Chương 14

Chương 14 — Mất Ký Ức Khi Hết Giờ



Anh không chạm vào cô.

Thay vào đó, anh rút ra một chiếc thiết bị nhỏ xíu, màu bạc lạnh lẽo, giống như một chiếc kim tiêm công nghệ cao, từ trong lòng áo vest.

Ánh mắt An đóng băng, cơ thể cô cứng đờ vì sợ hãi tột cùng.

Cô nghĩ anh định tước đoạt những gì còn lại của cô, hoặc tệ hơn, giết cô để lấy thêm Đơn Vị Thời Gian (TU) cho chính mình.

Nhưng Tần Duyên chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc thiết bị vào cổ tay trái của cô, nơi đồng hồ sinh học đang nhấp nháy đỏ báo động mức TU gần bằng không.

"Tần Duyên, đừng!" Giọng nói của An vỡ vụn, không còn sự kiêu hãnh của một người giàu có về thời gian như trước.

Cô cố gắng giật tay lại, nhưng anh nắm chặt cổ tay cô, bàn tay anh lạnh cóng nhưng lực siết lại đầy sự kiên quyết tuyệt vọng.

"Anh làm gì vậy?

Đây là vi phạm quy tắc.

Anh sẽ bị trừ thời gian, anh sẽ chết!"

Tần Duyên không đáp lời.

Đôi mắt anh, vốn dĩ thường xuyên ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà An chưa từng thấu hiểu, giờ đây sáng lên một ánh sáng kỳ lạ.

Không phải là ánh sáng của hy vọng, mà là ánh sáng của sự từ biệt.

Anh nhấn nút kích hoạt.

Một luồng năng lượng xanh lam, mỏng manh như sợi tơ, bắt đầu chảy từ cổ tay anh vào thiết bị, và từ đó truyền thẳng vào mạch máu của An.

An hét lên.

Không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự xé nát tinh thần.

Cô cảm thấy những ký ức của mình đang bị rút đi, thay vào đó là những mảnh ghép lạ lẫm, nóng rực và đau đớn, tràn vào đầu cô.

Cô thấy mình đứng dưới mưa, cô thấy một chiếc xe hơi lao tới, cô thấy gương mặt của Hứa Minh trong khoảnh khắc trước khi anh chết.

"Đừng..." An thì thầm, nước mắt chảy thành dòng.

"Anh đang làm gì với tôi?"

"Anh đang trả nợ," Tần Duyên nói, giọng anh khàn khàn, như thể mỗi từ ngữ đều bào mòn linh hồn anh.

"Anh đã lấy đi thời gian của em trong quá khứ.

Giờ đây, anh phải trả lại.

Không phải bằng TU, mà bằng ký ức.

Em cần nhớ tất cả để hiểu tại sao em phải sống."

Không gian xung quanh họ bắt đầu rung lắc.

Những bức tường của căn phòng an toàn, vốn dĩ được thiết kế để che giấu họ khỏi thế giới bên ngoài, bắt đầu nứt vỡ.

Những dòng mã dữ liệu đen kịt len lỏi qua kẽ hở, như những con rắn đói khát đang tìm kiếm thịt sống.

Chúng là những thực thể của Hệ Thống, những kẻ canh giữ trật tự, những kẻ không cho phép sự bất thường tồn tại.

"Chúng ta không có thời gian," Tần Duyên nói, anh kéo An đứng dậy, dù cơ thể cô đang run rẩy vì shock.

"Họ đã phát hiện ra chúng ta.

Họ biết anh đã chuyển ký ức cho em.

Giờ đây, em là mục tiêu.

Và anh..." Anh nhìn vào đồng hồ của mình.

Con số TU của anh đang giảm nhanh chóng, không phải do chiến đấu, mà do sự sụp đổ của cơ thể anh từ bên trong.

"Anh sắp hết giờ."



Cánh cửa phòng an toàn bay văng ra, không phải do lực đẩy, mà do sự phân rã của vật chất.

Những bóng đen, không có khuôn mặt, chỉ là những khoảng trống trong thực tại, tràn vào.

Chúng là những "Quản Lý Thời Gian", những thực thể được tạo ra bởi Mạc Vân Hi để thanh trừng những kẻ cố gắng thay đổi dòng chảy số phận.

An lùi lại, lưng cô đập vào bức tường lạnh lẽo.

Cô cảm thấy sức mạnh mới vừa nhận được từ Tần Duyên đang cuộn xoáy trong bụng, một thứ năng lượng hỗn loạn, đầy giận dữ và đau thương.

Cô không biết cách sử dụng nó.

Cô không biết cách chiến đấu.

Nhưng cô không có lựa chọn khác.

Một bóng đen lao về phía cô, bàn tay không hình dạng vươn ra, định tóm lấy cổ họng cô.

An nhắm mắt lại, nhưng bản năng mới của cô, bản năng của Tần Duyên, đã hành động trước.

Cô giơ tay lên, không phải để phòng thủ, mà để tấn công.

Một xung năng lượng xanh lam bùng nổ từ lòng bàn tay cô, đánh bật bóng đen ra xa.

Nó va vào tường và tan thành những mảnh dữ liệu vỡ vụn.

An mở mắt, kinh hoàng nhìn vào đôi tay của mình.

Chúng đang phát sáng, run rẩy.

tôi vừa làm gì?"

"Từ chối số phận," một giọng nói vang lên từ phía sau cô.

An quay lại, thấy Hứa Minh đứng ở cửa, tay cầm một khẩu súng năng lượng cũ kỹ.

Anh nhìn An với ánh mắt phức tạp, vừa đau đớn vừa tự hào.

"Em đã từ chối để bị xóa bỏ.

Đó là bước đầu tiên."

"Hứa Minh!" An gọi tên anh, nhưng giọng cô nghẹn lại.

Cô nhớ ra mọi thứ.

Cô nhớ rằng Hứa Minh đã chết vì bảo vệ cô.

Cô nhớ rằng anh đã hy sinh toàn bộ TU của mình để cho cô cơ hội sống.

Và giờ, anh đang sống lại?

Hay đây chỉ là một ảo ảnh, một phần của ký ức mà Tần Duyên đã chuyển cho cô?

"Đừng tin vào những gì em thấy," Hứa Minh nói, giọng anh vang vọng như thể đến từ một chiều không gian khác.

"Hệ Thống đang cố gắng lừa em.

Nó đang tái hiện quá khứ để làm yếu quyết tâm của em.

Chiến đấu, An.

Đừng để ký ức kéo em xuống."

Những bóng đen khác tràn vào, nhiều hơn, hung dữ hơn.

Chúng bao vây An và Hứa Minh.

An cảm thấy sợ hãi, nhưng bên trong cô, một ngọn lửa nhỏ bé đang bùng lên.

Đó không phải là sợ hãi, mà là sự phản kháng.

Cô nhớ lời Tần Duyên: *Hãy sống để trừng phạt những kẻ đã khiến cô phải chết.*

Cô giơ tay lên, nhắm vào một bóng đen đang lao tới.

Lần này, cô không chỉ đẩy nó đi.

Cô tập trung vào nỗi đau, vào sự mất mát, vào tình yêu thương bị xé nát.

Năng lượng xanh lam biến thành màu đỏ sẫm, màu của máu và sự căm phẫn.

Một vụ nổ nhỏ xảy ra, thổi bay bóng đen và làm rung chuyển toàn căn phòng.

"Tốt," Hứa Minh gật đầu, nhưng ánh mắt anh buồn bã.

"Nhưng em đang làm tổn thương chính mình.

Ký ức của Tần Duyên quá mạnh, nó sẽ phá vỡ ý thức của em nếu em không kiểm soát được."

"Tôi không在乎," An nói, giọng cô lạnh lùng, khác xa với con người yếu đuối của cô trước đây.

"Tôi cần sức mạnh này.

Tôi cần nó để sống sót."

Hứa Minh bước về phía cô, nhưng những bóng đen đã chặn đường.

Chúng hình thành thành một bức tường sống, ngăn cách hai người.

An nhìn thấy Hứa Minh cố gắng tiến về phía cô, nhưng anh bị đẩy lùi.

Cô cảm thấy một nỗi đau xé lòng, không phải vì cô không thể cứu anh, mà vì cô biết rằng anh đang hy sinh chính mình để tạo ra khoảng trống cho cô chiến đấu.



An bước ra khỏi vòng vây của Hứa Minh, cô đối mặt với hàng loạt bóng đen.

Chúng không chỉ là kẻ thù vật lý, mà là sự hiện diện của sự vô cảm, của một thế giới nơi cảm xúc là lỗi lầm.

Mỗi khi cô đánh bại một bóng đen, cô cảm thấy một phần nhỏ của con người mình bị cuốn đi.

Cô quên đi mùi hương của hoa, cô quên đi cảm giác ấm áp của một bàn tay nắm chặt, cô quên đi lý do tại sao cô lại sợ hãi.

Nhưng cô không dừng lại.

Cô tiếp tục chiến đấu, không phải vì hy vọng sống, mà vì sự từ chối chấp nhận cái chết của Tần Duyên.

Cô là sự phản kháng.

Cô là hy vọng trong bóng tối.

Một bóng đen lớn hơn, mang hình dáng của một người đàn ông mặc vest đen, xuất hiện trước mặt cô.

Đó là một Quản Lý Cấp Cao.

Nó không nói gì, chỉ đưa tay ra, định chạm vào trán cô.

An cảm thấy một cơn đau dữ dội xuyên qua tâm trí.

Cô thấy mình đang nằm trong bệnh viện, máy móc beep liên tục.

Cô thấy An, phiên bản gốc của cô, đang ngồi bên giường, khóc nức nở.

Cô thấy Tần Duyên, đã chết, đang mỉm cười từ phía bên kia của sự sống.

"Em không thể thắng," giọng nói của Quản Lý vang lên trong đầu cô, lạnh lùng và không có cảm xúc.

"Thời gian đã hết.

Ký ức đã bị xóa.

Em là gì?"

An nghiến răng, máu chảy từ khóe miệng cô.

"Tôi là Tần Duyên," cô nói, giọng cô vang lên như một lời nguyền.

"Và tôi chưa bao giờ chấp nhận sự vô cảm này."

Cô giơ tay lên, không phải để tấn công, mà để nắm lấy bóng đen.

Cô kéo nó vào trong, vào không gian ký ức của mình.

Năng lượng đỏ sẫm bùng nổ, không chỉ phá hủy bóng đen, mà còn làm rung chuyển toàn bộ hệ thống ảo.

Những bức tường sụp đổ, sàn nhà nứt vỡ.

An đứng giữa đống đổ nát, tóc bay phất phơ trong luồng năng lượng hỗn loạn.

Hứa Minh, ở phía bên kia, đang cố gắng phá vỡ bức tường bóng đen để đến với cô.

Anh hét tên cô, nhưng giọng nói của anh bị bóp nghẹt bởi tiếng ồn của sự sụp đổ.

An nhìn vào đồng hồ của mình.

Con số TU của cô đang tăng lên, nhưng không phải là số ngày sống.

Đó là số ngày ký ức.

Cô đang tích lũy nỗi đau, và nỗi đau đó đang trở thành vũ khí của cô.



Khi bóng đen cuối cùng tan biến, sự im lặng bao trùm.

An đứng một mình giữa căn phòng trống rỗng, nơi những bức tường đã biến thành những dòng mã dữ liệu trắng xóa.

Cô mệt mỏi, cơ thể cô run rẩy, nhưng tâm trí cô chưa từng bao giờ rõ ràng đến thế.

Hứa Minh xuất hiện trước mặt cô, không còn bị cản trở bởi những bóng đen.

Anh nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng.

em ổn không?"

An gật đầu, nhưng cô không thể nói lời nào.

Cô cảm thấy một sự trống rỗng lớn trong tim, nơi mà ký ức của Tần Duyên đang ngự trị.

Cô nhớ tất cả.

Cô nhớ sự hy sinh, cô nhớ cái chết, cô nhớ tình yêu.

Và cô nhớ rằng, tất cả những điều đó đều là ảo ảnh.

"Tần Duyên đã chết," An nói, giọng cô bình tĩnh đến đáng sợ.

"Và tôi cũng vậy.

Chúng ta chỉ là những mảnh vỡ của ký ức, đang cố gắng tồn tại trong một thế giới không còn chỗ cho con người."

Hứa Minh bước lại gần, anh đưa tay ra, muốn chạm vào vai cô.

Nhưng An lùi lại.

"Đừng chạm vào tôi.

Em không còn là An nữa.

Em là sự tổng hợp của những nỗi đau.

Và em không muốn anh bị liên lụy."

"An, hãy nghe tôi," Hứa Minh nói, giọng anh khẩn cấp.

"Hệ Thống đang sụp đổ.

Mạc Vân Hi đã biết được kế hoạch của chúng ta.

Cô ấy sẽ xóa toàn bộ khu vực này.

Chúng ta phải rời đi ngay bây giờ."

"Rời đi?" An cười, một nụ cười chua chát.

"Rời đi đâu?

Thế giới bên ngoài cũng đã chết.

Tiền không còn giá trị, thời gian là nô lệ.

Chúng ta không thể chạy trốn khỏi chính bản thân mình."

Hứa Minh im lặng.

Anh biết cô đúng.

Nhưng anh cũng biết rằng, nếu họ ở lại đây, họ sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.

"Có một nơi," anh nói, hạ giọng.

"Một nơi mà Hệ Thống không thể chạm tới.

Đó là ký ức gốc.

Nơi mà mọi thứ bắt đầu."

An nhìn anh, mắt cô mở to.

"Ký ức gốc?

Anh nói về nơi mà tôi thực sự chết?"

"Đúng," Hứa Minh gật đầu.

"Nếu em muốn tìm lại chính mình, nếu em muốn hiểu tại sao Tần Duyên lại hy sinh cho em, thì em phải đến đó.

Nhưng cảnh báo em, một khi em bước vào, em có thể không bao giờ quay lại được."

An nhìn vào đồng hồ của mình.

Con số ký ức đang tăng lên, nhưng đồng hồ sinh học của cô đang đếm ngược.

Cô chỉ còn 10 ngày để sống trong thế giới ảo này trước khi hệ thống hoàn toàn xóa bỏ cô.

"Thì sao?" An hỏi, một nụ cười nhẹ nở trên môi cô.

"Tôi đã chết rồi.

Tôi không có gì để mất."

Hứa Minh nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm.

"An, em đang đánh cược với linh hồn của mình.

Nếu em thất bại, em sẽ không chỉ mất ký ức, mà em sẽ mất đi khả năng cảm nhận.

Em sẽ trở thành một phần của Hệ Thống, vô cảm và vĩnh cửu."

"Và nếu em thành công?" An hỏi.

"Em sẽ tự do," Hứa Minh nói.

"Em sẽ được chết một cách bình yên.

Và em sẽ nhớ về tôi."

An gật đầu.

Cô nắm chặt tay, cảm thấy năng lượng đỏ sẫm cuộn xoáy trong lòng bàn tay.

"Đưa tôi đến đó, Hứa Minh.

Hãy đưa tôi đến nơi mà tôi thuộc về."

Hứa Minh đưa tay ra, nắm lấy tay cô.

Bàn tay anh ấm áp, thực tại, đối lập với sự lạnh lẽo của thế giới ảo.

Họ bước vào bóng tối, nơi những dòng mã dữ liệu đang xoáy tròn, đưa họ về quá khứ, về nơi mà mọi thứ bắt đầu.



Không phải rơi xuống một nơi vật lý, mà rơi vào trong dòng chảy của thời gian.

An thấy những hình ảnh flash qua trước mắt: buổi gặp gỡ đầu tiên của cô và Hứa Minh trong một quán cà phê cũ, nụ cười của cô khi anh kể một câu chuyện buồn, sự im lặng đầy yêu thương khi họ ngồi bên nhau dưới mưa.

Nhưng rồi, những hình ảnh đẹp đẽ đó bắt đầu biến dạng.

An thấy mình lái xe trong đêm mưa bão.

Cô thấy ánh đèn pha của chiếc xe khác lao tới.

Cô thấy cảm giác tội lỗi ăn mòn tâm hồn cô.

Cô thấy mình thức dậy trong bệnh viện, không nhớ gì, chỉ còn lại một khoảng trống lớn trong tâm trí.

Và rồi, cô thấy Tần Duyên.

Tần Duyên đứng giữa cơn bão dữ liệu, mặc bộ đồ trắng tinh tuyền, khuôn mặt lạnh băng.

Cô nhìn An với ánh mắt đầy thương cảm.

"Em đã đến," Tần Duyên nói, giọng cô vang vọng trong không gian.

"Em đã chọn nhớ lại."

"Tôi không muốn nhớ," An nói, nước mắt chảy xuống má cô.

"Tôi muốn quên.

Tôi muốn được sống mà không phải mang theo nỗi đau này."

"Nhưng đó là giá phải trả," Tần Duyên đáp.

"Để sống, em phải chấp nhận nỗi đau.

Để yêu, em phải chấp nhận mất mát.

Và để chết, em phải chấp nhận rằng mọi thứ đều có ý nghĩa."

An nhìn vào đồng hồ của mình.

Con số đang đếm ngược: 00:00:05.

"Tần Duyên," An gọi, giọng cô run rẩy.

Hứa Minh...

anh ấy yêu em.

Phải không?"

Tần Duyên mỉm cười, một nụ cười đau đớn nhưng đẹp đẽ.

"Anh ấy yêu cả hai chúng ta.

Và đó là lý do tại sao anh ấy đã chết.

Anh ấy không thể chọn giữa chúng ta.

Vậy nên, anh ấy đã chọn hy sinh chính mình."

00:00:03.

An cảm thấy cơ thể mình đang tan biến.

Cô không sợ hãi.

Cô cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

"Tạm biệt, An," Tần Duyên nói.

"Và tạm biệt, chính mình."

00:00:01.

An nhắm mắt lại.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi bóng tối nuốt chửng cô, cô nghe thấy một giọng nói.

Không phải của Tần Duyên, không phải của Hứa Minh.

Mà là một giọng nói ẩn danh, lạnh lùng và xa lạ, vang lên từ phía sau người đọc, như thể nó luôn ở đó, chờ đợi khoảnh khắc này:

*"Bạn nghĩ rằng cô ấy sẽ cứu sống anh ấy?

Hãy nhìn kỹ vào đồng hồ của chính bạn.

Bạn có thấy con số đó đang thay đổi không?

Không phải đếm xuôi.

Mà đếm ngược.

Vì An đã chọn trở thành...

kẻ phản bội."*

An mở mắt.

Cô không còn ở trong thế giới ảo.

Cô đang nằm trên một giường bệnh, máy móc beep liên tục.

Bên cạnh cô, một người phụ nữ già đang khóc.

Và trên tay cô, đồng hồ sinh học hiển thị một con số bất thường: -1 ngày.

Cô đã sống thêm một ngày, nhưng cái giá là cô đã đánh mất linh hồn.

Và giờ, trò chơi mới bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập