Chương 8

Máu không nóng.

Nó lạnh lẽo, nhờn nhớp, và nặng trĩu trên lưỡi kiếm của Lâm Uyên.

Anh đứng bất động giữa bãi chiến trường, những vệt đỏ tươi chảy dọc theo cán kiếm, nhỏ giọt xuống nền đá xám xịt.

Đối thủ của anh, một tên võ sư cấp khí huyết từ phe đối địch, đã ngã gục.

Không còn hơi thở.

Không còn ý chí.

Chỉ còn lại một cái xác vô tri, mắt trợn ngược, miệng há rộng như muốn hét lên nhưng không phát ra tiếng.

Lâm Uyên không nhìn thi thể.

Anh không cảm thấy chiến thắng.

Anh không cảm thấy tội lỗi.

Anh chỉ cảm thấy...

trống rỗng.

Một cơn đau nhói vật lý, sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào, cứa vào tủy sống anh.

Đó là dấu hiệu của quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" đang kích hoạt.

Khi mối liên kết tình cảm với thế giới này càng sâu, tốc độ tu luyện càng chậm.

Nhưng khi anh giết người, khi anh cắt đứt sợi dây nhân quả giữa mình và kẻ thù, khí huyết trong thân thể anh trở nên thuần khiết hơn.

Cô độc không phải là lựa chọn.

Nó là nhiên liệu.

Anh hít thở.

Không khí lạnh lẽo của Thung Lũng Hư Vô tràn vào phổi, mang theo mùi sắt gỉ và tử thi.

Mỗi nhịp tim đập chậm lại, mỗi hơi thở trở nên dài hơn, sâu hơn.

Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối này, anh có thể nghe thấy tiếng chảy máu của chính mình.

Không phải từ vết thương, mà từ tâm trí.

"Ngươi đã giết hắn," một giọng nói thì thầm trong đầu, không phải của anh, cũng không phải của thiên đạo.

"Và giờ, ngươi mạnh hơn.

Nhưng ngươi còn lại gì?"

Lâm Uyên nắm chặt thanh kiếm.

Khớp tay anh trắng bệch.

Anh biết câu trả lời.

Không có gì.

Chỉ có sức mạnh.

Và sức mạnh là thứ duy nhất còn lại khi mọi thứ khác bị tước đoạt.


"Lâm Uyên!"

Tiếng gọi đó xé toạc màn im lặng.

Lâm Uyên quay đầu.

Một bóng dáng nhỏ bé lao tới, va vào vai anh.

Một nữ tu sĩ mới nhập môn, áo choàng còn chưa kịp thay, mặt đỏ bừng vì hoảng loạn.

"Tiểu Phong," Lâm Uyên nói, giọng lạnh lùng.

"Ngươi không được vào đây."

Tiểu Phong lùi lại, tay ôm chặt lấy chiếc vòng tay bằng gỗ rẻ tiền trên cổ tay.

Những mảnh gỗ nhỏ rơi xuống đất, lăn trên nền đá lạnh.

"Xin lỗi," cô gái bật khóc.

Không phải vì đau.

Mà vì nỗi nhớ.

con nhớ cha.

Con nhớ những ngày cha còn sống.

Cha nói rằng, tình yêu là thứ duy nhất khiến chúng ta mạnh mẽ."

Lâm Uyên nhìn cô.

Đôi mắt anh trống rỗng.

Anh không hiểu.

Tại sao lại khóc?

Tại sao lại yếu đuối?

"Đừng nói chuyện ngớ ngẩn," Lâm Uyên nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

"Tình yêu là yếu điểm.

Nó làm ngươi chậm lại.

Nó làm ngươi dễ bị tổn thương.

Ngươi muốn mạnh mẽ, thì phải từ bỏ nó."

Tiểu Phong ngước lên, nước mắt rơi.

"Nhưng nếu không có tình yêu, thì sức mạnh có ý nghĩa gì?

Nếu anh mạnh mẽ nhưng cô độc, thì anh đang chiến đấu cho ai?"

Câu hỏi đó như một lưỡi dao, cắt xuyên qua lớp vỏ bọc của Lâm Uyên.

Anh không trả lời.

Anh quay đi.

Nhưng bước chân anh run rẩy.

Anh tự thuyết phục mình rằng cô gái này đang sai.

Rằng anh đang đúng.

Rằng sự cô độc là con đường duy nhất.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một vết nứt nhỏ đã xuất hiện.

Một vết nứt mà anh không thể lấp đầy bằng lý trí.


Lâm Uyên đứng dậy, ánh mắt anh không còn trống rỗng.

Nó chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng là một ngọn lửa rực rỡ chưa từng có.

Sư huynh trưởng, đang quan sát từ xa, mặt sắc biến đổi.

"Đồ ngốc," sư huynh trưởng thì thầm, giọng run rẩy.

"Cậu vừa chọn con đường chết.

Không, tệ hơn thế.

Cậu đang chọn con đường..."

Câu nói chưa kịp dứt, bầu trời đột ngột chuyển màu tím sẫm.

Một đạo kiếm ý khổng lồ, mang theo mùi hương của hoa mai tàn và tử thi, lao thẳng xuống đỉnh núi Cự Tuyệt.

Lâm Uyên ngẩng đầu lên.

Anh nhìn thấy một bóng đen đứng giữa cơn bão kiếm ý đó.

Và bóng đen đó, đang mỉm cười với anh.

Mùi hương của hoa mai tàn và tử thi không phải là một ẩn dụ.

Đó là thực tế tang thương của kiếm đạo đỉnh cao, nơi mỗi lưỡi kiếm đều được tôi luyện bằng máu và sự cô đơn tuyệt đối.

Khi bóng đen đó mỉm cười, Lâm Uyên cảm thấy một sự lạnh buốt xâm nhập vào tủy sống, sâu hơn cả giá rét của đỉnh Cự Tuyệt.

Anh không sợ hãi.

Trong thế giới này, sợ hãi là thứ xa xỉ mà những người còn có người yêu thương không thể sở hữu.

Và Lâm Uyên?

Anh đã chọn cô đơn như một con dao sắc bén nhất, cắt đứt mọi dây ràng buộc để kiếm ý của anh có thể bay cao hơn, nhanh hơn, tàn khốc hơn.

Kiếm ý tím sẫm xé không khí, tạo ra những đường nứt trên thực tại.

Những tảng đá lớn dưới chân Lâm Uyên bắt đầu vỡ vụn, hóa thành bụi phấn.

Sư huynh trưởng ở phía sau hét lên điều gì đó, nhưng giọng nói của ông bị nuốt chửng bởi tiếng gầm của gió ma.

Lâm Uyên giơ kiếm lên.

Lưỡi kiếm của anh, "Cô Độc", rung lên một âm thanh trầm thấp, như tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi.

"Ngươi đến đây vì ta đã từ bỏ tình cảm?" Lâm Uyên hỏi, giọng nói của anh lạnh lẽo, không chút dao động.

Bóng đen không trả lời ngay.

Nó bước đi giữa không trung, như thể đang đi trên một tấm gương nước vô hình.

Mỗi bước chân của nó đều khiến không khí xung quanh đóng băng.

Khi nó đứng trước mặt Lâm Uyên, khoảng cách chỉ còn ba bước chân, Lâm Uyên mới nhận ra đó là ai.

Đó không phải là một vị tiên cổ, cũng không phải là một quái vật.

Đó là một phiên bản khác của chính anh.

Một Lâm Uyên chưa từng cô đơn.

Một Lâm Uyên vẫn còn giữ lại những kỷ niệm, những nụ cười, và những giọt nước mắt.

"Ta là những gì ngươi đã vứt bỏ," bóng đen nói, giọng nói vang lên trong đầu Lâm Uyên, chứ không phải qua tai.

"Ta là trọng lượng của ký ức.

Ta là chậm chạp.

Ta là sự yếu đuối mà ngươi sợ hãi nhất."

Lâm Uyên nghiến răng.

Chính sự yếu đuối đó đã khiến thế giới này quay chậm lại.

Chính tình cảm đó đã khóa chặt tiềm năng của ta.

Ngươi không hiểu."

"Ta hiểu hơn bất kỳ ai," bóng đen cười, nụ cười ấy chứa đựng sự bi thương sâu thẳm.

"Ngươi nghĩ cô đơn là sức mạnh?

Ngươi nghĩ cắt đứt mọi liên kết là cách duy nhất để chạm đến đỉnh cao?

Ngươi đã lừa dối chính mình, Lâm Uyên.

Ngươi không tu luyện vì ngươi muốn mạnh mẽ.

Ngươi tu luyện vì ngươi sợ phải cảm đau."

Lời nói đó như một lưỡi dao无形的, cắt vào tâm trí Lâm Uyên.

Anh rung lên.

Kiếm ý của anh dao động.

Trong thế giới này, tốc độ tu luyện tỉ lệ nghịch với số người yêu thương bạn.

Đó là quy luật bất biến.

Nhưng quy luật đó có thực sự là một lời nguyền?

Hay nó là một cái bẫy?

Lâm Uyên nhớ lại ngày hôm qua, khi anh đứng trước lựa chọn: cứu Tiểu Nguyệt, người con gái mà anh đã từng thầm yêu trong thầm lặng, hay tiếp tục hành trình cô độc của mình.

Anh đã chọn后者.

Anh đã để Tiểu Nguyệt chết trong tay quái thú, không phải vì anh không thể cứu cô, mà vì anh sợ rằng nếu cứu cô, anh sẽ không bao giờ trở nên đủ nhanh để vượt qua thử thách tiếp theo.

Anh đã nói với chính mình rằng đó là hy sinh cần thiết.

Đó là sự trưởng thành.

Đó là con đường của kiếm khách.

Nhưng giờ đây, đối diện với bóng đen của chính mình, anh nhận ra sự thật đáng sợ: Anh không mạnh mẽ.

Anh chỉ là một kẻ chạy trốn.

Anh chạy trốn khỏi nỗi đau của mất mát, khỏi gánh nặng của tình cảm, khỏi sự mong manh của con người.

"Ngươi sai," Lâm Uyên hét lên, vung kiếm chém ra một đạo kiếm khí xanh lam.

Kiếm khí này mang theo tất cả sự tức giận, tất cả sự cô đơn, và tất cả sự tuyệt vọng của anh.

Bóng đen không né tránh.

Nó đưa tay ra, bắt lấy lưỡi kiếm của Lâm Uyên.

Không có va chạm kim loại.

Không có tia lửa.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ.

"Kiếm ý của ngươi đầy rẫy sự trống rỗng," bóng đen nói.

"Nó nhanh, nhưng nó không có trọng lượng.

Nó sắc, nhưng nó không có ý chí.

Ngươi đang chiến đấu vì ai?

Vì danh dự?

Vì sức mạnh?

Hay chỉ để chứng minh rằng sự cô đơn là đúng đắn?"

Lâm Uyên cố rút kiếm ra, nhưng lưỡi kiếm như bị dính chặt vào lòng bàn tay của bóng đen.

Anh cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo truyền ngược vào cơ thể anh.

Đó không phải là công kích.

Đó là ký ức.

Anh nhìn thấy Tiểu Nguyệt.

Anh nhìn thấy nụ cười của cô khi họ cùng nhau hái hoa mai dưới mưa.

Anh nhìn thấy đôi mắt của cô khi cô chết, không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự hiểu biết.

Cô hiểu anh.

Cô hiểu rằng anh đã chọn con đường này không phải vì anh muốn, mà vì anh nghĩ đó là cách duy nhất để sống sót.

"Đừng," Lâm Uyên hét lên, cố gắng đẩy bóng đen ra.

"Đừng làm ta nhớ lại!"

"Càng nhớ, ngươi càng chậm," bóng đen nói, giọng nói giờ đây hòa quyện với giọng nói của Sư huynh trưởng, của Tiểu Nguyệt, và của chính Lâm Uyên.

"Nhưng nếu ngươi không nhớ, ngươi sẽ không bao giờ biết mình đang chiến đấu vì điều gì.

Một kiếm khách không có lý do chiến đấu chỉ là một cỗ máy giết người.

Và cỗ máy thì dễ dàng bị phá hủy."

Lâm Uyên cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

Những ký ức bị chôn vùi bắt đầu trỗi dậy, xé toạc lớp vỏ bọc lạnh lùng mà anh đã xây dựng trong nhiều năm.

Anh nhớ mùi hương của hoa mai.

Anh nhớ cảm giác ấm áp của bàn tay nhỏ bé của Tiểu Nguyệt.

Anh nhớ tiếng cười của Sư huynh trưởng khi dạy anh những chiêu thức đầu tiên.

Tất cả những điều đó, anh đã vứt bỏ.

Anh đã coi chúng là gánh nặng.

Anh đã tin rằng chúng là nguyên nhân khiến anh chậm chạp.

Nhưng giờ đây, khi đối diện với bóng đen, anh nhận ra rằng chính những ký ức đó mới là nguồn sức mạnh thực sự của anh.

Không phải vì chúng giúp anh tu luyện nhanh hơn, mà vì chúng cho anh lý do để sống, để chiến đấu, và để chịu đau.

Kiếm ý của bóng đen bắt đầu lan tỏa, bao phủ toàn bộ đỉnh Cự Tuyệt.

Những bông hoa mai trên núi bắt đầu nở rộ, dù đây là giữa mùa đông.

Màu trắng tinh khiết của hoa mai tương phản với màu tím sẫm của kiếm ý, tạo nên một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa đáng sợ.

Lâm Uyên cảm thấy cơ thể mình đang tan rã.

Không phải về thể xác, mà về ý chí.

Lớp vỏ bọc cô đơn của anh đang vỡ vụn, để lộ ra một con người yếu đuối, sợ hãi, và đầy nỗi đau bên trong.

"Ngươi không thể thắng ta," bóng đen nói.

"Vì ta là một phần của ngươi.

Ta là những gì ngươi đã từ chối chấp nhận.

Chỉ khi ngươi chấp nhận ta, ngươi mới có thể vượt qua ta."

Lâm Uyên nhắm mắt lại.

Anh cảm thấy một giọt nước mắt chảy xuống khóe mắt.

Đó là giọt nước mắt đầu tiên anh rơi kể từ khi Tiểu Nguyệt chết.

Anh nhận ra rằng mình đã sai.

Hoàn toàn sai.

Quy luật thế giới này không phải là một lời nguyền.

Nó là một bài học.

Nó dạy cho những người tu luyện rằng sức mạnh thực sự không đến từ sự cô đơn, mà từ khả năng chịu đựng nỗi đau của sự kết nối.

Những người cô đơn tu luyện nhanh không phải vì họ mạnh mẽ hơn, mà vì họ đã đánh đổi nhân tính của mình để换取 sức mạnh.

Đó là một sức mạnh giả tạo, dễ vỡ, và cuối cùng sẽ dẫn đến sự hủy diệt.

Lâm Uyên mở mắt ra.

Trong đôi mắt anh, sự lạnh lùng đã biến mất.

Thay vào đó là một ánh sáng ấm áp, nhưng cũng đầy quyết tâm.

"Ta chấp nhận ngươi," Lâm Uyên nói.

Bóng đen sững sờ.

Nụ cười trên khuôn mặt nó biến mất, thay bằng một vẻ mặt kinh ngạc.

chấp nhận nỗi đau?"

"Ta chấp nhận ký ức," Lâm Uyên nói, giọng nói của anh giờ đây không còn lạnh lùng, mà mang theo một sự ấm áp lạ thường.

"Ta chấp nhận rằng ta đã yếu đuối.

Ta chấp nhận rằng ta đã sợ hãi.

Và ta chấp nhận rằng chính những điều đó mới làm nên con người ta."

Khi lời nói của anh dứt, một luồng sáng trắng bao trùm toàn bộ cơ thể anh.

Kiếm ý tím sẫm của bóng đen bắt đầu tan biến, hòa vào luồng sáng trắng đó.

Lâm Uyên cảm thấy một sức mạnh mới trỗi dậy trong người anh.

Nó không nhanh như trước.

Nó không sắc bén như trước.

Nhưng nó mạnh mẽ hơn.

Nó vững chãi hơn.

Nó có trọng lượng của một con người thực sự.

Anh vung kiếm.

Lần này, không có tiếng gầm của gió ma.

Không có mùi hương của tử thi.

Chỉ có mùi hương của hoa mai, và cảm giác của một trái tim đang đập mạnh.

Lưỡi kiếm "Cô Độc" giờ đây không còn cô độc.

Nó mang theo ký ức của tất cả những người anh đã yêu, và tất cả những người đã yêu anh.

Bóng đen tan biến hoàn toàn, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng.

Lâm Uyên đứng đó, thở hổn hển.

Anh cảm thấy kiệt sức, nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Sư huynh trưởng bước tới, khuôn mặt ông đầy vẻ kính trọng.

"Cậu đã làm được," ông nói.

"Cậu đã vượt qua thử thách lớn nhất."

Lâm Uyên nhìn xuống tay mình.

Lưỡi kiếm của anh đang rung lên, nhưng không phải vì sự giận dữ, mà vì sự cảm kích.

Anh biết rằng hành trình của mình chưa kết thúc.

Thế giới này vẫn đầy rẫy nguy hiểm.

Quy luật cô đơn vẫn tồn tại.

Nhưng giờ đây, anh không còn sợ nó nữa.

Vì anh đã tìm thấy sức mạnh thực sự.

Sức mạnh của sự chấp nhận.

Lâm Uyên quay lại, nhìn về phía chân trời.

Ở đó, một bóng người đang đứng chờ.

Đó là Tiểu Nguyệt?

Hay chỉ là ảo ảnh?

Anh không biết.

Và anh cũng không cần biết.

Anh bước đi, với một bước chân vững chãi hơn, và một trái tim nhẹ nhõm hơn.

Kiếm khách cô độc đã chết.

Một kiếm khách thực sự đã sinh ra.

Và thế giới sẽ phải trả giá cho sự thay đổi đó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập