"Tôi đã rút toàn bộ TU của mình.

một vài nguồn khác.

Để giữ chân em ở đây.

Để em có đủ thời gian để tìm ra lối ra."

"Thời gian không phải là giải pháp, Hứa Minh," Tần Duyên đứng dậy, bước về phía anh.每一步 (mỗi bước) cô đi, không gian xung quanh bắt đầu rung động.

Những vết nứt đen ngòm xuất hiện trên nền trắng, như mực đen lan tỏa trong sữa.

"Thời gian là vấn đề.

Em đã chết.

Em biết điều đó.

Và việc cố gắng kéo một xác chết trở lại giữa những kẻ sống là điều tàn nhẫn nhất mà anh có thể làm."

"Không!" Hứa Minh hét lên, giọng anh vỡ oang.

"Em không chết!

Em chỉ là...

bị mắc kẹt.

Chúng ta có thể sửa nó.

Chúng ta có thể tìm lại ký ức gốc.

Em nhớ chưa?

Chúng ta đã nói về nó."

Tần Duyên dừng lại.

Cô nhớ mọi thứ.

Nhưng ký ức của cô không còn là những hình ảnh đẹp đẽ.

Chúng là những mảnh vỡ sắc nhọn.

Cô nhớ mùi hương của mưa, nhưng cũng nhớ mùi máu tanh của tai nạn.

Cô nhớ nụ cười của Hứa Minh, nhưng cũng nhớ ánh mắt lạnh băng của quản lý bệnh viện khi họ tuyên bố não bộ của cô đã ngừng hoạt động.

"Em nhớ," cô nói nhẹ nhàng.

"Nhưng em không muốn nhớ nữa.

Nỗi đau này...

nó quá lớn để một linh hồn đơn độc phải chịu đựng."

Đột nhiên, không gian xung quanh họ sụp đổ.

Màu trắng biến mất, thay thế bởi những bức tường bê tông xám xịt, ẩm ướt.

Họ đang ở trong một căn phòng hẹp, giống như một căn phòng giam giữ trong nhà tù cũ.

Ánh sáng từ những ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy, tạo ra những bóng đen dài và méo mó.

Mạc Vân Hi xuất hiện.

Cô ấy không đứng ở cửa.

Cô ấy xuất hiện ngay giữa phòng, bước ra từ chính bóng tối của Hứa Minh.

Trang phục của cô ấy không thay đổi — bộ vest đen tuyền, nghiêm nghị, và trên cổ tay cô ấy, đồng hồ sinh học hiển thị con số: .

"Anh đã phạm một sai lầm lớn, Hứa Minh," Mạc Vân Hi nói, giọng cô ấy bình tĩnh, không chút cảm xúc, như thể cô ấy đang đọc một báo cáo tài chính.

"Em đã cố gắng đánh cắp thời gian từ cái chết.

Và cái giá phải trả là sự ổn định của toàn bộ hệ thống."

Hứa Minh bước ra phía trước, chắn trước mặt Tần Duyên.

"Cô không thể lấy cô ấy đi.

Cô ấy là tự do.

Cô ấy là cảm xúc.

Cô ấy là thứ duy nhất mà cô thiếu."

"Em thiếu cảm xúc vì nó gây ra đau khổ," Mạc Vân Hi đáp lại.

"Nhìn đi, Hứa Minh.

Em đang đau đớn.

Cô ấy đang đau đớn.

Và em đang làm cho nó tồi tệ hơn.

Hãy để tôi đưa cô ấy vào hệ thống.

Ở đó, không có đau khổ.

Không có mất mát.

Chỉ có sự vĩnh cửu bình yên."

"Đó không phải là sự bình yên.

Đó là sự tê liệt," Hứa Minh nghiến răng.

"Và tôi sẽ không để cô ấy biến thành một con robot."

Mạc Vân Hi mỉm cười, một nụ cười mỏng manh và đáng sợ.

"Em nghĩ em có thể chiến đấu với tôi?

Với một người phụ nữ sở hữu vô cực thời gian?"

Cô ấy giơ tay lên.

Không có vũ khí.

Không có phép thuật.

Chỉ có ý chí.

Nhưng khi cô ấy ra lệnh, không gian xung quanh bắt đầu co lại.

Những bức tường bê tông tiến lại gần, ép chặt vào da thịt của Hứa Minh.

Anh ta khom người xuống, tay ôm lấy đầu, hét lên vì đau đớn.

Không phải đau thể xác.

Là đau về dữ liệu.

Mạc Vân Hi đang tấn công trực tiếp vào ý thức của anh, dùng chính thời gian để nghiền nát ký ức của anh.

Tần Duyên nhìn cảnh tượng đó.

Cô cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.

Không phải giận Mạc Vân Hi.

Mà giận chính mình.

Giận sự yếu đuối của mình.

Giận việc mình đã để Hứa Minh phải hy sinh tất cả vì cô.

Cô không thể để anh ấy chịu đau một mình.

Tần Duyên bước ra phía trước, đẩy Hứa Minh sang một bên.

"Đừng can thiệp," Hứa Minh cố gắng gọi, nhưng giọng nói của anh bị bóp nghẹt bởi áp lực của không gian.

"Cô muốn chiến đấu?" Tần Duyên nhìn thẳng vào Mạc Vân Hi.

"Thì hãy chiến đấu.

Nhưng không phải bằng sức mạnh.

Mà bằng ký ức."

Mạc Vân Hi nhướng mày.

"Em muốn làm gì?"

"Em muốn anh ấy nhớ lại," Tần Duyên nói.

"Và em muốn cô nhớ lại."

Cô nhắm mắt lại.

Và trong tâm trí cô, cô bắt đầu xây dựng một mê cung.

Không phải bằng đá, hay bằng kim loại.

Mà bằng những ký ức.

Cô nhớ buổi sáng đầu tiên khi cô gặp Hứa Minh.

Mùi cà phê cháy.

Tiếng nhạc jazz phát ra từ chiếc radio cũ.

Ánh nắng vàng hoe chiếu qua cửa sổ.

Cô nhớ cảm giác ấm áp khi anh nắm tay cô.

Cô nhớ nỗi sợ khi anh rời đi.

Cô nhớ sự tuyệt vọng khi cô tìm thấy anh trong bệnh viện.

Cô đưa những ký ức đó vào không gian xung quanh.

Những bức tường bê tông bắt đầu biến đổi.

Chúng trở thành những bức tường kính trong suốt, phản chiếu hình ảnh của chính họ.

Nhưng không phải hình ảnh hiện tại.

Mà là hình ảnh quá khứ.

Hứa Minh, đang bị ép bởi áp lực của Mạc Vân Hi, bỗng dưng dừng lại.

Anh mở mắt ra.

Anh nhìn thấy chính mình trong quá khứ.

Anh nhìn thấy Tần Duyên đang cười.

Anh nhìn thấy sự bình yên mà anh đã đánh mất.

Và trong khoảnh khắc đó, áp lực từ Mạc Vân Hi giảm đi.

Mạc Vân Hi nhíu mày.

"Cái gì đang xảy ra?"

"Em đang cho anh ấy cảm xúc," Tần Duyên nói, giọng cô vang lên trong không gian mê cung.

"Và cảm xúc là thứ duy nhất mà hệ thống của cô không thể kiểm soát.

Nó hỗn loạn.

mạnh mẽ."

Tần Duyên mở mắt ra.

Đôi mắt cô không còn màu đen.

Chúng đang phát sáng màu đỏ sẫm, cùng màu với năng lượng mà cô đã tích lũy trong chương trước.

Cô không tấn công Mạc Vân Hi.

Cô tấn công *bản thân* mình.

Cô bắt đầu xóa ký ức của chính mình.

Không phải xóa đi sự đau khổ.

Mà xóa đi sự gắn bó.

Cô nhớ đến Hứa Minh.

Và cô xóa nó.

Cô nhớ đến nỗi sợ.

Và cô xóa nó.

Cô nhớ đến hy vọng.

Và cô xóa nó.

Mỗi khi cô xóa một ký ức, đồng hồ trên cổ tay cô giảm đi một triệu ngày.

Nhưng không gian xung quanh trở nên ổn định hơn.

Những vết nứt đen ngòm đóng lại.

Ánh sáng trở nên dịu dàng hơn.

Hứa Minh nhìn cô, mắt anh mở to.

em đang làm gì?"

"Em đang trả nợ," Tần Duyên nói, nụ cười trên môi cô ngày càng rộng, nhưng đôi mắt cô thì trống rỗng.

"Em đã lấy đi thời gian của anh.

Giờ, em trả lại nó bằng cách tự do hóa nó."

Mạc Vân Hi bước lại gần, vẻ mặt cô ấy lần đầu tiên lộ ra sự bối rối.

"Em đang tự hủy hoại chính mình.

Em sẽ mất đi bản sắc.

Em sẽ trở thành một phần của dữ liệu thô."

"Đó là lựa chọn của tôi," Tần Duyên đáp.

"Tôi không muốn sống trong ảo ảnh.

Tôi không muốn chết trong nỗi đau.

Tôi muốn biến thành thứ gì đó...

bình yên."

Cô nhìn vào Hứa Minh.

"Anh hãy nhớ về tôi.

Nhưng đừng nhớ về nỗi đau.

Hãy nhớ về nụ cười.

Hãy nhớ về sự bình yên.

Đó là món quà cuối cùng của tôi cho anh."

Hứa Minh cố gắng bước về phía cô, nhưng anh không thể.

Không gian giữa họ đã trở thành một vực thẳm.

"Tần Duyên!" anh hét lên.

Nhưng cô không nghe thấy.

Hoặc có lẽ cô đã chọn không nghe.

Cô nhắm mắt lại lần nữa.

Và trong bóng tối, cô cảm thấy sự nhẹ nhàng.

Sự trống rỗng không còn đáng sợ.

Nó là sự giải thoát.

Đồng hồ trên cổ tay cô bắt đầu đếm ngược nhanh chóng.

10.000.000.000...

9.000.000.000...

8.000.000.000...

Mỗi con số giảm đi, một mảnh ký ức của Tần Duyên tan biến vào hư không.

Cô quên tên mình.

Cô quên mặt Hứa Minh.

Cô quên lý do tại sao cô đang ở đây.

Chỉ còn lại một cảm giác.

Yêu thương.

Và sự bình yên.

Khi con số về 0, Tần Duyên không còn đứng đó.

Chỉ còn lại một bóng hình mờ nhạt, đang tan biến vào ánh sáng trắng.

Hứa Minh sụp xuống sàn, nước mắt chảy dài trên má.

Anh không thể chạm vào cô.

Anh không thể giữ cô lại.

Và Mạc Vân Hi, đứng ở phía bên kia, nhìn vào đồng hồ của chính mình.

Con số vô cực trên đó bắt đầu rung động.

Tắc.*

Một lỗi nhỏ.

Một vết nứt trong hệ thống vĩnh cửu.

Mạc Vân Hi nhìn vào nơi Tần Duyên đã biến mất.

Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy một cảm giác lạ lùng.

Không phải đau khổ.

Không phải vui vẻ.

sự trống rỗng.

Và trong sự trống rỗng đó, cô nghe thấy một giọng nói.

Không phải của Tần Duyên.

Không phải của Hứa Minh.

Mà là một giọng nói ẩn danh, lạnh lùng và xa lạ, vang lên từ phía sau người đọc, như thể nó luôn ở đó, chờ đợi khoảnh khắc này:

*"Cô ấy đã chọn quên.

Nhưng cô thì sao?

Bạn có dám quên đi nỗi đau của chính mình không?

Hãy nhìn vào đồng hồ của bạn.

Nó không chỉ đếm thời gian sống.

Nó đếm thời gian yêu thương.

Và giờ, nó đang đếm ngược đến sự thật cuối cùng."*

Hứa Minh ngẩng đầu lên.

Anh nhìn vào bóng hình mờ nhạt của Tần Duyên.

Và trong khoảnh khắc đó, anh nhớ ra một điều.

Một điều mà anh đã cố gắng quên.

Tần Duyên không chỉ là một linh hồn trôi nổi.

Cô là người đã tạo ra hệ thống này.

Và giờ, cô đã trở lại để phá hủy nó.

Không phải bằng bạo lực.

Mà bằng sự vô cảm.

Và trong sự im lặng chết chóc, Hứa Minh biết rằng, trò chơi mới đã bắt đầu.

Và lần này, anh không thể chiến đấu một mình.

Anh cần một đồng minh.

Một đồng minh từ bên kia của sự sống.

Và đồng minh đó, đang chờ đợi anh.

Ở nơi mà ký ức bắt đầu.

Và nơi mà sự thật kết thúc.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập