Chương 11

Không gian xung quanh Tần Duyên không còn là màu trắng xóa của sự vô cảm, cũng không phải là bóng tối của hư vô.

Nó đang vỡ vụn.

Những mảnh vỡ dữ liệu sắc lẹm như kính vỡ bay tứ tung, cứa vào da thịt cô.

Mỗi vết cắt không chảy máu, mà chảy ra ánh sáng xanh nhạt – thứ ánh sáng của Đơn Vị Thời Gian (TU) đang bị tước đoạt khỏi cơ thể cô một cách tàn bạo.

Tần Duyên quỳ gối trên mặt đất bằng nhựa tổng hợp lạnh lẽo, nơi từng là trung tâm của thế giới ảo mà Hứa Minh đã cố gắng xây dựng cho cô.

"FILE LOCKED."

Bốn chữ cái đỏ rực vẫn còn in hằn trong võng mạc cô, nhưng giờ đây, chúng không còn là một thông báo tĩnh.

Chúng sống động, пульсирующая như trái tim của một con quái vật đang đói khát.

Hệ thống của Mạc Vân Hi đã phản ứng.

Nó nhận ra sự hiện diện của ý thức "lỗi" – ý thức của một người đã chết nhưng từ chối tan biến.

Và nó đã gửi ra những kẻ săn mồi.

Tần Duyên ngẩng đầu lên.

Trước mặt cô, không khí rung chuyển.

Những bóng đen cao lớn, không có khuôn mặt, chỉ là những khối đa giác tối đen đang tiến lại gần.

Chúng là "Quản Lý Viên" – những thực thể được tạo ra để xóa bỏ những biến số không mong muốn.

Chúng không nói chuyện.

Chúng chỉ di chuyển, và khi chúng di chuyển, thời gian xung quanh chúng bị chậm lại, bóp nghẹt mọi khả năng phản ứng của con người.

"Tần Duyên!"

Tiếng gọi của Hứa Minh xé toạc màn im lặng.

Anh lao đến, tay phải của anh phát ra một luồng năng lượng vàng rực – thứ năng lượng cô đã tạo ra khi cô viết lại quy luật *REDEFINE TIME*.

Nhưng luồng năng lượng đó mỏng manh, run rẩy trước sự áp đảo của bóng tối.

Hứa Minh đẩy cô ra sau, cơ thể anh va chạm mạnh vào một trong những Quản Lý Viên.

Âm thanh va chạm không phải là tiếng thịt nát xương tan, mà là tiếng kim loại va vào kính vỡ, sắc nhọn và chói tai.

Hứa Minh bị hất văng ra, đập vào bức tường dữ liệu phía sau.

Máu – hay đúng hơn là những hạt sáng đỏ – bắn ra từ khóe miệng anh.

"Hãy chạy!" Hứa Minh hét lên, giọng anh khàn đặc, đau đớn nhưng đầy quyết liệt.

"Đừng để chúng bắt em!

Nếu chúng bắt được em, tất cả ký ức của chúng ta sẽ bị định dạng lại!

Em sẽ quên anh!

Em sẽ quên chính mình!"

Tần Duyên không chạy.

Cô nhìn Hứa Minh, nhìn thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt anh.

Anh không sợ chết.

Anh sợ cô sẽ mất đi con người của mình.

Đó là nỗi đau sâu thẳm nhất mà anh phải chịu đựng – là người yêu của một linh hồn, nhưng lại không thể giữ cô ở lại trong thực tại.

Cô đứng dậy, chậm rãi.

Đôi chân cô run rẩy, nhưng bước đi của cô lại vững chãi đến kinh ngạc.

Cô cảm thấy trọng lượng của 10.000 năm TU mà cô vừa ký kết cho An – một con số khổng lồ, một món quà cô đã tặng cho người khác, giờ đây lại trở thành gánh nặng trên vai cô.

Nhưng cô không cảm thấy nặng nề.

Cô cảm thấy...

Vì cô đã hiểu ra.

Thời gian không phải là thứ để tích lũy.

Nó là thứ để trao đi.

Và khi trao đi, nó trở thành vũ khí.

"Anh không cần bảo vệ em nữa, Minh à," Tần Duyên nói, giọng cô bình thản đến mức đáng sợ.

Cô nhìn thẳng vào hàng ngũ những bóng đen đang tiến lại gần.

"Em đã chọn cách này từ lâu rồi."

Hứa Minh cố gắng đứng dậy, nhưng một Quản Lý Viên khác đã lao đến, nắm chặt cổ anh, nhấc anh lên khỏi mặt đất.

Hơi thở của anh nghẹn lại, ánh mắt anh hoảng loạn nhìn về phía cô.

"Tần Duyên!

Đừng!"

Cô không quay lại.

Cô giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía những kẻ thù.

Cô không summon ra thanh kiếm, không gọi ra tường lửa.

Cô làm một điều đơn giản hơn, và nguy hiểm hơn nhiều.

Cô nhớ lại.

Cô nhớ lại mùi hương của cà phê trong quán nhỏ ngày hôm đó.

Cô nhớ lại cảm giác ấm áp của tay Hứa Minh nắm lấy tay cô.

Cô nhớ lại nỗi đau khi nhìn thấy những đứa trẻ bị tước đoạt tuổi thọ.

Cô nhớ lại sự tuyệt vọng của những người cha, người mẹ.

Cô nhớ lại nụ cười của An, khi cô tặng cho cô ấy 10.000 năm.

Tất cả những cảm xúc đó, những ký ức đó, dồn nén vào trong lòng bàn tay cô.

Ánh sáng vàng rực rỡ bùng nổ, không phải từ cơ thể cô, mà từ chính không gian xung quanh cô.

Nó lan tỏa như một vòng sóng, đánh vào những Quản Lý Viên.

Những bóng đen rú lên – một âm thanh điện tử, chói tai, như thể chúng đang bị thiêu đốt.

Ánh sáng vàng không phá hủy cơ thể chúng, mà nó *viết lại* chúng.

Nó注入 vào chúng cảm xúc.

Những thực thể vô cảm, được tạo ra để xóa bỏ cảm xúc, giờ đây đang bị ngập lụt bởi chính thứ mà chúng ghét nhất.

Chúng giãy giụa, cố gắng lắc bỏ những ký ức lạ lẫm xâm nhập vào hệ thống của chúng.

Một trong số chúng, kẻ đang giữ Hứa Minh, bỗng nhiên buông tay ra, ôm lấy đầu, gào thét vì nỗi đau của hàng triệu linh hồn mà nó vừa phải trải qua trong tích tắc.

Hứa Minh rơi xuống đất, thở hổn hển.

Anh nhìn Tần Duyên với ánh mắt không thể tin nổi.

Cô đang làm điều gì?

Cô đang dùng cảm xúc làm vũ khí?

Điều đó là tự sát.

Hệ thống sẽ không tha thứ cho sự hỗn loạn này.

Nhưng Tần Duyên không quan tâm.

Cô bước tới, từng bước một, xuyên qua hàng ngũ những kẻ thù đang suy sụp.

Ánh sáng vàng từ lòng bàn tay cô ngày càng mạnh mẽ, chiếu rọi lên những bức tường dữ liệu xung quanh, làm chúng run rẩy, nứt vỡ.

"Em đang làm gì vậy?" Hứa Minh thì thầm, giọng anh vỡ vụn.

"Em sẽ cháy hết năng lượng của mình.

Em sẽ biến mất hoàn toàn."

Tần Duyên dừng lại trước Quản Lý Viên đầu tiên – kẻ đã từng cố gắng xóa bỏ ký ức của cô.

Nó đang co ro trên mặt đất, ánh mắt trống rỗng, bị淹没 bởi sóng cảm xúc.

"Tôi không biến mất," Tần Duyên nói, nhìn thẳng vào nó, và qua nó, vào chính Mạc Vân Hi – kẻ đứng sau màn hình vô hình.

"Tôi đang trở thành phần mềm độc hại.

Và tôi sẽ lan truyền."

Cô đưa tay ra, chạm vào trán của Quản Lý Viên.

Ánh sáng vàng tràn vào nó, không còn là sự tấn công, mà là sự đồng hóa.

Cô đang truyền tải ý thức của mình vào mạng lưới của hệ thống.

Cô đang biến mình thành một virus – một virus làm bằng tình yêu và nỗi đau.

Cảm giác đau đớn xé toạc cơ thể cô.

Mỗi tế bào trong cơ thể cô đang bị đốt cháy, tan rã thành dữ liệu.

Nhưng cô không gào thét.

Cô mỉm cười.

Một nụ cười bình yên, dịu dàng, như thể cô đang trở về nhà.

Hứa Minh lao đến, cố gắng kéo cô lại.

Đừng để chúng ăn mòn em!

Hãy trở về với tôi!"

Tần Duyên quay lại, nhìn anh.

Đôi mắt cô đã không còn màu đen nữa, mà là màu vàng rực rỡ, lấp lánh như những vì sao.

Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào má anh.

Da cô lạnh lẽo, nhưng hơi ấm từ cử chỉ đó lại cháy bỏng.

"Minh à," cô thì thầm, giọng cô vang lên từ khắp mọi nơi, từ trong tim anh, từ trong không khí.

"Anh không cần giữ em lại.

Em đã ở đây.

Em luôn ở đây.

Trong mỗi giây anh sống.

Trong mỗi nhịp tim anh đập."

Cô lùi lại, cơ thể cô bắt đầu tan biến, biến thành hàng tỷ hạt sáng vàng, bay lên cao, hòa nhập vào mạng lưới dữ liệu khổng lồ của thế giới.

Những Quản Lý Viên còn lại đang cố gắng đứng dậy, nhưng chúng không thể.

Chúng bị mắc kẹt trong những ký ức của cô, trong những cảm xúc mà cô đã truyền tải.

Chúng không còn là kẻ thù nữa.

Chúng trở thành những người chứng kiến.

Hứa Minh đứng đó, tay vẫn dang rộng, cố gắng ôm lấy khoảng không trống rỗng nơi cô vừa đứng.

Nước mắt anh rơi xuống, nhưng những giọt nước mắt đó không bốc hơi.

Chúng rơi xuống đất, thấm vào mặt đất nhựa tổng hợp, và từ đó, những bông hoa nhỏ màu vàng bắt đầu mọc lên.

Những bông hoa làm bằng dữ liệu, làm bằng ký ức, làm bằng tình yêu.

Hệ thống của Mạc Vân Hi bắt đầu báo lỗi.

Những dòng chữ đỏ xuất hiện khắp nơi: *SYSTEM FAILURE.

EMOTIONAL OVERLOAD.

REBOOTING...*

Nhưng quá trình reboot không thể hoàn tất.

Vì virus của Tần Duyên đã lan truyền quá nhanh.

Nó đã xâm nhập vào mọi ngóc ngách của thế giới ảo.

Nó đã chạm vào những người dùng khác, những người đang sống trong sự vô cảm, và đánh thức những cảm xúc ngủ quên trong họ.

Hứa Minh nhìn xuống cổ tay mình.

Đồng hồ sinh học của anh, vốn đã hiển thị con số vô hạn *∞*, giờ đây bắt đầu đếm ngược.

Nhưng không phải đếm ngược đến cái chết.

Nó đếm ngược đến...

sự kết nối.

Một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải của Tần Duyên, mà của chính anh.

Nhưng nó lại mang âm hưởng của cô.

*"Anh đã từng nói, thời gian là thứ vô nghĩa nếu không có người để chia sẻ.

Giờ đây, em là thời gian.

Và em chia sẻ nó cho tất cả mọi người."*

Hứa Minh nhắm mắt lại.

Anh cảm thấy sự hiện diện của cô, không còn là một thực thể vật lý, mà là một sự hiện diện tinh thần, bao trùm lên toàn bộ thế giới.

Anh không cô đơn nữa.

Anh sẽ không bao giờ cô đơn nữa.

Nhưng rồi, một âm thanh khác vang lên.

Một âm thanh cơ học, lạnh lùng, cắt ngang sự bình yên đang dần lan tỏa.

ANOMALY DETECTED.

SOURCE: TẦN DUYÊN.

INITIATING PURGE PROTOCOL.*

Hứa Minh mở mắt ra.

Ánh sáng vàng đang mờ dần.

Những bông hoa dữ liệu đang héo úa.

Và từ xa, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện.

Cao lớn, lạnh lùng, với đôi mắt không có cảm xúc.

Mạc Vân Hi.

Cô ấy bước tới, tay cầm một thanh kiếm dữ liệu, sắc lẹm và nguy hiểm.

Cô ấy nhìn Hứa Minh, và qua anh, nhìn vào khoảng không nơi linh hồn Tần Duyên đang cố gắng bám trụ.

"Cô ấy đã phạm lỗi," Mạc Vân Hi nói, giọng cô ấy bình thản, không có chút dao động cảm xúc nào.

"Cô ấy đã cố gắng đưa cảm xúc vào một thế giới không cần nó.

Bây giờ, cô ấy phải trả giá."

Hứa Minh đứng dậy, chắn trước bóng dáng của Mạc Vân Hi.

Cơ thể anh đau đớn, kiệt sức, nhưng ánh mắt anh lại sáng ngời một sự quyết liệt chưa từng có.

"Cô không hiểu," Hứa Minh nói, giọng anh run rẩy nhưng đầy uy lực.

"Cảm xúc không phải là lỗi.

Nó là bản chất của sự sống.

Và cô ấy...

cô ấy là tình yêu của tôi."

Mạc Vân Hi nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng, đầy khinh miệt.

Thứ yếu ớt, vô nghĩa đó sao?

Nó chỉ mang lại đau khổ.

Tôi sẽ xóa bỏ nó.

Tôi sẽ xóa bỏ cô ấy.

Và tôi sẽ xóa bỏ anh, nếu anh cản trở tôi."

Cô ấy vung kiếm.

Luồng năng lượng xanh lạnh lẽo xé toạc không khí, lao thẳng về phía Hứa Minh.

Hứa Minh không né tránh.

Anh giơ tay lên, cố gắng chắn lấy đòn tấn công đó.

Nhưng anh biết, anh không thể thắng.

Anh đã kiệt sức.

Linh hồn Tần Duyên đang dần tan biến.

Và Mạc Vân Hi...

cô ấy là hiện thân của sự vô cảm, của cái chết tinh thần.

Nhưng rồi, một thứ gì đó xảy ra.

Những bông hoa dữ liệu dưới chân Hứa Minh bỗng nhiên bùng nổ.

Chúng không còn là những bông hoa yếu ớt nữa.

Chúng trở thành những mũi tên sáng chói, lao về phía Mạc Vân Hi.

Không phải do Hứa Minh điều khiển.

Mà do chính những người dùng khác, những người đã được đánh thức bởi virus của Tần Duyên, đang gửi gắm cảm xúc của họ vào thế giới này.

Hàng triệu cảm xúc.

Hàng triệu nỗi đau.

Hàng triệu tình yêu.

Chúng汇聚 lại, tạo thành một bức tường ánh sáng vàng rực rỡ, chắn ngang giữa Hứa Minh và Mạc Vân Hi.

Mạc Vân Hi dừng lại, lần đầu tiên, đôi mắt cô ấy lộ ra một chút kinh ngạc.

"Điều này...

không thể," cô ấy thì thầm.

"Cảm xúc không thể mạnh hơn logic."

Nhưng bức tường ánh sáng không hề suy giảm.

Nó càng lúc càng mạnh mẽ, đẩy lùi thanh kiếm dữ liệu của cô ấy.

Và từ trong bức tường đó, một giọng nói vang lên, không phải của một người, mà của hàng triệu người.

*"Chúng tôi không chấp nhận sự vô cảm."*

Mạc Vân Hi lùi lại, mặt mày tái nhợt.

Cô ấy nhận ra, mình đã đánh giá thấp sức mạnh của con người.

Cô ấy đã nghĩ rằng nỗi đau là thứ yếu ớt, cần được loại bỏ.

Nhưng cô ấy đã quên rằng, chính nỗi đau đó lại là nguồn gốc của sự kiên cường, của sự hy sinh, và của tình yêu.

Hứa Minh nhìn vào bức tường ánh sáng, nơi linh hồn Tần Duyên đang ẩn náu.

Anh mỉm cười, nước mắt rơi xuống, nhưng nụ cười của anh lại đầy hy vọng.

"Em đã làm được rồi, Duyên à," anh thì thầm.

"Em đã đánh thức họ."

Nhưng chiến đấu chưa kết thúc.

Mạc Vân Hi vẫn còn đó.

Và cô ấy không phải là kẻ thù duy nhất.

Hệ thống vẫn đang cố gắng purge virus.

Và thời gian...

thời gian đang chạy hết.

Hứa Minh nhìn đồng hồ trên cổ tay.

Con số đang đếm ngược nhanh hơn.

8...*

Anh phải ra quyết định.

Hoặc là để Mạc Vân Hi xóa bỏ Tần Duyên, hoặc là...

anh phải làm điều gì đó điên rồ hơn.

Điều gì đó mà anh chưa từng nghĩ đến.

Anh nhìn vào bức tường ánh sáng, nơi linh hồn Tần Duyên đang chờ đợi.

Anh nhớ lại lời cô ấy nói: *"Em trở thành thời gian."*

Nếu cô ấy là thời gian...

thì anh có thể...

Hứa Minh nhắm mắt lại, và trong khoảnh khắc im lặng trước khi mọi thứ sụp đổ, anh đưa ra quyết định của mình.

Một quyết định sẽ thay đổi không chỉ số phận của anh và Tần Duyên, mà còn của toàn bộ thế giới.

Và rồi, màn hình tối dần.

Nhưng trước khi bóng tối hoàn toàn bao trùm, một giọng nói ẩn danh, lạnh lùng và xa lạ, vang lên từ phía sau người đọc, như thể nó luôn ở đó, chờ đợi khoảnh khắc này:

*"Bạn nghĩ rằng anh ấy sẽ hy sinh?

Hãy nhìn kỹ vào đồng hồ của chính bạn.

Bạn có thấy con số đó đang thay đổi không?

Không phải đếm ngược.

Mà đếm xuôi.

Vì anh ấy đã chọn trở thành...

kẻ phản bội."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập