Chương 7

Chương 7 — Mạnh Hơn Là Mất Tình Yêu

Bụi tro từ thanh kiếm Thủy Tinh chưa kịp lắng xuống khi tiếng nổ kia xé toạc không gian.

Không phải là âm thanh của kim loại va chạm, mà là tiếng rạn nứt của những quy luật vốn được coi là bất di bất dịch.

Phong đứng giữa đống đổ nát, ngực phập phồng.

Mỗi nhịp tim là một cú đấm vào lồng ngực, nhắc nhở hắn rằng hắn vẫn còn sống.

Và hơn thế, hắn vẫn còn cảm giác.

Người đối diện, kẻ mang mặt nạ xương, đã quỳ xuống.

Không phải vì bị thương, mà vì sự sụp đổ của khí huyết.

Máu từ khóe miệng hắn ta ộc ra, nhưng không đỏ thẫm như máu người thường.

Nó trắng đục, nhầy nhớt, như sữa bị thiu.

Đó là dấu hiệu của "Độc Tình".

Khi một kiếm khách cố gắng duy trì sự gắn kết với thế gian trong khi tu luyện theo đạo Vô Tình, khí huyết sẽ xung đột, tự hủy hoại từ bên trong.

"Không thể nào..." Người mặt nạ xương thì thầm, giọng nghẹn ngào.

Hắn nhìn đôi tay run rẩy của mình, nơi những đường gân xanh nổi lên chằng chịt, nhưng lại nhạt màu đi từng chút một.

"Luật Nhanh Chậm Tuyệt Đối...

nó không cho phép điều này.

Ngươi đã yêu thương.

Ngươi đã giữ lại ký ức.

Vậy tại sao ngươi vẫn đứng đây?"

Phong không đáp.

Anh cúi đầu nhìn xuống thanh kiếm Thủy Tinh trong tay.

Lưỡi kiếm giờ đây mờ đục, không còn ánh sáng rực rỡ của nỗi đau, mà trở nên xám xịt, giống như đá cuội bên lề đường.

Nhưng bàn tay anh nắm chặt chuôi kiếm lại cảm thấy một sức nóng âm ỉ lan tỏa.那不是 sức mạnh của thiên đạo, mà là sức nóng của sự phản kháng.

Hắn ta đã phá vỡ niêm ấn.

Không phải bằng cách cắt đứt dây rốn với thế gian, mà bằng cách chịu đựng sức kéo của nó.

Mỗi ký ức về Linh, mỗi giọt nước mắt vì sự mất mát, đều trở thành những sợi dây neo giữ hắn lại ở mặt đất, ngăn không cho hắn bay lên thành một thực thể lạnh lùng, vô cảm.

Và trong thế giới này, trọng lượng của nỗi đau chính là vũ khí duy nhất có thể làm chậm lại tốc độ của sự hủy diệt.

"Ngươi..." Người mặt nạ xương cố gắng đứng dậy, nhưng chân hắn ta chòng chành.

"Ngươi đã làm ô uế đạo của chúng ta.

Ngươi sẽ chết.

Không, ngươi sẽ đau hơn chết.

Thiên đạo sẽ trừng phạt sự ngu ngốc của ngươi."

Phong nâng kiếm lên.

Lưỡi kiếm hướng về phía đất.

"Ta không cầu xin thiên đạo," Phong nói, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Ta chỉ cầu xin sự thật."

Và rồi, bóng tối từ phía sau những tảng đá đổ vỡ bắt đầu di chuyển.

Một người đàn ông bước ra.

Ông mặc áo choàng vải thô màu nâu sẫm, không có hoa văn, không có huy hiệu môn phái.

Khuôn mặt ông khắc khổ, những nếp nhăn sâu hoắm như những vết cắt của thời gian.

Đôi mắt ông không trống rỗng như những kẻ tu luyện vô tình, mà chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn đã được luyện qua lửa và máu.

Đó là sư phụ của Phong.

Người đã dạy hắn kiếm đạo từ khi hắn còn là một đứa trẻ mồ côi, người đã dạy hắn cách nén khí vào gân cốt, cách tẩy tủy để thanh lọc tạp niệm.

Nhưng lần đầu tiên, Phong nhìn thấy sự hoang mang trong ánh mắt của người đàn ông này.

Không phải sự hoang mang của kẻ thua trận, mà là sự hoang mang của một người vừa chứng kiến sự sụp đổ của toàn bộ hệ tư tưởng mà ông ta đã sống cả đời.

Sư phụ bước tới, bước chân nặng nề.

Trong tay ông cầm một mảnh vỡ lớn của thanh kiếm Thủy Tinh vừa nổ tung.

Mảnh kính đó không sắc bén, nhưng nó tỏa ra một luồng khí kỳ lạ.

Khi sư phụ giơ nó lên, ánh trăng xuyên qua mảnh vỡ không chiếu thẳng xuống đất, mà bẻ cong, tạo thành những hình ảnh lơ lửng trong không trung.

"Phong," sư phụ gọi tên hắn, giọng nói run rẩy.

"Con đã làm gì?"

Phong nhíu mày.

Hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Những ký ức mà hắn vừa chấp nhận, những cảm xúc mà hắn vừa mở lòng, giờ đây đang bị xé toạc bởi những hình ảnh trong mảnh kính.

"Thưa sư phụ," Phong đáp, nhưng giọng anh thiếu đi sự kiên định thường thấy.

"Con chỉ...

con chỉ không muốn quên."

"Quên?" Sư phụ cười, một nụ cười đắng chát, đầy nước mắt.

"Con nghĩ con đang nhớ?

Con nhìn vào đó.

Nhìn vào sự thật mà con đã tự lừa dối bản thân suốt mười năm qua."

Phong nhìn vào mảnh kính.

Hình ảnh trong đó bắt đầu quay cuồng.

Hắn thấy mình trong quá khứ, không phải lúc chiến đấu, mà ở một thung lũng hoa anh đào.

Một cô bé gái đang chạy về phía hắn, tay cầm một bông hoa.

Nhưng hình ảnh đó bị biến dạng.

Cô bé không mỉm cười.

Cô bé đang khóc.

Và phía sau cô bé, một bóng đen đang tiến lại gần.

Phong nhớ lại.

Hắn nhớ lại rằng ngày hôm đó, hắn đã chọn tu luyện.

Hắn đã chọn rời đi để đạt được cảnh giới Luyện Thể cao hơn, để bảo vệ cô bé trong tương lai.

Luật Nhanh Chậm Tuyệt Đối nói rằng, nếu hắn ở lại, hắn sẽ chậm chạp, và kẻ thù sẽ giết cả hai.

Vậy nên, hắn đã chọn cô độc.

Hắn đã chọn bỏ rơi cô bé trong khoảnh khắc đó để lấy sức mạnh.

"Con đã không cứu cô ấy," sư phụ nói, giọng nói như lưỡi dao cạo qua da thịt.

"Con đã chọn sức mạnh.

Con đã hy sinh tình yêu để lấy tốc độ.

Đó là lựa chọn của con.

Đó là sự thật mà con đã chôn sâu dưới lớp vỏ bọc của 'sự chấp nhận nỗi đau'.

Con không mạnh mẽ vì con yêu thương.

Con mạnh mẽ vì con đã bán linh hồn của mình cho sự cô độc, và giờ đây, con đang cố gắng mua chuộc nó bằng những lời dối trá."

Phong lùi lại một bước.

Thanh kiếm trong tay anh run rẩy.

Những ký ức đẹp đẽ mà anh vừa xây dựng lên, những lý do mà anh dùng để biện minh cho sự tồn tại của mình, bắt đầu nứt vỡ.

Nếu sư phụ nói đúng, thì mọi thứ anh đã trải qua, mọi nỗi đau anh đã chịu, đều là một cuộc trao đổi.

Một cuộc trao đổi tàn nhẫn.

Anh đã không chiến thắng quy luật.

Anh chỉ là nạn nhân của nó.

"Không..." Phong thì thầm.

"Không phải vậy.

Linh đã cho tôi sức mạnh.

Cô ấy..."

"Linh đã chết vì con chậm trễ!" Sư phụ hét lên, tiếng hét xé toạc sự tĩnh lặng.

"Con nghĩ con đã cứu cô ấy bằng cách trở nên mạnh hơn?

Con đã để cô ấy chết trong nỗi sợ hãi, trong khi con đứng đó, tu luyện, để xem tốc độ của con có nhanh hơn nỗi đau của con hay không.

Con không phải là anh hùng, Phong.

Con là một kẻ ích kỷ.

Con đã chọn tu luyện thay vì chọn sống."

Phong ôm đầu.

Không phải đau đớn thể xác, mà là đau đớn tâm trí.

Những mảnh vỡ của sự thật đang cắt xé ý chí của anh.

Anh tin vào phiên bản sự thật mà anh đã tự xây dựng: rằng anh đang chiến đấu cho tình yêu, rằng anh đang mang nỗi đau để bảo vệ.

Nhưng nếu sự thật là anh đã bán đi tình yêu để lấy sức mạnh, và giờ đây anh chỉ đang cố gắng bù đắp bằng cách giả vờ yêu thương?

"Ta là ai?" Phong hỏi, giọng nói nghẹn ngào.

"Ngươi là một tu luyện giả," sư phụ đáp lạnh lùng.

"Một tu luyện giả đã đánh mất con người của mình từ lâu.

Và giờ, khi ngươi cố gắng lấy lại nó, ngươi chỉ đang làm ô uế kiếm đạo của chúng ta."

Đúng lúc đó, không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề.

Một luồng khí huyết ngoại lai, mang mùi hương của tử thi và hoa mai tàn, tràn vào luyện khí trận.

Từ phía sau những tảng đá, năm bóng đen bước ra.

Chúng không mặc giáp, không mang vũ khí.

Chúng chỉ mặc những bộ áo choàng trắng tinh, sạch sẽ một cách đáng sợ.

Đó là những kẻ của phe "Vô Âm".

Chúng không tấn công bằng sức mạnh vật lý.

Chúng tấn công bằng ký ức.

"Nào..." Một giọng nói thì thầm vang lên từ mọi hướng, không phải từ miệng những bóng đen, mà từ chính trong đầu Phong.

"Hãy nhớ lại...

Ngươi đã bỏ rơi họ...

Ngươi đã chọn sức mạnh...

Ngươi đã để cô bé chết..."

Những lời thì thầm đó không phải là tiếng nói của kẻ thù.

Chúng là tiếng nói của chính Phong.

Là tiếng nói của lương tâm mà anh đã cố gắng đè nén.

"NVC..." Phong gào thét, tay ôm chặt thanh kiếm.

Máu từ tai anh chảy ra.

Những hình ảnh trong mảnh kính vỡ của sư phụ bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với những lời thì thầm.

Hắn thấy mình đứng trước một lựa chọn.

Cứu một người bạn thân khỏi cái chết, hay đạt cảnh giới đột phá trong khoảnh khắc đó?

Trong ký ức thật, hắn đã chọn cảnh giới.

Và người bạn thân đã chết.

"Ta đã làm gì?" Phong sụp xuống đầu gối.

"Ngươi đã sống," sư phụ nói, giọng nói không còn đau đớn, mà trở nên lạnh lùng, vô cảm.

"Và bây giờ, ngươi phải trả giá.

Vô Âm Các đến đây không phải để giết ngươi.

Chúng đến để lấy lại thứ mà ngươi đã đánh cắp: Sự thật."

Những bóng đen tiến lại gần.

Chúng không cần né tránh.

Chúng biết rằng Phong đang trong trạng thái hỗn loạn.

Khí huyết của anh đang xung đột giữa sự chấp nhận và sự phủ nhận.

Giữa tình yêu và sự cô độc.

Phong nhìn lên.

Đôi mắt anh đỏ ngầu, nhưng không phải vì giận dữ.

Mà vì sự tuyệt vọng.

Hắn nhận ra rằng cả hai lựa chọn đều là bẫy.

Nếu anh chấp nhận sự thật rằng anh đã ích kỷ, anh sẽ mất đi động lực sống.

Nếu anh tiếp tục tự lừa dối, anh sẽ bị Vô Âm Các xé toạc ý chí.

Không có lựa chọn thứ ba.

Hoặc là chết trong sự thật, hoặc là sống trong dối trá.

Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Phong.

Không phải từ sư phụ, không phải từ ký ức.

Mà từ chính sự mâu thuẫn đó.

Nếu anh đã chọn sức mạnh bằng cách từ bỏ tình yêu, và giờ anh đang đau đớn vì sự từ bỏ đó, thì có nghĩa là tình yêu vẫn còn tồn tại trong anh.

Nó không biến mất.

Nó chỉ bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của sự cô độc.

Và nếu nó vẫn còn tồn tại, thì nó không phải là gánh nặng.

Nó là nhiên liệu.

Phong đứng dậy.

Anh không nhìn vào sư phụ.

Anh không nhìn vào những bóng đen.

Anh nhìn vào thanh kiếm trong tay.

Thanh kiếm mờ đục, vô dụng.

"Kiếm ý của kẻ đánh mất," Phong thì thầm.

Anh không vung kiếm để tấn công.

Anh vung kiếm để cắt đứt sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại.

Anh không chấp nhận nỗi đau.

Anh cũng không chối bỏ nó.

Anh biến nó thành một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó không nằm trong luật Nhanh Chậm Tuyệt Đối.

Tốc độ không còn là thước đo.

Nỗi đau không còn là gánh nặng.

Nó trở thành trọng lực.

Phong bước tới.

Một bước chân.

Chỉ một bước.

Nhưng không gian xung quanh anh bắt đầu cong lại.

Những bóng đen của Vô Âm Các cố gắng lùi lại, nhưng chúng không thể.

Chúng bị hút vào trọng lực của nỗi đau mà Phong đang tỏa ra.

"Ngươi..." Sư phụ kinh hãi.

"Ngươi đang làm gì?

Ngươi đang phá vỡ cảnh giới?"

"Ta không phá vỡ," Phong nói, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Ta đang định nghĩa lại nó."

Anh giơ tay, nắm chặt không khí.

Một thanh kiếm vô hình, được tạo thành từ những ký ức bị bóp méo, từ những lựa chọn sai lầm, từ những nỗi đau không thể chữa lành, bắt đầu hình thành.

Nó không sắc bén.

Nó không nhanh.

Nhưng nó nặng.

Nặng hơn cả thời gian.

Và khi thanh kiếm vô hình đó chạm vào không gian, thời gian xung quanh Phong bắt đầu chậm lại.

Không phải vì cô độc.

Mà vì sự hiện diện của nó quá lớn, đến mức vũ trụ phải dừng lại để quan sát.

Những bóng đen của Vô Âm Các bị đóng băng tại chỗ.

Chúng không thể di chuyển.

Chúng không thể thở.

Chúng bị mắc kẹt trong khoảnh khắc của nỗi đau.

Phong nhìn vào sư phụ.

Đôi mắt anh giờ đây không còn đỏ ngầu.

Chúng trống rỗng.

Nhưng không phải sự trống rỗng của Vô Tình Các.

Mà là sự trống rỗng của một vực thẳm đã nuốt chửng mọi thứ, bao gồm cả chính nó.

"Sư phụ," Phong nói.

"Con đã hiểu rồi."

Sư phụ bước lùi lại, sợ hãi.

"Hiểu được điều gì?"

"Rằng để mạnh hơn," Phong nói, giọng nói vang vọng như từ một chiều không gian khác, "ta không cần phải mất tình yêu.

Ta cần phải mất đi khả năng cảm thấy tội lỗi."

Và rồi, thanh kiếm vô hình lao về phía trước.

Không có âm thanh.

Không có ánh sáng.

Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.

Và trong sự im lặng đó, Phong cảm thấy một thứ gì đó đang thay đổi.

Không phải cảnh giới.

Mà là thời gian.

Thời gian đang chậm lại.

Phong nhìn vào người đàn ông mặt nạ xương, và anh thấy đôi mắt của anh ta.

Đôi mắt đó không trống rỗng.

Chúng chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm.

Một nỗi đau mà Phong có thể cảm nhận được.

"Anh là..." Phong thì thầm.

Người đàn ông mặt nạ xương gật đầu.

"Ta là anh," anh ta nói.

"Ta là phiên bản của anh, nếu anh chọn cô độc.

Ta là phiên bản của anh, nếu anh từ bỏ tình yêu."

Phong đứng im.

Thanh kiếm trong tay anh run rẩy.

Anh không thể hiểu.

Làm sao có thể có hai phiên bản của cùng một người?

Làm sao có thể có hai lựa chọn cho cùng một số phận?

"Chọn đi," người đàn ông mặt nạ xương nói.

"Chọn cô độc và sức mạnh.

Hay chọn tình yêu và nỗi đau."

Phong nhìn vào thanh kiếm Thủy Tinh.

Anh nhìn vào vết thương trên vai.

Và anh nhớ lại lời của Linh.

*Anh sẽ là ánh sáng của em.*

Phong mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã, nhưng bình thản.

"Ta không chọn," anh nói.

"Ta chấp nhận cả hai."

Và rồi, anh vung kiếm.

Không phải để tấn công.

Mà để bảo vệ.

Bảo vệ ký ức.

Bảo vệ nỗi đau.

Bảo vệ tình yêu.

Thanh kiếm Thủy Tinh chạm vào thanh kiếm đen tối.

Và thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Không phải vì sức mạnh.

Mà vì sự mâu thuẫn.

Sự mâu thuẫn giữa cô độc và tình yêu.

Giữa sức mạnh và nỗi đau.

Phong nhắm mắt lại.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng anh, anh nghe thấy một giọng nói.

Một giọng nói mà anh đã chờ đợi từ lâu.

"Phong," giọng nói đó nói.

"Cậu đã làm tốt lắm."

Và rồi, mọi thứ trở thành trắng xóa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập