Chương 10

Ánh sáng trắng xóa không phải là sự cứu rỗi, mà là một cú đập vào mặt tàn khốc của thực tại bị bóp méo.

Tần Duyên không cảm thấy đau đớn vật lý, mà cảm thấy một khoảng trống rỗng rang, tê tái lan tỏa từ xương tủy ra ngoài da thịt.

Những mảnh vỡ thời gian xung quanh cô không phải là kính vỡ sắc lẹm, mà là những đoạn phim ngắn, rời rạc, bắn vào cơ thể cô như những viên đạn ký ức.

Cô thấy hình ảnh bản thân trong quá khứ: một cô gái trẻ với đồng hồ sinh học hiển thị con số 365 ngày, cười rạng rỡ dưới ánh nắng mùa hè.

Nhưng ngay lập tức, hình ảnh đó bị xé toạc, thay thế bằng cảnh xe hơi lao ra khỏi cầu, kính vỡ vụn bắn tung tóe như mưa sao băng, và máu – máu đỏ thẫm chảy ra từ cổ cô, nhuộm đỏ vạt áo trắng.

"Tần Duyên!" Tiếng gọi của Hứa Minh vang lên, méo mó, như thể phát ra từ dưới đáy đại dương sâu thẳm.

Cô cố gắng mở mắt, nhưng thị giác của cô đang bị chi phối bởi những dòng mã dữ liệu xanh lá cây chạy dọc theo tầm nhìn.

Thế giới xung quanh đang sụp đổ, những tòa nhà cao tầng làm bằng bê tông và thép nay chỉ còn là những khối đa giác lỗi, trôi nổi lơ lửng trong hư không.

Không có trọng lực.

Không có quy luật.

Chỉ có sự hỗn loạn thuần túy của một hệ thống đang bị virus cảm xúc xâm nhập.

Cô cố di chuyển bàn chân, nhưng bàn chân cô đang trở nên trong suốt, những hạt sáng nhỏ li ti bay lên từ da thịt, hòa vào không khí trắng xóa.

Cô đang tan biến.

Không phải chết theo nghĩa thông thường, mà là bị xóa sổ khỏi bộ nhớ của thế giới này.

"Em không được đi," Hứa Minh hét lên, giọng anh đầy tuyệt vọng.

Bóng dáng anh đứng ở phía xa, mờ ảo, như thể đang cố gắng chống chọi lại với dòng chảy dữ liệu cuốn tất cả mọi thứ vào trong hư vô.

"Nếu em biến mất, tất cả những gì chúng ta đã xây dựng, tất cả những ký ức em tìm kiếm, sẽ không còn tồn tại.

Em sẽ thực sự chết, Duyên à.

Không có linh hồn, không có hồi sinh.

Chỉ có sự vô tri."

Tần Duyên nhìn vào cổ tay mình.

Đồng hồ sinh học đã biến mất.

Thay vào đó, trên da trắng nõn, những ký tự đỏ đang hiện ra, giống như những vết bỏng nóng hổi: *ERROR 404: SOUL NOT FOUND*.

Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô, nhưng sâu thẳm trong tim, một sự bình thản kỳ lạ trỗi dậy.

Cô nhớ lại lời của Lôi Hàn.

*Đừng tin vào bất kỳ ai, trừ chính nỗi đau của em.* Nỗi đau này, sự tan rã này, chính là bằng chứng cho thấy cô đã từng sống.

Cô đã từng yêu Hứa Minh đến mức sẵn sàng đối mặt với cái chết.

Và nếu cái chết là giá trị cuối cùng, thì cô sẽ trả nó bằng tất cả những gì mình có.

Cô không lùi bước.

Dù bàn chân cô đang dần tan biến vào hư không, cô bước về phía bóng người của anh.

Mỗi bước chân là một sự mất mát.

Cô mất đi cảm giác của da thịt, mất đi âm thanh của thế giới bên ngoài, nhưng cô giữ lại được hình ảnh khuôn mặt anh trong ký ức.

Trong không gian trắng, những "mảnh vỡ thời gian" cô thấy ở phần 1 bắt đầu tụ tập lại, tạo thành những bức tường kính trong suốt, bao quanh họ.

Bên trong những bức tường đó, là những ký ức bị cấm.

Những ký ức mà hệ thống của Mạc Vân Hi đã cố gắng xóa bỏ để duy trì sự ổn định vô cảm.

Tần Duyên chạm tay vào một bức tường kính.

Hình ảnh hiện ra là cảnh cô và Hứa Minh ngồi trong một quán cà phê nhỏ, nơi thời gian dường như đứng yên.

Anh đang mỉm cười, đôi mắt sáng ngời, cầm một tách cà phê nóng hổi đưa cho cô.

"Em biết không," anh nói trong ký ức, giọng nói ấm áp khiến tim cô thắt lại, "Thời gian là thứ vô nghĩa nếu không có người để chia sẻ.

Em là đồng hồ của anh, Duyên à."

Cô khóc.

Nước mắt cô không rơi xuống, mà bốc hơi ngay lập tức, biến thành những hạt sáng lấp lánh.

Ký ức này đẹp đến mức đau lòng, nhưng nó cũng là một gông cùm.

Nó nhắc nhở cô rằng tất cả những khoảnh khắc này đều là ảo ảnh.

Hứa Minh không thực sự ở đó.

Anh là một chương trình, một thực thể được tạo ra để giữ chân linh hồn cô trong thế giới này.

"Đừng nhìn vào đó!" Hứa Minh hét lên, giọng anh vỡ vụn.

"Nếu em nhìn quá lâu, em sẽ bị mắc kẹt trong đó.

Em sẽ quên đi thực tại, quên đi việc em phải chiến đấu."

Tần Duyên rút tay lại, nhưng vết thương trên lòng bàn tay cô không lành lại.

Nó để lại một vệt sáng, như thể cô đã chạm vào một thứ gì đó nóng bức và nguy hiểm.

Cô nhận ra rằng những ký ức này không chỉ là kỷ niệm, mà là năng lượng.

Năng lượng duy nhất có thể chống lại sự xóa sổ của hệ thống.

Nhưng chúng cũng là bẫy.

Bẫy của tình yêu, của sự phụ thuộc, của mong muốn được sống mãi trong hạnh phúc giả tạo.

Căng thẳng leo thang khi Tần Duyên phát hiện ra một sự thật kinh hoàng hơn: Cô không chỉ đang mất dần cơ thể.

Cô đang mất *bản ngã*.

Những ký ức đang tràn vào đầu cô không chỉ là của cô và Hứa Minh, mà còn là của hàng triệu người khác bị hệ thống thu thập.

Cô nghe thấy tiếng khóc của những đứa trẻ bị tước đoạt thời gian sống.

Cô cảm thấy nỗi đau của những người cha, người mẹ phải bán tuổi thọ của mình để cứu con cái.

Cô thấy sự tuyệt vọng của những kẻ nô lệ thời gian, những người sống chỉ để tồn tại, không phải để hạnh phúc.

Tất cả những nỗi đau đó đang hòa quyện vào trong cô, làm cho ý thức cô trở nên nặng nề, hỗn loạn.

Cô không còn là Tần Duyên nữa.

Cô đang trở thành một bể chứa nỗi đau của nhân loại.

Và hệ thống, với mục tiêu triệt tiêu cảm xúc, đang cố gắng ép cô phải chấp nhận sự vô cảm để giải phóng bản thân khỏi gánh nặng này.

"Chấp nhận đi, Duyên," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ khắp nơi.

Đó là giọng nói của Mạc Vân Hi, hay có lẽ là giọng nói của chính hệ thống.

"Nếu em buông bỏ nỗi đau, em sẽ được giải phóng.

Em sẽ sống vĩnh cửu, trong bình yên.

Không còn chiến đấu, không còn mất mát.

Chỉ có sự tĩnh lặng vĩnh hằng."

Tần Duyên run rẩy.

Lời dụ dỗ đó nghe có vẻ ngọt ngào.

Một thế giới không còn đau khổ.

Một nơi mà cô không phải đối mặt với cái chết của chính mình.

Nhưng cô nhớ lại nụ cười của Hứa Minh trong ký ức.

Nụ cười đó không phải là sự vô cảm.

Nó là sự hy sinh.

Anh đã chịu đựng nỗi đau của cô, anh đã đối mặt với sự thật rằng cô đã chết, và anh vẫn chọn ở lại bên cô.

Nếu cô chấp nhận sự vô cảm, cô sẽ phản bội anh.

Cô sẽ phản bội chính bản chất con người của mình – bản chất vốn dĩ được định hình bởi những vết thương, bởi những mất mát, và bởi tình yêu đau đớn.

"Em không chấp nhận," cô nói, giọng cô nhỏ nhưng kiên định.

"Nỗi đau là bằng chứng cho thấy em đã sống.

Và em sẽ chết trong nỗi đau đó, chứ không phải trong sự vô tri."

Cô nhắm mắt lại, tập trung vào tất cả những ký ức, cả vui lẫn buồn.

Cô để chúng chảy qua cơ thể mình, không kháng cự, nhưng cũng không buông bỏ.

Cô biến chúng thành vũ khí.

Một vũ khí làm bằng cảm xúc thuần túy, thứ mà hệ thống vô cảm không thể hiểu, không thể xử lý, và không thể xóa bỏ.

Trong lúc ý thức bắt đầu bị cuốn vào dòng chảy dữ liệu hỗn loạn, Tần Duyên nhìn thấy một khe hở trong hệ thống.

Một cửa sổ lệnh nhỏ bé, màu xanh lá cây, xuất hiện giữa không trung trắng xóa.

Đó là giao diện hành chính của Hệ Thống.

Nó hiển thị dòng chữ: *DELETE USER: TẦN DUYÊN?

[Y/N]*

Cô không cần bàn tay để nhấn nút.

Cô dùng ý chí của mình, dùng toàn bộ nỗi đau và tình yêu mà cô đã tích lũy trong suốt năm năm qua, để viết vào dòng lệnh đó.

Cô không chọn Y, cũng không chọn N.

Cô chọn một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó mà hệ thống không thể dự đoán.

Cô viết: *REDEFINE TIME*.

Cơ thể cô bắt đầu phát sáng rực rỡ, một ánh sáng vàng ấm áp, khác hẳn với ánh sáng trắng lạnh lẽo của hệ thống.

Những hạt sáng từ cơ thể cô bay lên, không tan biến vào hư không, mà kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp, một cấu trúc mới.

Cô đang viết lại quy luật của thế giới này.

Không phải bằng tiền bạc, không phải bằng sức mạnh, mà bằng ý nghĩa.

Bóng người của Hứa Minh đứng sững sờ.

Anh nhìn cô, đôi mắt anh mở to, đầy kinh ngạc và...

yêu thương.

Anh không còn là một chương trình vô cảm nữa.

Anh đang cảm nhận được sự thay đổi.

Anh đang cảm nhận được nỗi đau của cô, và anh đang chọn ở lại, dù điều đó có nghĩa là anh cũng sẽ bị xóa sổ cùng cô.

"Tần Duyên..." anh gọi tên cô, giọng anh nghẹn ngào.

Cô mỉm cười.

Đó là nụ cười cuối cùng của cô.

Một nụ cười bình yên, không còn sợ hãi.

Cô biết rằng cô sẽ chết.

Cô biết rằng linh hồn cô sẽ tan biến vào hư vô.

Nhưng cô cũng biết rằng, thông qua sự hy sinh này, cô đã phá vỡ vòng lặp vô nghĩa của hệ thống.

Cô đã chứng minh rằng thời gian không phải là con số, mà là cảm xúc.

Và cảm xúc, dù đau đớn đến đâu, cũng không bao giờ có thể bị xóa bỏ hoàn toàn.

Cơ thể Tần Duyên tan biến hoàn toàn, để lại một khoảng trống trắng.

Nhưng trong khoảng trống đó, một dòng chữ lớn, màu vàng rực rỡ, hiện lên trên nền không gian vô cực, đè lên giao diện hệ thống đang báo lỗi đỏ rực:



Bóng người của Hứa Minh đứng sững sờ.

Anh đưa tay ra, cố gắng chạm vào dòng chữ đó, nhưng nó nằm ngoài tầm với của anh, ngoài tầm với của mọi thực tại.

Anh nhìn xuống cổ tay mình.

Đồng hồ sinh học của anh, vốn đã ngừng chạy từ lâu, bỗng nhiên bắt đầu quay ngược lại.

Không phải đếm ngược, mà đếm xuôi.

Một con số vô hạn hiện ra: *∞*.

Anh không hiểu điều đó có nghĩa là gì.

Anh chỉ biết rằng, trong sự im lặng chết chóc của thế giới đang sụp đổ, anh nghe thấy một tiếng thì thầm, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, vang lên từ khắp mọi nơi, từ trong tim anh, từ trong ký ức anh, và từ trong chính bản chất của thời gian:

*"Em sẽ luôn ở đây.

Trong mỗi giây em sống.

Trong mỗi nhịp tim em đập.

Em không chết, Minh à.

Em trở thành thời gian."*

Và rồi, màn hình tối dần.

Nhưng trước khi bóng tối hoàn toàn bao trùm, một giọng nói ẩn danh, lạnh lùng và xa lạ, vang lên từ phía sau người đọc, như thể nó luôn ở đó, chờ đợi khoảnh khắc này:

*"Bạn nghĩ rằng cô ấy đã chết?

Hãy nhìn kỹ vào đồng hồ của chính bạn.

Bạn có thấy con số đó đang thay đổi không?

Không phải đếm ngược.

Mà đếm xuôi.

Vì cô ấy đã trở thành quy luật mới.

Và bây giờ, cô ấy đang nhìn bạn."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập