Chương 5

Bụi trắng không phải là tàn dư của sự hủy diệt.

Đó là xác thịt của ký ức.

Phong đứng giữa hang động, bàn tay phải vẫn giơ cao, những hạt bụi trắng lơ lửng quanh ngón tay anh như một đám mây mini, phát ra ánh sáng lạnh lẽo, chết chóc.

Cảm giác tê buốt lan từ đầu ngón tay, nhưng không phải đau đớn thể xác, mà là sự trống rỗng tuyệt đối của tâm hồn.

Mỗi hạt bụi là một mảnh vỡ của quá khứ, những thứ anh đã cố tình nghiền nát để lấy sức mạnh.

Giờ đây, chúng đang quay lại, không để trừng phạt, mà để nhắc nhở.

Hắc Mang đã biến mất.

Bóng tối của hắn rút lui, để lại một sự im lặng nặng nề, suffocating.

Không có tiếng nước nhỏ giọt nữa.

Chỉ có tiếng thở gấp gáp của Phong, âm thanh duy nhất còn lại trong thế giới này.

Anh hít một hơi sâu, không khí lạnh lẽo của hang động thẩm thấu vào phổi, cố gắng kìm nén cơn hoảng loạn đang dâng trào.

Nhưng hoảng loạn là một cảm xúc.

Và cảm xúc là thứ làm chậm tu luyện.

"Đừng sợ," giọng nói trong đầu anh thì thầm, giọng của chính anh, nhưng lại xa lạ đến rợn người.

"Sợ hãi là điểm yếu.

Hãy nghiền nát chúng."

Phong nắm chặt tay.

Những hạt bụi trắng vỡ tan, biến thành hơi nước vô hình.

Anh cảm thấy khí huyết trong cơ thể mình sôi sục, nhưng lần này, nó không chảy mượt mà như dòng sông.

Nó chảy đứt đoạn, như một con sông bị đóng băng giữa mùa đông.

Quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" đang phản công.

Anh đã cố gắng giữ lại nỗi đau, giữ lại ký ức, và giờ đây, cơ thể anh đang trừng phạt anh vì sự "yếu đuối" đó.

Nhưng Phong không buông tha.

Anh bước ra khỏi hang động.

Ánh sáng mặt trời chiếu xuống, nhưng nó không ấm áp.

Nó sắc bén như lưỡi dao.

Anh nhìn thấy Lầu Hoa Nhài từ xa, một tàn tích cổ xưa nằm giữa vùng đất chết, nơi cỏ cây không thể sinh trưởng.

Đó là nơi Nguyệt Ảnh dẫn anh đến.

Một nơi ẩn náu cho những kẻ bị lãng quên.


Phong đóng cửa phòng lại, cách ly bản thân khỏi Nguyệt Ảnh.

Tiếng khóa cửa vang lên, nặng nề, như một bản án tử hình.

Anh ngồi xuống, lưng dựa vào tường lạnh lẽo.

Anh không thiền theo phương pháp truyền thống.

Không thở đều, không tĩnh tâm.

Thay vào đó, anh mở lòng.

Anh gọi lại ký ức.

Không phải ký ức về sức mạnh.

Không phải ký ức về chiến đấu.

Mà là ký ức về Linh.

Anh nhớ lại ngày đầu tiên gặp cô bé.

Đó là một ngày mùa thu, lá vàng rơi khắp nơi.

Linh đang ngồi trên bậc thềm, vẽ tranh bằng than củi trên mặt đất.

Cô bé nhìn anh, đôi mắt sáng ngời, và hỏi: "Anh ơi, anh có sợ bóng tối không?"

Phong đã cười.

Vì bóng tối chỉ là nơi ánh sáng chưa đến."

Linh đã mỉm cười.

"Vậy anh sẽ là ánh sáng của em nhé?"

Câu nói đó đã in sâu vào tâm trí anh, như một lời hứa.

Một lời hứa mà anh đã phá vỡ.

Và giờ đây, anh nhớ ra sự thật.

Sự thật mà anh đã che giấu bản thân trong nhiều năm.

Linh không phải là người anh bảo vệ trong trận chiến vừa rồi.

Linh là người anh đã *giết*.

Không phải bằng kiếm.

Không phải bằng tay.

Mà bằng sự thờ ơ.

Trong trận chiến đó, Phong đã có cơ hội cứu Linh.

Nhưng anh đã chọn rút lui.

Anh đã chọn bảo toàn sức mạnh cho mình.

Và khi Linh bị giết, anh không khóc.

Anh không la hét.

Anh chỉ đứng đó, nhìn cô bé ngã xuống, và trong lòng, một phần nào đó của anh đã chết cùng cô bé.

Và để lấp đầy khoảng trống đó, anh đã chọn sức mạnh.

Anh đã chọn cô độc.

Anh đã tự lừa dối bản thân rằng mình mạnh lên để bảo vệ những người còn lại.

Nhưng thực tế, anh mạnh lên để trừng phạt bản thân.

Để mỗi lần cảm thấy sức mạnh, anh lại nhớ đến nỗi đau.

Để mỗi lần tu luyện, anh lại cảm thấy sự trống rỗng.

Phong ôm đầu, hai tay run rẩy.

Nước mắt chảy xuống, nóng hổi, ướt đẫm mặt đất lạnh lẽo.

"Ta là một tên phản bội," anh gào lên, giọng nói vỡ vụn.

"Ta là một tên đồ tể của chính linh hồn mình!"

Khí huyết trong cơ thể anh bùng nổ.

Không phải màu trắng, không phải màu đen.

Mà là màu xám.

Màu của sự hỗn độn.

Màu của sự mâu thuẫn.

Màu của con người.

Kiếm ý trong thanh kiếm gỗ bỗng chốc thay đổi.

Nó không còn là sự phủ nhận, mà là sự chấp nhận.

Một kiếm ý đầy mâu thuẫn, đầy đau đớn, nhưng cũng đầy sức sống.

Phong mở mắt.

Đôi mắt anh đỏ ngầu, nhưng trong đó có một vầng sáng le lói, như ngọn lửa trong đêm tối.

Anh không còn là một cỗ máy.

Anh là một con người.

Một con người biết đau, biết yêu, và biết sợ.

Và đó là sức mạnh thực sự.


Bên ngoài hang động, gió bắt đầu thổi mạnh.

Lá cây khô bay loạn xạ, như những con chim chết đang cố gắng bay lên.

Một bóng đen xuất hiện ở chân đồi.

Không phải Hắc Mang.

Mà là một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng đen, mặt nạ bằng xương che khuất nửa khuôn mặt.

Trong tay hắn là một cây cung bằng gỗ đen, dây cung căng thẳng, mũi tên nhắm thẳng vào Lầu Hoa Nhài.

Phong cảm nhận được sát khí.

Một sát khí quen thuộc.

Một sát khí mà anh đã từng gặp, nhưng không nhớ ra nguồn gốc.

Người đàn ông đó không nói gì.

Hắn chỉ kéo căng dây cung.

Mũi tên rung lên, phát ra một âm thanh rợn người, như tiếng gầm của thú dữ.

Và rồi, hắn bắn.

Mũi tên xuyên qua không gian, phá vỡ quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối".

Nó bay nhanh hơn ánh sáng, nhanh hơn suy nghĩ, nhanh hơn cả nỗi đau.

Phong không né.

Anh không thể né.

Vì anh đang ôm chặt thanh kiếm thủy tinh vào ngực, nơi trái tim anh đập mạnh nhất.

Mũi tên xuyên qua ngực anh.

Kinh hoàng.

Nhưng Phong không ngã xuống.

Anh đứng đó, nhìn vào mũi tên cắm trên ngực mình, và cười.

Một nụ cười điên rồ, đầy thách thức.

"Đã lâu không gặp," Phong nói, giọng nói vang lên trong gió.

"Anh cũng nhớ em, phải không?"

Người đàn ông sau cái mặt nạ xương, đôi mắt lộ ra, là đôi mắt của một người bạn cũ.

Một người bạn mà Phong đã từng thề sẽ bảo vệ.

Và giờ đây, người bạn đó đã trở thành kẻ thù.

Và mũi tên trên ngực Phong không phải là mũi tên thường.

Đó là một mũi tên được tẩm độc "Quên".

Độc dược khiến người trúng phải quên đi mọi ký ức, mọi cảm xúc, trở thành một cỗ máy trống rỗng.

Phong nhìn vào người bạn cũ, ánh mắt anh mờ dần.

Ký ức về Linh, về nỗi đau, về sức mạnh, tất cả đang bị cuốn trôi.

"Đừng quên," Phong thì thầm, giọng nói yếu ớt.

"Đừng quên...

ta là ai..."

Và rồi, bóng tối nuốt chửng anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập