Chương 6

Chương 6 — Mạnh Hơn Là Mất Tình Yêu

Gió ở thung lũng Shenmu không chỉ là gió.

Nó là những lưỡi dao vô hình, sắc bén hơn kiếm thép, cắt vào da thịt những người tu luyện chưa thuần khiết.

Phong bước ra khỏi hang động, mỗi bước chân in hằn lên lớp băng tuyết mỏng, lạnh buốt thấu xương.

Thanh kiếm Thủy Tinh trong tay anh nhẹ bẫng, nhưng trọng lượng của nó lại đè nặng lên linh hồn.

Bên ngoài, năm bóng đen đứng thành vòng cung, bất động như những tảng đá giữa bão tuyết.

Họ là sát thủ của Vô Tình Các.

Những con người đã cắt đứt mọi dây rốn với thế gian, những kẻ đã chọn cô độc để đạt được sức mạnh tuyệt đối.

Phong cảm nhận được sự thay đổi trong cơ thể mình.

Khí huyết màu xám vẫn đang lưu chuyển, hỗn độn nhưng sống động.

Đó là màu của nỗi đau, của ký ức, của tình yêu đã chết.

Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" đang hoạt động.

Mỗi lần anh nhớ về Linh, cảnh giới của anh chậm lại một nhịp.

Mỗi lần anh cảm thấy đau, tu luyện của anh bị kìm hãm.

Nhưng lạ lùng thay, thanh kiếm trong tay lại trở nên sắc bén hơn.

Kiếm ý không nằm ở tốc độ tu luyện, mà nằm ở chiều sâu của cảm xúc.

"Phong," giọng nói của người đứng đầu nhóm sát thủ vang lên, lạnh lẽo như nước đá.

Hắn ta mặc áo choàng trắng, mặt nạ bạc che khuất nửa khuôn mặt.

"Cậu đã chọn con đường sai lầm.

Tình cảm là gánh nặng.

Ký ức là xiềng xích.

Hãy để chúng tôi giải thoát cậu."

Phong không đáp.

Anh nâng thanh kiếm Thủy Tinh lên.

Lưỡi kiếm không có cạnh, nhưng ánh mắt anh thì có.

Anh nhìn vào năm bóng đen đó, và anh thấy sự trống rỗng trong chúng.

Không có gì trong mắt họ.

Không có hy vọng, không có sợ hãi, không có yêu thương.

Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.

Và trong sự trống rỗng đó, là sức mạnh kinh hoàng.

"Ta không cần giải thoát," Phong nói, giọng nói trầm ấm, vang lên giữa tiếng gió gào thét.

"Ta cần chiến đấu."

Người sát thủ mặt nạ bạc gật đầu.

Vậy thì hãy để chúng tôi dạy cho cậu bài học cuối cùng về giá của tình cảm."

Năm bóng đen đồng loạt lao lên.

Không có tiếng hô chiến, không có cảnh báo.

Chỉ có sát khí, lạnh lẽo và chết chóc.

Phong né sang bên trái, thanh kiếm Thủy Tinh vung ra, chém vào không khí.

Không có tiếng kim khí va chạm, chỉ có tiếng gió rít lên.

Một tên sát thủ bị chém ngang người, đổ xuống.

Nhưng hắn không chết.

Hắn đứng dậy, vết thương trên ngực không chảy máu, chỉ có một khoảng trống đen kịt.

"Thân thể này không quan trọng," tên sát thủ nói, giọng nói không cảm xúc.

"Chỉ có ý chí mới là vĩnh cửu."

Phong nhíu mày.

Hắn ta đã luyện đến mức "Thần Hỗn", nơi thân xác chỉ là vỏ bọc, ý chí mới là bản thể.

Để giết hắn, phải giết ý chí.

Nhưng ý chí không thể bị chém bằng kiếm.

Ba tên sát thủ còn lại tiếp tục tấn công.

Phong quay cuồng trong trận cuồng phong của kiếm khí.

Mỗi đòn đánh của anh đều chậm hơn một chút.

Mỗi lần anh nhớ về Linh, tốc độ của anh giảm đi.

Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" đang trừng phạt anh.

Anh càng yêu thương, anh càng chậm chạp.

Và trong võ đạo, chậm chạp nghĩa là cái chết.

Một lưỡi kiếm đâm vào vai Phong.

Đau đớn xé toạc cơ thể.

Anh lùi lại, thở dốc.

Thanh kiếm Thủy Tinh run rẩy trong tay.

Anh nhìn vào vết thương, máu đỏ tươi chảy ra, nhưng không phải máu của cơ thể.

Mà là máu của ký ức.

Mỗi giọt máu rơi xuống là một mảnh ký ức bị xóa mờ.

"Đừng kháng cự," người sát thủ mặt nạ bạc nói.

"Hãy buông bỏ.

Hãy để nỗi đau trôi đi.

Khi cậu không còn gì để mất, cậu sẽ trở nên nhanh hơn.

Mạnh hơn."

Phong nhắm mắt lại.

Anh nhớ lại lời Nguyệt Ảnh.

*Sức mạnh là mục đích.* Nhưng nếu sức mạnh là sự trống rỗng, thì nó có ý nghĩa gì?

Anh nhớ lại ngày đầu tiên gặp Linh.

Cô bé vẽ tranh bằng than củi.

Cô bé hỏi: *Anh có sợ bóng tối không?*

Không.

Phong không sợ bóng tối.

Anh sợ sự trống rỗng.

Anh mở mắt.

Đôi mắt anh không còn đỏ ngầu.

Chúng trở nên tĩnh lặng, sâu thẳm như vực thẳm.

Thanh kiếm Thủy Tinh trong tay anh bắt đầu phát sáng.

Không phải ánh sáng của sức mạnh, mà là ánh sáng của nỗi đau.

Ánh sáng của sự chấp nhận.

"Ta không cần nhanh hơn," Phong nói.

"Ta cần chính xác hơn."

Và rồi, anh di chuyển.

Không phải bằng tốc độ, mà bằng ý chí.

Anh không né tránh.

Anh bước vào giữa trận chiến.

Lưỡi kiếm của đối phương chém vào vai anh, nhưng anh không lùi.

Anh chịu đựng nỗi đau.

Anh biến nỗi đau thành động lực.

Mỗi vết thương là một lời nhắc nhở.

Mỗi giọt máu là một cam kết.

Thanh kiếm Thủy Tinh vung lên.

Không có âm thanh.

Không có ánh sáng.

Chỉ có một đường kiếm đơn giản, thẳng tắp.

Nhưng trong đường kiếm đó, chứa đựng tất cả ký ức của Phong.

Ký ức về Linh.

Ký ức về nỗi đau.

Ký ức về sự phản bội.

Lưỡi kiếm chạm vào người sát thủ mặt nạ bạc.

Và hắn ta đứng im.

Không phải vì bị thương.

Mà vì sự kinh hoàng.

Hắn nhìn vào đôi mắt của Phong, và hắn thấy một thứ gì đó mà hắn chưa từng thấy.

Không phải sự trống rỗng.

Mà là sự đầy đủ.

Sự đầy đủ của nỗi đau.

Sự đầy đủ của tình yêu.

"Cậu..." hắn ta thì thầm.

"Cậu không thể...

mạnh hơn như vậy..."

Phong không đáp.

Anh rút kiếm ra.

Người sát thủ mặt nạ bạc ngã xuống.

Không có máu.

Chỉ có sự sụp đổ của ý chí.

Bốn tên sát thủ còn lại lùi lại.

Chúng nhìn Phong với ánh mắt sợ hãi.

Chúng đã từng giết hàng trăm người.

Chúng đã từng chứng kiến sự trống rỗng của Vô Tình Các.

Nhưng chúng chưa bao giờ chứng kiến sự mạnh mẽ của nỗi đau.

"Đi đi," Phong nói, giọng nói mệt mỏi.

"Và nói với Vô Tình Các rằng, ta không cần giải thoát."

Năm bóng đen biến mất trong gió.

Thung lũng trở lại im lặng.

Phong đứng đó, run rẩy.

Vết thương trên vai đau nhói.

Nhưng anh không cảm thấy đau.

Anh cảm thấy trống rỗng.

Không phải sự trống rỗng của Vô Tình Các.

Mà là sự trống rỗng của người vừa mất đi một phần của chính mình.

Anh ngồi xuống, lưng dựa vào tảng đá lạnh giá.

Thanh kiếm Thủy Tinh nằm trên lòng.

Nó không còn phát sáng.

Nó trở nên mờ đục, như một khối thủy tinh cũ kỹ.

Phong nhìn vào nó, và anh thấy một phản chiếu.

Không phải khuôn mặt của anh.

Mà là khuôn mặt của Linh.

Cô bé mỉm cười.

"Anh ơi, anh đã làm tốt lắm."

Phong khóc.

Nước mắt rơi xuống thanh kiếm, hòa lẫn với máu.

Và trong khoảnh khắc đó, cảnh giới của anh đột phá.

Không phải vì cô độc.

Mà vì sự chấp nhận.

Anh chấp nhận nỗi đau.

Anh chấp nhận tình yêu.

Và vì vậy, anh trở nên mạnh mẽ hơn.

Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" không sai.

Nó chỉ đơn giản là một quy luật.

Nhưng quy luật có thể bị phá vỡ.

Không phải bằng sức mạnh.

Mà bằng ý chí.

Phong đứng dậy.

Anh bước về phía trước.

Bước chân anh chậm hơn trước.

Nhưng mỗi bước đều chắc chắn hơn.

Anh không còn là một cỗ máy giết người.

Anh là một con người.

Một con người biết đau, biết yêu, và biết sợ.

Và đó là sức mạnh thực sự.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía sau.

"Cậu đã làm tốt lắm, Phong."

Phong quay lại.

Trước mặt anh là một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng đen, mặt nạ bằng xương che khuất nửa khuôn mặt.

Người đàn ông đó không phải là sát thủ.

Anh ta là...

Phong không thể nói ra tên.

Vì tên đó đã bị xóa khỏi ký ức của anh.

Nhưng anh biết.

Anh biết người đàn ông đó là ai.

Và anh biết, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

Người đàn ông mặt nạ xương cười.

Một nụ cười đầy đau khổ.

"Ta đã đợi cậu từ lâu," anh ta nói.

"Và giờ, chúng ta sẽ kết thúc mọi thứ."

Phong cầm chặt thanh kiếm Thủy Tinh.

Anh không sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy buồn.

Vì anh biết, người đàn ông đó không phải là kẻ thù.

Anh ta là nạn nhân.

Nạn nhân của cùng một quy luật khắc nghiệt.

"Hãy nói cho ta biết," Phong nói.

"Điều gì đã xảy ra?"

Người đàn ông mặt nạ xương không đáp.

Anh ta chỉ rút ra một thanh kiếm.

Thanh kiếm đó không có lưỡi.

Nó chỉ là một thanh kim loại đen tối, hấp thụ mọi ánh sáng.

Và khi anh ta vung kiếm, không gian xung quanh bắt đầu nứt vỡ.

"Không có gì để nói," anh ta nói.

"Chỉ có chiến đấu."

Và rồi, hai thanh kiếm va chạm.

Không có âm thanh.

Không có ánh sáng.

Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.

Và trong sự im lặng đó, Phong cảm thấy một thứ gì đó đang thay đổi.

Không phải cảnh giới.

Mà là thời gian.

Thời gian đang chậm lại.

Phong nhìn vào người đàn ông mặt nạ xương, và anh thấy đôi mắt của anh ta.

Đôi mắt đó không trống rỗng.

Chúng chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm.

Một nỗi đau mà Phong có thể cảm nhận được.

"Anh là..." Phong thì thầm.

Người đàn ông mặt nạ xương gật đầu.

"Ta là anh," anh ta nói.

"Ta là phiên bản của anh, nếu anh chọn cô độc.

Ta là phiên bản của anh, nếu anh từ bỏ tình yêu."

Phong đứng im.

Thanh kiếm trong tay anh run rẩy.

Anh không thể hiểu.

Làm sao có thể có hai phiên bản của cùng một người?

Làm sao có thể có hai lựa chọn cho cùng một số phận?

"Chọn đi," người đàn ông mặt nạ xương nói.

"Chọn cô độc và sức mạnh.

Hay chọn tình yêu và nỗi đau."

Phong nhìn vào thanh kiếm Thủy Tinh.

Anh nhìn vào vết thương trên vai.

Và anh nhớ lại lời của Linh.

*Anh sẽ là ánh sáng của em.*

Phong mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã, nhưng bình thản.

"Ta không chọn," anh nói.

"Ta chấp nhận cả hai."

Và rồi, anh vung kiếm.

Không phải để tấn công.

Mà để bảo vệ.

Bảo vệ ký ức.

Bảo vệ nỗi đau.

Bảo vệ tình yêu.

Thanh kiếm Thủy Tinh chạm vào thanh kiếm đen tối.

Và thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Không phải vì sức mạnh.

Mà vì sự mâu thuẫn.

Sự mâu thuẫn giữa cô độc và tình yêu.

Giữa sức mạnh và nỗi đau.

Phong nhắm mắt lại.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng anh, anh nghe thấy một giọng nói.

Một giọng nói mà anh đã chờ đợi từ lâu.

"Phong," giọng nói đó nói.

"Cậu đã làm tốt lắm."

Và rồi, mọi thứ trở thành trắng xóa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập