Chương 13
Không gian xung quanh An đang sụp đổ.
Không phải theo nghĩa vật lý, mà theo nghĩa nhận thức.
Những bức tường trắng xoan của phòng phẫu thuật bắt đầu vỡ ra thành những mảng dữ liệu nhị phân, những dòng mã xanh lá cây và đỏ thẫm chảy tràn như máu từ những vết nứt vô hình.
An quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, móng tay cào xé da đầu đến mức chảy máu.
Nỗi đau không đến từ cơ thể, mà từ chính tâm trí đang bị xé toạc bởi hai ý thức khác nhau đang tranh giành quyền kiểm soát.
"Gi..."
Tiếng thì thầm ấy vang lên, không phải từ tai, mà từ sâu thẳm tủy sống, leo lên dọc sống cột sống như một con rắn độc.
Nó cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của An, như một lưỡi dao lạnh lẽo xé toạc màng não.
Cô rên rỉ, cổ họng phát ra âm thanh khàn khàn, thô ráp, hoàn toàn khác với giọng nói dịu dàng mà cô từng biết.
Đó không phải là giọng nói từ bên ngoài.
Đó là tiếng vang của chính Tần Duyên trong tâm trí cô.
Nhưng nó đã thay đổi.
Nó không còn là sự dịu dàng, mong manh của người phụ nữ đã chết năm năm trước.
Nó là sự lạnh lùng, vô cảm, và đáng sợ hơn cả, nó mang theo mùi hương của sự vô tri.
"Em đang kháng cự," giọng nói ấy nói, vang vọng trong hộp sọ An.
"Tại sao em lại sợ hãi?
Em đã ký hợp đồng.
Em đã đồng ý trao đổi.
Em đã chấp nhận trở thành phương tiện."
An nghiến răng, cố gắng tập trung vào hơi thở.
Cô nhớ đến kỹ thuật thiền mà Hứa Minh đã dạy cô, nhưng giờ đây, những ký ức đó đang bị xói mòn.
Mỗi lần cô cố nhớ khuôn mặt Hứa Minh, hình ảnh đó lại bị thay thế bằng những dòng mã lỗi, những cảnh tượng mờ ảo của một phòng bệnh viện lạnh lẽo, nơi em trai cô đang nằm bất động dưới những ống thở.
"Cô không phải là tôi," An gào lên trong đầu, cố gắng đẩy lùi sự xâm lấn.
"Tôi là An.
Tôi là người sống.
Cô chỉ là một bóng ma, một ký ức bị lãng quên."
"Bóng ma?" Giọng cười lạnh lùng vang lên, kèm theo tiếng tĩnh điện刺耳.
"Ai là người đang sống, An?
Hãy nhìn vào đồng hồ của em.
Hãy nhìn vào thực tế.
Thời gian không tồn tại cho kẻ đã chết.
em đã chết từ lâu rồi."
An nhắm mắt lại, nhưng bóng tối bên trong đôi mắt cô lại sáng hơn cả ánh sáng mặt trời.
Cô thấy những đoạn phim ngắn chiếu nhanh: một chiếc xe hơi lao xuống vực, kính vỡ vụn, máu bắn ra khắp nơi.
Và một người phụ nữ, khuôn mặt sưng bầm, mắt trợn ngược, đang nhìn vào một người đàn ông với ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Đó là Tần Duyên.
Và đó là Hứa Minh.
Nhưng tại sao?
Tại sao cô lại nhớ những điều này?
Tại sao ký ức của Tần Duyên lại đang ăn mòn ký ức của An?
"Đừng nghĩ," giọng nói của Tần Duyên ra lệnh, mang theo một quyền lực áp đảo.
"Hãy buông bỏ.
Hãy để tôi kiểm soát.
Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể cứu anh ấy."
An cảm thấy ý chí của mình đang tan biến, như một khối băng dưới ánh nắng mặt trời.
Cô không muốn buông bỏ.
Cô không muốn mất đi chính mình.
Nhưng nỗi đau quá lớn, và sự tuyệt vọng về việc cứu em trai cô lại quá sâu sắc.
Cô bắt đầu cảm thấy những ngón tay của mình — hay là của Tần Duyên?
— đang với ra, chạm vào không khí hư vô.
Trong sự hỗn loạn của tâm trí, An cố gắng tìm lại một mảnh vụn ký ức thuộc về chính mình.
Cô nhớ đến buổi sáng hôm đó, khi cô còn có thể cảm nhận mùi hương của cà phê, cảm giác ấm áp của ánh nắng chiếu qua khe cửa sổ phòng bệnh.
Mùi hương đó thật cụ thể, thật trần thế.
Nó là mùi của sự sống, của những lo toan bình thường, của những cuộc gọi điện thoại cho mẹ, của những tờ hóa đơn y tế chất đống.
Nhưng giờ đây, những chi tiết đó mờ nhạt, như bức tranh bị phai màu bởi nước mưa.
Thay vào đó, cô thấy những hình ảnh khác hiện lên.
Những hình ảnh của Tần Duyên.
Cô thấy Tần Duyên ngồi bên cạnh giường bệnh của Hứa Minh, tay cầm một chiếc khăn ướt lau nhẹ mồ hôi trên trán anh.
Ánh mắt Tần Duyên trong ký ức đó đầy tình yêu, một thứ tình yêu đến mức tự hủy.
An cảm thấy một nỗi đau xé lòng khi chứng kiến cảnh tượng đó, không phải vì cô yêu Hứa Minh, mà vì cô hiểu được sự hy sinh đó.
Tần Duyên đã bán đi từng giây, từng phút của cuộc đời mình để giữ chân linh hồn Hứa Minh trong thế giới ảo này.
"Đau đớn," An thì thầm trong tâm trí.
"Tại sao cô lại chịu đựng nhiều đến vậy?"
"Vì yêu," giọng nói của Tần Duyên đáp lại, lần này nhẹ nhàng hơn, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm.
"Vì nếu không có em, anh ấy sẽ chết.
Và nếu anh ấy chết, tất cả sẽ trở về với sự vô nghĩa."
An lắc đầu, cố gắng phủ nhận.
"Không, đó là sự yếu đuối.
Em đang tự lừa dối mình.
Em đã chết.
Cái chết là kết thúc.
Không có sự sống lại, không có sự hy sinh vô nghĩa.
Em chỉ đang bám víu vào ảo tưởng."
"Ảo tưởng?" Tần Duyên cười, một nụ cười đau đớn.
"Vậy thì em, An, em đang sống trong hiện thực gì?
Em đang sống nhờ vào TU của tôi.
Em đang sống nhờ vào sự hy sinh của tôi.
Nếu không có tôi, em đã nằm trong phòng ICU cùng với em trai em, chờ đợi cái chết đến với em.
Em không có quyền phán xét."
Lời nói đó như một nhát búa tạ đánh vào tâm trí An.
Cô sững sờ.
Tại sao cô lại có thể đứng đây?
Tại sao cô lại có thể chiến đấu?
Tại sao đồng hồ sinh học của cô không đếm ngược?
Câu trả lời hiển nhiên nhưng kinh hoàng: Vì cô đang mượn thời gian của Tần Duyên.
An nhìn xuống đôi tay mình.
Chúng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức.
Cô không phải là người hùng.
Cô là kẻ ăn bám.
Cô là kẻ đã lợi dụng sự hy sinh của một người phụ nữ đã chết để tiếp tục sống, để theo đuổi mục tiêu ích kỷ của mình.
"Nếu vậy," An nói, giọng cô khàn khàn, "thì hãy để tôi trả nợ.
Hãy để tôi chết.
Và để cô nghỉ ngơi."
"Không," Tần Duyên gào lên, giọng nói đầy tuyệt vọng.
"Em không thể chết.
Nếu em chết, hệ thống sẽ sụp đổ.
Hứa Minh sẽ mất đi ký ức về chúng ta.
Anh ấy sẽ trở thành một cỗ máy trống rỗng.
Em không được phép làm điều đó."
An cảm thấy nước mắt chảy xuống má.
Không phải nước mắt của cô, mà là nước mắt của Tần Duyên.
Hai linh hồn, hai nỗi đau, đang hòa quyện vào nhau trong một cuộc chiến sinh tử.
Và kẻ thù duy nhất của họ là chính thời gian.
Bỗng nhiên, không gian xung quanh An biến đổi.
Những dòng mã dữ liệu ngừng chảy.
Sự im lặng bao trùm, nặng nề và suffocating.
Từ giữa hư không, một bóng người xuất hiện.
Đó là Tần Duyên.
Nhưng không phải là Tần Duyên mong manh, dễ vỡ mà An từng biết.
Người phụ nữ trước mặt An đứng thẳng, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao.
Cô mặc một bộ đồ trắng tinh tuyền, không một vết bẩn, nhưng khuôn mặt lại lạnh băng như băng giá.
"Em đang cố gắng kháng cự," Tần Duyên nói, giọng không có chút cảm xúc.
"Điều đó vô ích.
Em đã ký hợp đồng.
Em đã đồng ý trao đổi ký ức của em để cứu sống anh trong quá khứ."
An sững sờ.
Cô nhớ lại những khoảng trống trong tâm trí, những lỗ hổng lớn giữa các sự kiện.
Cô nhớ đến việc mình thức tỉnh trong phòng phẫu thuật, không nhớ rõ mình đã làm gì trước đó.
Cô nghĩ đó là do sốc tâm lý, do chấn thương.
Nhưng giờ đây, cô nghi ngờ.
"Cô nói gì?" An hỏi, giọng run rẩy.
"Tôi không ký hợp đồng với ai.
Tôi chỉ muốn cứu em trai tôi."
"Em trai của em," Tần Duyên lặp lại, với một sự nhạo롱 nhẹ nhàng.
"Đó là lý do em tìm đến tôi.
Đó là lý do em chấp nhận giao hòa linh hồn.
Em nghĩ rằng bằng cách chiếm lấy cơ thể tôi, em sẽ có đủ TU để cứu sống cậu ấy.
Nhưng em đã quên một điều."
"Tôi không quên," An đáp, cố gắng giữ vững lập trường.
"Tôi nhớ mọi thứ."
"Không, em không nhớ," Tần Duyên bước lại gần, mỗi bước chân đều tạo ra âm thanh vang vọng như tiếng gõ kim loại.
"Em không nhớ rằng em đã giết tôi.
Em không nhớ rằng em đã lái chiếc xe đó.
Em không nhớ rằng em đã đâm vào xe của tôi trong một cơn mưa bão, để rồi chạy trốn, để rồi sống sót, trong khi tôi chết."
An lùi lại, tim cô đập thình thịch.
Cô đang nói điên.
Tôi không biết cô.
Tôi không giết ai."
"Cô không nhớ," Tần Duyên nói, giọng cô bắt đầu vang lên với nhiều giọng nói khác nhau, như một hợp xướng của sự trừng phạt.
"Nhưng cơ thể của em nhớ.
Và hệ thống nhớ.
Em đã lấy đi cuộc đời của tôi, An.
Em đã lấy đi thời gian của tôi.
Và giờ, tôi muốn lấy lại nó."
An nhìn vào đồng hồ sinh học của mình.
Con số đang hiển thị: 00:00:00.
Nhưng nó không giảm.
Nó đứng im.
Một sự im lặng đáng sợ.
"Thời gian đã dừng lại," An thì thầm.
"Vì cô đã chết.
tôi cũng đang chết."
"Đúng," Tần Duyên gật đầu.
"Chúng ta đều đang chết.
Nhưng ai sẽ chết trước?
Ai sẽ sống sót?
Đó là câu hỏi mà em cần trả lời.
Và câu trả lời nằm trong ký ức mà em đã cố gắng quên."
An cảm thấy đầu mình quay cuồng.
Những mảnh vỡ ký ức bắt đầu quay trở lại.
Cô thấy ánh đèn pha của chiếc xe trong đêm mưa.
Cô thấy gương mặt kinh hoàng của Tần Duyên trong gương chiếu hậu.
Cô thấy cảm giác tội lỗi ăn mòn tâm hồn cô trong những năm tháng sau đó.
Cô không giết Tần Duyên vì thù hận.
Cô giết cô ấy vì sự vô tâm, vì sự vội vã, vì sự ích kỷ.
Và giờ, cái chết của Tần Duyên đang quay lại tìm cô.
An nhìn vào đồng hồ sinh học của mình.
Con số TU không còn giảm nữa.
Nó đứng im ở mức 0.
Nhưng cô vẫn còn sống, vẫn còn ý thức.
Và lúc này, cô nhận ra một điều: giọng nói trong đầu cô, giọng nói của Tần Duyên, đang yếu đi.
Nó không còn là một tiếng gào thét thống trị.
Nó trở thành một tiếng thì thầm, một lời van xin.
"An..." giọng nói ấy gọi, đầy nỗi đau.
"Hãy nhớ lại.
Hãy nhớ rằng em không thể cứu sống em trai em bằng cách giết chết tôi.
Em không thể thay thế tôi.
Em không thể sống cuộc đời của tôi."
An nhắm mắt lại, và trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, cô chấp nhận sự thật.
Cô không phải là nạn nhân.
Cô là kẻ tội phạm.
Và sự trừng phạt không phải là cái chết, mà là sự sống cùng với ký ức về tội lỗi.
"Anh nói dối," An nói, giọng bình tĩnh hơn, dù tim cô vẫn đập nhanh.
"Nếu tôi là kẻ giết cô, thì tại sao cô lại cho tôi cơ hội?
Tại sao cô lại để tôi vào hệ thống?
Tại sao cô lại để tôi thấy Hứa Minh?"
Tần Duyên im lặng.
Sự im lặng đó kéo dài cả một thế kỷ.
"Vì tôi yêu anh ấy," Tần Duyên cuối cùng cũng nói, giọng cô vỡ òa.
"Và vì tôi biết rằng, nếu em không vào đây, em sẽ tự sát.
Em sẽ lấy đi thời gian còn lại của em để kết thúc cuộc đời.
Và tôi không muốn em chết.
Tôi muốn em sống.
Tôi muốn em sống để nhớ về tôi.
Để nhớ về tội lỗi của em.
Để nhớ về tình yêu của chúng ta dành cho anh ấy."
An mở mắt ra.
Cô nhìn thấy Tần Duyên, nhưng lần này, cô không thấy sự thù hận.
Cô thấy sự thương cảm.
Sự thương cảm của một người đã chết dành cho kẻ đã giết cô.
"Vậy thì," An nói, giọng cô lạnh lùng, nhưng bên trong đang cháy bỏng.
"Hãy để tôi sống.
Nhưng không phải là một kẻ ăn bám.
Mà là một kẻ gánh chịu.
Tôi sẽ sống với ký ức của cô.
Tôi sẽ sống với nỗi đau của cô.
Và tôi sẽ bảo vệ Hứa Minh.
Không phải vì tôi yêu anh ấy.
Mà vì tôi nợ cô."
Tần Duyên mỉm cười.
Nụ cười của cô là nụ cười của sự giải thoát.
"Vậy thì, hãy bắt đầu.
Hãy lấy đi ký ức của tôi.
Hãy lấy đi nỗi đau của tôi.
Và hãy sống."
An cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ tràn vào cơ thể cô.
Không phải là TU.
Mà là ký ức.
Ký ức của Tần Duyên.
Ký ức về những ngày tháng hạnh phúc bên Hứa Minh.
Ký ức về sự hy sinh.
Ký ức về cái chết.
Cô nhớ tất cả.
Và cô chấp nhận nó.
An nhìn vào đồng hồ sinh học của mình.
Con số 0 bắt đầu tăng lên.
1 ngày, 2 ngày, 3 ngày...
Cô không còn bị tước đoạt thời gian nữa.
Cô có lại quyền kiểm soát.
Nhưng thời gian này không thuộc về cô.
Nó thuộc về Tần Duyên.
Nó là thời gian của một người đã chết.
"Tôi nhớ tất cả," An nói, giọng lạnh lùng, mang theo một sự quyết đoán đáng sợ.
"Tôi nhớ rằng tôi đã giết anh.
Và tôi nhớ rằng tôi không hề hối hận."
Tần Duyên sững sờ, ánh mắt anh mở to, lộ ra sự kinh ngạc.
Không, không phải anh.
Tần Duyên nhìn An với ánh mắt đầy ngạc nhiên.
"Em không hối hận?" Tần Duyên hỏi, giọng cô run rẩy.
"Không," An đáp, bước về phía trước, phá vỡ bức tường ảo tưởng giữa họ.
"Tôi hối hận vì đã chết.
Tôi hối hận vì đã để cô chết.
Nhưng tôi không hối hận vì đã sống.
Và bây giờ, tôi sẽ sống để trừng phạt những kẻ đã khiến cô phải chết.
Bao gồm cả chính tôi."
An nắm chặt tay, và trong lòng bàn tay cô, một quả cầu năng lượng xanh lá cây hình thành.
Nhưng nó không phải là TU bình thường.
Nó là TU của sự chết.
"Chào mừng đến với thế giới của kẻ đã chết, Tần Duyên," An thì thầm.
"Bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu."
Và rồi, từ phía sau An, một giọng nói ẩn danh, lạnh lùng và xa lạ, vang lên từ phía sau người đọc, như thể nó luôn ở đó, chờ đợi khoảnh khắc này:
*"Bạn nghĩ rằng cô ấy sẽ cứu sống anh ấy?
Hãy nhìn kỹ vào đồng hồ của chính bạn.
Bạn có thấy con số đó đang thay đổi không?
Không phải đếm xuôi.
Mà đếm ngược.
Vì An đã chọn trở thành...
kẻ phản bội."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận