Chương 16
Không gian xung quanh Tần Duyên không còn là căn phòng bê tông lạnh lẽo nữa.
Nó đã biến thành một mê cung ánh sáng trắng xóa, nơi ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng bị xóa nhòa.
Cô đứng giữa dòng chảy dữ dội của những ký ức đang vỡ vụn, từng mảnh vỡ sắc lẹm cắt vào ý thức mong manh của cô.
Hứa Minh đứng trước mặt cô, nhưng anh không còn là người đàn ông lạnh lùng, bí ẩn mà cô từng biết.
Trong đôi mắt anh, giờ đây là sự hoảng loạn tột độ, một nỗi sợ hãi nguyên thủy trước cái chết của thứ duy nhất anh còn giữ lại được.
"Tần Duyên, dừng lại," Hứa Minh hét lên, giọng anh vỡ vụn trong không khí rung động.
"Cô đang tự hủy hoại chính mình.
Nếu cô xóa đi những ký ức này, cô sẽ không còn là cô nữa.
Cô sẽ trở thành một phần của hệ thống, một dữ liệu vô tri vô giác giống như những con số trên đồng hồ của Mạc Vân Hi."
Tần Duyên mỉm cười.
Nụ cười ấy đẹp đến đau lòng, như một đóa hoa nở trong tuyết giá.
Cô giơ tay lên, chạm vào cổ tay mình.
Chiếc đồng hồ sinh học đang phát sáng màu đỏ sẫm, con số đếm ngược không còn là ngày, giờ, phút, giây.
Nó là những mảnh ký ức.
*00:00:59*.
Chỉ còn năm mươi chín giây nữa, hợp đồng hy sinh cuối cùng sẽ chính thức có hiệu lực.
Nhưng không phải hợp đồng trao đổi thời gian.
Mà là hợp đồng xóa bỏ sự tồn tại.
"Em không sợ," Tần Duyên nói, giọng cô trầm ấm, như tiếng chuông vang lên trong tĩnh mịch.
"Em đã sống trong nỗi sợ hãi suốt năm năm qua.
Sợ quên, sợ đau, sợ mất anh.
Nhưng giờ thì không còn nữa."
Cô bước về phía Hứa Minh.
Mỗi bước chân cô đặt xuống, sàn nhà lại xuất hiện những vết nứt đen ngòm, như thể thế giới này không thể chịu đựng được sự hiện diện của một linh hồn đã chết.
"Hứa Minh," cô gọi tên anh, ánh mắt trống rỗng nhưng lại chứa đựng một tình yêu sâu sắc đến mức kinh hoàng.
"Anh cần hiểu một điều.
Em không chiến đấu để sống.
Em chiến đấu để anh được tự do."
Hứa Minh cố gắng nắm lấy vai cô, nhưng bàn tay anh xuyên qua cơ thể cô như thể cô là một ảo ảnh.
Sự chạm tay vật lý không còn khả thi khi ý thức cô bắt đầu tách rời khỏi khung xương giả tưởng này.
"Cô đang làm gì vậy?" Hứa Minh nghiến răng, nước mắt chảy dài trên má anh, mặn chát trên môi.
"Cô nghĩ việc hy sinh ký ức là cách để cứu tôi?
Cô đang biến mình thành một con số.
Một con số không."
"Đúng," Tần Duyên gật đầu, nụ cười trên môi cô ngày càng rộng, nhưng đôi mắt thì không còn phản chiếu hình ảnh của Hứa Minh nữa.
Chúng đang nhìn vào một khoảng trống vô tận.
"Và con số không là khởi đầu của mọi thứ.
Khi không còn gì, thì mọi thứ đều có thể bắt đầu lại."
Cô nhắm mắt lại.
Trong tâm trí cô, một cánh cửa đang mở ra.
Không phải cánh cửa của sự sống, mà là cánh cửa của sự im lặng vĩnh cửu.
Khi Tần Duyên mở mắt lần nữa, họ không còn ở trong mê cung ánh sáng.
Họ đang đứng trước một căn phòng nhỏ, tối tăm, nằm sâu trong tầng hầm của khu ổ chuột bị bỏ quên.
Đây không phải là dinh thự sang trọng mà Hứa Minh từng mơ ước khi còn tự do.
Đây là nơi những kẻ bị tước đoạt TU cuối cùng sẽ chết.
Nơi mà thời gian không còn ý nghĩa, chỉ còn lại sự thối rữa của ký ức.
"Tại sao lại là nơi này?" Tần Duyên hỏi, giọng nói vang lên khàn khạc, như thể cổ họng cô đang bị cát cào xé.
Hứa Minh không đáp.
Anh chỉ đứng đó, nhìn vào góc phòng nơi một chiếc ghế bành cũ kỹ đang đặt.
Trên ghế là một cuốn nhật ký da màu nâu sẫm, đã mục nát theo thời gian.
"Em muốn ở đây?" Tần Duyên hỏi, bước tiến lại gần.
"Vì nơi này là nơi em đã chết?"
Hứa Minh quay sang nhìn cô, khuôn mặt anh tái nhợt, thiếu máu.
"Không, Duyên.
Nơi này là nơi em đã *bắt đầu*.
Nơi mà mọi thứ sai lầm."
Tần Duyên nhíu mày.
Ký ức của cô đang mờ nhạt.
Cô nhớ buổi sáng đầu tiên gặp Hứa Minh, mùi cà phê cháy, tiếng nhạc jazz.
Nhưng cô không nhớ nơi này.
Cô không nhớ cảm giác lạnh lẽo thấu xương này.
Cô bước đến chiếc ghế, chạm tay vào cuốn nhật ký.
Ngay khi ngón tay cô chạm vào bìa da, một cơn đau dữ dội xuyên thấu vào đầu cô.
*Flashback.*
Cô thấy chính mình, năm năm trước.
Không phải là Tần Duyên xinh đẹp, mong manh.
Mà là một cô gái trẻ, mắt đỏ hoe vì khóc, tay cầm một bút ký máu tươi.
Cô ký vào một bản hợp đồng.
Không phải hợp đồng trao đổi thời gian.
Mà là hợp đồng *bán linh hồn*.
"Em đã ký nó," Hứa Minh nói, giọng anh run rẩy.
"Em đã ký nó để cứu ai đó.
Để cứu em."
Tần Duyên lùi lại, va vào tường.
Đầu óc cô quay cuồng.
Những mảnh vỡ ký ức bắt đầu chèn ép.
Cô nhớ ra rồi.
Cô nhớ ra ngày hôm đó.
Ngày cô ký vào bản tuyên bố tử vong.
Cô không phải là nạn nhân của một tai nạn xe hơi.
Cô là người chủ động chọn cái chết.
đã tự nguyện?" Tần Duyên lắp bắp, giọng cô vỡ vụn.
"Đúng," Hứa Minh gật đầu, nước mắt anh rơi xuống cuốn nhật ký.
"Em không nhớ mặt anh, Duyên.
Nhưng em nhớ cảm giác.
Em nhớ cảm giác khi em trao đi tất cả thời gian còn lại của mình để cứu một người đàn ông tên là Hứa Minh.
Người đàn ông mà em yêu thương, nhưng em không thể nhớ mặt."
Tần Duyên sững sờ.
Cô nhìn vào đôi tay run rẩy của mình.
Những vết sẹo trên cổ tay không phải là vết thương.
Chúng là dấu ấn của một lời thề.
"Vậy thì..." Cô nghẹn ngào.
"Vậy thì anh là ai?"
Hứa Minh bước lại gần, nắm lấy tay cô.
Bàn tay anh lạnh buốt, nhưng lại mang lại một sự ấm áp kỳ lạ.
"Anh là người đã nhận món quà đó.
Và anh đã sống nhờ vào thời gian của em.
Suốt năm năm qua, anh đã sống trong nợ nần.
Và giờ, em muốn trả hết nó."
Tần Duyên nhìn vào đồng hồ sinh học của mình.
Con số đang giảm nhanh chóng.
*00:00:30*.
"Không phải là trả nợ," cô nói, giọng cô bình tĩnh đến đáng sợ.
"Là giải thoát."
Không gian bắt đầu sụp đổ.
Những bức tường bê tông của tầng hầm vỡ tan thành bụi phấn, lộ ra một khoảng trống đen ngòm phía sau.
Đó là vực thẳm của sự vô cảm.
Nơi mà Mạc Vân Hi muốn đưa tất cả mọi người đến.
Tần Duyên cảm thấy cơ thể mình đang nhẹ bẫng.
Cô không còn cảm thấy đau.
Không còn cảm thấy lạnh.
Chỉ còn lại một cảm giác duy nhất: sự trống rỗng.
"Đừng để cô ấy vào đó," Hứa Minh hét lên, cố gắng kéo cô lại.
"Duyên, nếu cô bước vào đó, cô sẽ không còn là con người.
Cô sẽ trở thành một phần của hệ thống.
Một phần của sự vĩnh cửu chết chóc."
"Em không muốn sống trong nỗi đau," Tần Duyên nói, giọng cô vang lên như từ rất xa.
"Và em không muốn anh sống trong tội lỗi.
Em đã chết từ năm năm trước, Hứa Minh.
Cái gì đang đứng trước mặt anh bây giờ chỉ là một bóng ma.
Một ký ức còn sót lại."
Cô đẩy Hứa Minh ra, nhẹ nhàng nhưng quyết liệt.
"Em là một 'Thí Nghiệm Ký Ức'," cô nói, một nụ cười buồn bã nở trên môi.
"Dự án 'Vạn Niên' của chính phủ.
Họ cần một người hiến dâng ký ức để nuôi sống hệ thống.
Và em đã tình nguyện.
Nhưng em không biết rằng, cái giá phải trả là sự tồn tại của chính mình."
Hứa Minh sững sờ.
Anh nhìn cô, mắt anh mở to.
"Anh không biết.
Anh thề là anh không biết."
"Anh không cần biết," Tần Duyên lắc đầu.
"Anh chỉ cần nhớ.
Nhớ về tình yêu.
Và hãy sống một cuộc đời bình yên.
Đó là món quà cuối cùng của em."
Đồng hồ trên cổ tay cô bắt đầu đếm ngược nhanh chóng.
*00:00:10*.
Tần Duyên bắt đầu xóa ký ức của chính mình.
Không phải xóa đi sự đau khổ.
Mà xóa đi sự gắn bó.
Cô nhớ đến Hứa Minh.
Và cô xóa nó.
Cô nhớ đến nỗi sợ.
Và cô xóa nó.
Cô nhớ đến hy vọng.
Và cô xóa nó.
Mỗi khi cô xóa một ký ức, đồng hồ trên cổ tay cô giảm đi một triệu ngày.
Nhưng không gian xung quanh trở nên ổn định hơn.
Những vết nứt đen ngòm đóng lại.
Ánh sáng trở nên dịu dàng hơn.
Hứa Minh nhìn cô, mắt anh mở to.
"Em đang làm gì?"
"Em đang trả nợ," Tần Duyên nói, nụ cười trên môi cô ngày càng rộng, nhưng đôi mắt cô thì trống rỗng.
"Em đã lấy đi thời gian của anh.
Giờ, em trả lại nó bằng cách tự do hóa nó."
Tần Duyên ngã xuống sàn.
Cơ thể cô co giật, sau đó bất động.
Hứa Minh quỳ xuống bên cạnh cô, tay run rẩy chạm vào cổ cô.
Không có mạch.
Không có hơi thở.
Anh nhìn vào đồng hồ sinh học của mình.
Con số không tăng lên.
Nó vẫn đứng yên ở *99:99:99*.
Hợp đồng không hoàn tất.
Anh ấy không trao lại quyền kiểm soát.
Nhưng trên cổ tay của Tần Duyên, con số đã về *00:00:00*.
Và trong khoảnh khắc đó, một thứ gì đó thay đổi.
Không phải sự im lặng.
Mà là sự hiện diện.
Tần Duyên không biến mất.
Cô không tan biến vào ánh sáng trắng.
Cô vẫn nằm đó, trên sàn nhà lạnh lẽo của tầng hầm.
Nhưng khuôn mặt cô...
nó đang thay đổi.
Nét mặt cô trở nên bình yên.
Không còn sự lo âu, không còn sự sợ hãi.
Đôi mắt cô mở ra, nhưng không còn màu đen.
Chúng đang phát sáng màu đỏ sẫm, cùng màu với năng lượng mà cô đã tích lũy trong chương trước.
Cô nhìn Hứa Minh.
Và trong ánh mắt ấy, anh thấy một thứ gì đó mà anh chưa bao giờ thấy.
Sự chấp nhận.
"Em đã chết," cô nói, giọng cô không còn là giọng của một cô gái trẻ.
Mà là giọng của một thực thể cổ xưa, mang theo sự tĩnh lặng của vũ trụ.
"Và giờ, em đã thức tỉnh."
Hứa Minh lùi lại, kinh hoàng.
"Duyên?"
"Cô không phải là Duyên nữa," cô nói, đứng dậy.
Cơ thể cô không còn mong manh.
Nó tỏa ra một sức mạnh kinh hoàng, một sức mạnh của sự vô cảm tuyệt đối.
"Duyên đã chết để cứu anh.
Nhưng cái gì đang đứng đây...
là thứ duy nhất có thể phá hủy hệ thống này."
Cô giơ tay lên.
Và trong lòng bàn tay cô, một quả cầu năng lượng đỏ sẫm bắt đầu hình thành.
Nó không phải là TU.
Nó là ký ức.
Ký ức của tất cả những người đã chết.
Ký ức của tất cả những người đã hy sinh.
"Em sẽ không để Mạc Vân Hi thắng," cô nói, giọng cô vang lên trong không gian, như một lời phán xét.
"Em sẽ không để sự vô cảm thống trị.
Em sẽ mang lại nỗi đau.
Mang lại mất mát.
Mang lại cảm xúc.
Vì chỉ có trong nỗi đau, con người mới thực sự sống."
Hứa Minh nhìn cô, nước mắt chảy dài trên má.
Anh biết rằng cô đã mất đi bản sắc.
Cô không còn là Tần Duyên.
Cô là một vũ khí.
Một vũ khí được tạo ra từ tình yêu và sự hy sinh.
"Anh sẽ chiến đấu cùng cô," anh nói, đứng dậy.
Tần Duyên mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, đáng sợ.
"Không, Hứa Minh.
Anh sẽ sống.
Và em sẽ chết.
Nhưng lần này, em sẽ chết để phá hủy mọi thứ."
Hứa Minh không hiểu những gì cô vừa nói.
Anh chỉ thấy bóng hình của cô bắt đầu tan biến, không phải vào ánh sáng trắng, mà vào bóng tối.
"Tần Duyên!" anh hét lên, nhưng không có đáp lại.
Khi cô biến mất, Hứa Minh sững sờ nhìn vào tấm gương lớn trong phòng.
Khuôn mặt trong gương phản chiếu một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, vô hồn.
Đó không phải là hình ảnh của anh.
Đó là hình ảnh của Tần Duyên.
Nhưng cô không còn đứng trước mặt anh.
Cô đang ở *trong* gương.
Và trên cổ tay cô, trong hình ảnh phản chiếu, đồng hồ sinh học không còn hiển thị con số.
Nó hiển thị một dòng chữ:
*SYSTEM ERROR: USER NOT FOUND.*
Hứa Minh run rẩy chạm vào mặt gương.
Và từ bên kia, một bàn tay lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay anh.
"Chào mừng đến với thế giới thực, Hứa Minh," giọng nói của Tần Duyên vang lên, không phải từ gương, mà từ chính đầu anh.
"Giờ, chúng ta bắt đầu lại.
Nhưng lần này, không có ký ức.
Không có tên gọi.
Chỉ có thời gian."
Và rồi, gương vỡ thành từng mảnh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận