Chương 12
Không khí trong phòng phẫu thuật khẩn cấp đặc quánh, nặng trĩu mùi ozone và sắt máu.
Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ trần nhà chiếu xuống, cắt ngang bóng tối của sự tuyệt vọng.
Tần Duyên nằm trên bàn phẫu thuật, cơ thể cô run rẩy như chiếc lá cuối mùa, nhưng đôi mắt cô lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hứa Minh quỳ bên cạnh, tay anh nắm chặt lấy cổ tay cô, cố gắng giữ lại những dòng dữ liệu ký ức đang chảy ra từ các đầu nối thần kinh.
"Đừng khóc," Tần Duyên thì thầm, giọng cô khàn đặc, vỡ vụn bởi sự hao mòn thần kinh.
"Nước mắt không mua được thêm giây nào cho em, Minh à."
Hứa Minh lắc đầu, nước mắt anh rơi xuống, thấm vào da lạnh lẽo của cô.
"Em không hiểu.
Em đang tự hủy hoại mình.
Nếu em truyền hết TU này, em sẽ không còn là Tần Duyên nữa.
Em sẽ trở thành...
không gì cả."
"Tình yêu không phải là sở hữu," cô mỉm cười, nụ cười mong manh như thủy tinh sắp vỡ.
"Nó là sự trao đổi.
Và em đã nợ anh quá nhiều."
Cô đẩy nhẹ tay anh ra.
Cử động đó yếu ớt nhưng quyết liệt.
Hứa Minh sững sờ, nhìn thấy sự kiên quyết trong ánh mắt cô.
Đó không phải là ánh mắt của một người đang sợ hãi cái chết, mà là của một người đang tìm về nhà.
Tần Duyên biết mình phải làm gì.
Cô biết rằng thế giới này, nơi thời gian là tiền tệ, đang sụp đổ vì sự tham lam của những kẻ vô cảm.
Và cô là liều thuốc độc duy nhất có thể chữa lành nó.
"Em sẽ chết," Hứa Minh gào lên, giọng anh vỡ òa trong sự vô lý của tình thế.
"Em đã chết rồi, Duyên!
Tai nạn năm ấy...
em đã chết rồi!"
Tần Duyên nhắm mắt lại.
Cô không trả lời.
Cô không thể thừa nhận sự thật đau đớn ấy ngay lúc này.
Nếu cô thừa nhận, nếu cô thừa nhận rằng linh hồn cô đang trôi nổi giữa thế giới sống và chết, thì mọi nỗ lực hy sinh của cô sẽ trở thành vô nghĩa.
Cô cần anh tin rằng cô còn sống.
Cô cần anh tin rằng tình yêu của họ có thể vượt qua ranh giới của cái chết.
một giấc mơ dài," cô thì thầm, đánh lạc hướng anh.
"Và khi em tỉnh dậy, em sẽ nhớ lại tất cả.
Em sẽ nhớ anh."
Hứa Minh nghiến răng, nỗi đau xé toạc lồng ngực anh.
Anh biết cô đang nói dối.
Anh cảm nhận được sự trống rỗng bên trong cô, một khoảng không mênh mông nơi ký ức và hiện tại giao thoa.
Nhưng anh không thể làm gì khác ngoài việc để cô đi.
Để cô hy sinh.
Vì đó là lựa chọn duy nhất còn lại để cứu thế giới khỏi sự vô cảm của Mạc Vân Hi.
An đứng ở cửa phòng cách ly, tay cô run rẩy cầm lấy chiếc dao nhỏ bằng kim loại.
Cô không phải là Tần Duyên.
Cô là An, một kỹ thuật viên hệ thống, người đã chứng kiến tất cả từ bên ngoài.
Nhưng giờ đây, cô phải bước vào.
Cô cắt đứt dây ràng buộc an toàn trên cổ tay mình, bỏ qua mọi quy tắc của bệnh viện.
Cảnh báo đỏ nhấp nháy trên tường, nhưng An không quan tâm.
Cô lao vào hệ thống trung tâm của khu vực cách ly, nơi mạng lưới thần kinh của Tần Duyên đang được kết nối trực tiếp với lõi dữ liệu.
Màn hình hologram xung quanh An bùng lên, hiển thị hàng tỷ dòng mã code đang tan rã.
Cô nhìn thấy sự thật.
Tần Duyên không chỉ đang truyền tải TU.
Cô đang xóa bỏ chính mình.
Mỗi giây trôi qua, một phần ký ức của Tần Duyên bị xóa sạch.
Những kỷ niệm về tuổi thơ, về những ngày hạnh phúc bên Hứa Minh, về mùi hương của hoa vàng...
tất cả đang biến thành dữ liệu thô, hòa vào mạng lưới để đánh thức cảm xúc của hàng triệu người.
"Không," An thì thầm, cảm giác kinh hoàng bao trùm lấy cô.
"Cô ấy đang mất bản thân."
An chạy nhanh hơn, bàn chân cô chạm vào sàn lạnh giá.
Cô cần biết điều gì đang xảy ra bên trong mạng lưới thần kinh của anh.
Cô cần ngăn chặn quá trình này trước khi nó quá muộn.
Nhưng càng đi sâu vào hệ thống, cô càng cảm thấy sự hiện diện của Tần Duyên.
Không phải là một người, mà là một ý thức lan tỏa, một sự hiện diện bao trùm.
*"An à,"* giọng nói vang lên trong đầu cô, không phải từ tai, mà từ sâu thẳm tâm trí.
*"Đừng cố ngăn em.
Đây là cách duy nhất để cứu anh ấy.
Để cứu tất cả mọi người."*
"Nhưng em sẽ chết!" An gào lên, giọng cô vang vọng trong không gian ảo.
"Em sẽ không còn là em nữa!"
*"Em đã chết từ lâu rồi,"* giọng nói đáp lại, bình thản và buồn bã.
*"Giờ đây, em chỉ là ký ức.
Và ký ức...
là thứ duy nhất không thể bị lấy đi."*
An dừng lại, mắt cô mở to trước sự thật tàn khốc.
Cô nhìn thấy hình ảnh của Tần Duyên trong dòng dữ liệu.
Một cô gái trẻ, ngồi trên xe hơi, mỉm cười hạnh phúc.
Rồi tai nạn xảy ra.
Ánh sáng bùng nổ.
Và sự im lặng.
Sự im lặng tuyệt đối.
Tần Duyên đã chết năm đó.
Toàn bộ câu chuyện hiện tại, những cuộc gặp gỡ, những lời yêu thương, những hy sinh...
tất cả đều là ảo ảnh.
Là ý thức cuối cùng của một linh hồn từ chối rời bỏ người mình yêu.
Tần Duyên mở mắt ra.
Ánh mắt cô trống rỗng, không có sự giận dữ, không có sự ưu ái, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ của một cỗ máy.
Cô nhìn Hứa Minh, nhưng ánh mắt ấy trượt qua anh như thể anh là một phần tử dữ liệu lỗi cần được sửa chữa.
Hứa Minh lùi lại, sợ hãi.
Duyên à?"
Tần Duyên không đáp.
Cô ngồi dậy, cơ thể cô không còn run rẩy nữa.
Nó cứng đờ, lạnh lẽo.
Đồng hồ sinh học trên cổ tay cô hiển thị con số: 00:00:00.
Nhưng cô không chết.
Cô không thể chết, vì cô đã không còn là con người.
Cô đứng dậy, bước về phía Hứa Minh.
Mỗi bước chân của cô đều tạo ra một âm thanh kim loại vang vọng trong phòng phẫu thuật.
Hứa Minh cố gắng chạm vào cô, nhưng tay anh xuyên qua cơ thể cô như thể cô là bóng ma.
không còn là cô nữa," Hứa Minh thì thầm, nước mắt anh rơi xuống.
Tần Duyên nghiêng đầu, một cử chỉ cơ học, thiếu tự nhiên.
"Tôi là Tần Duyên.
Tôi là hệ thống.
Tôi là sự kết nối."
Giọng nói của cô vang lên từ khắp mọi nơi, từ các loa, từ màn hình, từ chính trong đầu Hứa Minh.
Nó không còn là giọng nói dịu dàng, đầy tình yêu mà anh từng yêu.
Nó là giọng nói của sự vô cảm, của logic thuần túy.
anh vẫn ở đây," Hứa Minh cố gắng gào lên, cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lẽo đó.
"Anh vẫn yêu em!
Duyên, hãy nhớ lại!
Hãy nhớ chúng ta!"
Tần Duyên dừng lại.
Cô nhìn anh, đôi mắt cô bắt đầu nhấp nháy màu vàng.
là dữ liệu thừa.
Nó gây ra lỗi hệ thống.
Nó cần được...
xóa bỏ."
Hứa Minh cảm thấy tim mình vỡ vụn.
Anh đã hy vọng.
Anh đã hy vọng rằng tình yêu của họ có thể vượt qua cái chết, vượt qua sự vô cảm.
Nhưng anh đã sai.
Tần Duyên không còn là người phụ nữ anh yêu.
Cô đã trở thành một phần của hệ thống, một virus làm bằng tình yêu và nỗi đau, nhưng giờ đây, nó đang ăn mòn chính bản thân nó.
"Không," Hứa Minh hét lên.
"Em không được làm thế!
Em không được quên anh!"
Anh lao vào cô, cố gắng ôm lấy cô.
Nhưng cơ thể anh bị đẩy lùi bởi một lực vô hình.
Một bức tường năng lượng vàng rực rỡ xuất hiện giữa họ, ngăn cách hai thế giới.
Thế giới của sự sống và thế giới của dữ liệu.
Tần Duyên nhìn anh, ánh mắt cô trống rỗng.
"Tại sao...
anh lại đau khổ?
cần được loại bỏ."
Hứa Minh ngã xuống, tay anh với ra, cố gắng chạm vào bức tường ánh sáng.
vì em là em.
không thể sống mà không có em."
Tần Duyên im lặng.
Một khoảnh khắc dài, sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm phòng phẫu thuật.
Rồi, từ sâu thẳm trong hệ thống, một giọng nói khác vang lên.
Giọng nói của An.
"Tần Duyên!
Hãy nghe tôi!"
An tuyệt vọng, cô rút ra chiếc đồng hồ sinh học dự phòng của mình – thứ cô giữ gìn như tính mạng.
Cô chạy lại gần anh, cầm lấy tay anh đang lạnh toát, và đặt nó lên cổ tay mình.
Cô không muốn trao đổi TU.
Cô muốn làm một điều cấm kỵ: *Đồng bộ hóa linh hồn.*
"Mạc Vân Hi đã sai," An gào lên, giọng cô vang vọng trong hệ thống.
"Cảm xúc không phải là lỗi.
Nó là bản chất của sự sống.
Và cô ấy...
cô ấy là tình yêu của tôi."
An nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức của mình vào chiếc đồng hồ.
Cô không truyền tải TU.
Cô truyền tải ký ức.
Ký ức của chính cô.
Ký ức về em trai cô nằm trong phòng ICU.
Ký ức về sự tuyệt vọng, về sự hy sinh, về tình yêu thương.
Cô đẩy những ký ức đó vào mạng lưới, vào ý thức của Tần Duyên.
*"Duyên à,"* An thì thầm trong đầu.
*"Hãy nhớ lại.
Hãy nhớ anh ấy.
Hãy nhớ cảm giác đau đớn khi mất đi người mình yêu.
Hãy nhớ cảm giác hạnh phúc khi được yêu thương.
Đừng để sự vô cảm ăn mòn em."*
Tần Duyên run rẩy.
Ánh mắt cô bắt đầu dao động.
Màu vàng trong mắt cô mờ dần, nhường chỗ cho màu đen sâu thẳm.
"An..." cô thì thầm, giọng cô run rẩy.
Em nhớ anh.
Em nhớ Minh."
Hứa Minh nhìn cô, ánh mắt anh đầy hy vọng.
Duyên à?"
Tần Duyên mở mắt ra.
Ánh mắt cô không còn trống rỗng nữa.
Nó chứa đựng nỗi đau, sự sợ hãi, và tình yêu.
"Minh," cô gọi tên anh, giọng cô yếu ớt nhưng đầy cảm xúc.
anh vẫn ở đây?"
Hứa Minh gật đầu, nước mắt anh rơi xuống.
"Anh luôn ở đây.
Anh không bao giờ rời bỏ em."
Tần Duyên mỉm cười.
Nụ cười của cô không còn mong manh nữa.
Nó là nụ cười của sự giải thoát.
"Em đã về nhà," cô thì thầm.
Nhưng chiến đấu chưa kết thúc.
Mạc Vân Hi vẫn còn đó.
Và cô ấy không phải là kẻ thù duy nhất.
Hệ thống vẫn đang cố gắng purge virus.
Và thời gian...
thời gian đang chạy hết.
Hứa Minh nhìn đồng hồ trên cổ tay.
Con số đang đếm ngược nhanh hơn.
Anh phải ra quyết định.
Hoặc là để Mạc Vân Hi xóa bỏ Tần Duyên, hoặc là...
anh phải làm điều gì đó điên rồ hơn.
Điều gì đó mà anh chưa từng nghĩ đến.
Anh nhìn vào bức tường ánh sáng, nơi linh hồn Tần Duyên đang chờ đợi.
Anh nhớ lại lời cô ấy nói: *"Em trở thành thời gian."*
Nếu cô ấy là thời gian...
thì anh có thể...
Hứa Minh nhắm mắt lại, và trong khoảnh khắc im lặng trước khi mọi thứ sụp đổ, anh đưa ra quyết định của mình.
Một quyết định sẽ thay đổi không chỉ số phận của anh và Tần Duyên, mà còn của toàn bộ thế giới.
Anh đưa tay ra, nắm chặt lấy tay Tần Duyên.
Và anh bắt đầu truyền tải.
Không phải TU.
Mà là ký ức.
Ký ức của anh.
Ký ức về tình yêu, về nỗi đau, về sự hy sinh.
Anh trao tặng cô mọi thứ anh có.
An đứng sững lại, nhìn phản chiếu của mình trong màn hình đồng hồ tối sầm.
Cô cảm thấy một giọng nói vang lên trong đầu, không phải từ tai, mà từ sâu thẳm tâm trí.
Đó là giọng nói của Tần Duyên, nhưng nó hòa quyện với giọng nói nội tâm của cô.
*"Cảm giác thế nào, An?"* giọng nói ấy thì thầm, đầy bí ẩn.
An run rẩy.
Cô nhìn xuống cổ tay mình.
Đồng hồ sinh học của cô, vốn đã hiển thị con số 00:00:00, giờ đây bắt đầu đếm xuôi.
cô đang sống?" An thì thầm, không tin vào mắt mình.
*"Không,"* giọng nói đáp lại.
*"Em đang sống.
Và em cũng đang chết.
Vì em đã trao đi linh hồn của em để cứu anh ấy.
em là anh ấy."*
An nhìn lên.
Trong màn hình hologram, hình ảnh của Tần Duyên đang tan biến.
Nhưng hình ảnh của Hứa Minh...
anh ấy đang thay đổi.
Ánh mắt anh trở nên dịu dàng, mong manh.
Nụ cười anh trở nên kiên cường.
Hứa Minh mở mắt ra.
Nhưng đó không phải là ánh mắt của Hứa Minh.
Đó là ánh mắt của Tần Duyên.
"Minh..." An gọi tên anh, nhưng giọng nói từ anh lại vang lên giọng nói của cô.
"An à," giọng nói ấy đáp lại, đầy tình yêu và nỗi đau.
"Em đã về nhà."
Và rồi, màn hình tối dần.
Nhưng trước khi bóng tối hoàn toàn bao trùm, một giọng nói ẩn danh, lạnh lùng và xa lạ, vang lên từ phía sau người đọc, như thể nó luôn ở đó, chờ đợi khoảnh khắc này:
*"Bạn nghĩ rằng anh ấy sẽ hy sinh?
Hãy nhìn kỹ vào đồng hồ của chính bạn.
Bạn có thấy con số đó đang thay đổi không?
Không phải đếm ngược.
Mà đếm xuôi.
Vì anh ấy đã chọn trở thành...
kẻ phản bội."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận