Chương 4

Hơi thở của Phong khàn đặc, từng luồng khí nóng phụt ra từ lồng ngực như hơi của một con thú hoang bị thương.

Không có tiếng hét chiến thắng, không có khoảnh khắc ngẩng cao đầu kiêu hãnh.

Chỉ có tiếng gió rít qua khe hở của những tảng đá, hòa lẫn với âm thanh rên rỉ của gân cốt đang bị ép buộc vượt quá giới hạn sinh tồn.

Phong bước tới.

Mỗi bước chân in xuống nền đá lạnh lẽo đều nặng nề như đóng đinh vào xương tủy.

Luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" không phải là một lời cảnh báo hời hợt; nó là một con dao mổ vô hình đang cắt từng thớ thịt, từng mạch máu của anh.

Vừa rồi, trong tích tắc khi Hắc Mang nhắc đến cái tên, đến bóng dáng người phụ nữ ấy, Phong đã cảm thấy một cơn đau xé lòng.

Để dập tắt cơn đau, để giữ cho thanh kiếm gãy trong tay mình không rớt xuống, anh đã vô tình chặt đứt một sợi dây liên kết cuối cùng còn sót lại trong tiềm thức.

Giá trị của sự cô độc vừa được thanh toán.

Khí huyết trong cơ thể anh bỗng chốc trở nên thuần khiết đến mức đáng sợ, trắng xóa và lạnh lẽo.

Nó chảy nhanh hơn, mạnh hơn, mang lại sức mạnh hủy diệt tức thì.

Nhưng kèm theo đó là sự trống rỗng.

Một khoảng trống đen ngòm mở ra trong tâm trí, nuốt chửng đi mọi cảm xúc, mọi ký ức, và cả nhân tính.

Phong cảm thấy mình đang trở nên nhẹ bẫng, như thể trọng lượng của con người anh đang tan biến vào hư không.

Hắc Mang nằm trên đất, máu từ miệng rỉ ra, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén như một lưỡi dao.

Hắn nhìn Phong với vẻ kinh hoàng tột độ, không phải vì sợ hãi sức mạnh, mà vì sợ hãi sự mất đi của "con người" trong đôi mắt Phong.

"Ngươi..." Hắc Mang lắp bắp, giọng nói vỡ vụn.

"Ngươi đã bán đi linh hồn mình chỉ để đánh một cú đấm?"

Phong không trả lời.

Anh không thể.

Cổ họng anh khô khốc, lưỡi anh như bị đóng băng.

Anh chỉ biết bước tới, thanh kiếm gỗ trong tay giờ đây phát ra những tia sáng trắng bạc, lạnh lẽo như băng giá mùa đông.

Kiếm ý không còn là sự bảo vệ, mà là sự phủ nhận.

Phủ nhận sự tồn tại của kẻ thù, phủ nhận nỗi đau, và quan trọng nhất, phủ nhận chính mình.

Hắc Mang cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể hắn đã kiệt quệ.

Hắn nhận ra rằng đối mặt với một kẻ đã từ bỏ nhân tính là tự sát.

Hắn lùi lại, lưng tựa vào bức tường đá ẩm ướt, mắt nhìn chằm chằm vào Phong như thể đang nhìn một quái vật từ địa ngục bò lên.

"Đừng tiến lại gần!" Hắc Mang hét lên, giọng gào thét trong hang động vang vọng.

"Ngươi không còn là Phong nữa!

Ngươi là một cái vỏ rỗng!"

Phong dừng lại.

Đôi mắt trắng đục của anh nhìn xuyên qua Hắc Mang, nhìn xuyên qua bức tường đá, nhìn vào một khoảng không vô tận nơi không có thời gian, không có không gian, và không có tình yêu.

Anh cảm thấy một sự bình yên chết chóc.

Sự bình yên của kẻ đã không còn gì để mất.


Phong đứng dậy.

Cơ thể anh nặng trĩu, nhưng ý chí của anh lại sắc bén hơn bao giờ hết.

Anh bước đến gần một vũng nước đọng dưới đáy hang, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình.

Người đàn ông trong vũng nước có đôi mắt trắng đục, khuôn mặt lạnh lùng, và vẻ ngoài đáng sợ.

Nhưng Phong không thấy một quái vật.

Anh thấy một chiến binh.

Một chiến binh đã vượt qua mọi giới hạn.

Anh tự hỏi: *"Mình đang chiến đấu vì gì?"*

Câu hỏi này như một lưỡi dao cứa vào tâm trí anh.

Anh đã tin vào một phiên bản sự thật sai lệch trong nhiều năm qua.

Anh tin rằng mình cần mạnh lên để bảo vệ những người còn lại.

Anh tin rằng nếu mình yếu đi, những người thân yêu sẽ bị giết hại.

Vì vậy, anh đã chọn con đường cô độc.

Anh đã từ bỏ tình yêu, từ bỏ bạn bè, từ bỏ gia đình, tất cả để đổi lấy sức mạnh.

Nhưng giờ đây, khi nhìn vào đôi mắt trắng đục của mình, anh nhận ra sự thật đáng sợ hơn.

Anh không mạnh lên để bảo vệ ai cả.

Anh mạnh lên để chạy trốn.

Chạy trốn khỏi nỗi đau mất mát.

Chạy trốn khỏi cảm giác tội lỗi vì đã không thể cứu được người phụ nữ ấy.

Sự cô độc của anh không phải là một lựa chọn cao thượng.

Nó là một hình phạt tự áp đặt.

Và bây giờ, hình phạt đó đang biến anh thành một kẻ vô cảm, một cỗ máy giết người.

Phong nắm chặt thanh kiếm gỗ.

Những ngón tay anh trắng bệch vì sức ép.

Anh cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên trong lồng ngực.

Giận dữ với chính mình.

Giận dữ với thế giới này.

Và giận dữ với quy luật "Nhanh Chậm Tuyệt Đối" đã ép buộc anh phải chọn giữa sức mạnh và tình yêu.

"Ta không cần phải chọn," Phong thì thầm, giọng nói của anh vang lên trong hang động, lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm.

"Ta sẽ không để cho bất kỳ ai, thậm chí là chính mình, quyết định số phận của ta."

Anh nhìn vào vũng nước, và lần đầu tiên, anh thấy một tia sáng le lói trong đôi mắt trắng đục của mình.

Đó không phải là sự trống rỗng.

Đó là sự mâu thuẫn.

Sự mâu thuẫn giữa nỗi đau và sức mạnh, giữa ký ức và hiện tại, giữa con người và chiến binh.

Phong nhận ra rằng mình đã lừa dối chính mình.

Anh tin rằng mình đã cắt đứt mọi liên kết, nhưng thực tế, anh vẫn đang bị ràng buộc bởi nỗi đau.

Và nỗi đau đó, dù đau đớn đến đâu, vẫn là một phần của anh.

Nó là thứ duy nhất còn lại chứng minh rằng anh là một con người.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập